Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 547: C547: Thấy thế
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Thương mang xuyên qua trời cao, dưới chấn động cuồng bạo vô cùng kia, không gian xung quanh Trần Mộc cũng bắt đầu vặn vẹo, cuồng phong lạnh thấu xương thổi bay cả vạt áo hắn lên.Thấy thế, Trần Mộc nhếch miệng lộ ra vẻ đăm chiêu, đôi mắt thâm thúy hiện ra hàn ý lạnh thấu xương, chỉ thấy thân thể hắn lóe lên một cái, dưới ánh mắt trợn tròn của mọi người, hắn biến mất ngay tại chỗ.Vút!Tiếng xé gió sắc bén, thân hình Trân Mộc như quỷ hồn, chỉtrong nháy mắt đã dùng một góc độ cực kì lắt léo tránh được thương mang như thiểm điện kia."Nhanh quát" Trong lòng Vương Mãng nhảy lên một cái.Gần như chỉ trong chớp mắt, hắn trơ mắt nhìn Trân Mộc tránh được thương mang, lao đến trước người hắn.Thân thể hắn phản ứng theo bản năng, sau lưng lạnh toát, hắn lập tức nâng một tay khác lên, đánh về phía đầu Trần Mộc.Nhưng lúc này.Tốc độ của Trần Mộc lại nhanh hơn hắn!Chỉ thấy một cánh tay đưa ra, linh lực mênh mông toát ra từ đầu ngón tay, hóa thành long trảo phủ kín long lân, bóp chặt cổ họng hắn.Trong chớp mắt đó, Vương Mãng cảm nhận được sát cơ lạnh thấu xương tỏa ra từ người Trần Mộc, loại sát cơ này nồng đậm đến mức khiến hắn như rơi vào hầm băng, lạnh lếo thấuxương.Bóng ma tử vong không thể hình dung được bắt đầu bao phủ.Giờ khắc này hắn, hắn cảm nhận được rõ ràng, bọn họ không phải là người cùng một cấp độ.Chênh lệch quá lớn!"Ta đầu hàng, ta đầu hàng, ta đầu hàng!" Vương Mãng liều mạng quát to, giống như bắt lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.Nhưng mà một giây sau, Trần Mộc đột nhiên dùng sức, tiếng xương gãy lập tức vang lên.Cổ Vương Mãng bị cắt đứt ngay tại chỗ, đầu tách khỏi cơ thể.Cuồng phong cũng dừng lại. Không gian dường như dừng lại ở giờ phút này.Ngay sau đó, một dòng máu tươi phun ra, nhuộm đỏ lôi đài này.Trường thương màu xanh trong tay Vương cũng rơi bịch xuống đất."Không thu tay lại kịp!” Trần Mộc lạnh nhạt nhìn thoáng qua thi thể trên mặt đất, giải thích.Toàn trường yên tĩnh im ắng, thời gian dường như bị đông cứng lại ở giờ phút này.Cho dù trên đài cao có rất nhiều người đứng đầu các thế lực nhưng cũng đều trợn mắt, trong mắt ngập tràn vẻ khiếp sợ.Quá nhanh!Động tác vừa rồi của Trần Mộc quả thật vừa nhanh vừa gọn, căn bản không có bất kì động tác dư thừa nào.Một cường giả cảnh giới Thần Tàng Cảnh tầng thứ năm bị hắn bóp ch ết ngay tại chỗ.Giờ khắc này, cho dù là Hàn Giang Tuyết và Trình Vũ Hiên vô cùng tin tưởng Trần Mộc cũng nghệt mặt ra.Một cường giả cảnh giới Thần Tàng Cảnh tầng thứ năm, chết trong tay Trần Mộc, hơn nữa chỉ bằng một chiêu!Đây là thực lực kh ủng bố thế nào?
Thương mang xuyên qua trời cao, dưới chấn động cuồng bạo vô cùng kia, không gian xung quanh Trần Mộc cũng bắt đầu vặn vẹo, cuồng phong lạnh thấu xương thổi bay cả vạt áo hắn lên.
Thấy thế, Trần Mộc nhếch miệng lộ ra vẻ đăm chiêu, đôi mắt thâm thúy hiện ra hàn ý lạnh thấu xương, chỉ thấy thân thể hắn lóe lên một cái, dưới ánh mắt trợn tròn của mọi người, hắn biến mất ngay tại chỗ.
Vút!
Tiếng xé gió sắc bén, thân hình Trân Mộc như quỷ hồn, chỉ
trong nháy mắt đã dùng một góc độ cực kì lắt léo tránh được thương mang như thiểm điện kia.
"Nhanh quát" Trong lòng Vương Mãng nhảy lên một cái.
Gần như chỉ trong chớp mắt, hắn trơ mắt nhìn Trân Mộc tránh được thương mang, lao đến trước người hắn.
Thân thể hắn phản ứng theo bản năng, sau lưng lạnh toát, hắn lập tức nâng một tay khác lên, đánh về phía đầu Trần Mộc.
Nhưng lúc này.
Tốc độ của Trần Mộc lại nhanh hơn hắn!
Chỉ thấy một cánh tay đưa ra, linh lực mênh mông toát ra từ đầu ngón tay, hóa thành long trảo phủ kín long lân, bóp chặt cổ họng hắn.
Trong chớp mắt đó, Vương Mãng cảm nhận được sát cơ lạnh thấu xương tỏa ra từ người Trần Mộc, loại sát cơ này nồng đậm đến mức khiến hắn như rơi vào hầm băng, lạnh lếo thấu
xương.
Bóng ma tử vong không thể hình dung được bắt đầu bao phủ.
