Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 354: C354: Tiểu cô nương

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Gần đây, Đông Phương Dịch vẫn luôn chú ý đến tin tức của mọi người trong Linh Điện, thậm chí còn phái người quan sát động tĩnh ở Giao Dịch Điện, chỉ cần có động tĩnh là chắc chắn Đông Phương Dịch sẽ biết.Tên đệ tử kia vội vàng đưa một tờ danh sách dược liệu tới, Đông Phương Dịch nhận lấy, đọc một lượt, sau đó hắn nhíu mày, nét mặt lộ ra vẻ trầm tư.Trên tờ danh sách này viết tổng cộng mười tám loại dược liệu, phân lượng giống nhau, rõ ràng là do Hàn Giang Tuyết cố ý, không tiết lộ phân lượng chính xác của dược liệu ra ngoài."Tiểu cô nương kia, vậy mà còn chơi chiêu này nữa.” Đông Phương Dịch cười cười.Rõ ràng Hàn Giang Tuyết đã phát hiện có người đang lén theo dõi bọn họ."Bây giờ Thi Điện đã tiến hành đến vòng thi đấu của bốn người đứng đầu rồi, Linh Điện cũng đã là một trong bốn vị trí đầu tiên, Linh Điện không bị hủy bỏ nữa, lúc này Hàn Giang Tuyết mua những dược liệu đó để làm gì?”Gương mặt Đông Phương Dịch lộ ra vẻ trầm tư.Rất nhanh, hắn đã nghĩ đến Trần Mộc, đệ tử Linh Điện.Mặc dù vấn đề hủy bỏ Linh Điện đã được giải quyết, nhưng Thi Điện vẫn chưa kết thúc, ngày mai là vòng đấu của bốn người đứng đầu, cuối cùng là cuộc chiến giành vị trí thứ nhất của Thi Điện."Trong tông môn, Hàn Giang Tuyết chưa từng luyện chế bất kì viên đan dược nào, cho nên nàng không phải là Luyện Dược Sư, chẳng lẽ Hồng Kim Long Tủy Đan trước đó và đan dược cần luyện chế lần này đều đến từ tay Trần Mộc hay sao?”Trong lòng Đông Phương Dịch bỗng xuất hiện một chút khiếp sợ."Sư phụ, ngài có thể nhìn ra bọn họ định luyện chế đan dược gì không?”Tên đệ tử kia trầm giọng hỏi.Đông Phương Dịch lắc đầu, tiếc nuối nói: "Tạm thời vẫn chưa rõ lắm!"Chỉ riêng trên đại lục Thiên Võ, số đan phương được lưu truyền đã là mấy vạn loại, mà mỗi loại lại có cách phối hợp dược liệu không giống nhau, cho nên rất khó để phán đoán ra đó là loại đan phương của đan dược nào.Ban đầu lúc ở Viêm Thành, do Trần Mộc ghi lại rõ ràng dược liệu và thủ pháp luyện chế, cho nên Ngụy Mặc mới có thể đoán được đan phương Trần Mộc đưa là loại đan dược nào.Nhưng bây giờ, trên danh sách này chỉ có tên dược liệu, ngoài ra không có thêm gì khác, Đông Phương Dịch muốn dựa vào danh sách này để đoán đan phương thì đúng là khó như lên trời."Có lẽ, Thi Điện ngày mai sẽ càng thêm thú vị!" Đông Phương Dịch cười cười.Nếu muốn biết Hàn Giang Tuyết mua dược liệu này vì ai, ngày mai ở Thi Điện sẽ rõ.Bên trong Linh Điện.Tầng thứ hai.Khí tức nóng bỏng như lửa thỉnh thoảng lại phát ra từ giữa phòng, ngoài ra còn có mùi thơm như mùi hoa đào say lòng người, phảng phất lượn lờ trong không khí.Chỉ cần ngửi mùi thuốc hoa đào này thôi cũng khiến tinh thần người ta phấn chấn.Hàn Giang Tuyết không nhịn được quay đầu nhìn về cánh cửa đóng chặt phía sau, nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm túc."Tiểu tử này, có đan phương thì cũng thôi, còn thủ pháp luyện chế đan dược này là học từ đâu đây?” Trong lòng Hàn Giang Tuyết có chút chấn động, thì thầm lên tiếng. Truyện Lịch SửPhải biết, địa vị của Luyện Dược Sư ở đại lục Thiên Võ là vô cùng tôn quý, bởi vì một Luyện Dược Sư muốn thành tài thực sự quá khó.Muốn trở thành Luyện Dược Sư, điều kiện đầu tiên chính là linh căn nhất định phải có linh lực thuộc tính Hỏa, tiếp theo là phải có đủ ngộ tính, cuối cùng là phải có một Luyện Dược Sư nắm tay dạy dõ.Ba điều kiện này, hai điều kiện trước còn có cơ hội đạt được, nhưng điều kiện thứ ba thì vô cùng hà khắc.Những Luyện Dược Sư có thân phận có địa vị sẽ không vô duyên vô cớ nắm tay chỉ bảo dạy dỗ người khác luyện dược, nếu không phải vì lợi ích thì cũng phải có quan hệ máu mủ, huống hồ, cho dù có Luyện Dược Sư chỉ bảo thì bản thân người đó cũng phải có ngộ tính đủ cao mới được!Có thể nói, trong một vạn võ giả, có thể có một Luyện Dược Sư thành tài cũng đã là tỉ lệ cực kì cao rồi.Trong Linh Tiêu Tông chỉ có mấy người là Luyện Dược Sư, mà Luyện Dược Sư thất phẩm thì chỉ có một mình Đông Phương Dịch mà thôi.Mà Trần Mộc lại có thể luyện chế được đan dược thất phẩm, chuyện này khiến nội tâm Hàn Giang Tuyết cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.Chủ yếu là tiểu tử này mới chỉ mười bảy tuổi, đã là Kiếm Đạo tông sư, lại còn là Đan Hoàng Luyện Dược Sư thất phẩm.

