Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 456: C456: Ngươi sẽ chết trước ta

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Trần Mộc, vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc này, vẻ mặt Hạ Chỉ Lan lộ rõ vẻ mừng vui, nàng ta không ngờ là Trần Mộc lại xuất hiện ở giây phút quan trọng này.Trần Mộc quay đầu lại, khẽ mỉm cười nói với nàng ta:"Ngươi quả thật đã không phụ lòng công sức chỉ dạy của ta, súng ý đó... khá lắm!"Được Trần Mộc khen ngợi, Hạ Chỉ Lan chợt thẹn đỏ bừng mặt, nhưng nhiều hơn thế là niềm vui hân hoan vì cuối cùng cũng đã được Trần Mộc công nhận. Đây là chuyện khiến nàng †a cảm thấy vui nhất!"Tên khốn nhà ngươi vẫn chưa chết sao!"Tên áo đen chật vật bò ra từ vách núi, gương mặt tái mét lộ rõ vẻ tức giận tột độ. Hắn ta không ngờ là, cơ thể của TrầnMộc lại có thể kháng cự lại được tà khí hung ác dữ tợn đó."Yên tâm, ngươi sẽ chết trước ta!", Trần Mộc khẽ nheo. mắt, lạnh lùng nói.Tên áo đen nở nụ cười giễu cợt, ánh mắt khinh thường: "Đúng là điên cuồng, chỉ dựa vào thực lực cấp cảnh giớiThông Thiên của ngươi sao..."Nhưng hẳn còn chưa dứt lời thì bóng dáng của Trần Mộc đã tan biến ngay tại chỗ.Tên áo đen nheo mắt lại, rồi bỗng có một tia sáng như: vụt qua nhanh như chớp, chỉ trong chớp mắt đã vượt khoảng cách mấy trăm mét rồi xuất hiện ngay trước mặt hẳn ta.Những đầu ngón tay sắc nhọn như lưỡi kiếm tử thần, xoẹt một nhát qua cổ hẳn ta dễ như trở bàn tay.Xoẹt. Máu tươi phun tung toé khắp nơi!Tên áo đen trợn tròn mắt với vẻ đầy khó tin, nhìn chăm chăm vào Trần Mộc!"Sao có thể thế được chứ? Sao lại thành ra như này?"Ngay cả lúc chết, hẳn ta cũng chưa thể hiểu nổi lý do thực lực của Trần Mộc tăng vọt trong thời gian ngắn ngủi như vậy!Trần Mộc lạnh lùng liếc nhìn hắn ta một cái, mặc cho đầu hẳn ta bay văng ra ngoài, cơ thể mặc áo đen không còn sự sống đổ gục xuống.Từ lúc ra tay đến lúc kết thúc trận chiến, chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy ba giây, và chỉ bằng một chiêu duy nhất, Trần Mộc đã giế t chết kẻ mạnh cấp tầng thứ năm của cảnh giới Thần Tàng.Cảnh tượng này khiến Hạ Chỉ Lan cũng vô cùng sững sờiRõ ràng là khi nãy nàng ta liều sống liều chết vẫn không khiến tên áo đen kia bị thương được phát nào, nhưng Trần Mộc đến, chỉ cần một chiêu thức duy nhất, trong chớp mắt đã giế t chết được hắn ta.Thực lực hiện tại của Trần Mộc đã đạt đến trình độ nào rồi chứtNàng ta ngơ ngác nhìn Trần Mộc, chỉ cảm thấy Trần Mộc. hiện tại để lại cho nàng ta một nỗi khiếp sợ, nỗi khiếp sợ này còn mạnh hơn cả lúc nàng ta phải đối mặt với đám kẻ mạnh cảnh giới Vạn Pháp như Hoàng Côn và Tân Thạch Long."Tiếp tục nào, còn một tên nữa!", Trần Mộc lạnh lùng nói.Ngay lập tức, linh lực khắp người hắn bộc phát, cả người lao thẳng về phía Trình Vũ Hiên, đăng sau lưng hän, đôi mắt Hạ Chỉ Lan vẫn lộ rõ vẻ trầm lắng, nhưng cũng không chần chừ thêm mà ngay lập tức cất bước đi theo Trần Mộc.Dưới chân một ngọn núi.Linh lực ánh sáng xanh cuồng bạo, tụ thành một con giao. long xé đôi không gian, cuồn cuộn xuất hiện, con giao long này ẩn chứa những dòng sóng dao động vô cùng mạnh mẽ, ngay cả là kẻ mạnh tầng thứ hai của cảnh giới Thần Tàng cũng chỉ đành gác kiếm tránh đi thôi.

