Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 363: C363: Lưu hồn tu la

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Dù sao, Long sư huynh cũng là đệ tử đứng đầu Thiên Điện của chúng ta, sao có thể so sánh với một vài thứ nhãi nhép như Linh Điện được!”“Lần này đến lượt Long sư huynh lội ngược dòng rồi!" Tiếng ồ vang lên như sấm dậy.Những người đứng xem ở đây đều tỏ vẻ căng thẳng, đúng là át chủ bài Long Đăng Hải giữ rất nhiều, chỉ với Dao Quang Thấu Cốt đại pháp, cũng đã sánh ngang hành với Thiên Giai võ học rồi!Bên võ đài, Trần Mộc vươn tay từ từ lau vết máu trên khóe miệng, ngẩng đầu lên, ánh mắt hờ hững nhìn chăm chú vào Long Đăng Hải. Trong đôi mắt đó vẫn trong vắt như nước, không chút hứng thú hay gợn sóng nào.“Hừ, đồ thích ra vẻ!”Long Đăng Hải khinh thường hừ lạnh, rồi lập tức vươn ra bàn tay khô gầy chỉ còn lại xương. Ánh sáng trắng như ngọc lại lần nữa bùng phát và càng thêm xinh đẹp, ảo diệu hơn cả lần trước.Linh khí trong thiên địa bắt đầu dao động dữ dội, giống như bị hắn ta hút lấy, gió cũng mạnh dần lên như đang gào. thét. Trong lúc này, không khí trở nên căng thẳng đến cực. hạn.Tất cả mọi người nhìn thấy thế cũng biết Long Đăng Hải muốn kết thúc trận chiến rồi!Rầm.Lúc này võ đài bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ chói tai.Lúc này một người trẻ tuổi mặc áo bào màu xanh phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể cũng quăng ra sau như con diều đứt dây rồi ngã rạp ở ngoài võ đài.“Ta... Ta nhận thua!”. Người áo bào màu xanh ôm ngực mình, gương mặt tái nhệch nhăn nhúm, đau đớn mà vội vàng nói.Mà bấy giờ bên kia võ đài, Liễu Mộ Thiên hờ hững, lạnh nhạt đứng thẳng tắp ở đó. Bộ quần áo màu trắng hắn ta mặc trên người lại vô cùng sạch sẽ, không chút dấu vết bụi bặm nào giống như trận chiến vừa rồi không khiến hẳn ta cảm thấy chút áp lực nào.“Đó là thực lực của Liễu Mộ Thiên sao?”Ánh mắt của tất cả mọi người đều đồn về phía hẳn ta, âm thầm xuất hiện chút e dè.“Tên nhóc này..”, Trình Vũ Hiên cắn răng, trên gương mặt cũng xuất hiện một sự ngạc nhiên.Tuy nàng ta có thể dự đoán được Liễu Mộ Thiên sẽ thắng trong trận so tài này, nhưng lại không ngờ trận chiến của hẳn ta lại kết thúc nhanh như vậy. Thậm chí, nó kết thúc nhanh hơn cả trận so tài của Trần Mộc!Nên biết, Địa Điện Giang Hạo cũng là cường giả cấp Thân Tàng tầng thứ ba đấy!“Liễu sư huynh thắng nhanh quá, xem ra ta cũng nên kết thúc trận chiến này sớm rồi!”Long Đăng Hải nhận thấy tình hình chiến đấu ở võ đài bên cạnh, hăn ta li3m môi nở nụ cười trêu chọc.Bất ngờ, linh lực sau lưng hẳn ta run lên, dồn hết toàn lực ngưng tụ vào bàn tay phải xương xẩu của hắn ta. Sau đó, hắn †a mở lòng bàn tay ra ngay lập tức có một bóng rồng chói mắt bay ra rồi lao vút lên trời.Bóng rồng này giống như được chế tạo từ ngọc nguyên chất, xung quanh nó bao bọc bởi ánh sáng trắng, trong lúc đang bay lượn ra uy lại có thể thấy sức sát phạt ngập trời ùa ra.“Dao Quang Thấu Cốt đại pháp, Bạch Ngọc Long!” Long Đăng Hải hét lên rồi chưởng mạnh ra ngoài, không khí bị chưởng ảnh hưởng nên cũng dao động. Bóng rồng lập tức băn vào không trung như một chùm sáng.“Grào!”Tiếng gầm của rồng vang vọng khắp đất trời, linh quang rót vào bóng rồng kia liên tục khiến nó to lên nhanh chóng. Có thể nói hiện tại, nó to đến mười trượng và đã che trời, đầy hung dữtBất chợt, Long Đăng Hải đè đầu ngón tay xuống, Bạch Ngọc Long lập tức nhận lệnh gào lên, lao vào Trần Mộc kéo theo sự chấn động và xé rách không khí như muốn hủy thiên diệt địa.Giờ phút này, ánh mắt của mọi người xung quanh đểu sợ. hãi bởi, họ có thể cảm nhận được sức tàn phá của Bạch Ngọc Long kia. Sức mạnh này, dù là cường giả Thần Tàng tầng thứ ba thì e không thể nào chống nổi.“Trần Mộc!”, Trình Vũ Hiên căng thẳng nhìn chăm chú vào thiếu niên mặc áo trắng ở trên võ đài.Ngay lúc này, mọi người vẫn thấy Trần Mộc đứng yên tại chỗ trong khi bóng của con rồng khổng lồ kia vẫn nhanh chóng to dần trong tầm nhìn của hẳn. Khi con rồng kia đến càng ngày càng gần, không ngờ khóe môi của hắn lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.Hắn nâng Thiên Tùng Vân kiếm lên, không gian phía sau bị chân hỏa lưu hồn phóng ra, thiêu đốt mà vỡ nát. Ngọn lửa vô tận liên tục bốc lên, đốt cháy toàn bộ võ đài.Âm.Ánh lửa bùng lên ngút trời, mọi người có thể thấy rất nhiều yêu ma quỷ quái mờ ảo đang ào ạt trồi lên. Ngay sau đó, một ảo ảnh pháp thân mờ nhạt lao ra từ vô số ảo ảnh linh hồn và xuất hiện trong thiên địa với sức mạnh đe dọa vô cùng đáng sợ.Vô Tướng Pháp Thân này chỉ là một ảo ảnh, nhưng khí thế của nó lại khủng khiếp hơn Bạch Ngọc Long rất nhiều.“Cửu U Nhất kiếm, Lưu Hồn Tu La!”Cơ thể của Trần Mộc bật ra sau, chém một nhát kiếm, quét ngang mà raBinh!Nhát kiếm đáng sợ dẫn theo Vô Tướng Pháp Thân đánh thẳng vào bóng rồng khổng lồ trên trời, ngay sau tiếng nổ lớn vang lên thì vị trí hai người đang đứng trên võ đài lập tức nổ nát.

