Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 581: C581: Phiền phức

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Hàn Giang Tuyết thở dài, giải thích: "Các ngươi không hiểu mối quan hệ giữa lợi và hại trong đói”"Trần Mộc, mặc dù bây giờ ngươi là đệ tử nội môn, nhưng có Tinh Tú lệnh mà Tông Chủ cho, quyền lợi mà ngươi được hưởng không khác gì một đệ tử thân truyền cả."“Danh hiệu đệ tử thân truyền này cùng lắm cũng chỉ khiến ngươi nhận được nhiều tài nguyên tu luyện hơn một chút mà thôi, không đáng nhắc tới. Tại sao phải trở thành đệ tử thân truyền, rước lấy phiền phức không cần thiết?”Trần Mộc nhíu nhíu mày, hỏi: "Phiền phức? Phiền phức gì?"Hàn Giang Tuyết tiếp tục giải thích: "Trở thành đệ tử thân truyền thì tức là phải gánh vác trọng trách bảo vệ tông môn!Ngươi cũng biết đấy, trong địa giới của Linh Tiêu Tông có tổng cộng 128 tòa thành trì, địa vực rộng lớn hơn trong tưởng tượng của ngươi nhiều.”"Hàng năm những thành trì này đều phải cống nộp rất nhiều tài nguyên tu luyện cho Linh Tiêu Tông! Bình thường, mặc dù những tòa thành trì thành không có oán hận gì, nhưng dần dần cũng sẽ xuất hiện mâu thuẫn và chiến loạn. Lúc này, tông môn sẽ điều động đệ tử thân truyền đi giải quyết những chiến loạn đó!""Chuyện trong đó rất phức tạp. Nói đến chiến loạn gân đây nhất đi, xảy ra ở biên giới phía bắc Linh Tiêu Tông, gần địa giới của Thất Huyền Tông.""Có điều, hai tòa thành trì liền nhau này vẫn luôn là nơi xảy ra xung đột giữa chúng ta và Thất Huyền Tông, chiến hỏa liên miên.Từ trước đến giờ mấy tòa thành trì đó là địa bàn của chúng ta, nhưng Thất Huyền Tông lại đến khiêu khích gây sự khá nhiều lần, Tông Chủ điều động không ít đệ tử thân truyền đến xử lý nhưng vẫn chưa bình ổn được!”"Ta cảm thấy với biểu hiện gần đây của ngươi, chắc là một thời gian ngăn nữa Tông Chủ sẽ cho ngươi qua thử một lần.”Nghe vậy, trên mặt Trân Mộc lộ ra vẻ trầm tư.Tông môn bồi dưỡng đệ tử cũng không phải là không cần hồi đáp gì, sau khi đệ tử trưởng thành thì phải ra sức cho tông môn, nếu không tại sao tông môn phải tốn nhiều tài nguyên như vậy để bồi dưỡng mấy thiên tài đứng đầu chứ, mục đích thật sự chính là mong những đệ tử này có thể chiến đấu vì tông môn.Mà nguồn tài nguyên tu luyện khổng lồ trong tông môn vẫn luôn dựa vào các gia tộc võ đạo hoặc thế lực trong các thành trì cống nạp, cái này khá giống một đế quốc."Thì ra trở thành đệ tử thân truyền thì phải đi làm nhiều chuyện như vậy!“Hạ Chỉ Lan hơi kinh ngạc nói.Trình Vũ Hiên cũng có chút bất ngờ, dù sao các nàng cũng không phải là đệ tử thân truyền, đương nhiên cũng không hiểu đường đi nước bước của đám cao tầng.Hàn Giang Tuyết không vui trừng mắt với các nàng, nói: “Nếu không thì sao, ngươi cảm thấy tông môn bồi dưỡng các ngươi là để hành thiện tích đức à, để các ngươi ăn rồi chơi sao?”Chuyển đề tài, Hàn Giang Tuyết cũng nói: "Chẳng qua các ngươi cũng không cần quá lo lắng, ngoài việc phải bảo vệ tông môn, chiến đấu vì tông môn ra thì đệ tử thân truyền không phải làm gì nữa, hơn nữa còn tự do, lại có thể hưởng thụ tài nguyên tu luyện nhiều hơn đệ tử nội môn nhiều”Nghe đến đây, Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan lại lộ ra vẻ đăm chiêu.Tóm lại chuyện này có lợi nhưng cũng có hại, Hàn Giang Tuyết ngăn cản cũng có lý của nàng.Hàn Giang Tuyết dừng một chút rồi nhẹ nhàng nói: "Kỳ thật chiến đấu vì tông môn cũng là điều nên làm, chúng ta hưởng thụ nhiều tài nguyên của tông môn như vậy, cũng không thể quá ích kỉ!”"Huống hồ, nếu đệ tử thân truyền lập được công thì còn đưởng hưởng đãi ngộ lớn hơn rất nhiều, đệ tử nội môn không thể so sánh được!Không những được phân cho hạ nhân mà còn có phong điện của chính mình.Thậm chí nếu trong lúc tu luyện gặp bất kì khó khăn gì đều có thể tìm kiếm giúp đỡ trong tông! Tiếp đó, các ngươi còn có cơ hội tấn thăng làm trưởng lão, có cơ hội trở thành người kế vị Tông Chủ đời tiếp theo!”"Vị trí Tông Chủ đều là chọn từ những đệ tử thân truyền ra, ngươi càng lập công nhiều, địa vị trong tông môn cũng càng cao.Trong số đệ tử thân truyền bây giờ, đã có không ít người có phong điện của chính mình rồi!”Nghe vậy, đôi mắt đẹp của Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan đều hiện lên chút hâm mộ, có phong điện của chính mình là đãi ngộ cực kì cao.

