Tác giả:

Thành phố Tân Hải đèn đuốc sáng choang, người đi bộ ồn ào náo nhiệt. Lúc này một thiếu niên säc mặt trắng bệch, gầy trơ xương. đi chân trần lảo đảo bước đi trên phố, như đang say rượu. Mọi người xung quanh đều nhìn anh quần áo xốc xếch, cả người đầy mùi rượu không khác gì kẻ điên bằng ánh mắt khinh bỉ. Thiếu niên hít sâu bầu không khí hơi nóng rực lại vẩn đục, đôi mắt mơ màng nhìn hai tay đang khế run lên của mình. “Đây là đâu? Chẳng phải mình đang canh giữ lò Hồng Mông Thái Hư trong cung Huyền Vũ hay sao? Tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây?” Anh cố gảng nhớ lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc nãy khi anh đang định lợi dụng Hồng Mông Thái Hư điều chế đan dược để vận hành sáu Đại Chu Thiên. Không ngờ Hiên Viên Đế Hỏa trong lò chảy ra ngoài, Đế Hỏa nóng rực đã tách rời thân xác của anh, chỉ có một tia thần thức là rơi vào trong cơ thể của thiếu niên tên là Tô Vũ này. *Ý trời, đúng là ý trời. Đường đường là Tiên Hạc Đế Tôn một trăm nghìn năm của Thần Vực Tông Quỷ Y Môn, không ngờ chỉ…

