Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 488: C488: Chương 488
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Nhưng mà!Khi Trần Mộc vừa dịch chuyển đuổi theo, linh lực màu vàng bàng bạc bùng nổ từ người của Nhan Ngọc Yên.Tay ngọc trong tay áo duỗi ra, đánh về hư không. Linh khí trong trời đất lập tức nổi gợn sóng, tụ lại tạo thành lồ ng giam ánh sáng, vây nhốt Trần Mộc.Một quyền Trần Mộc đánh ra, linh lực va chạm vào lồ ng giam ánh sáng thì tức khắc bị đánh tan không có dấu vết gì.Võ học này thật sự khiến Trần Mộc kinh ngạc, Nhan Ngọc: Yên này có chút bản lĩnh.“Tiểu sư đệ, nể mặt ta, ngày khác hậu tạ!”, Nhan Ngọc Yên khẽ nói.“Ta với ngươi chẳng quen chẳng thân, cớ gì phải nể mặt ngươi!”, Trần Mộc vẫn lạnh lùng đáp.“Nếu đã thế, ta chỉ có thể nhốt ngươi một khoảng thời gian ngắn thôi!”, Nhan Ngọc Yên lạnh nhạt nói.Tay áo nàng ta vung lên, làn sóng cổ xưa nhộn nhạo dâng lên như đã kết nối với thứ gì đó trong trời đất này.Tức khắc trong không gian xuất hiện hãng hà kiếm quang sắc bén vờn quanh lồ ng giam màu vàng.Những kiếm quang này không phải ảo ảnh, chúng là chân thật.Mỗi tia kiếm quang đều chứa đựng sức mạnh chém đứt cả trời đất.Chỉ cần Trần Mộc cử động, kiếm quang này sẽ rơi trên người hẳn.“Kiếm ý đại viên mãn!” Trần Mộc quay đầu, kinh ngạc nhìn Nhan Ngọc Yên. Nhan Ngọc Yên chỉ nhẹ nhàng vung tay mà đã có thể phóng ra nhiều kiếm quang như thế, thủ đoạn thế này chỉ có kiếm ý đạt tới trình độ viên mãn mới làm được.Không ngờ Nhan Ngọc Yên còn trẻ như thế mà lại có thiên phú kiếm đạo cỡ này.Nhưng chỉ dựa vào chút bản lĩnh này mà muốn ngăn cản hắn thì có chút khinh thường hắn rồi.Trần Mộc siết chặt năm đấm, sức mạnh hung thần như lũ ào ra, ngưng tụ thành Thái Cổ Ma Kiếm năm trong lòng bàn tay hắn.Tay Trần Mộc cầm ma kiếm, linh lực như biển truyền vào kiếm, hoa văn trên kiếm sáng lên như đang thức tỉnh. Vô số tiếng khóc thê lương mà đáng sợ của trẻ con vang lên, quanh quẩn trong thiên địa, lệ khí và sát khí giao thoa như ác linh du đãng trong không gian.Thái Cổ Ma Kiếm vừa xuất hiện, nhiệt độ nơi này như rơi xuống con số âm, âm khí len vào tận xương tuỷ.“Đây là kiếm gì?”Cảm nhận âm khí ập vào mặt, những đệ tử thân truyền khác đều ngơ ngẩn, trong mắt là tia kiêng dè.Thanh kiếm này dù cách xa nhưng sát khí nó toả ra ảnh hưởng tới tinh thần của họ.Trần Mộc cầm kiếm, chỉ dùng một kiếm đã bổ phá lồ ng giam.Bùm!Kiếm khí như cầu vồng, sát khí quanh quẩn, không gian bị chém ra một vực sâu dùng mắt thường là thấy được.Bất chợt, chân hoả lưu hồn bùng lên khắp trời, giao hoà với sát khí, tạo thành sóng lớn nghìn trượng, đánh vào trên lồ ng giam ánh sáng.Choang!Tiếng vang to lớn, lồ ng giam nổ mạnh, kiếm quang vây quanh bị chôn vùi ngay lập tức.“Ngươi..”, Nhan Ngọc Yên biến sắc.Khi lồ ng giam bị phá, tàn dư đánh tới làm nàng ta bị đẩy lui vài bước.Lúc này, ánh mät Trần Mộc sắc bén nhìn chăm chẵm vào. Long Triển đang không ngừng chạy trốn, hắn cầm ma kiếm, sát khí lành lạnh.“Dừng tay, ngươi dám làm càn, ta sẽ không tha cho. ngươi!”, mặt Nhan Ngọc Yên như có hàn băng bao trùm, nàng ta quát lạnh.
