Tác giả:

Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…

Chương 66: Là anh ấy

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Giang Nguyên ngây người, mở to mắt nhìn Hồ lão, ngạc nhiên nói:- Sư phụ, không phải chứ? Người đâu phải là người qua loa. Người bảo một đứa ngay cả năm nhất còn chưa học như con, không băng không cấp đi giảng bài cho sinh viên năm tư?Nói đến đây, nhìn Hồ lão sư không chút biểu tình, cắn răng uy h**p:- Người ta biết sẽ nói người dạy hư học sinh.Hồ lão sư khế hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó nhìn lên trên bục giảng, nói:- Đừng tìm cớ nữa, mau thay ta đi. Giang Nguyên không biết nói cái gì.Nhìn vẻ mặt lạnh lùng không thể thương lượng của Hồ lão, Giang Nguyên đành phải hé miệng, nói:~ Vậy thì tới thôi. Ai sợ ai chứ? Nói xong liền đứng dậy bước lên đàiGiang Nguyên bước lên bục giảng, ban đầu mọi người còn chưa chú ý, đang bận rộn nói chuyện với nhau, Giang Nguyên đành phải hắng giọng một tiếng.Nghe tiếng hằng giọng của Giang Nguyên, đám sinh viên xung quanh mới chú ý đến.Thấy các sinh viên đã nhìn mình, Giang Nguyên mỉm cười nói:~ Các vị bạn học, mời các bạn yên lặng, tôi là Giang lão sư. Sau đây tôi sẽ thay Hồ giáo sư tiếp tục giảng bài cho mọi người.Giang Nguyên đứng trên bục giảng, các sinh viên đều sửng sốt. Thì ra đây là Giang lão sư, tuổi còn rất trẻ, hơn nữa còn rất đẹp trai.Đại đa số sinh viên đều sửng sốt. Nhưng nếu Giang lão sư đã lên tiếng, tất cả đều trật tự lắng nghe. Chỉ có vị nữ sinh ngồi chính giữa, hai mắt nhìn thẳng Giang Nguyên, bàn tay run lên, bên tai không ngừng vang lên câu nói kia:- Tôi là Giang lão sư.Nhìn cặp mắt có chút quen thuộc đắng sau: cặp mắt kính, cùng với giọng nói và hàng lông mày kiên nghị, trái tim của Từ Thanh Linh run lên.- Là anh ấy? Là anh ấy sao? Anh ấy vẫn còn sống?Mặc dù ba năm không gặp, người nọ đã cao hơn rất nhiều, hình dáng cũng thay đổi, thậm chí còn đeo thêm cặp mắt kính, khí chất thành thục mê người, hoàn toàn như hai người khác nhau với người lúc trước, nhưng sau khi Từ Thanh Linh nghe được giọng nói của hẳn, cô vẫn có thể phân biệt được người trước mắt và người kia là một.'Từ Thanh Linh nhìn người trước mắt, có chút không tin vào hai mắt của mình. Hắn mất tích lâu như vậy, tại sao lại còn sống? Mấy năm qua hắn đi đâu?~ Mọi người hẳn còn nhớ rõ thuyết Ngũ Hành, chính là Mộc Hỏa Thổ Kim Thủy. Trình tự mà tôi nói chính là trình tự Ngũ Hành tương sinh.Giang Nguyên đứng trên bục giảng, nhìn các bạn sinh viên chung quanh, mỉm cười nói:- Về phần Ngũ Hành, mọi người phải nhớ kỹ vài điều.Nói đến đây, Giang Nguyên đột nhiên dừng lại. Các sinh viên và Hồ lão đang lắng nghe đều ngạc nhiên.Hồ lão có chút nghi hoặc. Giang Nguyên đã hai lần giảng bài đều rất thuận miệng, chưa từng xuất hiện tình huống nói được nửa câu liền ngưng lại. Tình huống như vậy chỉ xảy ra với những giáo viên mới vào nghề. Với năng lực của Giang Nguyên thì không thể nào.Mà đám sinh viên kinh ngạc chính là vị lão sư còn trẻ như vậy, khi giảng không hề nhìn vào sách. Vừa mới lên trận đã bị đánh bại rồi sao?Mọi người tò mò nhìn Giang Nguyên, mới phát hiện vị Giang lão sư này nhìn vào chỗ nào. đó đến ngẩn cả người, liền theo ánh mắt của hẳn nhìn lại, muốn tìm hiểu xem cái gì đã làm cho Giang lão sư đẹp trai khí chất ngời ngời như vậy phải thất thố.- Cô ấy...là cô ấy.Nhưng Giang Nguyên bây giờ không phải là Giang Nguyên trước kia, chỉ sửng sốt vài giây, bị ánh mắt tò mò của mọi người nhìn lại, liền ý thức được mình đã thất thố, tùy ý dời ánh mắt của mình đi, mỉm cười nói:~ Mọi người phải nhớ kỹ vài điểm.