Chương 365: C365: Em lại thành công rồi

Truyền Nhân Thần YTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThành phố Tân Hải đèn đuốc sáng choang, người đi bộ ồn ào náo nhiệt. Lúc này một thiếu niên säc mặt trắng bệch, gầy trơ xương. đi chân trần lảo đảo bước đi trên phố, như đang say rượu. Mọi người xung quanh đều nhìn anh quần áo xốc xếch, cả người đầy mùi rượu không khác gì kẻ điên bằng ánh mắt khinh bỉ. Thiếu niên hít sâu bầu không khí hơi nóng rực lại vẩn đục, đôi mắt mơ màng nhìn hai tay đang khế run lên của mình. “Đây là đâu? Chẳng phải mình đang canh giữ lò Hồng Mông Thái Hư trong cung Huyền Vũ hay sao? Tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây?” Anh cố gảng nhớ lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc nãy khi anh đang định lợi dụng Hồng Mông Thái Hư điều chế đan dược để vận hành sáu Đại Chu Thiên. Không ngờ Hiên Viên Đế Hỏa trong lò chảy ra ngoài, Đế Hỏa nóng rực đã tách rời thân xác của anh, chỉ có một tia thần thức là rơi vào trong cơ thể của thiếu niên tên là Tô Vũ này. *Ý trời, đúng là ý trời. Đường đường là Tiên Hạc Đế Tôn một trăm nghìn năm của Thần Vực Tông Quỷ Y Môn, không ngờ chỉ… Người đàn ông kia gật đầu, dù có vóc dáng to lớn nhưng lại là một cao thủ tu luyện, bước hai ba bước nhảy lên sàn, động tác hạ xuống làm rung chuyển cả sàn đấu.Đồng thời, Thiện Vũ Băng cũng bị dọa cho ha chân mềm nhũn, lùi lại một bước nhỏ, suýt ngã sấp mặt xuống đất.Thấy Thiện Vũ Băng còn không dám nhìn mình, lão Ngũ đan tay trước ngực, lắc đầu nói: "Em gái, đây không phải nơi em nên đến, mau xuống đi, nếu khôngchút nữa sẽ rất đau đấy."Thiện Vũ Băng hít mũi thật mạnh, nhưng không quay người chạy mà giơ nắm đấm lên chắn trước mặt.Thấy Thiện Vũ Băng lại bày ra tư thế chống cự, Lão Ngũ cười ha hả: "Ha ha, thú vị đấy. Bao năm qua tôi đi khắp giang hồ chưa gặp đứa trẻ nào như cô. Tôi không bắt nạt cô đâu, tôi cho cô ba chiêu, thế nào?”"Phụt!" Tô Vũ phun ngay ngụm trà trong miệng ra.Tên này thật sự to mồm, dám nói cho cô ấy ba chiêu, người khác có thể không biết, nhưng Tô Vũ rõ lắm, cho dù chỉ một chiêu thôi, hắn ta cũng không đỡ nổi đâu.Lúc này trên trán Thiện Vũ Băng đã toát mồ hôi lạnh, hai tay run run vì sợ hãi.Tô Vũ ở dưới đài hô lên: "Đừng sợ, hãy thả lỏng tay chân, đừng làm mất mặt anh”Nói xong, Thiện Vũ Băng quay lại nhìn Tô Vũ, gật đầu có vẻ ấm ức. Lão Ngũ võ ngực: "Em gái, tới đây!" Rồi đứng thế trung bình tấn.Dáng vẻ của hắn ta có vẻ sẽ đỡ đòn bằng thể xác, nhưng hành động này rất có thể sẽ khiến hắn ta mất mạng.Từ xưa tới nay, hễ ai khinh địch đều không có kết cục tốt.Nhưng cũng phải thôi, đối mặt với một cô gái, thắng thì là võ sĩ bất nhân, thua thì mất mặt.