Tác giả:

Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…

Chương 40: Gặp lại

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Trong lúc Giang Nguyên đang mơ màng, đột nhiên cảm giác Phù mạch lục tượng như chuyển đổi. Tiếng ca già nua đều đem mỗi chứng bệnh của mạch tượng giảng giải qua một lần, khiến cho Giang Nguyên có cảm giác da gà nổi hết cả lên.Nhưng cũng may, bài ca này không duy trì quá lâu, sau đó lại chuyển qua một bài ca khác.- Mạch Hồng: Mạch Hồng là dương trong dương, mạch tới cuồn cuộn như sóng vỗ dưới ngón tay, khi đến mạch lớn, lúc đi mạch kém dần. Mạch Hồng to mà thực, nhấc tay lên hoặc ấn xuống đều có lực.Ngay sau đó, thanh âm huyết mạch nhịp nhàng vang lên bên tai Giang Nguyên cùng với đầu ngón tay truyền đến cảm giác thay đổi rất nhỏ, từ nhịp nhàng biến thành rộng lớn.Cứ như vậy, từng bài hát vang lên trong đầu Giang Nguyên, lặp đi lặp lại khiến Giang Nguyên giống như rơi vào một cảnh giới vô cùng kỳ lạ, tăng cường học tập các loại mạch tượng và các chứng bệnh đại diện cho mạch tượng đó.Sáng sớm hôm sau, khi Giang Nguyên tỉnh lại, dường như có chút ấn tượng về những gì trong đầu tối hôm qua. Dường như là học về mạch tượng, không khỏi cảm thấy vui mừng. Hän đang sầu khổ về mạch tượng, tưởng rằng không mất một hai năm, rất khó mà phân tích hết. Nhưng nhờ có tổ sư gia, mọi việc cũng đơn giản hơn. Nghĩ đến đây, Giang Nguyên liếc mắt nhìn hình xăm trên cánh tay trái, phát hiện hình xăm rõ hơn vài phần. Bây giờ đã không còn giống như trước, không còn như ẩn như hiện nữa, mà hoàn toàn nổi lên, chỉ là vẫn chưa có gì đặc biệt.- Không tệ.Giang Nguyên bây giờ đã ngày càng quen với sự tồn tại của hình xăm này. Hơn nữa, hình xăm dường như đã mang đến cho hẳn sự vui mừng lẫn sợ hãi.Mặc dù nó đã biểu hiện một chút hiệu ứng về phương diện trung y, nhưng công năng thần kỳ của nó khiến cho Giang Nguyên có chút chờ mong. Dù sao, sau khi về nhà, sức khỏe của hắn cũng có sự tiến bộ không ít. Hắn tin rằng, sau này sẽ có nhiều năng lực đặc biệt sẽ được hắn khai quật ra.Sau khi đứng dậy mặc quần áo, rửa mặt xong, Giang Nguyên lại xuống lầu, chạy vào con đường nhỏ của trường Đại học Đông Nguyên.Phù phù phù...Đối với Ngũ Cầm Hí, Giang Nguyên chỉ cảm thấy hắn tập càng ngày càng lưu loát. Từ sau khi trở về nhà, động tác Ngũ Cầm Hí cũng càng lúc càng nhanh. Bây giờ luyện một tuần lễ, cảm giác so với bằng cả một tháng.Tứ chỉ lần lượt thay đổi, Giang Nguyên đứng giữa vũng nước đi tới đi lui, thỉnh thoảng giống như hổ duỗi thắt lưng, làm cho các đốt cột sống phát ra thanh âm rắc rắc.Sau đó lại đánh ra động tác ưu nhã, chậm rãi hành †ẩu.Chỉ là Giang Nguyên không chú ý đến, một cô gái đang cầm một quyển sách, vừa đi vừa đọc. Ngẩng đầu nhìn thấy Giang Nguyên ở đằng trước, liền chậm rãi dừng bước, sau đó yên tĩnh nhìn động tác của hắn, ánh mắt hiện lên sự tò mò.- Tiếng xé gió như rồng, hình giống như hổ, tiến bộ thật nhanh. Công phu luyện thể này quả nhiên là hảo công phu, chỉ là còn thiếu chút gì đó.Một lúc lâu sau, cô gái thở hắt ra, nhìn Giang Nguyên đang lăn lộn như một con gấu dưới đất, mỉm cười rồi xoay người rời đi.Giang Nguyên luyện xong một hồi, toàn thân đổ đầy mồ hôi. Hắn mặc lại chiếc áo thun, chậm rãi đi theo đoạn đường cũ trở lại phòng khám.Chỉ là trong lúc Giang Nguyên đang đi, chợt nghe bên tai truyền đến giọng nói có chút quen thuộc:- Tiểu Nguyên ca ca? Nghe giọng nói có chút không xác định, Giang Nguyên dừng bước, sau đó mỉm cười quay đầu nhìn thoáng qua cô gái xinh đẹp:- Tiểu Vũ. - A, Nguyên ca, thật là anh sao?Thấy thật sự là Giang Nguyên, gương mặt Tiểu Vũ hiện lên nụ cười, tò mò hỏi:- Nguyên ca ca, tại sao anh lại đến trường học của tụi em? Chẳng lẽ anh định đi học lại?

