Tác giả:

Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…

Chương 39: khai sáng

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Sau khi Trương Nhạc trở về, cũng không chú ý đến sự tồn tại của quyển sách, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Giang Nguyên, trong lòng vẫn cứ ghen ghét. Một cơ hội đến gần lãnh đạo như vậy, y chờ đợi đã rất lâu, nhưng người được lợi lại là Giang Nguyên.Rốt cuộc cũng đợi được đến 9h, hai người sắp tan làm, Trương Nhạc nhịn không được nữa, liền tò mò hỏi Giang Nguyên:- Giang Nguyên, hôm nay đến nhà Tỉnh trưởng La, tình huống của Tỉnh trưởng như thế nào?Đang nghiên cứu quyển mạch học, Giang Nguyên liền ngẩng đầu nhìn Trương Nhạc, thấy trong ánh mắt của y là sự tò mò không chịu nổi, liền cười nói:- Không có gì, chỉ là thắt lưng đau do vết thương cũ tái phát. Hồ lão đã kê đơn thuốc rồi.- Hả? Ờ...Trương Nhạc vừa chờ mong nhưng lại vừa thất vọng. Tình huống như vậy, y vẫn có thể đoán được.Giang Nguyên trả lời xong liền vùi đầu vào đọc sách, khiến cho Trương Nhạc buồn bực không thôi.10h tối, khi Giang Nguyên chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, hình xăm bên vai trái liền lóe lên. Đồng chí tổ sư gia lao ra, bắt đầu giảng giải các phương thuốc.Thời gian dần trôi, đến khoảng 3h sáng, sau khi Tổ sư gia giảng xong một phương thuốc, đột nhiên hình xăm lóe lên. Một giọng nói vang lên trong nửa đêm:- Phân tích hấp thu năng lực tinh thần, bộ Phương thuốc hoàn thành, tổng cộng hấp thu được một vạn một ngàn không trăm chín mươi sáu phương thuốc. Năng lượng Cửu Vĩ tầng một bão hòa 53%. Bắt đầu khởi động bộ Động mạch học.Thanh âm biến mất, vị tổ sư gia rốt cuộc không còn lúc ẩn lúc hiện trước mặt Giang Nguyên nữa mà là xuất hiện trong một gian thạch thất.Bên trong thạch thất có một cái bàn xem bệnh hình dáng cổ xưa, trên bàn có gối chẩn mạch, giấy và bút mực.Quan trọng là, bên cạnh bàn xem bệnh có một vị lão giả mặc đồ cổ trang, gương mặt sầu khổ. Còn tổ sư gia thì đang nhắm mắt bắt mạch.Nhưng lúc này, bên tai Giang Nguyên đột nhiên vang lên tiếng ca:- Mạch lý hề, dụng tâm tế, tam pháp tứ trung yếu thục ký. Nhân mạch nan, nhu cần lý, sát hình biện tượng. phi dung dịch, phù trầm trì sổ lực vi trung, khoách sung các mạch chân tiêu tức, thử lý nhu minh vị chẩn tiền, miễn chỉ tân y, cật mạch ký, kinh vi nhất quán dụng tâm ky, chỉ hạ hồi thanh chẩn diệu ký. (Khi bắt mạch, cần phải kỹ càng và tỉ mỉ, luôn nhớ kỹ tam pháp (*). Bắt mạch rất khó, cần tập trung, vì việc quan sát hiện tượng. và phân biệt chúng không hề dễ dàng, từ 4 loại mạch tượng phù, trầm, trì, sổ, mà mở rộng ra các thông tin chính xác về mạch, việc này cần xác định rõ ràng trước khi chẩn bệnh, tránh dùng Tây y, “cật mạch ký" trước sau như một phải luôn vận dụng suy nghĩ và suy luận, dựa vào âm thanh phát ra (sau khi gõ vào người bệnh nhân) để chẩn bệnh)Nghe được tiếng ca này, Giang Nguyên chỉ cảm thấy trong lòng sáng rực. Mấy ngày qua, hắn cảm thấy cảm thụ mạch tượng rất khó khăn, bây giờ dường như được. bài ca này khai sáng.Hơn nữa, bài ca này giống như là tổng quyết về mạch học, trong đó có vài câu khiến cho Giang Nguyên dường như cảm ngộ ra.- Khi nói đến Biểu là phải quy về mạch Phù, nhiệt là Sác, Lý là Trầm, Hàn là Trì, mạch Huyền, Cường là Thực, Tế, Vi là Hư.Giang Nguyên đối với hai câu này giống như khẩu quyết. Trong lúc mơ mơ màng màng cảm thán, đột nhiên có tiếng ghé vào tai hắn, sau đó giống như hắn đang tự bắt mạch, cảm nhận được đầu ngón tay có xúc cảm của mạch nhảy lên truyền đến.Tiếng ca lại vang lên:

Sau khi Trương Nhạc trở về, cũng không chú ý đến sự tồn tại của quyển sách, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Giang Nguyên, trong lòng vẫn cứ ghen ghét. Một cơ hội đến gần lãnh đạo như vậy, y chờ đợi đã rất lâu, nhưng người được lợi lại là Giang Nguyên.