Nhưng mà!
Khi Trần Mộc vừa dịch chuyển đuổi theo, linh lực màu vàng bàng bạc bùng nổ từ người của Nhan Ngọc Yên.
Tay ngọc trong tay áo duỗi ra, đánh về hư không. Linh khí trong trời đất lập tức nổi gợn sóng, tụ lại tạo thành lồ ng giam ánh sáng, vây nhốt Trần Mộc.
Một quyền Trần Mộc đánh ra, linh lực va chạm vào lồ ng giam ánh sáng thì tức khắc bị đánh tan không có dấu vết gì.
Võ học này thật sự khiến Trần Mộc kinh ngạc, Nhan Ngọc: Yên này có chút bản lĩnh.
“Tiểu sư đệ, nể mặt ta, ngày khác hậu tạ!”, Nhan Ngọc Yên khẽ nói.
“Ta với ngươi chẳng quen chẳng thân, cớ gì phải nể mặt ngươi!”, Trần Mộc vẫn lạnh lùng đáp.
“Nếu đã thế, ta chỉ có thể nhốt ngươi một khoảng thời gian ngắn thôi!”, Nhan Ngọc Yên lạnh nhạt nói.
Tay áo nàng ta vung lên, làn sóng cổ xưa nhộn nhạo dâng lên như đã kết nối với thứ gì đó trong trời đất này.
Tức khắc trong không gian xuất hiện hãng hà kiếm quang sắc bén vờn quanh lồ ng giam màu vàng.
Những kiếm quang này không phải ảo ảnh, chúng là chân thật.
Mỗi tia kiếm quang đều chứa đựng sức mạnh chém đứt cả trời đất.
Chỉ cần Trần Mộc cử động, kiếm quang này sẽ rơi trên người hẳn.
“Kiếm ý đại viên mãn!” Trần Mộc quay đầu, kinh ngạc nhìn Nhan Ngọc Yên. Nhan Ngọc Yên chỉ nhẹ nhàng vung tay mà đã có thể phóng ra nhiều kiếm quang như thế, thủ đoạn thế này chỉ có kiếm ý đạt tới trình độ viên mãn mới làm được.
Không ngờ Nhan Ngọc Yên còn trẻ như thế mà lại có thiên phú kiếm đạo cỡ này.
Nhưng chỉ dựa vào chút bản lĩnh này mà muốn ngăn cản hắn thì có chút khinh thường hắn rồi.
Trần Mộc siết chặt năm đấm, sức mạnh hung thần như lũ ào ra, ngưng tụ thành Thái Cổ Ma Kiếm năm trong lòng bàn tay hắn.
Tay Trần Mộc cầm ma kiếm, linh lực như biển truyền vào kiếm, hoa văn trên kiếm sáng lên như đang thức tỉnh. Vô số tiếng khóc thê lương mà đáng sợ của trẻ con vang lên, quanh quẩn trong thiên địa, lệ khí và sát khí giao thoa như ác linh du đãng trong không gian.
Thái Cổ Ma Kiếm vừa xuất hiện, nhiệt độ nơi này như rơi xuống con số âm, âm khí len vào tận xương tuỷ.
“Đây là kiếm gì?”
Cảm nhận âm khí ập vào mặt, những đệ tử thân truyền khác đều ngơ ngẩn, trong mắt là tia kiêng dè.
Thanh kiếm này dù cách xa nhưng sát khí nó toả ra ảnh hưởng tới tinh thần của họ.
Trần Mộc cầm kiếm, chỉ dùng một kiếm đã bổ phá lồ ng giam.
Bùm!
Kiếm khí như cầu vồng, sát khí quanh quẩn, không gian bị chém ra một vực sâu dùng mắt thường là thấy được.
Bất chợt, chân hoả lưu hồn bùng lên khắp trời, giao hoà với sát khí, tạo thành sóng lớn nghìn trượng, đánh vào trên lồ ng giam ánh sáng.
Choang!
Tiếng vang to lớn, lồ ng giam nổ mạnh, kiếm quang vây quanh bị chôn vùi ngay lập tức.
“Ngươi..”, Nhan Ngọc Yên biến sắc.
Khi lồ ng giam bị phá, tàn dư đánh tới làm nàng ta bị đẩy lui vài bước.
Lúc này, ánh mät Trần Mộc sắc bén nhìn chăm chẵm vào. Long Triển đang không ngừng chạy trốn, hắn cầm ma kiếm, sát khí lành lạnh.
“Dừng tay, ngươi dám làm càn, ta sẽ không tha cho. ngươi!”, mặt Nhan Ngọc Yên như có hàn băng bao trùm, nàng ta quát lạnh.