Giang Nguyên ngây người, mở to mắt nhìn Hồ lão, ngạc nhiên nói:

- Sư phụ, không phải chứ? Người đâu phải là người qua loa. Người bảo một đứa ngay cả năm nhất còn chưa học như con, không băng không cấp đi giảng bài cho sinh viên năm tư?

Nói đến đây, nhìn Hồ lão sư không chút biểu tình, cắn răng uy h**p:

- Người ta biết sẽ nói người dạy hư học sinh.

Hồ lão sư khế hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó nhìn lên trên bục giảng, nói:

- Đừng tìm cớ nữa, mau thay ta đi. Giang Nguyên không biết nói cái gì.

Nhìn vẻ mặt lạnh lùng không thể thương lượng của Hồ lão, Giang Nguyên đành phải hé miệng, nói:

~ Vậy thì tới thôi. Ai sợ ai chứ? Nói xong liền đứng dậy bước lên đài

Giang Nguyên bước lên bục giảng, ban đầu mọi người còn chưa chú ý, đang bận rộn nói chuyện với nhau, Giang Nguyên đành phải hắng giọng một tiếng.

Nghe tiếng hằng giọng của Giang Nguyên, đám sinh viên xung quanh mới chú ý đến.

Thấy các sinh viên đã nhìn mình, Giang Nguyên mỉm cười nói:

~ Các vị bạn học, mời các bạn yên lặng, tôi là Giang lão sư. Sau đây tôi sẽ thay Hồ giáo sư tiếp tục giảng bài cho mọi người.

Giang Nguyên đứng trên bục giảng, các sinh viên đều sửng sốt. Thì ra đây là Giang lão sư, tuổi còn rất trẻ, hơn nữa còn rất đẹp trai.

Đại đa số sinh viên đều sửng sốt. Nhưng nếu Giang lão sư đã lên tiếng, tất cả đều trật tự lắng nghe. Chỉ có vị nữ sinh ngồi chính giữa, hai mắt nhìn thẳng Giang Nguyên, bàn tay run lên, bên tai không ngừng vang lên câu nói kia:

- Tôi là Giang lão sư.

Nhìn cặp mắt có chút quen thuộc đắng sau: cặp mắt kính, cùng với giọng nói và hàng lông mày kiên nghị, trái tim của Từ Thanh Linh run lên.

- Là anh ấy? Là anh ấy sao? Anh ấy vẫn còn sống?

Mặc dù ba năm không gặp, người nọ đã cao hơn rất nhiều, hình dáng cũng thay đổi, thậm chí còn đeo thêm cặp mắt kính, khí chất thành thục mê người, hoàn toàn như hai người khác nhau với người lúc trước, nhưng sau khi Từ Thanh Linh nghe được giọng nói của hẳn, cô vẫn có thể phân biệt được người trước mắt và người kia là một.

'Từ Thanh Linh nhìn người trước mắt, có chút không tin vào hai mắt của mình. Hắn mất tích lâu như vậy, tại sao lại còn sống? Mấy năm qua hắn đi đâu?

~ Mọi người hẳn còn nhớ rõ thuyết Ngũ Hành, chính là Mộc Hỏa Thổ Kim Thủy. Trình tự mà tôi nói chính là trình tự Ngũ Hành tương sinh.

Giang Nguyên đứng trên bục giảng, nhìn các bạn sinh viên chung quanh, mỉm cười nói:

- Về phần Ngũ Hành, mọi người phải nhớ kỹ vài điều.

Nói đến đây, Giang Nguyên đột nhiên dừng lại. Các sinh viên và Hồ lão đang lắng nghe đều ngạc nhiên.

Hồ lão có chút nghi hoặc. Giang Nguyên đã hai lần giảng bài đều rất thuận miệng, chưa từng xuất hiện tình huống nói được nửa câu liền ngưng lại. Tình huống như vậy chỉ xảy ra với những giáo viên mới vào nghề. Với năng lực của Giang Nguyên thì không thể nào.

Mà đám sinh viên kinh ngạc chính là vị lão sư còn trẻ như vậy, khi giảng không hề nhìn vào sách. Vừa mới lên trận đã bị đánh bại rồi sao?

Mọi người tò mò nhìn Giang Nguyên, mới phát hiện vị Giang lão sư này nhìn vào chỗ nào. đó đến ngẩn cả người, liền theo ánh mắt của hẳn nhìn lại, muốn tìm hiểu xem cái gì đã làm cho Giang lão sư đẹp trai khí chất ngời ngời như vậy phải thất thố.

- Cô ấy...là cô ấy.

Nhưng Giang Nguyên bây giờ không phải là Giang Nguyên trước kia, chỉ sửng sốt vài giây, bị ánh mắt tò mò của mọi người nhìn lại, liền ý thức được mình đã thất thố, tùy ý dời ánh mắt của mình đi, mỉm cười nói:

~ Mọi người phải nhớ kỹ vài điểm.