“Dù sao, Long sư huynh cũng là đệ tử đứng đầu Thiên Điện của chúng ta, sao có thể so sánh với một vài thứ nhãi nhép như Linh Điện được!”

“Lần này đến lượt Long sư huynh lội ngược dòng rồi!" Tiếng ồ vang lên như sấm dậy.

Những người đứng xem ở đây đều tỏ vẻ căng thẳng, đúng là át chủ bài Long Đăng Hải giữ rất nhiều, chỉ với Dao Quang Thấu Cốt đại pháp, cũng đã sánh ngang hành với Thiên Giai võ học rồi!

Bên võ đài, Trần Mộc vươn tay từ từ lau vết máu trên khóe miệng, ngẩng đầu lên, ánh mắt hờ hững nhìn chăm chú vào Long Đăng Hải. Trong đôi mắt đó vẫn trong vắt như nước, không chút hứng thú hay gợn sóng nào.

“Hừ, đồ thích ra vẻ!”

Long Đăng Hải khinh thường hừ lạnh, rồi lập tức vươn ra bàn tay khô gầy chỉ còn lại xương. Ánh sáng trắng như ngọc lại lần nữa bùng phát và càng thêm xinh đẹp, ảo diệu hơn cả lần trước.

Linh khí trong thiên địa bắt đầu dao động dữ dội, giống như bị hắn ta hút lấy, gió cũng mạnh dần lên như đang gào. thét. Trong lúc này, không khí trở nên căng thẳng đến cực. hạn.