Trong lúc Giang Nguyên đang mơ màng, đột nhiên cảm giác Phù mạch lục tượng như chuyển đổi. Tiếng ca già nua đều đem mỗi chứng bệnh của mạch tượng giảng giải qua một lần, khiến cho Giang Nguyên có cảm giác da gà nổi hết cả lên.

Nhưng cũng may, bài ca này không duy trì quá lâu, sau đó lại chuyển qua một bài ca khác.

- Mạch Hồng: Mạch Hồng là dương trong dương, mạch tới cuồn cuộn như sóng vỗ dưới ngón tay, khi đến mạch lớn, lúc đi mạch kém dần. Mạch Hồng to mà thực, nhấc tay lên hoặc ấn xuống đều có lực.

Ngay sau đó, thanh âm huyết mạch nhịp nhàng vang lên bên tai Giang Nguyên cùng với đầu ngón tay truyền đến cảm giác thay đổi rất nhỏ, từ nhịp nhàng biến thành rộng lớn.

Cứ như vậy, từng bài hát vang lên trong đầu Giang Nguyên, lặp đi lặp lại khiến Giang Nguyên giống như rơi vào một cảnh giới vô cùng kỳ lạ, tăng cường học tập các loại mạch tượng và các chứng bệnh đại diện cho mạch tượng đó.

Sáng sớm hôm sau, khi Giang Nguyên tỉnh lại, dường như có chút ấn tượng về những gì trong đầu tối hôm qua. Dường như là học về mạch tượng, không khỏi cảm thấy vui mừng. Hän đang sầu khổ về mạch tượng, tưởng rằng không mất một hai năm, rất khó mà phân tích hết. Nhưng nhờ có tổ sư gia, mọi việc cũng đơn giản hơn. 

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên liếc mắt nhìn hình xăm trên cánh tay trái, phát hiện hình xăm rõ hơn vài phần. Bây giờ đã không còn giống như trước, không còn như ẩn như hiện nữa, mà hoàn toàn nổi lên, chỉ là vẫn chưa có gì đặc biệt.

- Không tệ.

Giang Nguyên bây giờ đã ngày càng quen với sự tồn tại của hình xăm này. Hơn nữa, hình xăm dường như đã mang đến cho hẳn sự vui mừng lẫn sợ hãi.

Mặc dù nó đã biểu hiện một chút hiệu ứng về phương diện trung y, nhưng công năng thần kỳ của nó khiến cho Giang Nguyên có chút chờ mong. Dù sao, sau khi về nhà, sức khỏe của hắn cũng có sự tiến bộ không ít. Hắn tin rằng, sau này sẽ có nhiều năng lực đặc biệt sẽ được hắn khai quật ra.

