*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện…
Chương 290
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 290Thuần túy là tìm mắng!Rất mau điện thoại đã nối máy, Vương Thiên Hào vội vàng nói: “Sư phụ, thằng nhãi họ Lương kia muốn diệt Vương gia! Ngài mau tới chơi chết nó! Nếu không…”Chơi chết?Tiêu Bắc Quang vốn đã nản lòng thoái chí, muốn lặng yên rời khỏi Trấn Giang, nghe vậy thì lửa giận lập tức bốc lên cao!“Con mẹ nó!”“Chuyện đời này tao làm sai nhất chính là nhận thứ đồ đệ hố hàng là mày! Lương đại sư muốn diệt Vương gia à”“Tốt! Diệt tốt lắm! Vừa vặn thay tao báo mối thù cụt tay!”“Cụt, cụt tay?”“Sư phụ, ngài…”“Tút tút tút…”Tiêu Bắc Quang cúp điện thoại, khóe miệng Vương Thiên Hào giật giật, vẻ sợ hãi trên mặt càng sâu.“Cha…”“Sư, sư phụ con mắng con là hố hàng, còn, còn nói ngài ấy đã mất một cánh tay…”Bịch bịch!Vương Thiên Hào nghe vậy, chỉ cảm thấy hoa mắt, liên tục lảo đảo mấy cái suýt đã ngã xuống.Đám người thấy thế đều âm thầm lắc đầu.Buổi lễ mừng lên sàn đang yên yên lành lành lại trở thành trò cười như vậy.Lên sàn, lại lập tức sập sàn…Tuy bọn họ cũng đã gặp không ít công ty lên sàn bi kịch, nhưng bàn về độ thảm thì tập đoàn Vương Thị này đứng đầu!Sau một khắc, Lương Siêu chậm rãi đi lên đài, mà mỗi một bước của hắn, Vương Thiên Hào sẽ lui lại một bước, sợ hãi trong lòng càng tăng lên một chút.Tới bây giờ anh ta mới biết được, lần này rốt cuộc mình đá phải tấm sắt cứng rắn đến mức nào, trêu chọc người kinh khủng đến mức nào!Khi lui đến góc tường, không chỗ để lui nữa thì Lương Siêu cũng đi đến đài.Đón ánh mắt lạnh thấu xương của hắn, toàn thân Vương Thiên Hào phát run, anh ta biết, lần này Lương Siêu nhất định sẽ hung ác hành hạ mình một trận!Tay cụt còn là nhẹ, nói không chừng còn trực tiếp chơi chết mình!Đã không dám nghĩ tiếp, Vương Thiên Hào sụp đổ mà hét lớn: “Đừng, đừng tới đây!”“Cha, cứu con với!”Lúc này trong lòng Vương Hồng Ba cũng rối bời, nhưng nhìn thấy Lương Siêu đã đi đến trước mặt con trai mình, nhìn thấy hắn sắp ra tay, ông ta vẫn vội vàng quát khẽ lên.“Lương Siêu, cậu đừng xúc động!”
Chương 290
Thuần túy là tìm mắng!
Rất mau điện thoại đã nối máy, Vương Thiên Hào vội vàng nói: “Sư phụ, thằng nhãi họ Lương kia muốn diệt Vương gia! Ngài mau tới chơi chết nó! Nếu không…”
Chơi chết?
Tiêu Bắc Quang vốn đã nản lòng thoái chí, muốn lặng yên rời khỏi Trấn Giang, nghe vậy thì lửa giận lập tức bốc lên cao!
“Con mẹ nó!”
“Chuyện đời này tao làm sai nhất chính là nhận thứ đồ đệ hố hàng là mày! Lương đại sư muốn diệt Vương gia à”
“Tốt! Diệt tốt lắm! Vừa vặn thay tao báo mối thù cụt tay!”
“Cụt, cụt tay?”
“Sư phụ, ngài…”
“Tút tút tút…”
Tiêu Bắc Quang cúp điện thoại, khóe miệng Vương Thiên Hào giật giật, vẻ sợ hãi trên mặt càng sâu.
“Cha…”
“Sư, sư phụ con mắng con là hố hàng, còn, còn nói ngài ấy đã mất một cánh tay…”
Bịch bịch!
Vương Thiên Hào nghe vậy, chỉ cảm thấy hoa mắt, liên tục lảo đảo mấy cái suýt đã ngã xuống.
Đám người thấy thế đều âm thầm lắc đầu.
Buổi lễ mừng lên sàn đang yên yên lành lành lại trở thành trò cười như vậy.
