Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 681: C681: Có chuyện gì thế
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Vốn đã sẵn sàng chiến đấu nhưng ai ngờ Trần Mộc lại dễ dàng đồng ý như vậy?“Ha ha, Trần huynh quả nhiên hiểu rõ nguyên tắc mài”, đại hoàng tử Liêu Quốc cười ha ha, trong mắt lộ vẻ đắc ý.Đôi mắt đẹp của Phương Thanh Điệp và Vạn Lam nhìn sang Trần Mộc, miệng há hốc, vừa định quát lớn thì thấy Trần Mộc cong môi, hai người lập tức ngừng miệng.Mấy hôm nay, khi đã tiếp xúc với Trần Mộc thì cũng hiểu đại khái tính cách của đối phương. Tên này nhóc rất cứng đầu, nào phải là kẻ nhân từ hiền lành gì.Phương Thanh Điệp và Vạn Lam không nói gì. “Lấy đan!”Bên phía Dương Tùng, thiếu nữ quyến rũ kia không chút chần chờ, trong mắt hiện lên tia tham lam, cơ thể chuyển động, lao về phía động phủ, tay vươn ra, hướng về phía kim đan bất diệt của ba cái xác khô.Mà khi nàng ta ra tay, Trần Mộc liếc mắt, dùng âm thanh cực nhỏ truyền âm cho Phương Thanh Điệp và Vạn Lam: “Lát nữa cẩn thận một chút!”Nghe thấy lời Trần Mộc, Phương Thanh Điệp và Vạn Lam run người nhưng tình huống đặc biệt, họ không tiện hỏi thăm Trần Mộc nên âm thầm vận hành linh lực, ngưng tụ một tâng ánh sáng như ẩn như hiện bên ngoài.Bùm!Mà khi tay ngọc của thiếu nữ sắp đụng vào ba cái xác khô kia thì chúng bỗng mở bừng mắt.Con mắt đỏ chót, không có một chút cảm xúc, chỉ có khí sát lục đang cuồn cuộn dâng lên!Khí sát lục này dù giống nhưng không phải của người, cũng chẳng phải ma, nó tuôn như lũ xối, chỉ trong tích tắc đã đánh vỡ phòng ngự của thiếu nữ Liêu Quốc, trước mắt mọi người như xuất hiện một biển máu trên chiến trường địa ngục.“A..., tiếng hét hoảng sợ chói tai lập tức vang lên.“Hoàng muội!”, bên trên động phủ, Dương Tùng biến sắc định lao tới.Nhưng lúc này, động phủ bỗng rung lắc. Khí sát lục kia tuôn ra, kèm theo kiếm quang cuồng bạo, kiếm quang lấy khí sát lục làm trung tâm, nên nó như đã lĩnhngộ ý chí giết chóc thật sự.Thiếu nữ Liêu Quốc còn không có cơ hội tránh né là người đã bị kiếm quang chém thành từng mảnh.Máu tươi bắn như mưa, hiện trường hỗn loạn.Ba người Trần Mộc cách động phủ gần nhất, may mà trước đó đã đề phòng nên phóng thích linh lực, từ đó mới chịu đựng được khí sát lục kia.Kiếm quang cuồng bạo kia quá mạnh mẽ, nó như lưỡi hái tử thần không ngừng gieo hạt “đỏ” xuống đất, cắt ra vô số vực sâu.Còn ba người Trần Mộc thì bị hất ra trăm mét.“Có chuyện gì thế? Chẳng lẽ ba vị tiền bối Bất Diệt này chưa chết?”Trong lòng Vạn Lam hoảng sợ, nếu thật sự là thế thì quá kinh khủng, nên biết mộ kiếm Đại Hoang đã tồn tại mấy nghìn năm, cho dù là cường giả Bất Diệt thì cũng đã chết mới đúng.