Sau khi đứng dậy mặc quần áo, rửa mặt xong, Giang Nguyên lại xuống lầu, chạy vào con đường nhỏ của trường Đại học Đông Nguyên.

Phù phù phù...

Đối với Ngũ Cầm Hí, Giang Nguyên chỉ cảm thấy hắn tập càng ngày càng lưu loát. Từ sau khi trở về nhà, động tác Ngũ Cầm Hí cũng càng lúc càng nhanh. Bây giờ luyện một tuần lễ, cảm giác so với bằng cả một tháng.

Tứ chỉ lần lượt thay đổi, Giang Nguyên đứng giữa vũng nước đi tới đi lui, thỉnh thoảng giống như hổ duỗi thắt lưng, làm cho các đốt cột sống phát ra thanh âm rắc rắc.

Sau đó lại đánh ra động tác ưu nhã, chậm rãi hành †ẩu.

Chỉ là Giang Nguyên không chú ý đến, một cô gái đang cầm một quyển sách, vừa đi vừa đọc. Ngẩng đầu nhìn thấy Giang Nguyên ở đằng trước, liền chậm rãi dừng bước, sau đó yên tĩnh nhìn động tác của hắn, ánh mắt hiện lên sự tò mò.

- Tiếng xé gió như rồng, hình giống như hổ, tiến bộ thật nhanh. Công phu luyện thể này quả nhiên là hảo công phu, chỉ là còn thiếu chút gì đó.

Một lúc lâu sau, cô gái thở hắt ra, nhìn Giang Nguyên đang lăn lộn như một con gấu dưới đất, mỉm cười rồi xoay người rời đi.

Giang Nguyên luyện xong một hồi, toàn thân đổ đầy mồ hôi. Hắn mặc lại chiếc áo thun, chậm rãi đi theo đoạn đường cũ trở lại phòng khám.

Chỉ là trong lúc Giang Nguyên đang đi, chợt nghe bên tai truyền đến giọng nói có chút quen thuộc:

- Tiểu Nguyên ca ca? Nghe giọng nói có chút không xác định, Giang Nguyên dừng bước, sau đó mỉm cười quay đầu nhìn thoáng qua cô gái xinh đẹp:

- Tiểu Vũ. 

- A, Nguyên ca, thật là anh sao?

Thấy thật sự là Giang Nguyên, gương mặt Tiểu Vũ hiện lên nụ cười, tò mò hỏi:

- Nguyên ca ca, tại sao anh lại đến trường học của tụi em? Chẳng lẽ anh định đi học lại?