Hàn Giang Tuyết thở dài, giải thích: "Các ngươi không hiểu mối quan hệ giữa lợi và hại trong đói”

"Trần Mộc, mặc dù bây giờ ngươi là đệ tử nội môn, nhưng có Tinh Tú lệnh mà Tông Chủ cho, quyền lợi mà ngươi được hưởng không khác gì một đệ tử thân truyền cả."

“Danh hiệu đệ tử thân truyền này cùng lắm cũng chỉ khiến ngươi nhận được nhiều tài nguyên tu luyện hơn một chút mà thôi, không đáng nhắc tới. Tại sao phải trở thành đệ tử thân truyền, rước lấy phiền phức không cần thiết?”

Trần Mộc nhíu nhíu mày, hỏi: "Phiền phức? Phiền phức gì?"

Hàn Giang Tuyết tiếp tục giải thích: "Trở thành đệ tử thân truyền thì tức là phải gánh vác trọng trách bảo vệ tông môn!

Ngươi cũng biết đấy, trong địa giới của Linh Tiêu Tông có tổng cộng 128 tòa thành trì, địa vực rộng lớn hơn trong tưởng tượng của ngươi nhiều.”

"Hàng năm những thành trì này đều phải cống nộp rất nhiều tài nguyên tu luyện cho Linh Tiêu Tông! Bình thường, mặc dù những tòa thành trì thành không có oán hận gì, nhưng dần dần cũng sẽ xuất hiện mâu thuẫn và chiến loạn. Lúc này, tông môn sẽ điều động đệ tử thân truyền đi giải quyết những chiến loạn đó!"

"Chuyện trong đó rất phức tạp. Nói đến chiến loạn gân đây nhất đi, xảy ra ở biên giới phía bắc Linh Tiêu Tông, gần địa giới của Thất Huyền Tông."

"Có điều, hai tòa thành trì liền nhau này vẫn luôn là nơi xảy ra xung đột giữa chúng ta và Thất Huyền Tông, chiến hỏa liên miên.

Từ trước đến giờ mấy tòa thành trì đó là địa bàn của chúng ta, nhưng Thất Huyền Tông lại đến khiêu khích gây sự khá nhiều lần, Tông Chủ điều động không ít đệ tử thân truyền đến xử lý nhưng vẫn chưa bình ổn được!”

"Ta cảm thấy với biểu hiện gần đây của ngươi, chắc là một thời gian ngăn nữa Tông Chủ sẽ cho ngươi qua thử một lần.”

Nghe vậy, trên mặt Trân Mộc lộ ra vẻ trầm tư.

Tông môn bồi dưỡng đệ tử cũng không phải là không cần hồi đáp gì, sau khi đệ tử trưởng thành thì phải ra sức cho tông môn, nếu không tại sao tông môn phải tốn nhiều tài nguyên như vậy để bồi dưỡng mấy thiên tài đứng đầu chứ, mục đích thật sự chính là mong những đệ tử này có thể chiến đấu vì tông môn.

