*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện…
Chương 219
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 219Tuy nhiên, ngay khi thần kinh của mọi người được thả lỏng, một sự thay đổi đột ngột xảy ra.Chỉ thấy bên người Lương Siêu đột nhiên thoát ra một con bọ cánh cứng màu đen vô cùng kinh tởm to cỡ bằng bàn tay của một người trưởng thành bỗng nhiên cắn vào vai hắn.Đù!Sơ suất rồi!Khuôn mặt của Lương Siêu tối sầm lại, hắn nổi cơn thịnh nộ. Nhìn thấy con bọ đen sắp bỏ chạy sau khi cắn xong một miếng, Lương Siêu lập tức ném đạo quang ấn trong tay về phía nó!Vù!Quang ấn di chuyển với tốc độ cực nhanh, bắn vào con bọ đen như một ngôi sao băng, đột nhiên biến thành một ngọn lửa dữ dội, bao quanh nó 360 độ không có góc chết!Và khi con bọ đen bị đốt cháy, Lỗ Trì đang đắc ý cũng bắt đầu tê tâm liệt phế mà k** r*n ai oán.“A!”“Lửa của mày là lửa gì mà có thể thiêu đốt được Bản Mệnh Cổ Vương (1) của tao!?”(1) Trùng độc cổ“Mau dập lửa đi!”Lương Siêu quát lạnh một tiếng xong rồi lập tức bấm tay bắn ta một ngọn lửa huyền khí, điều này khiến ngọn lửa đang trên không trung kia cháy càng lớn càng dữ dội hơn!Chỉ trong vài giây, ngọn lửa biến mất trong không khí, và con bọ đen cũng bị đốt thành tro.Bản Mệnh Cổ Vương bị tiêu diệt, Lỗ Trì đương nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng mà tổn hại nguyên khí trầm trọng.“Phụt!”Một ngụm máu đen phun ra, sau khi oán hận trừng mắt nhìn Lương Siêu, toàn thân gần như bị một tầng sương mù độc trùng màu đen bao phủ, lập tức quay người bỏ chạy!“Tên nhãi kia, mày đã trúng độc trùng của tao, chậm nhất là ba ngày sau ắt sẽ bị biến thành một vũng máu mà chết thảm thôi!”“Lão già này lấy việc bị trọng thương làm cái giá mà có thể liều chết với một vị thiếu niên tông sư như vậy thì cũng đáng rồi!”“Ha ha ha…”“Muốn chạy sao?”Lương Siêu mặt lạnh lùng tựu muốn đuổi theo, trước đó ông già từng nói qua, nếu nhìn thấy loại người là tai họa nhân gian này, gặp được giết luôn, không được lưu tình.Đây cũng là sứ mệnh của truyền nhân thiên y.Nhưng vừa định đuổi theo hắn liền nghe thấy phía sau truyền đến một trận tiếng kêu thảm thiết.“Tử Yên!”“Cô sao vậy? Đừng ngủ, mau tỉnh lại đi!”“Cô không thể xảy ra chuyện gì được, nếu không chúng ta không biết phải giải thích cho phó phân bộ thế nào đây, với tính tình của phó phân bộ chắc chắn sẽ xé chúng ta ra mất!?”“…”“Tránh ra cho tôi!”
Chương 219
Tuy nhiên, ngay khi thần kinh của mọi người được thả lỏng, một sự thay đổi đột ngột xảy ra.
Chỉ thấy bên người Lương Siêu đột nhiên thoát ra một con bọ cánh cứng màu đen vô cùng kinh tởm to cỡ bằng bàn tay của một người trưởng thành bỗng nhiên cắn vào vai hắn.
Đù!
Sơ suất rồi!
Khuôn mặt của Lương Siêu tối sầm lại, hắn nổi cơn thịnh nộ. Nhìn thấy con bọ đen sắp bỏ chạy sau khi cắn xong một miếng, Lương Siêu lập tức ném đạo quang ấn trong tay về phía nó!
Vù!
Quang ấn di chuyển với tốc độ cực nhanh, bắn vào con bọ đen như một ngôi sao băng, đột nhiên biến thành một ngọn lửa dữ dội, bao quanh nó 360 độ không có góc chết!
Và khi con bọ đen bị đốt cháy, Lỗ Trì đang đắc ý cũng bắt đầu tê tâm liệt phế mà k** r*n ai oán.
“A!”
“Lửa của mày là lửa gì mà có thể thiêu đốt được Bản Mệnh Cổ Vương (1) của tao!?”
(1) Trùng độc cổ
“Mau dập lửa đi!”
Lương Siêu quát lạnh một tiếng xong rồi lập tức bấm tay bắn ta một ngọn lửa huyền khí, điều này khiến ngọn lửa đang trên không trung kia cháy càng lớn càng dữ dội hơn!
Chỉ trong vài giây, ngọn lửa biến mất trong không khí, và con bọ đen cũng bị đốt thành tro.