Gần đây, Đông Phương Dịch vẫn luôn chú ý đến tin tức của mọi người trong Linh Điện, thậm chí còn phái người quan sát động tĩnh ở Giao Dịch Điện, chỉ cần có động tĩnh là chắc chắn Đông Phương Dịch sẽ biết.

Tên đệ tử kia vội vàng đưa một tờ danh sách dược liệu tới, Đông Phương Dịch nhận lấy, đọc một lượt, sau đó hắn nhíu mày, nét mặt lộ ra vẻ trầm tư.

Trên tờ danh sách này viết tổng cộng mười tám loại dược liệu, phân lượng giống nhau, rõ ràng là do Hàn Giang Tuyết cố ý, không tiết lộ phân lượng chính xác của dược liệu ra ngoài.

"Tiểu cô nương kia, vậy mà còn chơi chiêu này nữa.” Đông Phương Dịch cười cười.

Rõ ràng Hàn Giang Tuyết đã phát hiện có người đang lén theo dõi bọn họ.

"Bây giờ Thi Điện đã tiến hành đến vòng thi đấu của bốn người đứng đầu rồi, Linh Điện cũng đã là một trong bốn vị trí đầu tiên, Linh Điện không bị hủy bỏ nữa, lúc này Hàn Giang Tuyết mua những dược liệu đó để làm gì?”

Gương mặt Đông Phương Dịch lộ ra vẻ trầm tư.

Rất nhanh, hắn đã nghĩ đến Trần Mộc, đệ tử Linh Điện.

Mặc dù vấn đề hủy bỏ Linh Điện đã được giải quyết, nhưng Thi Điện vẫn chưa kết thúc, ngày mai là vòng đấu của bốn người đứng đầu, cuối cùng là cuộc chiến giành vị trí thứ nhất của Thi Điện.

"Trong tông môn, Hàn Giang Tuyết chưa từng luyện chế bất kì viên đan dược nào, cho nên nàng không phải là Luyện Dược Sư, chẳng lẽ Hồng Kim Long Tủy Đan trước đó và đan dược cần luyện chế lần này đều đến từ tay Trần Mộc hay sao?”

Trong lòng Đông Phương Dịch bỗng xuất hiện một chút khiếp sợ.

"Sư phụ, ngài có thể nhìn ra bọn họ định luyện chế đan dược gì không?”

Tên đệ tử kia trầm giọng hỏi.

Đông Phương Dịch lắc đầu, tiếc nuối nói: "Tạm thời vẫn chưa rõ lắm!"

Chỉ riêng trên đại lục Thiên Võ, số đan phương được lưu truyền đã là mấy vạn loại, mà mỗi loại lại có cách phối hợp dược liệu không giống nhau, cho nên rất khó để phán đoán ra đó là loại đan phương của đan dược nào.

Ban đầu lúc ở Viêm Thành, do Trần Mộc ghi lại rõ ràng dược liệu và thủ pháp luyện chế, cho nên Ngụy Mặc mới có thể đoán được đan phương Trần Mộc đưa là loại đan dược nào.