Ở bên cạnh, Thẩm Ngạo liên tục xoa tay, cũng không kém gì Thiện Vũ Băng trên đài, ông ta không biết Tô Vũ định làm gì, người trên đài là Thiện Vũ Băng đấy.Trong khi đó, Tô Vũ ở dưới đài lại thản nhiên tự tại, ra vẻ không lo lắng gì. Có vẻ như anh rất tự tin vào Thiện Vũ Băng.Thiện Vũ Băng lùi lại vài bước, gót chân sắp rớt khỏi đài.Lúc này Tô Vũ nhíu mày nói: "Nếu em không đánh mà thua, về sau anh sẽ không cho phép em chơi với Mao Đầu nữa đâu."Thiện Vũ Băng hít sâu một hơi, nghiến răng, nhắm mắt lại hồi tưởng những điều Tô Vũ dạy, tập trung toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm tay phải.Lão Ngũ khinh thường nắm đấm như bột phấn của cô bé, ngửa cổ ra định đỡ đòn bằng thân thể.Khóe miệng Tô Vũ hơi nhếch lên, lạnh lùng nói: "Ngu xuẩn, tạm biệt!" Lời vừa dứt, nắm đấm của Thiện Vũ Băng đã đập thẳng vào người Lão Ngũ. Lão Ngũ nhíu mày, cảm thấy toàn thân đau nhói khó chịu.Trước khi hắn ta kịp phản ứng, thậm chí còn chưa kịp la hét, cả người hắn ta đã bay ngược ra như chiếc lá.Lưng đập mạnh vào thân cây hòe già khiến lá cây rơi xuống "sà sà".Theo một tiếng rầm, Lão Ngũ từ thân cây ngã thẳng xuống đất, bên trong hai mắt trợn trừng chiếu ra tia sáng trắng, không hít thở được nữa.Không chỉ vậy, sau khi bị lực cực âm đó đánh trúng, toàn thân hắn ta từ xương cốt, bắp thịt, đến gân mạch đều đông cứng trong chớp mắt.Yên lặng, cả khu vực im lìm như đã chết, không ai giải thích được chuyện gì vừa xảy ra.Ngay cả chính Thiện Vũ Băng cũng không biết cô bé vừa giết người, bởi vì đến bây giờ hai mắt cô bé vẫn nhắm nghiền."A..." Thẩm Ngạo cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.Ông ta tuyệt đối không ngờ một quyền nhẹ nhàng của Thiện Vũ Băng lại có mạnh mẽ kinh khủng như vậy.Không chỉ Thẩm Ngạo bàng hoàng, ngay cả Hồng Hầu Lượng ngồi cách đó không xa cũng giật giật khóe mi, mồ hôi lạnh theo tóc mai nhỏ xuống đất.Lúc này, ông ta rất muốn có ai đó giải thích chuyện gì vừa xảy ra, làm sao có thể như thế được?Một cô bé có vẻ mới chừng mười mấy tuổi, tung một quyền mà có thể khiến Lão Ngũ bị đánh bay, không rõ sống chết. Ông ta thật sự không biết, tất cả những điều này nên được giải thích như thế nào."Làm tốt lắm, anh đã bảo là em cần can đảm mà." Tô Vũ ở dưới đài nói với Thiện Vũ Băng.Đến lúc này, Thiện Vũ Băng mới mở mắt ra xem chuyện gì đã xảy ra. Khi nhìn thấy người vừa đứng trước mình nằm xa mười mấy mét, Thiện Vũ Băng không hề sợ hãi vì lỡ tay giết người, bởi cô bé hoàn toàn không biết mình đãgiết người.Thay vào đó, cô bé hớn hở nhảy cẵng lên, la lớn với Tô Vũ dưới đài: "Anh Tô, em làm được rồi, em lại thành công rồi."Thiện Vũ Băng tưởng chiêu thức Tô Vũ dạy có lúc có hiệu quả có lúc không, như hôm qua ở Bách Vị Cư thì không hiệu quả gì.

