Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 464: C464: Bang bang
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Ha ha, tên nhóc này sắp không nhịn nổi rồi. Hẳn ta sắp không chịu được, giết đi", thấy Trần Mộc đầm đìa máu tươi, Hoàng Côn cũng nhận ra gì đó, cười như điên.Vẻ mặt Tân Thạch Long lại trở nên căng thẳng, chẳng biết vì sao khi thấy dáng vẻ này của Trần Mộc, hẳn ta chẳng những không vui mà trong lòng còn cảm thấy bất an, sự bất an ngày càng mãnh liệt.Nhưng hẳn ta biết trước mắt là cơ hội tốt nhất rồi, phải dùng toàn lực ứng phó, không thể hoang mang vào lúc này. Bằng không, kẻ chết sẽ là họ.Lúc này, Tân Thạch Long và Hoàng Côn đồng thời quát to, linh lực toàn thân tụ lại trong lòng bàn tay, tung một chưởng về phía bầu trời.Bùm!Kiếm đen hoang vu và búa lớn Thiên Ma đồng loạt tấn công, chỉ trong tích tắc, hai đòn tấn công cùng lúc, ngón tay Phật Di Lặc bị áp chế, trở nên ảm đạm như sắp nổ tung.Nhưng Trần Mộc lại chẳng hề bối rối, đồng tử đỏ bừng đầy tơ máu, khi tất cả sức mạnh hung thần đều tụ lại, hẳn vươn một ngón tay, điểm nhẹ: “Vỡ cho tai”Vù!Ngón tay Phật Di Lặc phát ra Phạn âm, trong đó chứa đựng Phật quang và sát khí, tầng tầng lớp lớp, tiếp theo lại dùng xu thế không thể cản mà xuyên qua kiếm đen và rìu máu.Bang bang!Mọi người chỉ nghe thấy hai tiếng nổ mạnh, kiếm đen và rìu máu nổ tung, linh lực bàng bạc như biển tạo thành lốc xoáy, tản ra tàn sóng, quét ngang mọi thứ.“Cái này... điều này sao có thể!”, Hoàng Côn và Tân Thạch Long đều tỏ vẻ không thể tin nổi.Không để cho họ có cơ hội kịp phản ứng, sức mạnh ngón tay Phật vẫn chưa hề tiêu tán, xuyên qua từng tầng khói sương, đụng vào trên cơ thể họ.Trong khoảnh khắc, hai tiếng nổ vang lên, hai bóng người bắn ngược ra như viên đạn, nện lên ngọn núi lớn phía sau.Bùm!Lực va chạm đáng sợ làm giữa sườn núi sụp đổ, sóng cuồng bảo hồi lâu không tan đi, tràn đầy trong không khí.“Thăng... thăng rồi?”Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan kinh ngạc nhìn cảnh này, rất lâu không thể bình tĩnh.Tên này... Còn là người sao? Một đánh hai Vạn Pháp mà lại có thể đánh thắng!“Vẫn chưa xong!”, vẻ mặt Hàn Giang Tuyết vẫn tỏ ra căng thẳng, nàng ta trầm giọng.Trên bầu trời, Trần Mộc có vẻ đã tới cực hạn của mình, hắn che miệng ho dữ dội, lồ ng ngực như quay cuồng, cuối cùng phun ra ngụm máu tươi, mặt tái như tờ giấy, người lảo đảo loạng choạng như sắp ngã xuống.Ánh mắt hẳn tàn nhẫn nhìn sang ngọn núi lớn, hai bóng người giấy giụa rồi đứng lên, toàn thân đều là máu, nhìn thấy ghê người. Vết thương đã đạt tới mức độ trọng thương nhưng dù sao cũng còn chút hơi tàn.Thấy vậy Trần Mộc lại chẳng hề bất ngờ.
“Ha ha, tên nhóc này sắp không nhịn nổi rồi. Hẳn ta sắp không chịu được, giết đi", thấy Trần Mộc đầm đìa máu tươi, Hoàng Côn cũng nhận ra gì đó, cười như điên.
Vẻ mặt Tân Thạch Long lại trở nên căng thẳng, chẳng biết vì sao khi thấy dáng vẻ này của Trần Mộc, hẳn ta chẳng những không vui mà trong lòng còn cảm thấy bất an, sự bất an ngày càng mãnh liệt.
Nhưng hẳn ta biết trước mắt là cơ hội tốt nhất rồi, phải dùng toàn lực ứng phó, không thể hoang mang vào lúc này. Bằng không, kẻ chết sẽ là họ.
Lúc này, Tân Thạch Long và Hoàng Côn đồng thời quát to, linh lực toàn thân tụ lại trong lòng bàn tay, tung một chưởng về phía bầu trời.
Bùm!
Kiếm đen hoang vu và búa lớn Thiên Ma đồng loạt tấn công, chỉ trong tích tắc, hai đòn tấn công cùng lúc, ngón tay Phật Di Lặc bị áp chế, trở nên ảm đạm như sắp nổ tung.
Nhưng Trần Mộc lại chẳng hề bối rối, đồng tử đỏ bừng đầy tơ máu, khi tất cả sức mạnh hung thần đều tụ lại, hẳn vươn một ngón tay, điểm nhẹ: “Vỡ cho tai”
Vù!
Ngón tay Phật Di Lặc phát ra Phạn âm, trong đó chứa đựng Phật quang và sát khí, tầng tầng lớp lớp, tiếp theo lại dùng xu thế không thể cản mà xuyên qua kiếm đen và rìu máu.
Bang bang!