“Không đúng, đây là kiếm quang do vị Đại Hoang Kiếm Tôn kia lưu lại!”, Trần Mộc trầm giọng nói.Nghe vậy, Phương Thanh Điệp và Vạn Lam đều giật mình, tin tức này còn đáng sợ hơn suy đoán của Vạn Lam.Qua mấy nghìn năm rồi mà kiếm quang do vị Kiếm Tôn kia lưu vẫn còn?Ánh mắt Trần Mộc cũng lộ ra tia kinh ngạc, theo hắn đoán, không gian mộ kiếm này đã xuất hiện vào ba nghìn năm trước, nếu không nhầm thì ba cái xác khô này đều là người sống khi ấy, chắc là đã chết dưới kiếm của Đại Hoang Kiếm Tôn.Mà Đại Hoang Kiếm Tôn kia đã lĩnh ngộ kiếm ý sát lục, rất mạnh mẽ nên mới còn tới bây giờ.“Hoàng muội!”, thấy thiếu nữ bị chém thành từng mảnh dưới kiếm quang, Dương Tùng tức giận gầm lên.Tiếp theo hắn ta dùng ánh mắt sát khí lạnh lùng nhìn sang Trần Mộc.“Là ngươi!” “Là tên súc sinh này hại chết hoàng muội của bổn vương!”“Ngươi biết rõ có nguy hiểm mà vẫn cố ý dụ chúng ta tiến lên!”Dương Tùng phẫn nộ gầm lên. Trần Mộc cười: “Rõ ràng là do các ngươi tham lam, trách được ai hả? Muốn thì trách chính các ngươi ngu, đám... ngu xuẩn!”
Vốn đã sẵn sàng chiến đấu nhưng ai ngờ Trần Mộc lại dễ dàng đồng ý như vậy?
“Ha ha, Trần huynh quả nhiên hiểu rõ nguyên tắc mài”, đại hoàng tử Liêu Quốc cười ha ha, trong mắt lộ vẻ đắc ý.
Đôi mắt đẹp của Phương Thanh Điệp và Vạn Lam nhìn sang Trần Mộc, miệng há hốc, vừa định quát lớn thì thấy Trần Mộc cong môi, hai người lập tức ngừng miệng.
Mấy hôm nay, khi đã tiếp xúc với Trần Mộc thì cũng hiểu đại khái tính cách của đối phương. Tên này nhóc rất cứng đầu, nào phải là kẻ nhân từ hiền lành gì.
Phương Thanh Điệp và Vạn Lam không nói gì. “Lấy đan!”
Bên phía Dương Tùng, thiếu nữ quyến rũ kia không chút chần chờ, trong mắt hiện lên tia tham lam, cơ thể chuyển động, lao về phía động phủ, tay vươn ra, hướng về phía kim đan bất diệt của ba cái xác khô.
Mà khi nàng ta ra tay, Trần Mộc liếc mắt, dùng âm thanh cực nhỏ truyền âm cho Phương Thanh Điệp và Vạn Lam: “Lát nữa cẩn thận một chút!”
Nghe thấy lời Trần Mộc, Phương Thanh Điệp và Vạn Lam run người nhưng tình huống đặc biệt, họ không tiện hỏi thăm Trần Mộc nên âm thầm vận hành linh lực, ngưng tụ một tâng ánh sáng như ẩn như hiện bên ngoài.
Bùm!
Mà khi tay ngọc của thiếu nữ sắp đụng vào ba cái xác khô kia thì chúng bỗng mở bừng mắt.
Con mắt đỏ chót, không có một chút cảm xúc, chỉ có khí sát lục đang cuồn cuộn dâng lên!
Khí sát lục này dù giống nhưng không phải của người, cũng chẳng phải ma, nó tuôn như lũ xối, chỉ trong tích tắc đã đánh vỡ phòng ngự của thiếu nữ Liêu Quốc, trước mắt mọi người như xuất hiện một biển máu trên chiến trường địa ngục.
“A..., tiếng hét hoảng sợ chói tai lập tức vang lên.
“Hoàng muội!”, bên trên động phủ, Dương Tùng biến sắc định lao tới.
Nhưng lúc này, động phủ bỗng rung lắc. Khí sát lục kia tuôn ra, kèm theo kiếm quang cuồng bạo, kiếm quang lấy khí sát lục làm trung tâm, nên nó như đã lĩnh
ngộ ý chí giết chóc thật sự.