Tất cả mọi người nhìn thấy thế cũng biết Long Đăng Hải muốn kết thúc trận chiến rồi!

Rầm.

Lúc này võ đài bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ chói tai.

Lúc này một người trẻ tuổi mặc áo bào màu xanh phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể cũng quăng ra sau như con diều đứt dây rồi ngã rạp ở ngoài võ đài.

“Ta... Ta nhận thua!”. Người áo bào màu xanh ôm ngực mình, gương mặt tái nhệch nhăn nhúm, đau đớn mà vội vàng nói.

Mà bấy giờ bên kia võ đài, Liễu Mộ Thiên hờ hững, lạnh nhạt đứng thẳng tắp ở đó. Bộ quần áo màu trắng hắn ta mặc trên người lại vô cùng sạch sẽ, không chút dấu vết bụi bặm nào giống như trận chiến vừa rồi không khiến hẳn ta cảm thấy chút áp lực nào.

“Đó là thực lực của Liễu Mộ Thiên sao?”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đồn về phía hẳn ta, âm thầm xuất hiện chút e dè.

“Tên nhóc này..”, Trình Vũ Hiên cắn răng, trên gương mặt cũng xuất hiện một sự ngạc nhiên.

Tuy nàng ta có thể dự đoán được Liễu Mộ Thiên sẽ thắng trong trận so tài này, nhưng lại không ngờ trận chiến của hẳn ta lại kết thúc nhanh như vậy. Thậm chí, nó kết thúc nhanh hơn cả trận so tài của Trần Mộc!

Nên biết, Địa Điện Giang Hạo cũng là cường giả cấp Thân Tàng tầng thứ ba đấy!

“Liễu sư huynh thắng nhanh quá, xem ra ta cũng nên kết thúc trận chiến này sớm rồi!”

Long Đăng Hải nhận thấy tình hình chiến đấu ở võ đài bên cạnh, hăn ta li3m môi nở nụ cười trêu chọc.

Bất ngờ, linh lực sau lưng hẳn ta run lên, dồn hết toàn lực ngưng tụ vào bàn tay phải xương xẩu của hắn ta. Sau đó, hắn †a mở lòng bàn tay ra ngay lập tức có một bóng rồng chói mắt bay ra rồi lao vút lên trời.

Bóng rồng này giống như được chế tạo từ ngọc nguyên chất, xung quanh nó bao bọc bởi ánh sáng trắng, trong lúc đang bay lượn ra uy lại có thể thấy sức sát phạt ngập trời ùa ra.

“Dao Quang Thấu Cốt đại pháp, Bạch Ngọc Long!” Long Đăng Hải hét lên rồi chưởng mạnh ra ngoài, không khí bị chưởng ảnh hưởng nên cũng dao động. Bóng rồng lập tức băn vào không trung như một chùm sáng.

“Grào!”

Tiếng gầm của rồng vang vọng khắp đất trời, linh quang rót vào bóng rồng kia liên tục khiến nó to lên nhanh chóng. Có thể nói hiện tại, nó to đến mười trượng và đã che trời, đầy hung dữt

Bất chợt, Long Đăng Hải đè đầu ngón tay xuống, Bạch Ngọc Long lập tức nhận lệnh gào lên, lao vào Trần Mộc kéo theo sự chấn động và xé rách không khí như muốn hủy thiên diệt địa.

Giờ phút này, ánh mắt của mọi người xung quanh đểu sợ. hãi bởi, họ có thể cảm nhận được sức tàn phá của Bạch Ngọc Long kia. Sức mạnh này, dù là cường giả Thần Tàng tầng thứ ba thì e không thể nào chống nổi.

“Trần Mộc!”, Trình Vũ Hiên căng thẳng nhìn chăm chú vào thiếu niên mặc áo trắng ở trên võ đài.