Rốt cuộc cũng đợi được đến 9h, hai người sắp tan làm, Trương Nhạc nhịn không được nữa, liền tò mò hỏi Giang Nguyên:

- Giang Nguyên, hôm nay đến nhà Tỉnh trưởng La, tình huống của Tỉnh trưởng như thế nào?

Đang nghiên cứu quyển mạch học, Giang Nguyên liền ngẩng đầu nhìn Trương Nhạc, thấy trong ánh mắt của y là sự tò mò không chịu nổi, liền cười nói:

- Không có gì, chỉ là thắt lưng đau do vết thương cũ tái phát. Hồ lão đã kê đơn thuốc rồi.

- Hả? Ờ...

Trương Nhạc vừa chờ mong nhưng lại vừa thất vọng. Tình huống như vậy, y vẫn có thể đoán được.

Giang Nguyên trả lời xong liền vùi đầu vào đọc sách, khiến cho Trương Nhạc buồn bực không thôi.

10h tối, khi Giang Nguyên chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, hình xăm bên vai trái liền lóe lên. Đồng chí tổ sư gia lao ra, bắt đầu giảng giải các phương thuốc.

Thời gian dần trôi, đến khoảng 3h sáng, sau khi Tổ sư gia giảng xong một phương thuốc, đột nhiên hình xăm lóe lên. Một giọng nói vang lên trong nửa đêm:

- Phân tích hấp thu năng lực tinh thần, bộ Phương thuốc hoàn thành, tổng cộng hấp thu được một vạn một ngàn không trăm chín mươi sáu phương thuốc. Năng lượng Cửu Vĩ tầng một bão hòa 53%. Bắt đầu khởi động bộ Động mạch học.

Thanh âm biến mất, vị tổ sư gia rốt cuộc không còn lúc ẩn lúc hiện trước mặt Giang Nguyên nữa mà là xuất hiện trong một gian thạch thất.

Bên trong thạch thất có một cái bàn xem bệnh hình dáng cổ xưa, trên bàn có gối chẩn mạch, giấy và bút mực.

Quan trọng là, bên cạnh bàn xem bệnh có một vị lão giả mặc đồ cổ trang, gương mặt sầu khổ. Còn tổ sư gia thì đang nhắm mắt bắt mạch.

Nhưng lúc này, bên tai Giang Nguyên đột nhiên vang lên tiếng ca:

- Mạch lý hề, dụng tâm tế, tam pháp tứ trung yếu thục ký. Nhân mạch nan, nhu cần lý, sát hình biện tượng. phi dung dịch, phù trầm trì sổ lực vi trung, khoách sung các mạch chân tiêu tức, thử lý nhu minh vị chẩn tiền, miễn chỉ tân y, cật mạch ký, kinh vi nhất quán dụng tâm ky, chỉ hạ hồi thanh chẩn diệu ký. (Khi bắt mạch, cần phải kỹ càng và tỉ mỉ, luôn nhớ kỹ tam pháp (*). Bắt mạch rất khó, cần tập trung, vì việc quan sát hiện tượng. và phân biệt chúng không hề dễ dàng, từ 4 loại mạch tượng phù, trầm, trì, sổ, mà mở rộng ra các thông tin chính xác về mạch, việc này cần xác định rõ ràng trước khi chẩn bệnh, tránh dùng Tây y, “cật mạch ký" trước sau như một phải luôn vận dụng suy nghĩ và suy luận, dựa vào âm thanh phát ra (sau khi gõ vào người bệnh nhân) để chẩn bệnh)

Nghe được tiếng ca này, Giang Nguyên chỉ cảm thấy trong lòng sáng rực. Mấy ngày qua, hắn cảm thấy cảm thụ mạch tượng rất khó khăn, bây giờ dường như được. bài ca này khai sáng.

Hơn nữa, bài ca này giống như là tổng quyết về mạch học, trong đó có vài câu khiến cho Giang Nguyên dường như cảm ngộ ra.

- Khi nói đến Biểu là phải quy về mạch Phù, nhiệt là Sác, Lý là Trầm, Hàn là Trì, mạch Huyền, Cường là Thực, Tế, Vi là Hư.

Giang Nguyên đối với hai câu này giống như khẩu quyết. Trong lúc mơ mơ màng màng cảm thán, đột nhiên có tiếng ghé vào tai hắn, sau đó giống như hắn đang tự bắt mạch, cảm nhận được đầu ngón tay có xúc cảm của mạch nhảy lên truyền đến.