“Trần Mộc, vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc này, vẻ mặt Hạ Chỉ Lan lộ rõ vẻ mừng vui, nàng ta không ngờ là Trần Mộc lại xuất hiện ở giây phút quan trọng này.

Trần Mộc quay đầu lại, khẽ mỉm cười nói với nàng ta:"

Ngươi quả thật đã không phụ lòng công sức chỉ dạy của ta, súng ý đó... khá lắm!"

Được Trần Mộc khen ngợi, Hạ Chỉ Lan chợt thẹn đỏ bừng mặt, nhưng nhiều hơn thế là niềm vui hân hoan vì cuối cùng cũng đã được Trần Mộc công nhận. Đây là chuyện khiến nàng †a cảm thấy vui nhất!

"Tên khốn nhà ngươi vẫn chưa chết sao!"

Tên áo đen chật vật bò ra từ vách núi, gương mặt tái mét lộ rõ vẻ tức giận tột độ. Hắn ta không ngờ là, cơ thể của Trần

Mộc lại có thể kháng cự lại được tà khí hung ác dữ tợn đó.

"Yên tâm, ngươi sẽ chết trước ta!", Trần Mộc khẽ nheo. mắt, lạnh lùng nói.

Tên áo đen nở nụ cười giễu cợt, ánh mắt khinh thường: "Đúng là điên cuồng, chỉ dựa vào thực lực cấp cảnh giới

Thông Thiên của ngươi sao..."

Nhưng hẳn còn chưa dứt lời thì bóng dáng của Trần Mộc đã tan biến ngay tại chỗ.

Tên áo đen nheo mắt lại, rồi bỗng có một tia sáng như: vụt qua nhanh như chớp, chỉ trong chớp mắt đã vượt khoảng cách mấy trăm mét rồi xuất hiện ngay trước mặt hẳn ta.

Những đầu ngón tay sắc nhọn như lưỡi kiếm tử thần, xoẹt một nhát qua cổ hẳn ta dễ như trở bàn tay.

Xoẹt. Máu tươi phun tung toé khắp nơi!

Tên áo đen trợn tròn mắt với vẻ đầy khó tin, nhìn chăm chăm vào Trần Mộc!

"Sao có thể thế được chứ? Sao lại thành ra như này?"

Ngay cả lúc chết, hẳn ta cũng chưa thể hiểu nổi lý do thực lực của Trần Mộc tăng vọt trong thời gian ngắn ngủi như vậy!

Trần Mộc lạnh lùng liếc nhìn hắn ta một cái, mặc cho đầu hẳn ta bay văng ra ngoài, cơ thể mặc áo đen không còn sự sống đổ gục xuống.

Từ lúc ra tay đến lúc kết thúc trận chiến, chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy ba giây, và chỉ bằng một chiêu duy nhất, Trần Mộc đã giế t chết kẻ mạnh cấp tầng thứ năm của cảnh giới Thần Tàng.

Cảnh tượng này khiến Hạ Chỉ Lan cũng vô cùng sững sời

Rõ ràng là khi nãy nàng ta liều sống liều chết vẫn không khiến tên áo đen kia bị thương được phát nào, nhưng Trần Mộc đến, chỉ cần một chiêu thức duy nhất, trong chớp mắt đã giế t chết được hắn ta.

Thực lực hiện tại của Trần Mộc đã đạt đến trình độ nào rồi chứt

Nàng ta ngơ ngác nhìn Trần Mộc, chỉ cảm thấy Trần Mộc. hiện tại để lại cho nàng ta một nỗi khiếp sợ, nỗi khiếp sợ này còn mạnh hơn cả lúc nàng ta phải đối mặt với đám kẻ mạnh cảnh giới Vạn Pháp như Hoàng Côn và Tân Thạch Long.

"Tiếp tục nào, còn một tên nữa!", Trần Mộc lạnh lùng nói.

Ngay lập tức, linh lực khắp người hắn bộc phát, cả người lao thẳng về phía Trình Vũ Hiên, đăng sau lưng hän, đôi mắt Hạ Chỉ Lan vẫn lộ rõ vẻ trầm lắng, nhưng cũng không chần chừ thêm mà ngay lập tức cất bước đi theo Trần Mộc.

Dưới chân một ngọn núi.

