Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 325: C325: Mong là vậy
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Mong là vậy!" Trần Mộc thàn nhiên đáp. Rầm.Võ Hùng không nói nhiều lời, linh lực quanh người bùng nổ, dao động cuồng bạo cuồn cuộn không ngừng, chấn động hư không, ngay cả dưới chân cũng có vô vàn vết nứt trên mặt đất mà mắt thường cũng có thể thấy đang lan ra.Linh lực của hắn ta là lôi đình cuồng bạo, khi vận linh lực, trên lôi đài sẽ sáng lên, tiếng sấm rầm rì vang vọng trong không khí.Trên đài cao, tông chủ nheo mắt lại, nhìn Võ Hùng với vẻ mặt kinh ngạc: "Trận này chỉ sợ tên nhóc có Ấn Thần kia gặp xui rồi!"Linh lực cuồn cuộn đến mức ấy, e rằng đã đến cảnh giới Thần Tàng.Cảnh giới Thần Tàng thường đã được coi là thiên tài hàng đầu trong tông môn rồi!Đông Phương Dịch läc đầu: "Chưa chắc vậy! Kẻ xông qua vòng vây của ba mươi vạn quân thiết ky, ta nghĩ tên nhóc kia không đơn giản vậy đâu!""Ngươi có vẻ xem trọng tên nhóc kia nhỉ!" Tông chủ cười nhạt, sau đó nhìn về phía Trần Mộc. Thật lòng thì, Ấn Thần của Trần Mộc đúng là khiến người khác động lòng, đến cả tông chủ như hắn cũng thếtTiếp theo phải xem tên nhóc này ứng đối như nào rồi!Bên phía Linh Điện, vẻ mặt tất cả đệ tử đều nặng nề. Trong lần Thi Điện trước, Võ Hùng đã đánh bại vô số thiên tài, ôm thành tích hai mươi người mạnh nhất, đủ để thấy hắn ta mạnh đến mức nào."Nhóc con, đừng có chết đấy!"Đôi tay ngọc của Trình Vũ Hiên lặng lẽ xiết trong tay áo, lòng bàn tay toát mồ hôi, nhìn về phía lôi đài với vẻ lo lắng.Reng!Cuối cùng, khi tiếng chuông lôi đài vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu!Trong mắt Võ Hùng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo thấu xương, một tiếng nổ vang lên mạnh mẽ. Bên ngoài lôi đài, mặt đất rạn nứt, thân hình Võ Hùng vụt lên như viên đạn."Tốc độ nhanh thật!" Tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp quảng trường.Chỉ trong nháy mắt, bọn họ còn không kịp nhìn thấy bóng hẳn ta, Võ Hùng đã đứng trước mặt Trần Mộc. Không có bất kì chiêu thức gì hoa lệ, hắn ta đấm ra một quyền.Rầm. Trong ánh sét cuồng bạo, ngưng tụ ra một quyền cao chừng mười trường, mang theo khí thế to lớn lao về phía yết hầu Trần Mộc.Vừa ra tay đã tàn nhẫn lao về phía nơi yếu hại của đối phương.Đối mặt với một quyền sắc bén kia, đôi mắt sâu thẳm của Trần Mộc không hề gợn sóng, cơ thể cũng không thèm nhúc. nhích, thản nhiên nhìn một quyền tiến đến gần mình."Hừ!" Võ Hùng hừ lạnh một tiếng, không hề nhân nhượng, nắm đấm vụt qua mạnh mẽ hơn.Rầm. Thế nhưng, điều khiến tất cả mọi người bất ngờ chính là, nắm đấm của Võ Hùng xuyên qua thân hình của Trần Mộc, nệnthẳng vào không khí, tạo ra tiếng nổ inh tai.Trần Mộc lại lơ lửng, biến thành một bóng đen, biến mất trong không khí."Tàn ảnh ư?" Võ Hùng kinh hãi trong lòng.