Giờ khắc này hắn, hắn cảm nhận được rõ ràng, bọn họ không phải là người cùng một cấp độ.
Chênh lệch quá lớn!
"Ta đầu hàng, ta đầu hàng, ta đầu hàng!" Vương Mãng liều mạng quát to, giống như bắt lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.
Nhưng mà một giây sau, Trần Mộc đột nhiên dùng sức, tiếng xương gãy lập tức vang lên.
Cổ Vương Mãng bị cắt đứt ngay tại chỗ, đầu tách khỏi cơ thể.
Cuồng phong cũng dừng lại. Không gian dường như dừng lại ở giờ phút này.
Ngay sau đó, một dòng máu tươi phun ra, nhuộm đỏ lôi đài này.
Trường thương màu xanh trong tay Vương cũng rơi bịch xuống đất.
"Không thu tay lại kịp!” Trần Mộc lạnh nhạt nhìn thoáng qua thi thể trên mặt đất, giải thích.
Toàn trường yên tĩnh im ắng, thời gian dường như bị đông cứng lại ở giờ phút này.
Cho dù trên đài cao có rất nhiều người đứng đầu các thế lực nhưng cũng đều trợn mắt, trong mắt ngập tràn vẻ khiếp sợ.
Quá nhanh!
Động tác vừa rồi của Trần Mộc quả thật vừa nhanh vừa gọn, căn bản không có bất kì động tác dư thừa nào.
Một cường giả cảnh giới Thần Tàng Cảnh tầng thứ năm bị hắn bóp ch ết ngay tại chỗ.
Giờ khắc này, cho dù là Hàn Giang Tuyết và Trình Vũ Hiên vô cùng tin tưởng Trần Mộc cũng nghệt mặt ra.
Một cường giả cảnh giới Thần Tàng Cảnh tầng thứ năm, chết trong tay Trần Mộc, hơn nữa chỉ bằng một chiêu!
Đây là thực lực kh ủng bố thế nào?
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Thương mang xuyên qua trời cao, dưới chấn động cuồng bạo vô cùng kia, không gian xung quanh Trần Mộc cũng bắt đầu vặn vẹo, cuồng phong lạnh thấu xương thổi bay cả vạt áo hắn lên.Thấy thế, Trần Mộc nhếch miệng lộ ra vẻ đăm chiêu, đôi mắt thâm thúy hiện ra hàn ý lạnh thấu xương, chỉ thấy thân thể hắn lóe lên một cái, dưới ánh mắt trợn tròn của mọi người, hắn biến mất ngay tại chỗ.Vút!Tiếng xé gió sắc bén, thân hình Trân Mộc như quỷ hồn, chỉtrong nháy mắt đã dùng một góc độ cực kì lắt léo tránh được thương mang như thiểm điện kia."Nhanh quát" Trong lòng Vương Mãng nhảy lên một cái.Gần như chỉ trong chớp mắt, hắn trơ mắt nhìn Trân Mộc tránh được thương mang, lao đến trước người hắn.Thân thể hắn phản ứng theo bản năng, sau lưng lạnh toát, hắn lập tức nâng một tay khác lên, đánh về phía đầu Trần Mộc.Nhưng lúc này.Tốc độ của Trần Mộc lại nhanh hơn hắn!Chỉ thấy một cánh tay đưa ra, linh lực mênh mông toát ra từ đầu ngón tay, hóa thành long trảo phủ kín long lân, bóp chặt cổ họng hắn.Trong chớp mắt đó, Vương Mãng cảm nhận được sát cơ lạnh thấu xương tỏa ra từ người Trần Mộc, loại sát cơ này nồng đậm đến mức khiến hắn như rơi vào hầm băng, lạnh lếo thấuxương.Bóng ma tử vong không thể hình dung được bắt đầu bao phủ.Giờ khắc này hắn, hắn cảm nhận được rõ ràng, bọn họ không phải là người cùng một cấp độ.Chênh lệch quá lớn!"Ta đầu hàng, ta đầu hàng, ta đầu hàng!" Vương Mãng liều mạng quát to, giống như bắt lấy cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.Nhưng mà một giây sau, Trần Mộc đột nhiên dùng sức, tiếng xương gãy lập tức vang lên.Cổ Vương Mãng bị cắt đứt ngay tại chỗ, đầu tách khỏi cơ thể.Cuồng phong cũng dừng lại. Không gian dường như dừng lại ở giờ phút này.Ngay sau đó, một dòng máu tươi phun ra, nhuộm đỏ lôi đài này.Trường thương màu xanh trong tay Vương cũng rơi bịch xuống đất."Không thu tay lại kịp!” Trần Mộc lạnh nhạt nhìn thoáng qua thi thể trên mặt đất, giải thích.Toàn trường yên tĩnh im ắng, thời gian dường như bị đông cứng lại ở giờ phút này.Cho dù trên đài cao có rất nhiều người đứng đầu các thế lực nhưng cũng đều trợn mắt, trong mắt ngập tràn vẻ khiếp sợ.Quá nhanh!Động tác vừa rồi của Trần Mộc quả thật vừa nhanh vừa gọn, căn bản không có bất kì động tác dư thừa nào.Một cường giả cảnh giới Thần Tàng Cảnh tầng thứ năm bị hắn bóp ch ết ngay tại chỗ.Giờ khắc này, cho dù là Hàn Giang Tuyết và Trình Vũ Hiên vô cùng tin tưởng Trần Mộc cũng nghệt mặt ra.Một cường giả cảnh giới Thần Tàng Cảnh tầng thứ năm, chết trong tay Trần Mộc, hơn nữa chỉ bằng một chiêu!Đây là thực lực kh ủng bố thế nào?