Tác giả:

Thành phố Tân Hải đèn đuốc sáng choang, người đi bộ ồn ào náo nhiệt. Lúc này một thiếu niên säc mặt trắng bệch, gầy trơ xương. đi chân trần lảo đảo bước đi trên phố, như đang say rượu. Mọi người xung quanh đều nhìn anh quần áo xốc xếch, cả người đầy mùi rượu không khác gì kẻ điên bằng ánh mắt khinh bỉ. Thiếu niên hít sâu bầu không khí hơi nóng rực lại vẩn đục, đôi mắt mơ màng nhìn hai tay đang khế run lên của mình. “Đây là đâu? Chẳng phải mình đang canh giữ lò Hồng Mông Thái Hư trong cung Huyền Vũ hay sao? Tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây?” Anh cố gảng nhớ lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc nãy khi anh đang định lợi dụng Hồng Mông Thái Hư điều chế đan dược để vận hành sáu Đại Chu Thiên. Không ngờ Hiên Viên Đế Hỏa trong lò chảy ra ngoài, Đế Hỏa nóng rực đã tách rời thân xác của anh, chỉ có một tia thần thức là rơi vào trong cơ thể của thiếu niên tên là Tô Vũ này. *Ý trời, đúng là ý trời. Đường đường là Tiên Hạc Đế Tôn một trăm nghìn năm của Thần Vực Tông Quỷ Y Môn, không ngờ chỉ…