Người đàn ông kia gật đầu, dù có vóc dáng to lớn nhưng lại là một cao thủ tu luyện, bước hai ba bước nhảy lên sàn, động tác hạ xuống làm rung chuyển cả sàn đấu.

Đồng thời, Thiện Vũ Băng cũng bị dọa cho ha chân mềm nhũn, lùi lại một bước nhỏ, suýt ngã sấp mặt xuống đất.

Thấy Thiện Vũ Băng còn không dám nhìn mình, lão Ngũ đan tay trước ngực, lắc đầu nói: "Em gái, đây không phải nơi em nên đến, mau xuống đi, nếu không

chút nữa sẽ rất đau đấy."

Thiện Vũ Băng hít mũi thật mạnh, nhưng không quay người chạy mà giơ nắm đấm lên chắn trước mặt.

Thấy Thiện Vũ Băng lại bày ra tư thế chống cự, Lão Ngũ cười ha hả: "Ha ha, thú vị đấy. Bao năm qua tôi đi khắp giang hồ chưa gặp đứa trẻ nào như cô. Tôi không bắt nạt cô đâu, tôi cho cô ba chiêu, thế nào?”

"Phụt!" Tô Vũ phun ngay ngụm trà trong miệng ra.

Tên này thật sự to mồm, dám nói cho cô ấy ba chiêu, người khác có thể không biết, nhưng Tô Vũ rõ lắm, cho dù chỉ một chiêu thôi, hắn ta cũng không đỡ nổi đâu.

Lúc này trên trán Thiện Vũ Băng đã toát mồ hôi lạnh, hai tay run run vì sợ hãi.

Tô Vũ ở dưới đài hô lên: "Đừng sợ, hãy thả lỏng tay chân, đừng làm mất mặt anh”

Nói xong, Thiện Vũ Băng quay lại nhìn Tô Vũ, gật đầu có vẻ ấm ức. Lão Ngũ võ ngực: "Em gái, tới đây!" Rồi đứng thế trung bình tấn.

Dáng vẻ của hắn ta có vẻ sẽ đỡ đòn bằng thể xác, nhưng hành động này rất có thể sẽ khiến hắn ta mất mạng.

Từ xưa tới nay, hễ ai khinh địch đều không có kết cục tốt.

Nhưng cũng phải thôi, đối mặt với một cô gái, thắng thì là võ sĩ bất nhân, thua thì mất mặt.