Mà nguồn tài nguyên tu luyện khổng lồ trong tông môn vẫn luôn dựa vào các gia tộc võ đạo hoặc thế lực trong các thành trì cống nạp, cái này khá giống một đế quốc.

"Thì ra trở thành đệ tử thân truyền thì phải đi làm nhiều chuyện như vậy!“Hạ Chỉ Lan hơi kinh ngạc nói.

Trình Vũ Hiên cũng có chút bất ngờ, dù sao các nàng cũng không phải là đệ tử thân truyền, đương nhiên cũng không hiểu đường đi nước bước của đám cao tầng.

Hàn Giang Tuyết không vui trừng mắt với các nàng, nói: “Nếu không thì sao, ngươi cảm thấy tông môn bồi dưỡng các ngươi là để hành thiện tích đức à, để các ngươi ăn rồi chơi sao?”

Chuyển đề tài, Hàn Giang Tuyết cũng nói: "Chẳng qua các ngươi cũng không cần quá lo lắng, ngoài việc phải bảo vệ tông môn, chiến đấu vì tông môn ra thì đệ tử thân truyền không phải làm gì nữa, hơn nữa còn tự do, lại có thể hưởng thụ tài nguyên tu luyện nhiều hơn đệ tử nội môn nhiều”

Nghe đến đây, Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan lại lộ ra vẻ đăm chiêu.

Tóm lại chuyện này có lợi nhưng cũng có hại, Hàn Giang Tuyết ngăn cản cũng có lý của nàng.

Hàn Giang Tuyết dừng một chút rồi nhẹ nhàng nói: "Kỳ thật chiến đấu vì tông môn cũng là điều nên làm, chúng ta hưởng thụ nhiều tài nguyên của tông môn như vậy, cũng không thể quá ích kỉ!”

"Huống hồ, nếu đệ tử thân truyền lập được công thì còn đưởng hưởng đãi ngộ lớn hơn rất nhiều, đệ tử nội môn không thể so sánh được!

Không những được phân cho hạ nhân mà còn có phong điện của chính mình.

Thậm chí nếu trong lúc tu luyện gặp bất kì khó khăn gì đều có thể tìm kiếm giúp đỡ trong tông! Tiếp đó, các ngươi còn có cơ hội tấn thăng làm trưởng lão, có cơ hội trở thành người kế vị Tông Chủ đời tiếp theo!”

"Vị trí Tông Chủ đều là chọn từ những đệ tử thân truyền ra, ngươi càng lập công nhiều, địa vị trong tông môn cũng càng cao.

Trong số đệ tử thân truyền bây giờ, đã có không ít người có phong điện của chính mình rồi!”