Thiếu nữ Liêu Quốc còn không có cơ hội tránh né là người đã bị kiếm quang chém thành từng mảnh.
Máu tươi bắn như mưa, hiện trường hỗn loạn.
Ba người Trần Mộc cách động phủ gần nhất, may mà trước đó đã đề phòng nên phóng thích linh lực, từ đó mới chịu đựng được khí sát lục kia.
Kiếm quang cuồng bạo kia quá mạnh mẽ, nó như lưỡi hái tử thần không ngừng gieo hạt “đỏ” xuống đất, cắt ra vô số vực sâu.
Còn ba người Trần Mộc thì bị hất ra trăm mét.
“Có chuyện gì thế? Chẳng lẽ ba vị tiền bối Bất Diệt này chưa chết?”
Trong lòng Vạn Lam hoảng sợ, nếu thật sự là thế thì quá kinh khủng, nên biết mộ kiếm Đại Hoang đã tồn tại mấy nghìn năm, cho dù là cường giả Bất Diệt thì cũng đã chết mới đúng.
“Không đúng, đây là kiếm quang do vị Đại Hoang Kiếm Tôn kia lưu lại!”, Trần Mộc trầm giọng nói.
Nghe vậy, Phương Thanh Điệp và Vạn Lam đều giật mình, tin tức này còn đáng sợ hơn suy đoán của Vạn Lam.
Qua mấy nghìn năm rồi mà kiếm quang do vị Kiếm Tôn kia lưu vẫn còn?
Ánh mắt Trần Mộc cũng lộ ra tia kinh ngạc, theo hắn đoán, không gian mộ kiếm này đã xuất hiện vào ba nghìn năm trước, nếu không nhầm thì ba cái xác khô này đều là người sống khi ấy, chắc là đã chết dưới kiếm của Đại Hoang Kiếm Tôn.
Mà Đại Hoang Kiếm Tôn kia đã lĩnh ngộ kiếm ý sát lục, rất mạnh mẽ nên mới còn tới bây giờ.
“Hoàng muội!”, thấy thiếu nữ bị chém thành từng mảnh dưới kiếm quang, Dương Tùng tức giận gầm lên.
Tiếp theo hắn ta dùng ánh mắt sát khí lạnh lùng nhìn sang Trần Mộc.
“Là ngươi!” “Là tên súc sinh này hại chết hoàng muội của bổn vương!”
“Ngươi biết rõ có nguy hiểm mà vẫn cố ý dụ chúng ta tiến lên!”
Dương Tùng phẫn nộ gầm lên. Trần Mộc cười: “Rõ ràng là do các ngươi tham lam, trách được ai hả? Muốn thì trách chính các ngươi ngu, đám... ngu xuẩn!”
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Vốn đã sẵn sàng chiến đấu nhưng ai ngờ Trần Mộc lại dễ dàng đồng ý như vậy?“Ha ha, Trần huynh quả nhiên hiểu rõ nguyên tắc mài”, đại hoàng tử Liêu Quốc cười ha ha, trong mắt lộ vẻ đắc ý.Đôi mắt đẹp của Phương Thanh Điệp và Vạn Lam nhìn sang Trần Mộc, miệng há hốc, vừa định quát lớn thì thấy Trần Mộc cong môi, hai người lập tức ngừng miệng.Mấy hôm nay, khi đã tiếp xúc với Trần Mộc thì cũng hiểu đại khái tính cách của đối phương. Tên này nhóc rất cứng đầu, nào phải là kẻ nhân từ hiền lành gì.Phương Thanh Điệp và Vạn Lam không nói gì. “Lấy đan!”Bên phía Dương Tùng, thiếu nữ quyến rũ kia không chút chần chờ, trong mắt hiện lên tia tham lam, cơ thể chuyển động, lao về phía động phủ, tay vươn ra, hướng về phía kim đan bất diệt của ba cái xác khô.Mà khi nàng ta ra tay, Trần Mộc liếc mắt, dùng âm thanh cực nhỏ truyền âm cho Phương Thanh Điệp và Vạn Lam: “Lát nữa