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Trong lúc Giang Nguyên đang mơ màng, đột nhiên cảm giác Phù mạch lục tượng như chuyển đổi. Tiếng ca già nua đều đem mỗi chứng bệnh của mạch tượng giảng giải qua một lần, khiến cho Giang Nguyên có cảm giác da gà nổi hết cả lên.Nhưng cũng may, bài ca này không duy trì quá lâu, sau đó lại chuyển qua một bài ca khác.- Mạch Hồng: Mạch Hồng là dương trong dương, mạch tới cuồn cuộn như sóng vỗ dưới ngón tay, khi đến mạch lớn, lúc đi mạch kém dần. Mạch Hồng to mà thực, nhấc tay lên hoặc ấn xuống đều có lực.Ngay sau đó, thanh âm huyết mạch nhịp nhàng vang lên bên tai Giang Nguyên cùng với đầu ngón tay truyền đến cảm giác thay đổi rất nhỏ, từ nhịp nhàng biến thành rộng lớn.Cứ như vậy, từng bài hát vang lên trong đầu Giang Nguyên, lặp đi lặp lại khiến Giang Nguyên giống như rơi vào một cảnh giới vô cùng kỳ lạ, tăng cường học tập các loại mạch tượng và các chứng bệnh đại diện cho mạch tượng đó.Sáng sớm hôm sau, khi Giang Nguyên tỉnh lại, dường như có chút ấn tượng về những gì trong đầu tối hôm qua. Dường như là học về mạch tượng, không khỏi cảm thấy vui mừng. Hän đang sầu khổ về mạch tượng, tưởng rằng không mất một hai năm, rất khó mà phân tích hết. Nhưng nhờ có tổ sư gia, mọi việc cũng đơn giản hơn. Nghĩ đến đây, Giang Nguyên liếc mắt nhìn hình xăm trên cánh tay trái, phát hiện hình xăm rõ hơn vài phần. Bây giờ đã không còn giống như trước, không còn như ẩn như hiện nữa, mà hoàn toàn nổi lên, chỉ là vẫn chưa có gì đặc biệt.- Không tệ.Giang Nguyên bây giờ đã ngày càng quen với sự tồn tại của hình xăm này. Hơn nữa, hình xăm dường như đã mang đến cho hẳn sự vui mừng lẫn sợ hãi.Mặc dù nó đã biểu hiện một chút hiệu ứng về phương diện trung y, nhưng công năng thần kỳ của nó khiến cho Giang Nguyên có chút chờ mong. Dù sao, sau khi về nhà, sức khỏe của hắn cũng có sự tiến bộ không ít. Hắn tin rằng, sau này sẽ có nhiều năng lực đặc biệt sẽ được hắn khai quật ra.Sau khi đứng dậy mặc quần áo, rửa mặt xong, Giang Nguyên lại xuống lầu, chạy vào con đường nhỏ của trường Đại học Đông Nguyên.Phù phù phù...Đối với Ngũ Cầm Hí, Giang Nguyên chỉ cảm thấy hắn tập càng ngày càng lưu loát. Từ sau khi trở về nhà, động tác Ngũ Cầm Hí cũng càng lúc càng nhanh. Bây giờ luyện một tuần lễ, cảm giác so với bằng cả một tháng.Tứ chỉ lần lượt thay đổi, Giang Nguyên đứng giữa vũng nước đi tới đi lui, thỉnh thoảng giống như hổ duỗi thắt lưng, làm cho các đốt cột sống phát ra thanh âm rắc rắc.Sau đó lại đánh ra động tác ưu nhã, chậm rãi hành †ẩu.Chỉ là Giang Nguyên không chú ý đến, một cô gái đang cầm một quyển sách, vừa đi vừa đọc. Ngẩng đầu nhìn thấy Giang Nguyên ở đằng trước, liền chậm rãi dừng bước, sau đó yên tĩnh nhìn động tác của hắn, ánh mắt hiện lên sự tò mò.- Tiếng xé gió như rồng, hình giống như hổ, tiến bộ thật nhanh. Công phu luyện thể này quả nhiên là hảo công phu, chỉ là còn thiếu chút gì đó.Một lúc lâu sau, cô gái thở hắt ra, nhìn Giang Nguyên đang lăn lộn như một con gấu dưới đất, mỉm cười rồi xoay người rời đi.Giang Nguyên luyện xong một hồi, toàn thân đổ đầy mồ hôi. Hắn mặc lại chiếc áo thun, chậm rãi đi theo đoạn đường cũ trở lại phòng khám.Chỉ là trong lúc Giang Nguyên đang đi, chợt nghe bên tai truyền đến giọng nói có chút quen thuộc:- Tiểu Nguyên ca ca? Nghe giọng nói có chút không xác định, Giang Nguyên dừng bước, sau đó mỉm cười quay đầu nhìn thoáng qua cô gái xinh đẹp:- Tiểu Vũ. - A, Nguyên ca, thật là anh sao?Thấy thật sự là Giang Nguyên, gương mặt Tiểu Vũ hiện lên nụ cười, tò mò hỏi:- Nguyên ca ca, tại sao anh lại đến trường học của tụi em? Chẳng lẽ anh định đi học lại?

Chương 40: Gặp lại