Bản Mệnh Cổ Vương bị tiêu diệt, Lỗ Trì đương nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng mà tổn hại nguyên khí trầm trọng.
“Phụt!”
Một ngụm máu đen phun ra, sau khi oán hận trừng mắt nhìn Lương Siêu, toàn thân gần như bị một tầng sương mù độc trùng màu đen bao phủ, lập tức quay người bỏ chạy!
“Tên nhãi kia, mày đã trúng độc trùng của tao, chậm nhất là ba ngày sau ắt sẽ bị biến thành một vũng máu mà chết thảm thôi!”
“Lão già này lấy việc bị trọng thương làm cái giá mà có thể liều chết với một vị thiếu niên tông sư như vậy thì cũng đáng rồi!”
“Ha ha ha…”
“Muốn chạy sao?”
Lương Siêu mặt lạnh lùng tựu muốn đuổi theo, trước đó ông già từng nói qua, nếu nhìn thấy loại người là tai họa nhân gian này, gặp được giết luôn, không được lưu tình.
Đây cũng là sứ mệnh của truyền nhân thiên y.
Nhưng vừa định đuổi theo hắn liền nghe thấy phía sau truyền đến một trận tiếng kêu thảm thiết.
“Tử Yên!”
“Cô sao vậy? Đừng ngủ, mau tỉnh lại đi!”
“Cô không thể xảy ra chuyện gì được, nếu không chúng ta không biết phải giải thích cho phó phân bộ thế nào đây, với tính tình của phó phân bộ chắc chắn sẽ xé chúng ta ra mất!?”
“…”
“Tránh ra cho tôi!”
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 219Tuy nhiên, ngay khi thần kinh của mọi người được thả lỏng, một sự thay đổi đột ngột xảy ra.Chỉ thấy bên người Lương Siêu đột nhiên thoát ra một con bọ cánh cứng màu đen vô cùng kinh tởm to cỡ bằng bàn tay của một người trưởng thành bỗng nhiên cắn vào vai hắn.Đù!Sơ suất rồi!Khuôn mặt của Lương Siêu tối sầm lại, hắn nổi cơn thịnh nộ. Nhìn thấy con bọ đen sắp bỏ chạy sau khi cắn xong một miếng, Lương Siêu lập tức ném đạo quang ấn trong tay về phía nó!Vù!Quang ấn di chuyển với tốc độ cực nhanh, bắn vào con bọ đen như một ngôi sao băng, đột nhiên biến thành một ngọn lửa dữ dội, bao quanh nó 360 độ không có góc chết!Và khi con bọ đen bị đốt cháy, Lỗ Trì đang đắc ý cũng bắt đầu tê tâm liệt phế mà k** r*n ai oán.“A!”“Lửa của mày là lửa gì mà có thể thiêu đốt được Bản Mệnh Cổ Vương (1) của tao!?”(1) Trùng độc cổ“Mau dập lửa đi!”Lương Siêu quát lạnh một tiếng xong rồi lập tức bấm tay bắn ta một ngọn lửa huyền khí, điều này khiến ngọn lửa đang trên không trung kia cháy càng lớn càng dữ dội hơn!Chỉ trong vài giây, ngọn lửa biến mất trong không khí, và con bọ đen cũng bị đốt thành tro.Bản Mệnh Cổ Vương bị tiêu diệt, Lỗ Trì đương nhiên cũng sẽ bị ảnh hưởng mà tổn hại nguyên khí trầm trọng.“Phụt!”Một ngụm máu đen phun ra, sau khi oán hận trừng mắt nhìn Lương Siêu, toàn thân gần như bị một tầng sương mù độc trùng màu đen bao phủ, lập tức quay người bỏ chạy!“Tên nhãi kia, mày đã trúng độc trùng của tao, chậm nhất là ba ngày sau ắt sẽ bị biến thành một vũng máu mà chết thảm thôi!”“Lão già này lấy việc bị trọng thương làm cái giá mà có thể liều chết với một vị thiếu niên tông sư như vậy thì cũng đáng rồi!”“Ha ha ha…”“Muốn chạy sao?”Lương Siêu mặt lạnh lùng tựu muốn đuổi theo, trước đó ông già từng nói qua, nếu nhìn thấy loại người là tai họa nhân gian này, gặp được giết luôn, không được lưu tình.Đây cũng là sứ mệnh của truyền nhân thiên y.Nhưng vừa định đuổi theo hắn liền nghe thấy phía sau truyền đến một trận tiếng kêu thảm thiết.“Tử Yên!”“Cô sao vậy? Đừng ngủ, mau tỉnh lại đi!”“Cô không thể xảy ra chuyện gì được, nếu không chúng ta không biết phải giải thích cho phó phân bộ thế nào đây, với tính tình của phó phân bộ chắc chắn sẽ xé chúng ta ra mất!?”“…”“Tránh ra cho tôi!”