Tác giả:

Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…

Chương 65: Giang lão sư?

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… - Giang lão sư?Không ít bạn học có chút ngạc nhiên, sau đó mới nhớ đến, dường như khi Hồ giáo sư vào lớp, phía sau có đi theo một người. Nhưng bởi vì tất cả mọi người đều nhìn chăm chäm Hồ giáo sư, thật ra không chú ý đến hắn. Xem ra có thể là nghiên cứu sinh mà Hồ lão mang theo để hỗ trợ cho ông.Lập tức mọi người cũng không chú ý nữa, cẩn thận nhìn Hồ lão sư, sợ bỏ lỡ một cái gì đó.Nói qua một lần về những gì đã nói với năm hai, Hồ lão bắt đầu giảng bài.- Các vị bạn học, mọi người đã tiếp xúc qua trung y cơ sở vào năm hai, tôi nghĩ tất cả mọi người cũng đã quên hết. Cho nên bây giờ tôi xin nói lại những kiến thức về Trung y cơ sở, để mọi người củng cố lại một chút. Bây giờ mọi người nghe tôi giảng, cố gắng ghi nhớ. Nên biết rằng, cơ bản nhất của Trung y chính là những lý luận này. Nếu ngay cả những thứ này cũng không hiểu, ra ngoài nói đã học Trung y thì quả thật quá chê cười.- Được rồi, bây giờ tôi sẽ nói đến thuyết Âm Dương Ngũ Hành.Giang Nguyên ngồi im trong góc, nhìn Hồ lão. sư thao thao bất tuyệt nhắc đến thuyết Âm Dương Ngũ Hành.Chỉ là hắn lắng nghe xong, dần dần hiện lên nụ cười khổ. Đồng chí Hồ giáo sư giảng bài lại mắc bệnh nói dông dài như cũ rồi.Haiz! Giang Nguyên khế thở dài, sau đó bắt đầu ngủ.~ Được rồi, bây giờ mọi người nghỉ ngơi mười phút.Không biết qua bao lâu, nghe tiếng nói của Hồ lão trên bục giảng, Giang Nguyên mới mơ màng tỉnh lại, sau đó nhìn Hồ lão sư đang uống nước bên cạnh mình, chần chừ cả nửa ngày, muốn nói rồi lại thôi.Hồ lão uống nước xong, trừng mắt nhìn hắn, nói:~ Cậu muốn nói cái gì?- Vâng.Giang Nguyên mỉm cười, nói:- Sư phụ, người nói đến chỗ nào rồi?- Mới vừa nói xong thuyết Âm Dương, như thế nào?Hồ lão cau mày hỏi.Giang Nguyên cười hắc hắc:- Sư phụ, với tốc độ của người, chỉ sợ chúng ta học xong học kỳ này, người cũng chỉ mới giảng xong phần trung y cơ sở.Hồ lão sửng sốt, sau đó lắc đầu cười khổ, thở dài nói:- Cái này đã thành thói quen rồi, cũng không còn cách nào khác. Xem ra không dễ dàng thay đổi.- Cứ mỗi lần như vậy là ta lại quên mất.Nói đến đây, Hồ lão thở dài:- Kỳ thật bọn chúng trên cơ bản cũng không học mấy thứ như vậy.Giang Nguyên nhún vai, cười nói:~ Có thể cho bọn họ biết một chút về Trung y cũng tốt, chung quy vẫn còn tốt hơn là không có.~ Ừm, đúng vậy, chung quy vẫn còn tốt hơn là không có.

- Giang lão sư?

Không ít bạn học có chút ngạc nhiên, sau đó mới nhớ đến, dường như khi Hồ giáo sư vào lớp, phía sau có đi theo một người. Nhưng bởi vì tất cả mọi người đều nhìn chăm chäm Hồ giáo sư, thật ra không chú ý đến hắn. Xem ra có thể là nghiên cứu sinh mà Hồ lão mang theo để hỗ trợ cho ông.

Lập tức mọi người cũng không chú ý nữa, cẩn thận nhìn Hồ lão sư, sợ bỏ lỡ một cái gì đó.

Nói qua một lần về những gì đã nói với năm hai, Hồ lão bắt đầu giảng bài.

- Các vị bạn học, mọi người đã tiếp xúc qua trung y cơ sở vào năm hai, tôi nghĩ tất cả mọi người cũng đã quên hết. Cho nên bây giờ tôi xin nói lại những kiến thức về Trung y cơ sở, để mọi người củng cố lại một chút. Bây giờ mọi người nghe tôi giảng, cố gắng ghi nhớ. Nên biết rằng, cơ bản nhất của Trung y chính là những lý luận này. Nếu ngay cả những thứ này cũng không hiểu, ra ngoài nói đã học Trung y thì quả thật quá chê cười.

- Được rồi, bây giờ tôi sẽ nói đến thuyết Âm Dương Ngũ Hành.

Giang Nguyên ngồi im trong góc, nhìn Hồ lão. sư thao thao bất tuyệt nhắc đến thuyết Âm Dương Ngũ Hành.

Chỉ là hắn lắng nghe xong, dần dần hiện lên nụ cười khổ. Đồng chí Hồ giáo sư giảng bài lại mắc bệnh nói dông dài như cũ rồi.