Ngay lúc này, mọi người vẫn thấy Trần Mộc đứng yên tại chỗ trong khi bóng của con rồng khổng lồ kia vẫn nhanh chóng to dần trong tầm nhìn của hẳn. Khi con rồng kia đến càng ngày càng gần, không ngờ khóe môi của hắn lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Hắn nâng Thiên Tùng Vân kiếm lên, không gian phía sau bị chân hỏa lưu hồn phóng ra, thiêu đốt mà vỡ nát. Ngọn lửa vô tận liên tục bốc lên, đốt cháy toàn bộ võ đài.

Âm.

Ánh lửa bùng lên ngút trời, mọi người có thể thấy rất nhiều yêu ma quỷ quái mờ ảo đang ào ạt trồi lên. Ngay sau đó, một ảo ảnh pháp thân mờ nhạt lao ra từ vô số ảo ảnh linh hồn và xuất hiện trong thiên địa với sức mạnh đe dọa vô cùng đáng sợ.

Vô Tướng Pháp Thân này chỉ là một ảo ảnh, nhưng khí thế của nó lại khủng khiếp hơn Bạch Ngọc Long rất nhiều.

“Cửu U Nhất kiếm, Lưu Hồn Tu La!”

Cơ thể của Trần Mộc bật ra sau, chém một nhát kiếm, quét ngang mà ra

Binh!

