Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 495: C495: Sát ý lạnh thấu xương

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Trần Mộc đâu, hắn không phải là người đứng đầu Thi Điện à? Sao rồi? Trốn đi mất không dám xuất hiện à?”Lôi Lăng quay về phía Linh Điện, quát lớn.Nhưng mà toàn trường yên tĩnh, không một ai trả lời.Sắc mặt của những đệ tử Linh Điện kia đều đỏ bừng, cảm thấy vô cùng nhục nhã, có mấy người muốn dãy dụa một chút, đứng lên, nhưng thân thể lắc la lắc lư, mới đi được hai bước lại ngã xuống.Cảnh tượng đó lập tức khiến toàn trường cười vang."Mẹ nó, cả đám đều là thùng cơm di động, không thằng nào đánh được cải”"Chỉ như vậy thôi mà cũng dám ăn trọn năm phần tài nguyên, những tài nguyên đó dù cho chó ăn thì thực lực cũngmạnh hơn các ngươi!”Lôi Lăng hùng hùng hổ hổ, nhổ một ngụm nước bọt lên cửa lớn của Linh Điện.Bộ dạng kia giống như giãm đạp toàn bộ Linh Điện dưới chân, khí thế kiêu ngạo phách lối đến đỉnh điểm."Lão nương làm thịt ngươi!"Trình Vũ Hiên cực kì phẫn nộ, thân thể vốn yếu ớt bỗng bay lên, hung hăng bổ một kiếm về phía Lôi Lăng.Nhưng mà, thân thể suy yếu đó của Trình Vũ Hiên còn không chịu nổi một kích của hẳn."“Cút!"Ánh mắt Lôi Lăng hiện lên tia sắc bén, khế nghiêng người đã dễ dàng tránh được thế tiến công của Trình Vũ Hiên.Tiếp đó hắn đánh một chưởng ra, động tác nhanh như chớp đánh bay Trình Vũ Hiên ra ngoài."Trình tỷ!" Đám người Hạ Chỉ Lan lập tức biến sắc, vây lại.Sau khi nhìn thấy vết thương của Trình Vũ Hiên, gương mặt Hạ Chỉ Lan phủ kín sương lạnh, sát ý lạnh thấu xương.Nàng không chút do dự rút Kim Liên chiến thương ra, lao. thẳng đến.Thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành!Đây là quy tắc làm việc của nàng.Cho dù có chết, nàng cũng không có gì phải tiếc nuối."Đúng là không sợ chết!"Lôi Lăng li3m môi một cái, trên mặt lộ ra nụ cười bốn cợt: "Nếu ngươi đã muốn chết như vậy thì lão tử sẽ thành toàn cho ngươi trước!”Tiếp đó, hắn đạp mạnh xuống đất, thân thể lao mạnh đi như báo sẵn.Sát ý lạnh thấu xương tràn ra.Trong đôi mắt đẹp của Hạ Chỉ Lan lộ ra ý lạnh sắc bén, thương ý tràn ngập, ánh sáng Nguyệt Hoa vô tận phóng ra quấn quanh thân thương, một thương xuyên tận trời cao."Thương Đạo tông sư thì sao, trong mắt ta thì vẫn là củi mục mà thôi!”Sát ý trong mắt Lôi Lăng không hề giảm, linh lực bạo phát, hỏa diễm nóng bỏng xé rách ánh sáng Nguyệt Hoa kia, xung kích ra ngoài.Ầm!Dưới luồn hỏa diễm cuồng bạo vô song, Hạ Chỉ Lan bị thương bay thẳng ra ngoài.Nhưng lúc này nàng không ngã xuống đất mà được một vòng tay cứng cáp ôm lấy."Chết đi cho ta!" Trong mắt Lôi Lăng hiện lên hung quang dữ tợn, chân đạp mạnh xuống đất, thân thể lao vút đi. Dường như hắn không có ý định cho Hạ Chỉ Lan cơ hội sống sót, đánh một chưởng ngập tràn sát ý về phía Thiên Linh Cái của đối phương.Nhưng mà, chưởng phong của hản chưa hạ xuống đầu Hạ Chỉ Lan, một đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sát cơ dữ tợn đã nhìn chăm chăm vào hẳn, tay áo vung lên, linh lực màu vàng như biển lớn phóng ra, đụng mạnh vào chưởng kia."Cút!" Âm thanh lạnh lẽo như băng phun ra, linh lực màu vàng kim bá đạo vô cùng, xé nát ngọn lửa kia dễ dàng như xé một tờ giấy, sau đó vọt ra ngoài đánh thẳng vào người Lôi Lăng, khiến hắn bay ra thật xa.Thân thể Lôi Lăng lảo đảo trên đất cả trăm mét, sau khi ổn định thân hình, gương mặt liền lộ ra vẻ khó tin.