cẩn thận một chút!”Nghe thấy lời Trần Mộc, Phương Thanh Điệp và Vạn Lam run người nhưng tình huống đặc biệt, họ không tiện hỏi thăm Trần Mộc nên âm thầm vận hành linh lực, ngưng tụ một tâng ánh sáng như ẩn như hiện bên ngoài.Bùm!Mà khi tay ngọc của thiếu nữ sắp đụng vào ba cái xác khô kia thì chúng bỗng mở bừng mắt.Con mắt đỏ chót, không có một chút cảm xúc, chỉ có khí sát lục đang cuồn cuộn dâng lên!Khí sát lục này dù giống nhưng không phải của người, cũng chẳng phải ma, nó tuôn như lũ xối, chỉ trong tích tắc đã đánh vỡ phòng ngự của thiếu nữ Liêu Quốc, trước mắt mọi người như xuất hiện một biển máu trên chiến trường địa ngục.“A..., tiếng hét hoảng sợ chói tai lập tức vang lên.“Hoàng muội!”, bên trên động phủ, Dương Tùng biến sắc định lao tới.Nhưng lúc này, động phủ bỗng rung lắc. Khí sát lục kia tuôn ra, kèm theo kiếm quang cuồng bạo, kiếm quang lấy khí sát lục làm trung tâm, nên nó như đã lĩnhngộ ý chí giết chóc thật sự.Thiếu nữ Liêu Quốc còn không có cơ hội tránh né là người đã bị kiếm quang chém thành từng mảnh.Máu tươi bắn như mưa, hiện trường hỗn loạn.Ba người Trần Mộc cách động phủ gần nhất, may mà trước đó đã đề phòng nên phóng thích linh lực, từ đó mới chịu đựng được khí sát lục kia.Kiếm quang cuồng bạo kia quá mạnh mẽ, nó như lưỡi hái tử thần không ngừng gieo hạt “đỏ” xuống đất, cắt ra vô số vực sâu.Còn ba người Trần Mộc thì bị hất ra trăm mét.“Có chuyện gì thế? Chẳng lẽ ba vị tiền bối Bất Diệt này chưa chết?”Trong lòng Vạn Lam hoảng sợ, nếu thật sự là thế thì quá kinh khủng, nên biết mộ kiếm Đại Hoang đã tồn tại mấy nghìn năm, cho dù là cường giả Bất Diệt thì cũng đã chết mới đúng.“Không đúng, đây là kiếm quang do vị Đại Hoang Kiếm Tôn kia lưu lại!”, Trần Mộc trầm giọng nói.Nghe vậy, Phương Thanh Điệp và Vạn Lam đều giật mình, tin tức này còn đáng sợ hơn suy đoán của Vạn Lam.Qua mấy nghìn năm rồi mà kiếm quang do vị Kiếm Tôn kia lưu vẫn còn?Ánh mắt Trần Mộc cũng lộ ra tia kinh ngạc, theo hắn đoán, không gian mộ kiếm này đã xuất hiện vào ba nghìn năm trước, nếu không nhầm thì ba cái xác khô này đều là người sống khi ấy, chắc là đã chết dưới kiếm của Đại Hoang Kiếm Tôn.Mà Đại Hoang Kiếm Tôn kia đã lĩnh ngộ kiếm ý sát lục, rất mạnh mẽ nên mới còn tới bây giờ.“Hoàng muội!”, thấy thiếu nữ bị chém thành từng mảnh dưới kiếm quang, Dương Tùng tức giận gầm lên.Tiếp theo hắn ta dùng ánh mắt sát khí lạnh lùng nhìn sang Trần Mộc.“Là ngươi!” “Là tên súc sinh này hại chết hoàng muội của bổn vương!”“Ngươi biết rõ có nguy hiểm mà vẫn cố ý dụ chúng ta tiến lên!”Dương Tùng phẫn nộ gầm lên. Trần Mộc cười: “Rõ ràng là do các ngươi tham lam, trách được ai hả? Muốn thì trách chính các ngươi ngu, đám... ngu xuẩn!”