Ở bên cạnh, Thẩm Ngạo liên tục xoa tay, cũng không kém gì Thiện Vũ Băng trên đài, ông ta không biết Tô Vũ định làm gì, người trên đài là Thiện Vũ Băng đấy.

Trong khi đó, Tô Vũ ở dưới đài lại thản nhiên tự tại, ra vẻ không lo lắng gì. Có vẻ như anh rất tự tin vào Thiện Vũ Băng.

Thiện Vũ Băng lùi lại vài bước, gót chân sắp rớt khỏi đài.

Lúc này Tô Vũ nhíu mày nói: "Nếu em không đánh mà thua, về sau anh sẽ không cho phép em chơi với Mao Đầu nữa đâu."

Thiện Vũ Băng hít sâu một hơi, nghiến răng, nhắm mắt lại hồi tưởng những điều Tô Vũ dạy, tập trung toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm tay phải.

Lão Ngũ khinh thường nắm đấm như bột phấn của cô bé, ngửa cổ ra định đỡ đòn bằng thân thể.

Khóe miệng Tô Vũ hơi nhếch lên, lạnh lùng nói: "Ngu xuẩn, tạm biệt!" Lời vừa dứt, nắm đấm của Thiện Vũ Băng đã đập thẳng vào người Lão Ngũ. Lão Ngũ nhíu mày, cảm thấy toàn thân đau nhói khó chịu.

Trước khi hắn ta kịp phản ứng, thậm chí còn chưa kịp la hét, cả người hắn ta đã bay ngược ra như chiếc lá.

Lưng đập mạnh vào thân cây hòe già khiến lá cây rơi xuống "sà sà".

Theo một tiếng rầm, Lão Ngũ từ thân cây ngã thẳng xuống đất, bên trong hai mắt trợn trừng chiếu ra tia sáng trắng, không hít thở được nữa.

Không chỉ vậy, sau khi bị lực cực âm đó đánh trúng, toàn thân hắn ta từ xương cốt, bắp thịt, đến gân mạch đều đông cứng trong chớp mắt.

Yên lặng, cả khu vực im lìm như đã chết, không ai giải thích được chuyện gì vừa xảy ra.

Ngay cả chính Thiện Vũ Băng cũng không biết cô bé vừa giết người, bởi vì đến bây giờ hai mắt cô bé vẫn nhắm nghiền.

"A..." Thẩm Ngạo cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

Ông ta tuyệt đối không ngờ một quyền nhẹ nhàng của Thiện Vũ Băng lại có mạnh mẽ kinh khủng như vậy.

Không chỉ Thẩm Ngạo bàng hoàng, ngay cả Hồng Hầu Lượng ngồi cách đó không xa cũng giật giật khóe mi, mồ hôi lạnh theo tóc mai nhỏ xuống đất.

Lúc này, ông ta rất muốn có ai đó giải thích chuyện gì vừa xảy ra, làm sao có thể như thế được?

Một cô bé có vẻ mới chừng mười mấy tuổi, tung một quyền mà có thể khiến Lão Ngũ bị đánh bay, không rõ sống chết. Ông ta thật sự không biết, tất cả những điều này nên được giải thích như thế nào.

"Làm tốt lắm, anh đã bảo là em cần can đảm mà." Tô Vũ ở dưới đài nói với Thiện Vũ Băng.

Đến lúc này, Thiện Vũ Băng mới mở mắt ra xem chuyện gì đã xảy ra. Khi nhìn thấy người vừa đứng trước mình nằm xa mười mấy mét, Thiện Vũ Băng không hề sợ hãi vì lỡ tay giết người, bởi cô bé hoàn toàn không biết mình đã

giết người.

Thay vào đó, cô bé hớn hở nhảy cẵng lên, la lớn với Tô Vũ dưới đài: "Anh Tô, em làm được rồi, em lại thành công rồi."

Thiện Vũ Băng tưởng chiêu thức Tô Vũ dạy có lúc có hiệu quả có lúc không, như hôm qua ở Bách Vị Cư thì không hiệu quả gì.