Tiếng ca lại vang lên:

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Sau khi Trương Nhạc trở về, cũng không chú ý đến sự tồn tại của quyển sách, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Giang Nguyên, trong lòng vẫn cứ ghen ghét. Một cơ hội đến gần lãnh đạo như vậy, y chờ đợi đã rất lâu, nhưng người được lợi lại là Giang Nguyên.Rốt cuộc cũng đợi được đến 9h, hai người sắp tan làm, Trương Nhạc nhịn không được nữa, liền tò mò hỏi Giang Nguyên:- Giang Nguyên, hôm nay đến nhà Tỉnh trưởng La, tình huống của Tỉnh trưởng như thế nào?Đang nghiên cứu quyển mạch học, Giang Nguyên liền ngẩng đầu nhìn Trương Nhạc, thấy trong ánh mắt của y là sự tò mò không chịu nổi, liền cười nói:- Không có gì, chỉ là thắt lưng đau do vết thương cũ tái phát. Hồ lão đã kê đơn thuốc rồi.- Hả? Ờ...Trương Nhạc vừa chờ mong nhưng lại vừa thất vọng. Tình huống như vậy, y vẫn có thể đoán được.Giang Nguyên trả lời xong liền vùi đầu vào đọc sách, khiến cho Trương Nhạc buồn bực không thôi.10h tối, khi Giang Nguyên chuẩn bị tiến vào giấc ngủ, hình xăm bên vai trái liền lóe lên. Đồng chí tổ sư gia lao ra, bắt đầu giảng giải các phương thuốc.Thời gian dần trôi, đến khoảng 3h sáng, sau khi Tổ sư gia giảng xong một phương thuốc, đột nhiên hình xăm lóe lên. Một giọng nói vang lên trong nửa đêm:- Phân tích hấp thu năng lực tinh thần, bộ Phương thuốc hoàn thành, tổng cộng hấp thu được một vạn một ngàn không trăm chín mươi sáu phương thuốc. Năng lượng Cửu Vĩ tầng một bão hòa 53%. Bắt đầu khởi động bộ Động mạch học.Thanh âm biến mất, vị tổ sư gia rốt cuộc không còn lúc ẩn lúc hiện trước mặt Giang Nguyên nữa mà là xuất hiện trong một gian thạch thất.Bên trong thạch thất có một cái bàn xem bệnh hình dáng cổ xưa, trên bàn có gối chẩn mạch, giấy và bút mực.Quan trọng là, bên cạnh bàn xem bệnh có một vị lão giả mặc đồ cổ trang, gương mặt sầu khổ. Còn tổ sư gia thì đang nhắm mắt bắt mạch.Nhưng lúc này, bên tai Giang Nguyên đột nhiên vang lên tiếng ca:- Mạch lý hề, dụng tâm tế, tam pháp tứ trung yếu thục ký. Nhân mạch nan, nhu cần lý, sát hình biện tượng. phi dung dịch, phù trầm trì sổ lực vi trung, khoách sung các mạch chân tiêu tức, thử lý nhu minh vị chẩn tiền, miễn chỉ tân y, cật mạch ký, kinh vi nhất quán dụng tâm ky, chỉ hạ hồi thanh chẩn diệu ký. (Khi bắt mạch, cần phải kỹ càng và tỉ mỉ, luôn nhớ kỹ tam pháp (*). Bắt mạch rất khó, cần tập trung, vì việc quan sát hiện tượng. và phân biệt chúng không hề dễ dàng, từ 4 loại mạch tượng phù, trầm, trì, sổ, mà mở rộng ra các thông tin chính xác về mạch, việc này cần xác định rõ ràng trước khi chẩn bệnh, tránh dùng Tây y, “cật mạch ký" trước sau như một phải luôn vận dụng suy nghĩ và suy luận, dựa vào âm thanh phát ra (sau khi gõ vào người bệnh nhân) để chẩn bệnh)Nghe được tiếng ca này, Giang Nguyên chỉ cảm thấy trong lòng sáng rực. Mấy ngày qua, hắn cảm thấy cảm thụ mạch tượng rất khó khăn, bây giờ dường như được. bài ca này khai sáng.Hơn nữa, bài ca này giống như là tổng quyết về mạch học, trong đó có vài câu khiến cho Giang Nguyên dường như cảm ngộ ra.- Khi nói đến Biểu là phải quy về mạch Phù, nhiệt là Sác, Lý là Trầm, Hàn là Trì, mạch Huyền, Cường là Thực, Tế, Vi là Hư.Giang Nguyên đối với hai câu này giống như khẩu quyết. Trong lúc mơ mơ màng màng cảm thán, đột nhiên có tiếng ghé vào tai hắn, sau đó giống như hắn đang tự bắt mạch, cảm nhận được đầu ngón tay có xúc cảm của mạch nhảy lên truyền đến.Tiếng ca lại vang lên:

Chương 39: khai sáng