Chương 611: C611: Tuy ở bên ngoài

Truyền Nhân Thần YTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThành phố Tân Hải đèn đuốc sáng choang, người đi bộ ồn ào náo nhiệt. Lúc này một thiếu niên säc mặt trắng bệch, gầy trơ xương. đi chân trần lảo đảo bước đi trên phố, như đang say rượu. Mọi người xung quanh đều nhìn anh quần áo xốc xếch, cả người đầy mùi rượu không khác gì kẻ điên bằng ánh mắt khinh bỉ. Thiếu niên hít sâu bầu không khí hơi nóng rực lại vẩn đục, đôi mắt mơ màng nhìn hai tay đang khế run lên của mình. “Đây là đâu? Chẳng phải mình đang canh giữ lò Hồng Mông Thái Hư trong cung Huyền Vũ hay sao? Tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây?” Anh cố gảng nhớ lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc nãy khi anh đang định lợi dụng Hồng Mông Thái Hư điều chế đan dược để vận hành sáu Đại Chu Thiên. Không ngờ Hiên Viên Đế Hỏa trong lò chảy ra ngoài, Đế Hỏa nóng rực đã tách rời thân xác của anh, chỉ có một tia thần thức là rơi vào trong cơ thể của thiếu niên tên là Tô Vũ này. *Ý trời, đúng là ý trời. Đường đường là Tiên Hạc Đế Tôn một trăm nghìn năm của Thần Vực Tông Quỷ Y Môn, không ngờ chỉ… Màn đêm buông xuống, thành phố Tân Hải cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên bình ngày trước, chỉ có điều có thể cảm nhận được là, Tân Hải hiện tại có vẻ vắng vẻ hơn trước không ít.Bởi đợt dịch bệnh này khiến dân số thường trú của Tân Hải giảm mạnh một nửa, nhiều nơi đã không còn bóng người, tiếng ồn ào náo nhiệt xưa kia biến mất không còn dấu vết.Không phải vì thảm họa lần này đã cướp đi sinh mạng của nhiều người đến vậy, theo kết quả thống kê cuối cùng của chính phủ, tính đến thời điểm kết thúc thống kê.Đợt dịch này đã khiến 145.871 người tử vong, con số này thực sự rùng rợn.Chỉ là một con số lạnh lẽo, nhưng lại có thể thấy được sự thật tàn khốc đẫm máu phía sau nó.Và vì thảm họa này, khiến nhiều lao động ngoại tỉnh bỏ trốn khỏi Tân Hải, nên mới dẫn đến dân số thường trú của thành phố giảm mạnh."Tô tiên sinh, bọn tôi không đến muộn chứ?" Xuyên Thiên Hầu đẩy Dạ Oanh ngồi trên xe lăn đến trước cửa nhà Tô Vũ.Phía sau, Địa Lý Bính liên tục hóp bụng, bởi hôm nay anh ta mặc một bộ vest, nhưng cái bụng to khiến anh ta cảm thấy sắp làm đứt cúc áo sơ mi bên trong rồi.Lúc đó lộ cái bụng phệ ra, chắc sẽ bị người ta cười cho.Tô Vũ bước tới, nhìn chân bó bột của Dạ Oanh hỏi: "Sao rồi, không sao chứ?"Dạ Oanh lắc đầu: "Không sao, chỉ là phải ngồi trên chiếc ghế này rất lâu mới có thể di chuyển thôi."Thực ra mới chỉ vài ngày, theo chỉ dẫn của bác sĩ trong bệnh viện, Dạ Oanh không được xuống giường, nhưng vì Tô Vũ tổ chức buổi họp mặt, nên dù thế nào Dạ Oanh cũng phải nể mặt đến."Ôi chao, Tô tiên sinh à, một ngày không gặp ngài, trong lòng tôi cứ bứt rứt khó chịu." Bạch Nhãn Hạt Tử chạy tới từ phía xa."Haha, bây giờ tôi có nên gọi ông là anh hùng cứu thế không nhỉ?" Tô Vũ cười nói với Bạch Nhãn Hạt Tử.Tuy ở bên ngoài Bạch Nhãn Hạt Tử quả thực đã hơi lâng lâng rồi, nhưng giờ trước mặt chỉ có mấy người này, ai mà chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, mà nói cho cùng, ông ta vẫn thấy hơi mặt dày.Bởi vì hiện giờ bất cứ ai ở đây đều xứng đáng nhận cuộc phỏng vấn đó hơn ông ta, được muôn người ngưỡng mộ."Thôi nào, các người đừng chê cười tôi nữa, đây đều là kết quả nỗ lực chung của tất cả chúng ta, sao có thể gán hết cho mình tôi được.Người đẹp à, vết thương của cô không sao chứ, không phải tôi nói chứ, lúc đó tôi thực sự muốn lao tới cứu cô, chỉ là khoảng cách quá xa, tôi cũng thực sự không kịp. Chỉ vì chuyện này mà mấy hôm nay tôi ngủ không ngon giấc đó."Bạch Nhãn Hạt Tử lại bắt đầu bộ mánh khóe gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma của mình."Nhờ phúc của ông, mạng nhỏ này vẫn còn." Dạ Oanh cười nói.

Màn đêm buông xuống, thành phố Tân Hải cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên bình ngày trước, chỉ có điều có thể cảm nhận được là, Tân Hải hiện tại có vẻ vắng vẻ hơn trước không ít.

Bởi đợt dịch bệnh này khiến dân số thường trú của Tân Hải giảm mạnh một nửa, nhiều nơi đã không còn bóng người, tiếng ồn ào náo nhiệt xưa kia biến mất không còn dấu vết.

Không phải vì thảm họa lần này đã cướp đi sinh mạng của nhiều người đến vậy, theo kết quả thống kê cuối cùng của chính phủ, tính đến thời điểm kết thúc thống kê.

Đợt dịch này đã khiến 145.871 người tử vong, con số này thực sự rùng rợn.

Chỉ là một con số lạnh lẽo, nhưng lại có thể thấy được sự thật tàn khốc đẫm máu phía sau nó.

Và vì thảm họa này, khiến nhiều lao động ngoại tỉnh bỏ trốn khỏi Tân Hải, nên mới dẫn đến dân số thường trú của thành phố giảm mạnh.

"Tô tiên sinh, bọn tôi không đến muộn chứ?" Xuyên Thiên Hầu đẩy Dạ Oanh ngồi trên xe lăn đến trước cửa nhà Tô Vũ.