"Mong là vậy!" Trần Mộc thàn nhiên đáp. Rầm.
Võ Hùng không nói nhiều lời, linh lực quanh người bùng nổ, dao động cuồng bạo cuồn cuộn không ngừng, chấn động hư không, ngay cả dưới chân cũng có vô vàn vết nứt trên mặt đất mà mắt thường cũng có thể thấy đang lan ra.
Linh lực của hắn ta là lôi đình cuồng bạo, khi vận linh lực, trên lôi đài sẽ sáng lên, tiếng sấm rầm rì vang vọng trong không khí.
Trên đài cao, tông chủ nheo mắt lại, nhìn Võ Hùng với vẻ mặt kinh ngạc: "Trận này chỉ sợ tên nhóc có Ấn Thần kia gặp xui rồi!"
Linh lực cuồn cuộn đến mức ấy, e rằng đã đến cảnh giới Thần Tàng.
Cảnh giới Thần Tàng thường đã được coi là thiên tài hàng đầu trong tông môn rồi!
Đông Phương Dịch läc đầu: "Chưa chắc vậy! Kẻ xông qua vòng vây của ba mươi vạn quân thiết ky, ta nghĩ tên nhóc kia không đơn giản vậy đâu!"
"Ngươi có vẻ xem trọng tên nhóc kia nhỉ!" Tông chủ cười nhạt, sau đó nhìn về phía Trần Mộc. Thật lòng thì, Ấn Thần của Trần Mộc đúng là khiến người khác động lòng, đến cả tông chủ như hắn cũng thết
Tiếp theo phải xem tên nhóc này ứng đối như nào rồi!
Bên phía Linh Điện, vẻ mặt tất cả đệ tử đều nặng nề. Trong lần Thi Điện trước, Võ Hùng đã đánh bại vô số thiên tài, ôm thành tích hai mươi người mạnh nhất, đủ để thấy hắn ta mạnh đến mức nào.
"Nhóc con, đừng có chết đấy!"
Đôi tay ngọc của Trình Vũ Hiên lặng lẽ xiết trong tay áo, lòng bàn tay toát mồ hôi, nhìn về phía lôi đài với vẻ lo lắng.
Reng!
Cuối cùng, khi tiếng chuông lôi đài vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu!
Trong mắt Võ Hùng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo thấu xương, một tiếng nổ vang lên mạnh mẽ. Bên ngoài lôi đài, mặt đất rạn nứt, thân hình Võ Hùng vụt lên như viên đạn.
"Tốc độ nhanh thật!" Tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp quảng trường.
Chỉ trong nháy mắt, bọn họ còn không kịp nhìn thấy bóng hẳn ta, Võ Hùng đã đứng trước mặt Trần Mộc. Không có bất kì chiêu thức gì hoa lệ, hắn ta đấm ra một quyền.
Rầm. Trong ánh sét cuồng bạo, ngưng tụ ra một quyền cao chừng mười trường, mang theo khí thế to lớn lao về phía yết hầu Trần Mộc.
Vừa ra tay đã tàn nhẫn lao về phía nơi yếu hại của đối phương.
Đối mặt với một quyền sắc bén kia, đôi mắt sâu thẳm của Trần Mộc không hề gợn sóng, cơ thể cũng không thèm nhúc. nhích, thản nhiên nhìn một quyền tiến đến gần mình.
"Hừ!" Võ Hùng hừ lạnh một tiếng, không hề nhân nhượng, nắm đấm vụt qua mạnh mẽ hơn.
Rầm. Thế nhưng, điều khiến tất cả mọi người bất ngờ chính là, nắm đấm của Võ Hùng xuyên qua thân hình của Trần Mộc, nện
thẳng vào không khí, tạo ra tiếng nổ inh tai.
Trần Mộc lại lơ lửng, biến thành một bóng đen, biến mất trong không khí.
"Tàn ảnh ư?" Võ Hùng kinh hãi trong lòng.
