*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện…
Chương 313
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 313“Cả đời ông chưa từng cầu xin ai, nhưng hôm nay nghĩ lại, ông muốn cầu xin com một lần.”“Tử Yên là người thân duy nhất của ông, hãy hứa với ông, từ nay về sau sẽ giúp ông chăm sóc và bảo vệ cho nó thật tốt được không?”“Đây…Nhất thời Lương Siêu có chút xấu hổ, ông ta bị thương như vậy mà vẫn còn đang suy nghĩ về hôn ước sao?“Hạ tiên sinh, hiện tại ông cần nghỉ ngơi, tạm thời không nên nói chuyện kia.”“Đúng rồi, tôi có nghe Tử Yên nói qua, ông vẫn luôn cất giữ hôn ước mà sư phụ tôi để lại cho ông? Vừa rồi tại sao tôi không tìm thấy? Chẳng lẽ là mất rồi sao?”“Không.”Hạ Tam Hải lại chậm rãi nhắm mắt lại, trầm giọng nói: “Mỗi lần tôi thi hành nhiệm vụ quan trọng, đều sẽ sớm đem cái hôn ước đặt ở nơi tuyệt đối an toàn.”“Nơi đó chỉ có hai người ông cháu chúng ta biết.”Ý nghĩa rất rõ ràng, chàng trai, có muốn rời khỏi cuộc hôn ước đó không?Không có cửa!Lương Siêu : “…”Lão già này, rất tệ!Ngày hôm sau, buổi trưa.Mặc dù Lương Siêu đã ra lệnh cho trưởng khoa chặn tin tức về vết thương nghiêm trọng của Hạ Tam Hải, nhưng Tử Yên vẫn biết về điều đó.Trong phòng bệnhTử Yên nhìn ông nội vẻ mặt bầm tím, cả người đầy thương tích vẫn còn đang hôn mê, đã khóc cạn nước mắt.“Ông nội của tôi, bây giờ tình hình của ông nội như thế nào?”Lương Siêu trầm mặc hồi lâu, mới nói: “Huyết mạch đứt đoạn, tu vi triệt để mất đi.”“Tuy rằng tính mạng đã được cứu, nhưng tương lai… Chỉ sợ vĩnh viễn biến thành người tàn phế.”Sau khi nghe xong, cơ thể mảnh mai của Tử Yên đột nhiên run lên, bờ môi bị cắn đến chảy máu…Thấy vậy, Lương Siêu có chút đau lòng, đang nghĩ nên an ủi như thế nào, đột nhiên thấy cô ta lấy ra một phần quyển bằng da cừu.“Đây là hôn thư mà năm đó sư phụ của anh để lại.”Lương Siêu sửng sốt một lúc.Động tác này…có ý là gì?Hạ Tử Yên nói xong thì lại nhìn chằm chằm Lương Siêu một lát, mắt rũ xuống mà nói: “Không phải anh vẫn luôn muốn lấy lại phần hôn thư này à? Tôi cho anh một cơ hội.”“Chỉ cần anh có thể xách đầu của lão chết bầm Lỗ Trì kia tới gặp tôi, tôi sẽ trả hôn thư lại cho anh!”Nghe tiếng gầm cuồng loạn của đối phương, Lương Siêu cảm nhận được rốt cuộc giờ phút này cô ấy phẫn nộ đến mức nào.“Tử Yên, tạm thời cô đừng kích động.”
Chương 313
“Cả đời ông chưa từng cầu xin ai, nhưng hôm nay nghĩ lại, ông muốn cầu xin com một lần.”
“Tử Yên là người thân duy nhất của ông, hãy hứa với ông, từ nay về sau sẽ giúp ông chăm sóc và bảo vệ cho nó thật tốt được không?”
“Đây…
Nhất thời Lương Siêu có chút xấu hổ, ông ta bị thương như vậy mà vẫn còn đang suy nghĩ về hôn ước sao?
“Hạ tiên sinh, hiện tại ông cần nghỉ ngơi, tạm thời không nên nói chuyện kia.”
“Đúng rồi, tôi có nghe Tử Yên nói qua, ông vẫn luôn cất giữ hôn ước mà sư phụ tôi để lại cho ông? Vừa rồi tại sao tôi không tìm thấy? Chẳng lẽ là mất rồi sao?”
“Không.”
Hạ Tam Hải lại chậm rãi nhắm mắt lại, trầm giọng nói: “Mỗi lần tôi thi hành nhiệm vụ quan trọng, đều sẽ sớm đem cái hôn ước đặt ở nơi tuyệt đối an toàn.”
“Nơi đó chỉ có hai người ông cháu chúng ta biết.”
Ý nghĩa rất rõ ràng, chàng trai, có muốn rời khỏi cuộc hôn ước đó không?
Không có cửa!
Lương Siêu : “…”
Lão già này, rất tệ!
Ngày hôm sau, buổi trưa.
Mặc dù Lương Siêu đã ra lệnh cho trưởng khoa chặn tin tức về vết thương nghiêm trọng của Hạ Tam Hải, nhưng Tử Yên vẫn biết về điều đó.