Nhưng bây giờ, trên danh sách này chỉ có tên dược liệu, ngoài ra không có thêm gì khác, Đông Phương Dịch muốn dựa vào danh sách này để đoán đan phương thì đúng là khó như lên trời.

"Có lẽ, Thi Điện ngày mai sẽ càng thêm thú vị!" Đông Phương Dịch cười cười.

Nếu muốn biết Hàn Giang Tuyết mua dược liệu này vì ai, ngày mai ở Thi Điện sẽ rõ.

Bên trong Linh Điện.

Tầng thứ hai.

Khí tức nóng bỏng như lửa thỉnh thoảng lại phát ra từ giữa phòng, ngoài ra còn có mùi thơm như mùi hoa đào say lòng người, phảng phất lượn lờ trong không khí.

Chỉ cần ngửi mùi thuốc hoa đào này thôi cũng khiến tinh thần người ta phấn chấn.

Hàn Giang Tuyết không nhịn được quay đầu nhìn về cánh cửa đóng chặt phía sau, nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm túc.

"Tiểu tử này, có đan phương thì cũng thôi, còn thủ pháp luyện chế đan dược này là học từ đâu đây?” Trong lòng Hàn Giang Tuyết có chút chấn động, thì thầm lên tiếng. Truyện Lịch Sử

Phải biết, địa vị của Luyện Dược Sư ở đại lục Thiên Võ là vô cùng tôn quý, bởi vì một Luyện Dược Sư muốn thành tài thực sự quá khó.

Muốn trở thành Luyện Dược Sư, điều kiện đầu tiên chính là linh căn nhất định phải có linh lực thuộc tính Hỏa, tiếp theo là phải có đủ ngộ tính, cuối cùng là phải có một Luyện Dược Sư nắm tay dạy dõ.

Ba điều kiện này, hai điều kiện trước còn có cơ hội đạt được, nhưng điều kiện thứ ba thì vô cùng hà khắc.

Những Luyện Dược Sư có thân phận có địa vị sẽ không vô duyên vô cớ nắm tay chỉ bảo dạy dỗ người khác luyện dược, nếu không phải vì lợi ích thì cũng phải có quan hệ máu mủ, huống hồ, cho dù có Luyện Dược Sư chỉ bảo thì bản thân người đó cũng phải có ngộ tính đủ cao mới được!

Có thể nói, trong một vạn võ giả, có thể có một Luyện Dược Sư thành tài cũng đã là tỉ lệ cực kì cao rồi.

Trong Linh Tiêu Tông chỉ có mấy người là Luyện Dược Sư, mà Luyện Dược Sư thất phẩm thì chỉ có một mình Đông Phương Dịch mà thôi.