Linh lực ánh sáng xanh cuồng bạo, tụ thành một con giao. long xé đôi không gian, cuồn cuộn xuất hiện, con giao long này ẩn chứa những dòng sóng dao động vô cùng mạnh mẽ, ngay cả là kẻ mạnh tầng thứ hai của cảnh giới Thần Tàng cũng chỉ đành gác kiếm tránh đi thôi.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Trần Mộc, vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc này, vẻ mặt Hạ Chỉ Lan lộ rõ vẻ mừng vui, nàng ta không ngờ là Trần Mộc lại xuất hiện ở giây phút quan trọng này.Trần Mộc quay đầu lại, khẽ mỉm cười nói với nàng ta:"Ngươi quả thật đã không phụ lòng công sức chỉ dạy của ta, súng ý đó... khá lắm!"Được Trần Mộc khen ngợi, Hạ Chỉ Lan chợt thẹn đỏ bừng mặt, nhưng nhiều hơn thế là niềm vui hân hoan vì cuối cùng cũng đã được Trần Mộc công nhận. Đây là chuyện khiến nàng †a cảm thấy vui nhất!"Tên khốn nhà ngươi vẫn chưa chết sao!"Tên áo đen chật vật bò ra từ vách núi, gương mặt tái mét lộ rõ vẻ tức giận tột độ. Hắn ta không ngờ là, cơ thể của TrầnMộc lại có thể kháng cự lại được tà khí hung ác dữ tợn đó."Yên tâm, ngươi sẽ chết trước ta!", Trần Mộc khẽ nheo. mắt, lạnh lùng nói.Tên áo đen nở nụ cười giễu cợt, ánh mắt khinh thường: "Đúng là điên cuồng, chỉ dựa vào thực lực cấp cảnh giớiThông Thiên của ngươi sao..."Nhưng hẳn còn chưa dứt lời thì bóng dáng của Trần Mộc đã tan biến ngay tại chỗ.Tên áo đen nheo mắt lại, rồi bỗng có một tia sáng như: vụt qua nhanh như chớp, chỉ trong chớp mắt đã vượt khoảng cách mấy trăm mét rồi xuất hiện ngay trước mặt hẳn ta.Những đầu ngón tay sắc nhọn như lưỡi kiếm tử thần, xoẹt một nhát qua cổ hẳn ta dễ như trở bàn tay.Xoẹt. Máu tươi phun tung toé khắp nơi!Tên áo đen trợn tròn mắt với vẻ đầy khó tin, nhìn chăm chăm vào Trần Mộc!"Sao có thể thế được chứ? Sao lại thành ra như này?"Ngay cả lúc chết, hẳn ta cũng chưa thể hiểu nổi lý do thực lực của Trần Mộc tăng vọt trong thời gian ngắn ngủi như vậy!Trần Mộc lạnh lùng liếc nhìn hắn ta một cái, mặc cho đầu hẳn ta bay văng ra ngoài, cơ thể mặc áo đen không còn sự sống đổ gục xuống.Từ lúc ra tay đến lúc kết thúc trận chiến, chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy ba giây, và chỉ bằng một chiêu duy nhất, Trần Mộc đã giế t chết kẻ mạnh cấp tầng thứ năm của cảnh giới Thần Tàng.Cảnh tượng này khiến Hạ Chỉ Lan cũng vô cùng sững sờiRõ ràng là khi nãy nàng ta liều sống liều chết vẫn không khiến tên áo đen kia bị thương được phát nào, nhưng Trần Mộc đến, chỉ cần một chiêu thức duy nhất, trong chớp mắt đã giế t chết được hắn ta.Thực lực hiện tại của Trần Mộc đã đạt đến trình độ nào rồi chứtNàng ta ngơ ngác nhìn Trần Mộc, chỉ cảm thấy Trần Mộc. hiện tại để lại cho nàng ta một nỗi khiếp sợ, nỗi khiếp sợ này còn mạnh hơn cả lúc nàng ta phải đối mặt với đám kẻ mạnh cảnh giới Vạn Pháp như Hoàng Côn và Tân Thạch Long."Tiếp tục nào, còn một tên nữa!", Trần Mộc lạnh lùng nói.Ngay lập tức, linh lực khắp người hắn bộc phát, cả người lao thẳng về phía Trình Vũ Hiên, đăng sau lưng hän, đôi mắt Hạ Chỉ Lan vẫn lộ rõ vẻ trầm lắng, nhưng cũng không chần chừ thêm mà ngay lập tức cất bước đi theo Trần Mộc.Dưới chân một ngọn núi.Linh lực ánh sáng xanh cuồng bạo, tụ thành một con giao. long xé đôi không gian, cuồn cuộn xuất hiện, con giao long này ẩn chứa những dòng sóng dao động vô cùng mạnh mẽ, ngay cả là kẻ mạnh tầng thứ hai của cảnh giới Thần Tàng cũng chỉ đành gác kiếm tránh đi thôi.

Chương 456: C456: Ngươi sẽ chết trước ta