Phía sau, Địa Lý Bính liên tục hóp bụng, bởi hôm nay anh ta mặc một bộ vest, nhưng cái bụng to khiến anh ta cảm thấy sắp làm đứt cúc áo sơ mi bên trong rồi.

Lúc đó lộ cái bụng phệ ra, chắc sẽ bị người ta cười cho.

Tô Vũ bước tới, nhìn chân bó bột của Dạ Oanh hỏi: "Sao rồi, không sao chứ?"

Dạ Oanh lắc đầu: "Không sao, chỉ là phải ngồi trên chiếc ghế này rất lâu mới có thể di chuyển thôi."

Thực ra mới chỉ vài ngày, theo chỉ dẫn của bác sĩ trong bệnh viện, Dạ Oanh không được xuống giường, nhưng vì Tô Vũ tổ chức buổi họp mặt, nên dù thế nào Dạ Oanh cũng phải nể mặt đến.

"Ôi chao, Tô tiên sinh à, một ngày không gặp ngài, trong lòng tôi cứ bứt rứt khó chịu." Bạch Nhãn Hạt Tử chạy tới từ phía xa.

"Haha, bây giờ tôi có nên gọi ông là anh hùng cứu thế không nhỉ?" Tô Vũ cười nói với Bạch Nhãn Hạt Tử.

Tuy ở bên ngoài Bạch Nhãn Hạt Tử quả thực đã hơi lâng lâng rồi, nhưng giờ trước mặt chỉ có mấy người này, ai mà chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, mà nói cho cùng, ông ta vẫn thấy hơi mặt dày.

Bởi vì hiện giờ bất cứ ai ở đây đều xứng đáng nhận cuộc phỏng vấn đó hơn ông ta, được muôn người ngưỡng mộ.

"Thôi nào, các người đừng chê cười tôi nữa, đây đều là kết quả nỗ lực chung của tất cả chúng ta, sao có thể gán hết cho mình tôi được.

Người đẹp à, vết thương của cô không sao chứ, không phải tôi nói chứ, lúc đó tôi thực sự muốn lao tới cứu cô, chỉ là khoảng cách quá xa, tôi cũng thực sự không kịp. Chỉ vì chuyện này mà mấy hôm nay tôi ngủ không ngon giấc đó."

Bạch Nhãn Hạt Tử lại bắt đầu bộ mánh khóe gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma của mình.

"Nhờ phúc của ông, mạng nhỏ này vẫn còn." Dạ Oanh cười nói.