"Trần Mộc đâu, hắn không phải là người đứng đầu Thi Điện à? Sao rồi? Trốn đi mất không dám xuất hiện à?”

Lôi Lăng quay về phía Linh Điện, quát lớn.

Nhưng mà toàn trường yên tĩnh, không một ai trả lời.

Sắc mặt của những đệ tử Linh Điện kia đều đỏ bừng, cảm thấy vô cùng nhục nhã, có mấy người muốn dãy dụa một chút, đứng lên, nhưng thân thể lắc la lắc lư, mới đi được hai bước lại ngã xuống.

Cảnh tượng đó lập tức khiến toàn trường cười vang.

"Mẹ nó, cả đám đều là thùng cơm di động, không thằng nào đánh được cải”

"Chỉ như vậy thôi mà cũng dám ăn trọn năm phần tài nguyên, những tài nguyên đó dù cho chó ăn thì thực lực cũng

mạnh hơn các ngươi!”

Lôi Lăng hùng hùng hổ hổ, nhổ một ngụm nước bọt lên cửa lớn của Linh Điện.

Bộ dạng kia giống như giãm đạp toàn bộ Linh Điện dưới chân, khí thế kiêu ngạo phách lối đến đỉnh điểm.

"Lão nương làm thịt ngươi!"

Trình Vũ Hiên cực kì phẫn nộ, thân thể vốn yếu ớt bỗng bay lên, hung hăng bổ một kiếm về phía Lôi Lăng.

Nhưng mà, thân thể suy yếu đó của Trình Vũ Hiên còn không chịu nổi một kích của hẳn.

"“Cút!"

Ánh mắt Lôi Lăng hiện lên tia sắc bén, khế nghiêng người đã dễ dàng tránh được thế tiến công của Trình Vũ Hiên.

Tiếp đó hắn đánh một chưởng ra, động tác nhanh như chớp đánh bay Trình Vũ Hiên ra ngoài.

"Trình tỷ!" Đám người Hạ Chỉ Lan lập tức biến sắc, vây lại.

Sau khi nhìn thấy vết thương của Trình Vũ Hiên, gương mặt Hạ Chỉ Lan phủ kín sương lạnh, sát ý lạnh thấu xương.

Nàng không chút do dự rút Kim Liên chiến thương ra, lao. thẳng đến.

Thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành!

Đây là quy tắc làm việc của nàng.

Cho dù có chết, nàng cũng không có gì phải tiếc nuối.

"Đúng là không sợ chết!"

Lôi Lăng li3m môi một cái, trên mặt lộ ra nụ cười bốn cợt: "Nếu ngươi đã muốn chết như vậy thì lão tử sẽ thành toàn cho ngươi trước!”

Tiếp đó, hắn đạp mạnh xuống đất, thân thể lao mạnh đi như báo sẵn.

Sát ý lạnh thấu xương tràn ra.

Trong đôi mắt đẹp của Hạ Chỉ Lan lộ ra ý lạnh sắc bén, thương ý tràn ngập, ánh sáng Nguyệt Hoa vô tận phóng ra quấn quanh thân thương, một thương xuyên tận trời cao.

"Thương Đạo tông sư thì sao, trong mắt ta thì vẫn là củi mục mà thôi!”

Sát ý trong mắt Lôi Lăng không hề giảm, linh lực bạo phát, hỏa diễm nóng bỏng xé rách ánh sáng Nguyệt Hoa kia, xung kích ra ngoài.

Ầm!

Dưới luồn hỏa diễm cuồng bạo vô song, Hạ Chỉ Lan bị thương bay thẳng ra ngoài.

Nhưng lúc này nàng không ngã xuống đất mà được một vòng tay cứng cáp ôm lấy.

"Chết đi cho ta!" Trong mắt Lôi Lăng hiện lên hung quang dữ tợn, chân đạp mạnh xuống đất, thân thể lao vút đi. Dường như hắn không có ý định cho Hạ Chỉ Lan cơ hội sống sót, đánh một chưởng ngập tràn sát ý về phía Thiên Linh Cái của đối phương.

Nhưng mà, chưởng phong của hản chưa hạ xuống đầu Hạ Chỉ Lan, một đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sát cơ dữ tợn đã nhìn chăm chăm vào hẳn, tay áo vung lên, linh lực màu vàng như biển lớn phóng ra, đụng mạnh vào chưởng kia.

"Cút!" Âm thanh lạnh lẽo như băng phun ra, linh lực màu vàng kim bá đạo vô cùng, xé nát ngọn lửa kia dễ dàng như xé một tờ giấy, sau đó vọt ra ngoài đánh thẳng vào người Lôi Lăng, khiến hắn bay ra thật xa.