Haiz! Giang Nguyên khế thở dài, sau đó bắt đầu ngủ.

~ Được rồi, bây giờ mọi người nghỉ ngơi mười phút.

Không biết qua bao lâu, nghe tiếng nói của Hồ lão trên bục giảng, Giang Nguyên mới mơ màng tỉnh lại, sau đó nhìn Hồ lão sư đang uống nước bên cạnh mình, chần chừ cả nửa ngày, muốn nói rồi lại thôi.

Hồ lão uống nước xong, trừng mắt nhìn hắn, nói:

~ Cậu muốn nói cái gì?

- Vâng.

Giang Nguyên mỉm cười, nói:

- Sư phụ, người nói đến chỗ nào rồi?

- Mới vừa nói xong thuyết Âm Dương, như thế nào?

Hồ lão cau mày hỏi.

Giang Nguyên cười hắc hắc:

- Sư phụ, với tốc độ của người, chỉ sợ chúng ta học xong học kỳ này, người cũng chỉ mới giảng xong phần trung y cơ sở.

Hồ lão sửng sốt, sau đó lắc đầu cười khổ, thở dài nói:

- Cái này đã thành thói quen rồi, cũng không còn cách nào khác. Xem ra không dễ dàng thay đổi.

- Cứ mỗi lần như vậy là ta lại quên mất.

Nói đến đây, Hồ lão thở dài:

- Kỳ thật bọn chúng trên cơ bản cũng không học mấy thứ như vậy.

Giang Nguyên nhún vai, cười nói:

~ Có thể cho bọn họ biết một chút về Trung y cũng tốt, chung quy vẫn còn tốt hơn là không có.

~ Ừm, đúng vậy, chung quy vẫn còn tốt hơn là không có.

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… - Giang lão sư?Không ít bạn học có chút ngạc nhiên, sau đó mới nhớ đến, dường như khi Hồ giáo sư vào lớp, phía sau có đi theo một người. Nhưng bởi vì tất cả mọi người đều nhìn chăm chäm Hồ giáo sư, thật ra không chú ý đến hắn. Xem ra có thể là nghiên cứu sinh mà Hồ lão mang theo để hỗ trợ cho ông.Lập tức mọi người cũng không chú ý nữa, cẩn thận nhìn Hồ lão sư, sợ bỏ lỡ một cái gì đó.Nói qua một lần về những gì đã nói với năm hai, Hồ lão bắt đầu giảng bài.- Các vị bạn học, mọi người đã tiếp xúc qua trung y cơ sở vào năm hai, tôi nghĩ tất cả mọi người cũng đã quên hết. Cho nên bây giờ tôi xin nói lại những kiến thức về Trung y cơ sở, để mọi người củng cố lại một chút. Bây giờ mọi người nghe tôi giảng, cố gắng ghi nhớ. Nên biết rằng, cơ bản nhất của Trung y chính là những lý luận này. Nếu ngay cả những thứ này cũng không hiểu, ra ngoài nói đã học Trung y thì quả thật quá chê cười.- Được rồi, bây giờ tôi sẽ nói đến thuyết Âm Dương Ngũ Hành.Giang Nguyên ngồi im trong góc, nhìn Hồ lão. sư thao thao bất tuyệt nhắc đến thuyết Âm Dương Ngũ Hành.Chỉ là hắn lắng nghe xong, dần dần hiện lên nụ cười khổ. Đồng chí Hồ giáo sư giảng bài lại mắc bệnh nói dông dài như cũ rồi.Haiz! Giang Nguyên khế thở dài, sau đó bắt đầu ngủ.~ Được rồi, bây giờ mọi người nghỉ ngơi mười phút.Không biết qua bao lâu, nghe tiếng nói của Hồ lão trên bục giảng, Giang Nguyên mới mơ màng tỉnh lại, sau đó nhìn Hồ lão sư đang uống nước bên cạnh mình, chần chừ cả nửa ngày, muốn nói rồi lại thôi.Hồ lão uống nước xong, trừng mắt nhìn hắn, nói:~ Cậu muốn nói cái gì?- Vâng.Giang Nguyên mỉm cười, nói:- Sư phụ, người nói đến chỗ nào rồi?- Mới vừa nói xong thuyết Âm Dương, như thế nào?Hồ lão cau mày hỏi.Giang Nguyên cười hắc hắc:- Sư phụ, với tốc độ của người, chỉ sợ chúng ta học xong học kỳ này, người cũng chỉ mới giảng xong phần trung y cơ sở.Hồ lão sửng sốt, sau đó lắc đầu cười khổ, thở dài nói:- Cái này đã thành thói quen rồi, cũng không còn cách nào khác. Xem ra không dễ dàng thay đổi.- Cứ mỗi lần như vậy là ta lại quên mất.Nói đến đây, Hồ lão thở dài:- Kỳ thật bọn chúng trên cơ bản cũng không học mấy thứ như vậy.Giang Nguyên nhún vai, cười nói:~ Có thể cho bọn họ biết một chút về Trung y cũng tốt, chung quy vẫn còn tốt hơn là không có.~ Ừm, đúng vậy, chung quy vẫn còn tốt hơn là không có.

Chương 65: Giang lão sư?