Mà Trần Mộc lại có thể luyện chế được đan dược thất phẩm, chuyện này khiến nội tâm Hàn Giang Tuyết cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Chủ yếu là tiểu tử này mới chỉ mười bảy tuổi, đã là Kiếm Đạo tông sư, lại còn là Đan Hoàng Luyện Dược Sư thất phẩm.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Gần đây, Đông Phương Dịch vẫn luôn chú ý đến tin tức của mọi người trong Linh Điện, thậm chí còn phái người quan sát động tĩnh ở Giao Dịch Điện, chỉ cần có động tĩnh là chắc chắn Đông Phương Dịch sẽ biết.Tên đệ tử kia vội vàng đưa một tờ danh sách dược liệu tới, Đông Phương Dịch nhận lấy, đọc một lượt, sau đó hắn nhíu mày, nét mặt lộ ra vẻ trầm tư.Trên tờ danh sách này viết tổng cộng mười tám loại dược liệu, phân lượng giống nhau, rõ ràng là do Hàn Giang Tuyết cố ý, không tiết lộ phân lượng chính xác của dược liệu ra ngoài."Tiểu cô nương kia, vậy mà còn chơi chiêu này nữa.” Đông Phương Dịch cười cười.Rõ ràng Hàn Giang Tuyết đã phát hiện có người đang lén theo dõi bọn họ."Bây giờ Thi Điện đã tiến hành đến vòng thi đấu của bốn người đứng đầu rồi, Linh Điện cũng đã là một trong bốn vị trí đầu tiên, Linh Điện không bị hủy bỏ nữa, lúc này Hàn Giang Tuyết mua những dược liệu đó để làm gì?”Gương mặt Đông Phương Dịch lộ ra vẻ trầm tư.Rất nhanh, hắn đã nghĩ đến Trần Mộc, đệ tử Linh Điện.Mặc dù vấn đề hủy bỏ Linh Điện đã được giải quyết, nhưng Thi Điện vẫn chưa kết thúc, ngày mai là vòng đấu của bốn người đứng đầu, cuối cùng là cuộc chiến giành vị trí thứ nhất của Thi Điện."Trong tông môn, Hàn Giang Tuyết chưa từng luyện chế bất kì viên đan dược nào, cho nên nàng không phải là Luyện Dược Sư, chẳng lẽ Hồng Kim Long Tủy Đan trước đó và đan dược cần luyện chế lần này đều đến từ tay Trần Mộc hay sao?”Trong lòng Đông Phương Dịch bỗng xuất hiện một chút khiếp sợ."Sư phụ, ngài có thể nhìn ra bọn họ định luyện chế đan dược gì không?”Tên đệ tử kia trầm giọng hỏi.Đông Phương Dịch lắc đầu, tiếc nuối nói: "Tạm thời vẫn chưa rõ lắm!"Chỉ riêng trên đại lục Thiên Võ, số đan phương được lưu truyền đã là mấy vạn loại, mà mỗi loại lại có cách phối hợp dược liệu không giống nhau, cho nên rất khó để phán đoán ra đó là loại đan phương của đan dược nào.Ban đầu lúc ở Viêm Thành, do Trần Mộc ghi lại rõ ràng dược liệu và thủ pháp luyện chế, cho nên Ngụy Mặc mới có thể đoán được đan phương Trần Mộc đưa là loại đan dược nào.Nhưng bây giờ, trên danh sách này chỉ có tên dược liệu, ngoài ra không có thêm gì khác, Đông Phương Dịch muốn dựa vào danh sách này để đoán đan phương thì đúng là khó như lên trời."Có lẽ, Thi Điện ngày mai sẽ càng thêm thú vị!" Đông Phương Dịch cười cười.Nếu muốn biết Hàn Giang Tuyết mua dược liệu này vì ai, ngày mai ở Thi Điện sẽ rõ.Bên trong Linh Điện.Tầng thứ hai.Khí tức nóng bỏng như lửa thỉnh thoảng lại phát ra từ giữa phòng, ngoài ra còn có mùi thơm như mùi hoa đào say lòng người, phảng phất lượn lờ trong không khí.Chỉ cần ngửi mùi thuốc hoa đào này thôi cũng khiến tinh thần người ta phấn chấn.Hàn Giang Tuyết không nhịn được quay đầu nhìn về cánh cửa đóng chặt phía sau, nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm túc."Tiểu tử này, có đan phương thì cũng thôi, còn thủ pháp luyện chế đan dược này là học từ đâu đây?” Trong lòng Hàn Giang Tuyết có chút chấn động, thì thầm lên tiếng. Truyện Lịch SửPhải biết, địa vị của Luyện Dược Sư ở đại lục Thiên Võ là vô cùng tôn quý, bởi vì một Luyện Dược Sư muốn thành tài thực sự quá khó.Muốn trở thành Luyện Dược Sư, điều kiện đầu tiên chính là linh căn nhất định phải có linh lực thuộc tính Hỏa, tiếp theo là phải có đủ ngộ tính, cuối cùng là phải có một Luyện Dược Sư nắm tay dạy dõ.Ba điều kiện này, hai điều kiện trước còn có cơ hội đạt được, nhưng điều kiện thứ ba thì vô cùng hà khắc.Những Luyện Dược Sư có thân phận có địa vị sẽ không vô duyên vô cớ nắm tay chỉ bảo dạy dỗ người khác luyện dược, nếu không phải vì lợi ích thì cũng phải có quan hệ máu mủ, huống hồ, cho dù có Luyện Dược Sư chỉ bảo thì bản thân người đó cũng phải có ngộ tính đủ cao mới được!Có thể nói, trong một vạn võ giả, có thể có một Luyện Dược Sư thành tài cũng đã là tỉ lệ cực kì cao rồi.Trong Linh Tiêu Tông chỉ có mấy người là Luyện Dược Sư, mà Luyện Dược Sư thất phẩm thì chỉ có một mình Đông Phương Dịch mà thôi.Mà Trần Mộc lại có thể luyện chế được đan dược thất phẩm, chuyện này khiến nội tâm Hàn Giang Tuyết cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.Chủ yếu là tiểu tử này mới chỉ mười bảy tuổi, đã là Kiếm Đạo tông sư, lại còn là Đan Hoàng Luyện Dược Sư thất phẩm.

Chương 354: C354: Tiểu cô nương