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Nhưng mà!Khi Trần Mộc vừa dịch chuyển đuổi theo, linh lực màu vàng bàng bạc bùng nổ từ người của Nhan Ngọc Yên.Tay ngọc trong tay áo duỗi ra, đánh về hư không. Linh khí trong trời đất lập tức nổi gợn sóng, tụ lại tạo thành lồ ng giam ánh sáng, vây nhốt Trần Mộc.Một quyền Trần Mộc đánh ra, linh lực va chạm vào lồ ng giam ánh sáng thì tức khắc bị đánh tan không có dấu vết gì.Võ học này thật sự khiến Trần Mộc kinh ngạc, Nhan Ngọc: Yên này có chút bản lĩnh.“Tiểu sư đệ, nể mặt ta, ngày khác hậu tạ!”, Nhan Ngọc Yên khẽ nói.“Ta với ngươi chẳng quen chẳng thân, cớ gì phải nể mặt ngươi!”, Trần Mộc vẫn lạnh lùng đáp.“Nếu đã thế, ta chỉ có thể nhốt ngươi một khoảng thời gian ngắn thôi!”, Nhan Ngọc Yên lạnh nhạt nói.Tay áo nàng ta vung lên, làn sóng cổ xưa nhộn nhạo dâng lên như đã kết nối với thứ gì đó trong trời đất này.Tức khắc trong không gian xuất hiện hãng hà kiếm quang sắc bén vờn quanh lồ ng giam màu vàng.Những kiếm quang này không phải ảo ảnh, chúng là chân thật.Mỗi tia kiếm quang đều chứa đựng sức mạnh chém đứt cả trời đất.Chỉ cần Trần Mộc cử động, kiếm quang này sẽ rơi trên người hẳn.“Kiếm ý đại viên mãn!” Trần Mộc quay đầu, kinh ngạc nhìn Nhan Ngọc Yên. Nhan Ngọc Yên chỉ nhẹ nhàng vung tay mà đã có thể phóng ra nhiều kiếm quang như thế, thủ đoạn thế này chỉ có kiếm ý đạt tới trình độ viên mãn mới làm được.Không ngờ Nhan Ngọc Yên còn trẻ như thế mà lại có thiên phú kiếm đạo cỡ này.Nhưng chỉ dựa vào chút bản lĩnh này mà muốn ngăn cản hắn thì có chút khinh thường hắn rồi.Trần Mộc siết chặt năm đấm, sức mạnh hung thần như lũ ào ra, ngưng tụ thành Thái Cổ Ma Kiếm năm trong lòng bàn tay hắn.Tay Trần Mộc cầm ma kiếm, linh lực như biển truyền vào kiếm, hoa văn trên kiếm sáng lên như đang thức tỉnh. Vô số tiếng khóc thê lương mà đáng sợ của trẻ con vang lên, quanh quẩn trong thiên địa, lệ khí và sát khí giao thoa như ác linh du đãng trong không gian.Thái Cổ Ma Kiếm vừa xuất hiện, nhiệt độ nơi này như rơi xuống con số âm, âm khí len vào tận xương tuỷ.“Đây là kiếm gì?”Cảm nhận âm khí ập vào mặt, những đệ tử thân truyền khác đều ngơ ngẩn, trong mắt là tia kiêng dè.Thanh kiếm này dù cách xa nhưng sát khí nó toả ra ảnh hưởng tới tinh thần của họ.Trần Mộc cầm kiếm, chỉ dùng một kiếm đã bổ phá lồ ng giam.Bùm!Kiếm khí như cầu vồng, sát khí quanh quẩn, không gian bị chém ra một vực sâu dùng mắt thường là thấy được.Bất chợt, chân hoả lưu hồn bùng lên khắp trời, giao hoà với sát khí, tạo thành sóng lớn nghìn trượng, đánh vào trên lồ ng giam ánh sáng.Choang!Tiếng vang to lớn, lồ ng giam nổ mạnh, kiếm quang vây quanh bị chôn vùi ngay lập tức.“Ngươi..”, Nhan Ngọc Yên biến sắc.Khi lồ ng giam bị phá, tàn dư đánh tới làm nàng ta bị đẩy lui vài bước.Lúc này, ánh mät Trần Mộc sắc bén nhìn chăm chẵm vào. Long Triển đang không ngừng chạy trốn, hắn cầm ma kiếm, sát khí lành lạnh.“Dừng tay, ngươi dám làm càn, ta sẽ không tha cho. ngươi!”, mặt Nhan Ngọc Yên như có hàn băng bao trùm, nàng ta quát lạnh.