Nghe vậy, đôi mắt đẹp của Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan đều hiện lên chút hâm mộ, có phong điện của chính mình là đãi ngộ cực kì cao.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Hàn Giang Tuyết thở dài, giải thích: "Các ngươi không hiểu mối quan hệ giữa lợi và hại trong đói”"Trần Mộc, mặc dù bây giờ ngươi là đệ tử nội môn, nhưng có Tinh Tú lệnh mà Tông Chủ cho, quyền lợi mà ngươi được hưởng không khác gì một đệ tử thân truyền cả."“Danh hiệu đệ tử thân truyền này cùng lắm cũng chỉ khiến ngươi nhận được nhiều tài nguyên tu luyện hơn một chút mà thôi, không đáng nhắc tới. Tại sao phải trở thành đệ tử thân truyền, rước lấy phiền phức không cần thiết?”Trần Mộc nhíu nhíu mày, hỏi: "Phiền phức? Phiền phức gì?"Hàn Giang Tuyết tiếp tục giải thích: "Trở thành đệ tử thân truyền thì tức là phải gánh vác trọng trách bảo vệ tông môn!Ngươi cũng biết đấy, trong địa giới của Linh Tiêu Tông có tổng cộng 128 tòa thành trì, địa vực rộng lớn hơn trong tưởng tượng của ngươi nhiều.”"Hàng năm những thành trì này đều phải cống nộp rất nhiều tài nguyên tu luyện cho Linh Tiêu Tông! Bình thường, mặc dù những tòa thành trì thành không có oán hận gì, nhưng dần dần cũng sẽ xuất hiện mâu thuẫn và chiến loạn. Lúc này, tông môn sẽ điều động đệ tử thân truyền đi giải quyết những chiến loạn đó!""Chuyện trong đó rất phức tạp. Nói đến chiến loạn gân đây nhất đi, xảy ra ở biên giới phía bắc Linh Tiêu Tông, gần địa giới của Thất Huyền Tông.""Có điều, hai tòa thành trì liền nhau này vẫn luôn là nơi xảy ra xung đột giữa chúng ta và Thất Huyền Tông, chiến hỏa liên miên.Từ trước đến giờ mấy tòa thành trì đó là địa bàn của chúng ta, nhưng Thất Huyền Tông lại đến khiêu khích gây sự khá nhiều lần, Tông Chủ điều động không ít đệ tử thân truyền đến xử lý nhưng vẫn chưa bình ổn được!”"Ta cảm thấy với biểu hiện gần đây của ngươi, chắc là một thời gian ngăn nữa Tông Chủ sẽ cho ngươi qua thử một lần.”Nghe vậy, trên mặt Trân Mộc lộ ra vẻ trầm tư.Tông môn bồi dưỡng đệ tử cũng không phải là không cần hồi đáp gì, sau khi đệ tử trưởng thành thì phải ra sức cho tông môn, nếu không tại sao tông môn phải tốn nhiều tài nguyên như vậy để bồi dưỡng mấy thiên tài đứng đầu chứ, mục đích thật sự chính là mong những đệ tử này có thể chiến đấu vì tông môn.Mà nguồn tài nguyên tu luyện khổng lồ trong tông môn vẫn luôn dựa vào các gia tộc võ đạo hoặc thế lực trong các thành trì cống nạp, cái này khá giống một đế quốc."Thì ra trở thành đệ tử thân truyền thì phải đi làm nhiều chuyện như vậy!“Hạ Chỉ Lan hơi kinh ngạc nói.Trình Vũ Hiên cũng có chút bất ngờ, dù sao các nàng cũng không phải là đệ tử thân truyền, đương nhiên cũng không hiểu đường đi nước bước của đám cao tầng.Hàn Giang Tuyết không vui trừng mắt với các nàng, nói: “Nếu không thì sao, ngươi cảm thấy tông môn bồi dưỡng các ngươi là để hành thiện tích đức à, để các ngươi ăn rồi chơi sao?”Chuyển đề tài, Hàn Giang Tuyết cũng nói: "Chẳng qua các ngươi cũng không cần quá lo lắng, ngoài việc phải bảo vệ tông môn, chiến đấu vì tông môn ra thì đệ tử thân truyền không phải làm gì nữa, hơn nữa còn tự do, lại có thể hưởng thụ tài nguyên tu luyện nhiều hơn đệ tử nội môn nhiều”Nghe đến đây, Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan lại lộ ra vẻ đăm chiêu.Tóm lại chuyện này có lợi nhưng cũng có hại, Hàn Giang Tuyết ngăn cản cũng có lý của nàng.Hàn Giang Tuyết dừng một chút rồi nhẹ nhàng nói: "Kỳ thật chiến đấu vì tông môn cũng là điều nên làm, chúng ta hưởng thụ nhiều tài nguyên của tông môn như vậy, cũng không thể quá ích kỉ!”"Huống hồ, nếu đệ tử thân truyền lập được công thì còn đưởng hưởng đãi ngộ lớn hơn rất nhiều, đệ tử nội môn không thể so sánh được!Không những được phân cho hạ nhân mà còn có phong điện của chính mình.Thậm chí nếu trong lúc tu luyện gặp bất kì khó khăn gì đều có thể tìm kiếm giúp đỡ trong tông! Tiếp đó, các ngươi còn có cơ hội tấn thăng làm trưởng lão, có cơ hội trở thành người kế vị Tông Chủ đời tiếp theo!”"Vị trí Tông Chủ đều là chọn từ những đệ tử thân truyền ra, ngươi càng lập công nhiều, địa vị trong tông môn cũng càng cao.Trong số đệ tử thân truyền bây giờ, đã có không ít người có phong điện của chính mình rồi!”Nghe vậy, đôi mắt đẹp của Trình Vũ Hiên và Hạ Chỉ Lan đều hiện lên chút hâm mộ, có phong điện của chính mình là đãi ngộ cực kì cao.

Chương 581: C581: Phiền phức