Truyền Nhân Thần YTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThành phố Tân Hải đèn đuốc sáng choang, người đi bộ ồn ào náo nhiệt. Lúc này một thiếu niên säc mặt trắng bệch, gầy trơ xương. đi chân trần lảo đảo bước đi trên phố, như đang say rượu. Mọi người xung quanh đều nhìn anh quần áo xốc xếch, cả người đầy mùi rượu không khác gì kẻ điên bằng ánh mắt khinh bỉ. Thiếu niên hít sâu bầu không khí hơi nóng rực lại vẩn đục, đôi mắt mơ màng nhìn hai tay đang khế run lên của mình. “Đây là đâu? Chẳng phải mình đang canh giữ lò Hồng Mông Thái Hư trong cung Huyền Vũ hay sao? Tại sao lại đột ngột xuất hiện ở đây?” Anh cố gảng nhớ lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc nãy khi anh đang định lợi dụng Hồng Mông Thái Hư điều chế đan dược để vận hành sáu Đại Chu Thiên. Không ngờ Hiên Viên Đế Hỏa trong lò chảy ra ngoài, Đế Hỏa nóng rực đã tách rời thân xác của anh, chỉ có một tia thần thức là rơi vào trong cơ thể của thiếu niên tên là Tô Vũ này. *Ý trời, đúng là ý trời. Đường đường là Tiên Hạc Đế Tôn một trăm nghìn năm của Thần Vực Tông Quỷ Y Môn, không ngờ chỉ… Màn đêm buông xuống, thành phố Tân Hải cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên bình ngày trước, chỉ có điều có thể cảm nhận được là, Tân Hải hiện tại có vẻ vắng vẻ hơn trước không ít.Bởi đợt dịch bệnh này khiến dân số thường trú của Tân Hải giảm mạnh một nửa, nhiều nơi đã không còn bóng người, tiếng ồn ào náo nhiệt xưa kia biến mất không còn dấu vết.Không phải vì thảm họa lần này đã cướp đi sinh mạng của nhiều người đến vậy, theo kết quả thống kê cuối cùng của chính phủ, tính đến thời điểm kết thúc thống kê.Đợt dịch này đã khiến 145.871 người tử vong, con số này thực sự rùng rợn.Chỉ là một con số lạnh lẽo, nhưng lại có thể thấy được sự thật tàn khốc đẫm máu phía sau nó.Và vì thảm họa này, khiến nhiều lao động ngoại tỉnh bỏ trốn khỏi Tân Hải, nên mới dẫn đến dân số thường trú của thành phố giảm mạnh."Tô tiên sinh, bọn tôi không đến muộn chứ?" Xuyên Thiên Hầu đẩy Dạ Oanh ngồi trên xe lăn đến trước cửa nhà Tô Vũ.Phía sau, Địa Lý Bính liên tục hóp bụng, bởi hôm nay anh ta mặc một bộ vest, nhưng cái bụng to khiến anh ta cảm thấy sắp làm đứt cúc áo sơ mi bên trong rồi.Lúc đó lộ cái bụng phệ ra, chắc sẽ bị người ta cười cho.Tô Vũ bước tới, nhìn chân bó bột của Dạ Oanh hỏi: "Sao rồi, không sao chứ?"Dạ Oanh lắc đầu: "Không sao, chỉ là phải ngồi trên chiếc ghế này rất lâu mới có thể di chuyển thôi."Thực ra mới chỉ vài ngày, theo chỉ dẫn của bác sĩ trong bệnh viện, Dạ Oanh không được xuống giường, nhưng vì Tô Vũ tổ chức buổi họp mặt, nên dù thế nào Dạ Oanh cũng phải nể mặt đến."Ôi chao, Tô tiên sinh à, một ngày không gặp ngài, trong lòng tôi cứ bứt rứt khó chịu." Bạch Nhãn Hạt Tử chạy tới từ phía xa."Haha, bây giờ tôi có nên gọi ông là anh hùng cứu thế không nhỉ?" Tô Vũ cười nói với Bạch Nhãn Hạt Tử.Tuy ở bên ngoài Bạch Nhãn Hạt Tử quả thực đã hơi lâng lâng rồi, nhưng giờ trước mặt chỉ có mấy người này, ai mà chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, mà nói cho cùng, ông ta vẫn thấy hơi mặt dày.Bởi vì hiện giờ bất cứ ai ở đây đều xứng đáng nhận cuộc phỏng vấn đó hơn ông ta, được muôn người ngưỡng mộ."Thôi nào, các người đừng chê cười tôi nữa, đây đều là kết quả nỗ lực chung của tất cả chúng ta, sao có thể gán hết cho mình tôi được.Người đẹp à, vết thương của cô không sao chứ, không phải tôi nói chứ, lúc đó tôi thực sự muốn lao tới cứu cô, chỉ là khoảng cách quá xa, tôi cũng thực sự không kịp. Chỉ vì chuyện này mà mấy hôm nay tôi ngủ không ngon giấc đó."Bạch Nhãn Hạt Tử lại bắt đầu bộ mánh khóe gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma của mình."Nhờ phúc của ông, mạng nhỏ này vẫn còn." Dạ Oanh cười nói.

Chương 611: C611: Tuy ở bên ngoài