Thân thể Lôi Lăng lảo đảo trên đất cả trăm mét, sau khi ổn định thân hình, gương mặt liền lộ ra vẻ khó tin.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… "Trần Mộc đâu, hắn không phải là người đứng đầu Thi Điện à? Sao rồi? Trốn đi mất không dám xuất hiện à?”Lôi Lăng quay về phía Linh Điện, quát lớn.Nhưng mà toàn trường yên tĩnh, không một ai trả lời.Sắc mặt của những đệ tử Linh Điện kia đều đỏ bừng, cảm thấy vô cùng nhục nhã, có mấy người muốn dãy dụa một chút, đứng lên, nhưng thân thể lắc la lắc lư, mới đi được hai bước lại ngã xuống.Cảnh tượng đó lập tức khiến toàn trường cười vang."Mẹ nó, cả đám đều là thùng cơm di động, không thằng nào đánh được cải”"Chỉ như vậy thôi mà cũng dám ăn trọn năm phần tài nguyên, những tài nguyên đó dù cho chó ăn thì thực lực cũngmạnh hơn các ngươi!”Lôi Lăng hùng hùng hổ hổ, nhổ một ngụm nước bọt lên cửa lớn của Linh Điện.Bộ dạng kia giống như giãm đạp toàn bộ Linh Điện dưới chân, khí thế kiêu ngạo phách lối đến đỉnh điểm."Lão nương làm thịt ngươi!"Trình Vũ Hiên cực kì phẫn nộ, thân thể vốn yếu ớt bỗng bay lên, hung hăng bổ một kiếm về phía Lôi Lăng.Nhưng mà, thân thể suy yếu đó của Trình Vũ Hiên còn không chịu nổi một kích của hẳn."“Cút!"Ánh mắt Lôi Lăng hiện lên tia sắc bén, khế nghiêng người đã dễ dàng tránh được thế tiến công của Trình Vũ Hiên.Tiếp đó hắn đánh một chưởng ra, động tác nhanh như chớp đánh bay Trình Vũ Hiên ra ngoài."Trình tỷ!" Đám người Hạ Chỉ Lan lập tức biến sắc, vây lại.Sau khi nhìn thấy vết thương của Trình Vũ Hiên, gương mặt Hạ Chỉ Lan phủ kín sương lạnh, sát ý lạnh thấu xương.Nàng không chút do dự rút Kim Liên chiến thương ra, lao. thẳng đến.Thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành!Đây là quy tắc làm việc của nàng.Cho dù có chết, nàng cũng không có gì phải tiếc nuối."Đúng là không sợ chết!"Lôi Lăng li3m môi một cái, trên mặt lộ ra nụ cười bốn cợt: "Nếu ngươi đã muốn chết như vậy thì lão tử sẽ thành toàn cho ngươi trước!”Tiếp đó, hắn đạp mạnh xuống đất, thân thể lao mạnh đi như báo sẵn.Sát ý lạnh thấu xương tràn ra.Trong đôi mắt đẹp của Hạ Chỉ Lan lộ ra ý lạnh sắc bén, thương ý tràn ngập, ánh sáng Nguyệt Hoa vô tận phóng ra quấn quanh thân thương, một thương xuyên tận trời cao."Thương Đạo tông sư thì sao, trong mắt ta thì vẫn là củi mục mà thôi!”Sát ý trong mắt Lôi Lăng không hề giảm, linh lực bạo phát, hỏa diễm nóng bỏng xé rách ánh sáng Nguyệt Hoa kia, xung kích ra ngoài.Ầm!Dưới luồn hỏa diễm cuồng bạo vô song, Hạ Chỉ Lan bị thương bay thẳng ra ngoài.Nhưng lúc này nàng không ngã xuống đất mà được một vòng tay cứng cáp ôm lấy."Chết đi cho ta!" Trong mắt Lôi Lăng hiện lên hung quang dữ tợn, chân đạp mạnh xuống đất, thân thể lao vút đi. Dường như hắn không có ý định cho Hạ Chỉ Lan cơ hội sống sót, đánh một chưởng ngập tràn sát ý về phía Thiên Linh Cái của đối phương.Nhưng mà, chưởng phong của hản chưa hạ xuống đầu Hạ Chỉ Lan, một đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sát cơ dữ tợn đã nhìn chăm chăm vào hẳn, tay áo vung lên, linh lực màu vàng như biển lớn phóng ra, đụng mạnh vào chưởng kia."Cút!" Âm thanh lạnh lẽo như băng phun ra, linh lực màu vàng kim bá đạo vô cùng, xé nát ngọn lửa kia dễ dàng như xé một tờ giấy, sau đó vọt ra ngoài đánh thẳng vào người Lôi Lăng, khiến hắn bay ra thật xa.Thân thể Lôi Lăng lảo đảo trên đất cả trăm mét, sau khi ổn định thân hình, gương mặt liền lộ ra vẻ khó tin.

Chương 495: C495: Sát ý lạnh thấu xương