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Giang Nguyên ngây người, mở to mắt nhìn Hồ lão, ngạc nhiên nói:- Sư phụ, không phải chứ? Người đâu phải là người qua loa. Người bảo một đứa ngay cả năm nhất còn chưa học như con, không băng không cấp đi giảng bài cho sinh viên năm tư?Nói đến đây, nhìn Hồ lão sư không chút biểu tình, cắn răng uy h**p:- Người ta biết sẽ nói người dạy hư học sinh.Hồ lão sư khế hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Giang Nguyên, sau đó nhìn lên trên bục giảng, nói:- Đừng tìm cớ nữa, mau thay ta đi. Giang Nguyên không biết nói cái gì.Nhìn vẻ mặt lạnh lùng không thể thương lượng của Hồ lão, Giang Nguyên đành phải hé miệng, nói:~ Vậy thì tới thôi. Ai sợ ai chứ? Nói xong liền đứng dậy bước lên đàiGiang Nguyên bước lên bục giảng, ban đầu mọi người còn chưa chú ý, đang bận rộn nói chuyện với nhau, Giang Nguyên đành phải hắng giọng một tiếng.Nghe tiếng hằng giọng của Giang Nguyên, đám sinh viên xung quanh mới chú ý đến.Thấy các sinh viên đã nhìn mình, Giang Nguyên mỉm cười nói:~ Các vị bạn học, mời các bạn yên lặng, tôi là Giang lão sư. Sau đây tôi sẽ thay Hồ giáo sư tiếp tục giảng bài cho mọi người.Giang Nguyên đứng trên bục giảng, các sinh viên đều sửng sốt. Thì ra đây là Giang lão sư, tuổi còn rất trẻ, hơn nữa còn rất đẹp trai.Đại đa số sinh viên đều sửng sốt. Nhưng nếu Giang lão sư đã lên tiếng, tất cả đều trật tự lắng nghe. Chỉ có vị nữ sinh ngồi chính giữa, hai mắt nhìn thẳng Giang Nguyên, bàn tay run lên, bên tai không ngừng vang lên câu nói kia:- Tôi là Giang lão sư.Nhìn cặp mắt có chút quen thuộc đắng sau: cặp mắt kính, cùng với giọng nói và hàng lông mày kiên nghị, trái tim của Từ Thanh Linh run lên.- Là anh ấy? Là anh ấy sao? Anh ấy vẫn còn sống?Mặc dù ba năm không gặp, người nọ đã cao hơn rất nhiều, hình dáng cũng thay đổi, thậm chí còn đeo thêm cặp mắt kính, khí chất thành thục mê người, hoàn toàn như hai người khác nhau với người lúc trước, nhưng sau khi Từ Thanh Linh nghe được giọng nói của hẳn, cô vẫn có thể phân biệt được người trước mắt và người kia là một.'Từ Thanh Linh nhìn người trước mắt, có chút không tin vào hai mắt của mình. Hắn mất tích lâu như vậy, tại sao lại còn sống? Mấy năm qua hắn đi đâu?~ Mọi người hẳn còn nhớ rõ thuyết Ngũ Hành, chính là Mộc Hỏa Thổ Kim Thủy. Trình tự mà tôi nói chính là trình tự Ngũ Hành tương sinh.Giang Nguyên đứng trên bục giảng, nhìn các bạn sinh viên chung quanh, mỉm cười nói:- Về phần Ngũ Hành, mọi người phải nhớ kỹ vài điều.Nói đến đây, Giang Nguyên đột nhiên dừng lại. Các sinh viên và Hồ lão đang lắng nghe đều ngạc nhiên.Hồ lão có chút nghi hoặc. Giang Nguyên đã hai lần giảng bài đều rất thuận miệng, chưa từng xuất hiện tình huống nói được nửa câu liền ngưng lại. Tình huống như vậy chỉ xảy ra với những giáo viên mới vào nghề. Với năng lực của Giang Nguyên thì không thể nào.Mà đám sinh viên kinh ngạc chính là vị lão sư còn trẻ như vậy, khi giảng không hề nhìn vào sách. Vừa mới lên trận đã bị đánh bại rồi sao?Mọi người tò mò nhìn Giang Nguyên, mới phát hiện vị Giang lão sư này nhìn vào chỗ nào. đó đến ngẩn cả người, liền theo ánh mắt của hẳn nhìn lại, muốn tìm hiểu xem cái gì đã làm cho Giang lão sư đẹp trai khí chất ngời ngời như vậy phải thất thố.- Cô ấy...là cô ấy.Nhưng Giang Nguyên bây giờ không phải là Giang Nguyên trước kia, chỉ sửng sốt vài giây, bị ánh mắt tò mò của mọi người nhìn lại, liền ý thức được mình đã thất thố, tùy ý dời ánh mắt của mình đi, mỉm cười nói:~ Mọi người phải nhớ kỹ vài điểm.

Chương 66: Là anh ấy