Truyền Nhân Thần YTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThành phố Tân Hải đèn đuốc sáng choang, người đi bộ ồn ào náo nhiệt. Lúc này một thiếu niên säc mặt trắng bệch, gầy trơ xương. đi chân trần lảo đảo bước đi trên phố, như đang say rượu. Mọi người xung quanh đều nhìn anh quần áo xốc xếch, cả người đầy mùi rượu không khác gì kẻ điên bằng ánh mắt khinh bỉ. Thiếu niên hít sâu bầu không khí hơi nóng rực lại vẩn đục, đôi mắt mơ màng nhìn hai tay đang khế run lên của mình. “Đây là đâu? Chẳng phải mình đang canh giữ lò Hồng Mông Thái Hư trong cung Huyền Vũ hay sao? Tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây?” Anh cố gảng nhớ lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc nãy khi anh đang định lợi dụng Hồng Mông Thái Hư điều chế đan dược để vận hành sáu Đại Chu Thiên. Không ngờ Hiên Viên Đế Hỏa trong lò chảy ra ngoài, Đế Hỏa nóng rực đã tách rời thân xác của anh, chỉ có một tia thần thức là rơi vào trong cơ thể của thiếu niên tên là Tô Vũ này. *Ý trời, đúng là ý trời. Đường đường là Tiên Hạc Đế Tôn một trăm nghìn năm của Thần Vực Tông Quỷ Y Môn, không ngờ chỉ… Người đàn ông kia gật đầu, dù có vóc dáng to lớn nhưng lại là một cao thủ tu luyện, bước hai ba bước nhảy lên sàn, động tác hạ xuống làm rung chuyển cả sàn đấu.Đồng thời, Thiện Vũ Băng cũng bị dọa cho ha chân mềm nhũn, lùi lại một bước nhỏ, suýt ngã sấp mặt xuống đất.Thấy Thiện Vũ Băng còn không dám nhìn mình, lão Ngũ đan tay trước ngực, lắc đầu nói: "Em gái, đây không phải nơi em nên đến, mau xuống đi, nếu khôngchút nữa sẽ rất đau đấy."Thiện Vũ Băng hít mũi thật mạnh, nhưng không quay người chạy mà giơ nắm đấm lên chắn trước mặt.Thấy Thiện Vũ Băng lại bày ra tư thế chống cự, Lão Ngũ cười ha hả: "Ha ha, thú vị đấy. Bao năm qua tôi đi khắp giang hồ chưa gặp đứa trẻ nào như cô. Tôi không bắt nạt cô đâu, tôi cho cô ba chiêu, thế nào?”"Phụt!" Tô Vũ phun ngay ngụm trà trong miệng ra.Tên này thật sự to mồm, dám nói cho cô ấy ba chiêu, người khác có thể không biết, nhưng Tô Vũ rõ lắm, cho dù chỉ một chiêu thôi, hắn ta cũng không đỡ nổi đâu.Lúc này trên trán Thiện Vũ Băng đã toát mồ hôi lạnh, hai tay run run vì sợ hãi.Tô Vũ ở dưới đài hô lên: "Đừng sợ, hãy thả lỏng tay chân, đừng làm mất mặt anh”Nói xong, Thiện Vũ Băng quay lại nhìn Tô Vũ, gật đầu có vẻ ấm ức. Lão Ngũ võ ngực: "Em gái, tới đây!" Rồi đứng thế trung bình tấn.Dáng vẻ của hắn ta có vẻ sẽ đỡ đòn bằng thể xác, nhưng hành động này rất có thể sẽ khiến hắn ta mất mạng.Từ xưa tới nay, hễ ai khinh địch đều không có kết cục tốt.Nhưng cũng phải thôi, đối mặt với một cô gái, thắng thì là võ sĩ bất nhân, thua thì mất mặt.Ở bên cạnh, Thẩm Ngạo liên tục xoa tay, cũng không kém gì Thiện Vũ Băng trên đài, ông ta không biết Tô Vũ định làm gì, người trên đài là Thiện Vũ Băng đấy.Trong khi đó, Tô Vũ ở dưới đài lại thản nhiên tự tại, ra vẻ không lo lắng gì. Có vẻ như anh rất tự tin vào Thiện Vũ Băng.Thiện Vũ Băng lùi lại vài bước, gót chân sắp rớt khỏi đài.Lúc này Tô Vũ nhíu mày nói: "Nếu em không đánh mà thua, về sau anh sẽ không cho phép em chơi với Mao Đầu nữa đâu."Thiện Vũ Băng hít sâu một hơi, nghiến răng, nhắm mắt lại hồi tưởng những điều Tô Vũ dạy, tập trung toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm tay phải.Lão Ngũ khinh thường nắm đấm như bột phấn của cô bé, ngửa cổ ra định đỡ đòn bằng thân thể.Khóe miệng Tô Vũ hơi nhếch lên, lạnh lùng nói: "Ngu xuẩn, tạm biệt!" Lời vừa dứt, nắm đấm của Thiện Vũ Băng đã đập thẳng vào người Lão Ngũ. Lão Ngũ nhíu mày, cảm thấy toàn thân đau nhói khó chịu.Trước khi hắn ta kịp phản ứng, thậm chí còn chưa kịp la hét, cả người hắn ta đã bay ngược ra như chiếc lá.Lưng đập mạnh vào thân cây hòe già khiến lá cây rơi xuống "sà sà".Theo một tiếng rầm, Lão Ngũ từ thân cây ngã thẳng xuống đất, bên trong hai mắt trợn trừng chiếu ra tia sáng trắng, không hít thở được nữa.Không chỉ vậy, sau khi bị lực cực âm đó đánh trúng, toàn thân hắn ta từ xương cốt, bắp thịt, đến gân mạch đều đông cứng trong chớp mắt.Yên lặng, cả khu vực im lìm như đã chết, không ai giải thích được chuyện gì vừa xảy ra.Ngay cả chính Thiện Vũ Băng cũng không biết cô bé vừa giết người, bởi vì đến bây giờ hai mắt cô bé vẫn nhắm nghiền."A..." Thẩm Ngạo cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.Ông ta tuyệt đối không ngờ một quyền nhẹ nhàng của Thiện Vũ Băng lại có mạnh mẽ kinh khủng như vậy.Không chỉ Thẩm Ngạo bàng hoàng, ngay cả Hồng Hầu Lượng ngồi cách đó không xa cũng giật giật khóe mi, mồ hôi lạnh theo tóc mai nhỏ xuống đất.Lúc này, ông ta rất muốn có ai đó giải thích chuyện gì vừa xảy ra, làm sao có thể như thế được?Một cô bé có vẻ mới chừng mười mấy tuổi, tung một quyền mà có thể khiến Lão Ngũ bị đánh bay, không rõ sống chết. Ông ta thật sự không biết, tất cả những điều này nên được giải thích như thế nào."Làm tốt lắm, anh đã bảo là em cần can đảm mà." Tô Vũ ở dưới đài nói với Thiện Vũ Băng.Đến lúc này, Thiện Vũ Băng mới mở mắt ra xem chuyện gì đã xảy ra. Khi nhìn thấy người vừa đứng trước mình nằm xa mười mấy mét, Thiện Vũ Băng không hề sợ hãi vì lỡ tay giết người, bởi cô bé hoàn toàn không biết mình đãgiết người.Thay vào đó, cô bé hớn hở nhảy cẵng lên, la lớn với Tô Vũ dưới đài: "Anh Tô, em làm được rồi, em lại thành công rồi."Thiện Vũ Băng tưởng chiêu thức Tô Vũ dạy có lúc có hiệu quả có lúc không, như hôm qua ở Bách Vị Cư thì không hiệu quả gì.

Chương 365: C365: Em lại thành công rồi