Trong phòng bệnh
Tử Yên nhìn ông nội vẻ mặt bầm tím, cả người đầy thương tích vẫn còn đang hôn mê, đã khóc cạn nước mắt.
“Ông nội của tôi, bây giờ tình hình của ông nội như thế nào?”
Lương Siêu trầm mặc hồi lâu, mới nói: “Huyết mạch đứt đoạn, tu vi triệt để mất đi.”
“Tuy rằng tính mạng đã được cứu, nhưng tương lai… Chỉ sợ vĩnh viễn biến thành người tàn phế.”
Sau khi nghe xong, cơ thể mảnh mai của Tử Yên đột nhiên run lên, bờ môi bị cắn đến chảy máu…
Thấy vậy, Lương Siêu có chút đau lòng, đang nghĩ nên an ủi như thế nào, đột nhiên thấy cô ta lấy ra một phần quyển bằng da cừu.
“Đây là hôn thư mà năm đó sư phụ của anh để lại.”
Lương Siêu sửng sốt một lúc.
Động tác này…có ý là gì?
Hạ Tử Yên nói xong thì lại nhìn chằm chằm Lương Siêu một lát, mắt rũ xuống mà nói: “Không phải anh vẫn luôn muốn lấy lại phần hôn thư này à? Tôi cho anh một cơ hội.”
“Chỉ cần anh có thể xách đầu của lão chết bầm Lỗ Trì kia tới gặp tôi, tôi sẽ trả hôn thư lại cho anh!”
Nghe tiếng gầm cuồng loạn của đối phương, Lương Siêu cảm nhận được rốt cuộc giờ phút này cô ấy phẫn nộ đến mức nào.
“Tử Yên, tạm thời cô đừng kích động.”
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 313“Cả đời ông chưa từng cầu xin ai, nhưng hôm nay nghĩ lại, ông muốn cầu xin com một lần.”“Tử Yên là người thân duy nhất của ông, hãy hứa với ông, từ nay về sau sẽ giúp ông chăm sóc và bảo vệ cho nó thật tốt được không?”“Đây…Nhất thời Lương Siêu có chút xấu hổ, ông ta bị thương như vậy mà vẫn còn đang suy nghĩ về hôn ước sao?“Hạ tiên sinh, hiện tại ông cần nghỉ ngơi, tạm thời không nên nói chuyện kia.”“Đúng rồi, tôi có nghe Tử Yên nói qua, ông vẫn luôn cất giữ hôn ước mà sư phụ tôi để lại cho ông? Vừa rồi tại sao tôi không tìm thấy? Chẳng lẽ là mất rồi sao?”“Không.”Hạ Tam Hải lại chậm rãi nhắm mắt lại, trầm giọng nói: “Mỗi lần tôi thi hành nhiệm vụ quan trọng, đều sẽ sớm đem cái hôn ước đặt ở nơi tuyệt đối an toàn.”“Nơi đó chỉ có hai người ông cháu chúng ta biết.”Ý nghĩa rất rõ ràng, chàng trai, có muốn rời khỏi cuộc hôn ước đó không?Không có cửa!Lương Siêu : “…”Lão già này, rất tệ!Ngày hôm sau, buổi trưa.Mặc dù Lương Siêu đã ra lệnh cho trưởng khoa chặn tin tức về vết thương nghiêm trọng của Hạ Tam Hải, nhưng Tử Yên vẫn biết về điều đó.Trong phòng bệnhTử Yên nhìn ông nội vẻ mặt bầm tím, cả người đầy thương tích vẫn còn đang hôn mê, đã khóc cạn nước mắt.“Ông nội của tôi, bây giờ tình hình của ông nội như thế nào?”Lương Siêu trầm mặc hồi lâu, mới nói: “Huyết mạch đứt đoạn, tu vi triệt để mất đi.”“Tuy rằng tính mạng đã được cứu, nhưng tương lai… Chỉ sợ vĩnh viễn biến thành người tàn phế.”Sau khi nghe xong, cơ thể mảnh mai của Tử Yên đột nhiên run lên, bờ môi bị cắn đến chảy máu…Thấy vậy, Lương Siêu có chút đau lòng, đang nghĩ nên an ủi như thế nào, đột nhiên thấy cô ta lấy ra một phần quyển bằng da cừu.“Đây là hôn thư mà năm đó sư phụ của anh để lại.”Lương Siêu sửng sốt một lúc.Động tác này…có ý là gì?Hạ Tử Yên nói xong thì lại nhìn chằm chằm Lương Siêu một lát, mắt rũ xuống mà nói: “Không phải anh vẫn luôn muốn lấy lại phần hôn thư này à? Tôi cho anh một cơ hội.”“Chỉ cần anh có thể xách đầu của lão chết bầm Lỗ Trì kia tới gặp tôi, tôi sẽ trả hôn thư lại cho anh!”Nghe tiếng gầm cuồng loạn của đối phương, Lương Siêu cảm nhận được rốt cuộc giờ phút này cô ấy phẫn nộ đến mức nào.“Tử Yên, tạm thời cô đừng kích động.”