Nhát kiếm đáng sợ dẫn theo Vô Tướng Pháp Thân đánh thẳng vào bóng rồng khổng lồ trên trời, ngay sau tiếng nổ lớn vang lên thì vị trí hai người đang đứng trên võ đài lập tức nổ nát.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Dù sao, Long sư huynh cũng là đệ tử đứng đầu Thiên Điện của chúng ta, sao có thể so sánh với một vài thứ nhãi nhép như Linh Điện được!”“Lần này đến lượt Long sư huynh lội ngược dòng rồi!" Tiếng ồ vang lên như sấm dậy.Những người đứng xem ở đây đều tỏ vẻ căng thẳng, đúng là át chủ bài Long Đăng Hải giữ rất nhiều, chỉ với Dao Quang Thấu Cốt đại pháp, cũng đã sánh ngang hành với Thiên Giai võ học rồi!Bên võ đài, Trần Mộc vươn tay từ từ lau vết máu trên khóe miệng, ngẩng đầu lên, ánh mắt hờ hững nhìn chăm chú vào Long Đăng Hải. Trong đôi mắt đó vẫn trong vắt như nước, không chút hứng thú hay gợn sóng nào.“Hừ, đồ thích ra vẻ!”Long Đăng Hải khinh thường hừ lạnh, rồi lập tức vươn ra bàn tay khô gầy chỉ còn lại xương. Ánh sáng trắng như ngọc lại lần nữa bùng phát và càng thêm xinh đẹp, ảo diệu hơn cả lần trước.Linh khí trong thiên địa bắt đầu dao động dữ dội, giống như bị hắn ta hút lấy, gió cũng mạnh dần lên như đang gào. thét. Trong lúc này, không khí trở nên căng thẳng đến cực. hạn.Tất cả mọi người nhìn thấy thế cũng biết Long Đăng Hải muốn kết thúc trận chiến rồi!Rầm.Lúc này võ đài bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ chói tai.Lúc này một người trẻ tuổi mặc áo bào màu xanh phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể cũng quăng ra sau như con diều đứt dây rồi ngã rạp ở ngoài võ đài.“Ta... Ta nhận thua!”. Người áo bào màu xanh ôm ngực mình, gương mặt tái nhệch nhăn nhúm, đau đớn mà vội vàng nói.Mà bấy giờ bên kia võ đài, Liễu Mộ Thiên hờ hững, lạnh nhạt đứng thẳng tắp ở đó. Bộ quần áo màu trắng hắn ta mặc trên người lại vô cùng sạch sẽ, không chút dấu vết bụi bặm nào giống như trận chiến vừa rồi không khiến hẳn ta cảm thấy chút áp lực nào.“Đó là thực lực của Liễu Mộ Thiên sao?”Ánh mắt của tất cả mọi người đều đồn về phía hẳn ta, âm thầm xuất hiện chút e dè.“Tên nhóc này..”, Trình Vũ Hiên cắn răng, trên gương mặt cũng xuất hiện một sự ngạc nhiên.Tuy nàng ta có thể dự đoán được Liễu Mộ Thiên sẽ thắng trong trận so tài này, nhưng lại không ngờ trận chiến của hẳn ta lại kết thúc nhanh như vậy. Thậm chí, nó kết thúc nhanh hơn cả trận so tài của Trần Mộc!Nên biết, Địa Điện Giang Hạo cũng là cường giả cấp Thân Tàng tầng thứ ba đấy!“Liễu sư huynh thắng nhanh quá, xem ra ta cũng nên kết thúc trận chiến này sớm rồi!”Long Đăng Hải nhận thấy tình hình chiến đấu ở võ đài bên cạnh, hăn ta li3m môi nở nụ cười trêu chọc.Bất ngờ, linh lực sau lưng hẳn ta run lên, dồn hết toàn lực ngưng tụ vào bàn tay phải xương xẩu của hắn ta. Sau đó, hắn †a mở lòng bàn tay ra ngay lập tức có một bóng rồng chói mắt bay ra rồi lao vút lên trời.Bóng rồng này giống như được chế tạo từ ngọc nguyên chất, xung quanh nó bao bọc bởi ánh sáng trắng, trong lúc đang bay lượn ra uy lại có thể thấy sức sát phạt ngập trời ùa ra.“Dao Quang Thấu Cốt đại pháp, Bạch Ngọc Long!” Long Đăng Hải hét lên rồi chưởng mạnh ra ngoài, không khí bị chưởng ảnh hưởng nên cũng dao động. Bóng rồng lập tức băn vào không trung như một chùm sáng.“Grào!”Tiếng gầm của rồng vang vọng khắp đất trời, linh quang rót vào bóng rồng kia liên tục khiến nó to lên nhanh chóng. Có thể nói hiện tại, nó to đến mười trượng và đã che trời, đầy hung dữtBất chợt, Long Đăng Hải đè đầu ngón tay xuống, Bạch Ngọc Long lập tức nhận lệnh gào lên, lao vào Trần Mộc kéo theo sự chấn động và xé rách không khí như muốn hủy thiên diệt địa.Giờ phút này, ánh mắt của mọi người xung quanh đểu sợ. hãi bởi, họ có thể cảm nhận được sức tàn phá của Bạch Ngọc Long kia. Sức mạnh này, dù là cường giả Thần Tàng tầng thứ ba thì e không thể nào chống nổi.“Trần Mộc!”, Trình Vũ Hiên căng thẳng nhìn chăm chú vào thiếu niên mặc áo trắng ở trên võ đài.Ngay lúc này, mọi người vẫn thấy Trần Mộc đứng yên tại chỗ trong khi bóng của con rồng khổng lồ kia vẫn nhanh chóng to dần trong tầm nhìn của hẳn. Khi con rồng kia đến càng ngày càng gần, không ngờ khóe môi của hắn lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.Hắn nâng Thiên Tùng Vân kiếm lên, không gian phía sau bị chân hỏa lưu hồn phóng ra, thiêu đốt mà vỡ nát. Ngọn lửa vô tận liên tục bốc lên, đốt cháy toàn bộ võ đài.Âm.Ánh lửa bùng lên ngút trời, mọi người có thể thấy rất nhiều yêu ma quỷ quái mờ ảo đang ào ạt trồi lên. Ngay sau đó, một ảo ảnh pháp thân mờ nhạt lao ra từ vô số ảo ảnh linh hồn và xuất hiện trong thiên địa với sức mạnh đe dọa vô cùng đáng sợ.Vô Tướng Pháp Thân này chỉ là một ảo ảnh, nhưng khí thế của nó lại khủng khiếp hơn Bạch Ngọc Long rất nhiều.“Cửu U Nhất kiếm, Lưu Hồn Tu La!”Cơ thể của Trần Mộc bật ra sau, chém một nhát kiếm, quét ngang mà raBinh!Nhát kiếm đáng sợ dẫn theo Vô Tướng Pháp Thân đánh thẳng vào bóng rồng khổng lồ trên trời, ngay sau tiếng nổ lớn vang lên thì vị trí hai người đang đứng trên võ đài lập tức nổ nát.

Chương 363: C363: Lưu hồn tu la