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Mong là vậy!" Trần Mộc thàn nhiên đáp. Rầm.Võ Hùng không nói nhiều lời, linh lực quanh người bùng nổ, dao động cuồng bạo cuồn cuộn không ngừng, chấn động hư không, ngay cả dưới chân cũng có vô vàn vết nứt trên mặt đất mà mắt thường cũng có thể thấy đang lan ra.Linh lực của hắn ta là lôi đình cuồng bạo, khi vận linh lực, trên lôi đài sẽ sáng lên, tiếng sấm rầm rì vang vọng trong không khí.Trên đài cao, tông chủ nheo mắt lại, nhìn Võ Hùng với vẻ mặt kinh ngạc: "Trận này chỉ sợ tên nhóc có Ấn Thần kia gặp xui rồi!"Linh lực cuồn cuộn đến mức ấy, e rằng đã đến cảnh giới Thần Tàng.Cảnh giới Thần Tàng thường đã được coi là thiên tài hàng đầu trong tông môn rồi!Đông Phương Dịch läc đầu: "Chưa chắc vậy! Kẻ xông qua vòng vây của ba mươi vạn quân thiết ky, ta nghĩ tên nhóc kia không đơn giản vậy đâu!""Ngươi có vẻ xem trọng tên nhóc kia nhỉ!" Tông chủ cười nhạt, sau đó nhìn về phía Trần Mộc. Thật lòng thì, Ấn Thần của Trần Mộc đúng là khiến người khác động lòng, đến cả tông chủ như hắn cũng thếtTiếp theo phải xem tên nhóc này ứng đối như nào rồi!Bên phía Linh Điện, vẻ mặt tất cả đệ tử đều nặng nề. Trong lần Thi Điện trước, Võ Hùng đã đánh bại vô số thiên tài, ôm thành tích hai mươi người mạnh nhất, đủ để thấy hắn ta mạnh đến mức nào."Nhóc con, đừng có chết đấy!"Đôi tay ngọc của Trình Vũ Hiên lặng lẽ xiết trong tay áo, lòng bàn tay toát mồ hôi, nhìn về phía lôi đài với vẻ lo lắng.Reng!Cuối cùng, khi tiếng chuông lôi đài vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu!Trong mắt Võ Hùng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo thấu xương, một tiếng nổ vang lên mạnh mẽ. Bên ngoài lôi đài, mặt đất rạn nứt, thân hình Võ Hùng vụt lên như viên đạn."Tốc độ nhanh thật!" Tiếng bàn tán xôn xao vang lên khắp quảng trường.Chỉ trong nháy mắt, bọn họ còn không kịp nhìn thấy bóng hẳn ta, Võ Hùng đã đứng trước mặt Trần Mộc. Không có bất kì chiêu thức gì hoa lệ, hắn ta đấm ra một quyền.Rầm. Trong ánh sét cuồng bạo, ngưng tụ ra một quyền cao chừng mười trường, mang theo khí thế to lớn lao về phía yết hầu Trần Mộc.Vừa ra tay đã tàn nhẫn lao về phía nơi yếu hại của đối phương.Đối mặt với một quyền sắc bén kia, đôi mắt sâu thẳm của Trần Mộc không hề gợn sóng, cơ thể cũng không thèm nhúc. nhích, thản nhiên nhìn một quyền tiến đến gần mình."Hừ!" Võ Hùng hừ lạnh một tiếng, không hề nhân nhượng, nắm đấm vụt qua mạnh mẽ hơn.Rầm. Thế nhưng, điều khiến tất cả mọi người bất ngờ chính là, nắm đấm của Võ Hùng xuyên qua thân hình của Trần Mộc, nệnthẳng vào không khí, tạo ra tiếng nổ inh tai.Trần Mộc lại lơ lửng, biến thành một bóng đen, biến mất trong không khí."Tàn ảnh ư?" Võ Hùng kinh hãi trong lòng.