Lên sàn, lại lập tức sập sàn…
Tuy bọn họ cũng đã gặp không ít công ty lên sàn bi kịch, nhưng bàn về độ thảm thì tập đoàn Vương Thị này đứng đầu!
Sau một khắc, Lương Siêu chậm rãi đi lên đài, mà mỗi một bước của hắn, Vương Thiên Hào sẽ lui lại một bước, sợ hãi trong lòng càng tăng lên một chút.
Tới bây giờ anh ta mới biết được, lần này rốt cuộc mình đá phải tấm sắt cứng rắn đến mức nào, trêu chọc người kinh khủng đến mức nào!
Khi lui đến góc tường, không chỗ để lui nữa thì Lương Siêu cũng đi đến đài.
Đón ánh mắt lạnh thấu xương của hắn, toàn thân Vương Thiên Hào phát run, anh ta biết, lần này Lương Siêu nhất định sẽ hung ác hành hạ mình một trận!
Tay cụt còn là nhẹ, nói không chừng còn trực tiếp chơi chết mình!
Đã không dám nghĩ tiếp, Vương Thiên Hào sụp đổ mà hét lớn: “Đừng, đừng tới đây!”
“Cha, cứu con với!”
Lúc này trong lòng Vương Hồng Ba cũng rối bời, nhưng nhìn thấy Lương Siêu đã đi đến trước mặt con trai mình, nhìn thấy hắn sắp ra tay, ông ta vẫn vội vàng quát khẽ lên.
“Lương Siêu, cậu đừng xúc động!”
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 290Thuần túy là tìm mắng!Rất mau điện thoại đã nối máy, Vương Thiên Hào vội vàng nói: “Sư phụ, thằng nhãi họ Lương kia muốn diệt Vương gia! Ngài mau tới chơi chết nó! Nếu không…”Chơi chết?Tiêu Bắc Quang vốn đã nản lòng thoái chí, muốn lặng yên rời khỏi Trấn Giang, nghe vậy thì lửa giận lập tức bốc lên cao!“Con mẹ nó!”“Chuyện đời này tao làm sai nhất chính là nhận thứ đồ đệ hố hàng là mày! Lương đại sư muốn diệt Vương gia à”“Tốt! Diệt tốt lắm! Vừa vặn thay tao báo mối thù cụt tay!”“Cụt, cụt tay?”“Sư phụ, ngài…”“Tút tút tút…”Tiêu Bắc Quang cúp điện thoại, khóe miệng Vương Thiên Hào giật giật, vẻ sợ hãi trên mặt càng sâu.“Cha…”“Sư, sư phụ con mắng con là hố hàng, còn, còn nói ngài ấy đã mất một cánh tay…”Bịch bịch!Vương Thiên Hào nghe vậy, chỉ cảm thấy hoa mắt, liên tục lảo đảo mấy cái suýt đã ngã xuống.Đám người thấy thế đều âm thầm lắc đầu.Buổi lễ mừng lên sàn đang yên yên lành lành lại trở thành trò cười như vậy.Lên sàn, lại lập tức sập sàn…Tuy bọn họ cũng đã gặp không ít công ty lên sàn bi kịch, nhưng bàn về độ thảm thì tập đoàn Vương Thị này đứng đầu!Sau một khắc, Lương Siêu chậm rãi đi lên đài, mà mỗi một bước của hắn, Vương Thiên Hào sẽ lui lại một bước, sợ hãi trong lòng càng tăng lên một chút.Tới bây giờ anh ta mới biết được, lần này rốt cuộc mình đá phải tấm sắt cứng rắn đến mức nào, trêu chọc người kinh khủng đến mức nào!Khi lui đến góc tường, không chỗ để lui nữa thì Lương Siêu cũng đi đến đài.Đón ánh mắt lạnh thấu xương của hắn, toàn thân Vương Thiên Hào phát run, anh ta biết, lần này Lương Siêu nhất định sẽ hung ác hành hạ mình một trận!Tay cụt còn là nhẹ, nói không chừng còn trực tiếp chơi chết mình!Đã không dám nghĩ tiếp, Vương Thiên Hào sụp đổ mà hét lớn: “Đừng, đừng tới đây!”“Cha, cứu con với!”Lúc này trong lòng Vương Hồng Ba cũng rối bời, nhưng nhìn thấy Lương Siêu đã đi đến trước mặt con trai mình, nhìn thấy hắn sắp ra tay, ông ta vẫn vội vàng quát khẽ lên.“Lương Siêu, cậu đừng xúc động!”