Mọi người chỉ nghe thấy hai tiếng nổ mạnh, kiếm đen và rìu máu nổ tung, linh lực bàng bạc như biển tạo thành lốc xoáy, tản ra tàn sóng, quét ngang mọi thứ.
“Cái này... điều này sao có thể!”, Hoàng Côn và Tân Thạch Long đều tỏ vẻ không thể tin nổi.
Không để cho họ có cơ hội kịp phản ứng, sức mạnh ngón tay Phật vẫn chưa hề tiêu tán, xuyên qua từng tầng khói sương, đụng vào trên cơ thể họ.
Trong khoảnh khắc, hai tiếng nổ vang lên, hai bóng người bắn ngược ra như viên đạn, nện lên ngọn núi lớn phía sau.
Bùm!
Lực va chạm đáng sợ làm giữa sườn núi sụp đổ, sóng cuồng bảo hồi lâu không tan đi, tràn đầy trong không khí.
“Thăng... thăng rồi?”
Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan kinh ngạc nhìn cảnh này, rất lâu không thể bình tĩnh.
Tên này... Còn là người sao? Một đánh hai Vạn Pháp mà lại có thể đánh thắng!
“Vẫn chưa xong!”, vẻ mặt Hàn Giang Tuyết vẫn tỏ ra căng thẳng, nàng ta trầm giọng.
Trên bầu trời, Trần Mộc có vẻ đã tới cực hạn của mình, hắn che miệng ho dữ dội, lồ ng ngực như quay cuồng, cuối cùng phun ra ngụm máu tươi, mặt tái như tờ giấy, người lảo đảo loạng choạng như sắp ngã xuống.
Ánh mắt hẳn tàn nhẫn nhìn sang ngọn núi lớn, hai bóng người giấy giụa rồi đứng lên, toàn thân đều là máu, nhìn thấy ghê người. Vết thương đã đạt tới mức độ trọng thương nhưng dù sao cũng còn chút hơi tàn.
Thấy vậy Trần Mộc lại chẳng hề bất ngờ.
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… “Ha ha, tên nhóc này sắp không nhịn nổi rồi. Hẳn ta sắp không chịu được, giết đi", thấy Trần Mộc đầm đìa máu tươi, Hoàng Côn cũng nhận ra gì đó, cười như điên.Vẻ mặt Tân Thạch Long lại trở nên căng thẳng, chẳng biết vì sao khi thấy dáng vẻ này của Trần Mộc, hẳn ta chẳng những không vui mà trong lòng còn cảm thấy bất an, sự bất an ngày càng mãnh liệt.Nhưng hẳn ta biết trước mắt là cơ hội tốt nhất rồi, phải dùng toàn lực ứng phó, không thể hoang mang vào lúc này. Bằng không, kẻ chết sẽ là họ.Lúc này, Tân Thạch Long và Hoàng Côn đồng thời quát to, linh lực toàn thân tụ lại trong lòng bàn tay, tung một chưởng về phía bầu trời.Bùm!Kiếm đen hoang vu và búa lớn Thiên Ma đồng loạt tấn công, chỉ trong tích tắc, hai đòn tấn công cùng lúc, ngón tay Phật Di Lặc bị áp chế, trở nên ảm đạm như sắp nổ tung.Nhưng Trần Mộc lại chẳng hề bối rối, đồng tử đỏ bừng đầy tơ máu, khi tất cả sức mạnh hung thần đều tụ lại, hẳn vươn một ngón tay, điểm nhẹ: “Vỡ cho tai”Vù!Ngón tay Phật Di Lặc phát ra Phạn âm, trong đó chứa đựng Phật quang và sát khí, tầng tầng lớp lớp, tiếp theo lại dùng xu thế không thể cản mà xuyên qua kiếm đen và rìu máu.Bang bang!Mọi người chỉ nghe thấy hai tiếng nổ mạnh, kiếm đen và rìu máu nổ tung, linh lực bàng bạc như biển tạo thành lốc xoáy, tản ra tàn sóng, quét ngang mọi thứ.“Cái này... điều này sao có thể!”, Hoàng Côn và Tân Thạch Long đều tỏ vẻ không thể tin nổi.Không để cho họ có cơ hội kịp phản ứng, sức mạnh ngón tay Phật vẫn chưa hề tiêu tán, xuyên qua từng tầng khói sương, đụng vào trên cơ thể họ.Trong khoảnh khắc, hai tiếng nổ vang lên, hai bóng người bắn ngược ra như viên đạn, nện lên ngọn núi lớn phía sau.Bùm!Lực va chạm đáng sợ làm giữa sườn núi sụp đổ, sóng cuồng bảo hồi lâu không tan đi, tràn đầy trong không khí.“Thăng... thăng rồi?”Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan kinh ngạc nhìn cảnh này, rất lâu không thể bình tĩnh.Tên này... Còn là người sao? Một đánh hai Vạn Pháp mà lại có thể đánh thắng!“Vẫn chưa xong!”, vẻ mặt Hàn Giang Tuyết vẫn tỏ ra căng thẳng, nàng ta trầm giọng.Trên bầu trời, Trần Mộc có vẻ đã tới cực hạn của mình, hắn che miệng ho dữ dội, lồ ng ngực như quay cuồng, cuối cùng phun ra ngụm máu tươi, mặt tái như tờ giấy, người lảo đảo loạng choạng như sắp ngã xuống.Ánh mắt hẳn tàn nhẫn nhìn sang ngọn núi lớn, hai bóng người giấy giụa rồi đứng lên, toàn thân đều là máu, nhìn thấy ghê người. Vết thương đã đạt tới mức độ trọng thương nhưng dù sao cũng còn chút hơi tàn.Thấy vậy Trần Mộc lại chẳng hề bất ngờ.