*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện…
Chương 459
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 459“Ừm, tôi hiểu rồi.”“Giống như Võ Thiên Tích, tôi cho ông một tuần đã đủ chưa?”“Đủ, quá đủ ạ!”Đào Khiêm nói xong, Ngô Nguyên Trung cũng vội nói: “Lương đại sư, ngài có thể cho tôi thêm 1 tuần được không? Vừa rồi, giám đốc tài chính của công ty tôi nói rằng trong quỹ còn chưa có đến 8 triệu.”“Ừm, cũng được.”Lương Siêu đồng ý sảng khoái, lập tức rời đi với Cung Bình.Xe vừa rời khỏi biệt thự, Lương Siêu ngồi trên ghế phụ phun ra một ngụm máu đỏ tươi, trên trán đổ mồ hôi lạnh.Két!Cung Bình vội đạp phanh xe lại và đỡ lấy hắn: “Tiểu Lương, cậu sao thế? Để tôi đưa cậu tới bệnh viện gần nhất!”“Không cần đâu ạ.”Lương Siêu xua tay nói: “Vừa rồi, cháu bị một chưởng của Võ Thiên Tích đánh nội thương, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là ổn thôi ạ.”“Thật sao?”Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Cung Bình, Lương Siêu cười nói: “Cháu chính là bác sĩ mà nên tôi hiểu rất rõ tình huống của bản thân nên tôi thật sự không sao đâu.”“Haizz…Được rồi.”“Vậy tôi sẽ lái xe chậm một chút.”Bên trong biệt thự Ngô gia, Ngô Nguyên Trung ngồi than thở rồi cười khổ khi nhìn thấy một đống hỗn độn trong phòng khách.“Sớm biết như vậy, chi bằng cứ đưa tiền trước cho thằng nhãi họ Lương đó là được rồi. Nhưng bây giờ hiềm khích giữa 2 bên ngày càng sâu, e rằng cho dù 1 tuần sau có đưa tiền cho cậu ta thì hắn cũng sẽ không buông tha cho hai người chúng ta đâu mà sẽ còn chơi đùa như mấy con khỉ.”Đào Khiêm híp mắt nói: “Chuyện đó là chắc chắn rồi, nếu không ông cảm thấy hôm nay thằng nhãi họ Lương đó lại nói chuyện nhẹ nhàng với chúng ta như vậy? Tôi xin hắn thêm 1 tuần thì hắn đồng ý cho ngay 1 tuần?”“Thằng nhãi này đang muốn chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta đấy.”Nghe vậy, Ngô Nguyên Trung lại càng sợ hãi, môi run rẩy.“Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?”“Không sao đâu.”Đào Khiêm cười buồn: “Dù sao tên họ Võ kia cũng là người đứng đầu của 1 phân bộ, lại bị cắt đứt chân tay và tu vi bị phế nữa, e rằng Vũ Minh sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Chắc chắn bọn họ sẽ phái người đi bắt tên họ Lương đó để bảo vệ uy nghiêm của Vũ Minh.”“Hoặc là cho dù Vũ Minh phái cường giả đi mà không bắt được Lương Siêu. Đừng quên, cô ba của Mộ gia còn chưa ra tay đâu.”“Đúng thế!”Ngô Nguyên Trung lập tức phản ứng lại: “ Cô ba Mộ gia kia còn đang muốn động đến Mộ Khuynh Tuyết nên chắc chắn không tránh khỏi sự xung đột với Lương Siêu. Nghe nói, cường giả lần này Mộ gia mời tới thật sự rất mạnh đấy.”
Chương 459
“Ừm, tôi hiểu rồi.”
“Giống như Võ Thiên Tích, tôi cho ông một tuần đã đủ chưa?”
“Đủ, quá đủ ạ!”
Đào Khiêm nói xong, Ngô Nguyên Trung cũng vội nói: “Lương đại sư, ngài có thể cho tôi thêm 1 tuần được không? Vừa rồi, giám đốc tài chính của công ty tôi nói rằng trong quỹ còn chưa có đến 8 triệu.”
“Ừm, cũng được.”
Lương Siêu đồng ý sảng khoái, lập tức rời đi với Cung Bình.
Xe vừa rời khỏi biệt thự, Lương Siêu ngồi trên ghế phụ phun ra một ngụm máu đỏ tươi, trên trán đổ mồ hôi lạnh.
Két!
Cung Bình vội đạp phanh xe lại và đỡ lấy hắn: “Tiểu Lương, cậu sao thế? Để tôi đưa cậu tới bệnh viện gần nhất!”
“Không cần đâu ạ.”
Lương Siêu xua tay nói: “Vừa rồi, cháu bị một chưởng của Võ Thiên Tích đánh nội thương, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là ổn thôi ạ.”
“Thật sao?”
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Cung Bình, Lương Siêu cười nói: “Cháu chính là bác sĩ mà nên tôi hiểu rất rõ tình huống của bản thân nên tôi thật sự không sao đâu.”
“Haizz…Được rồi.”
“Vậy tôi sẽ lái xe chậm một chút.”
Bên trong biệt thự Ngô gia, Ngô Nguyên Trung ngồi than thở rồi cười khổ khi nhìn thấy một đống hỗn độn trong phòng khách.
“Sớm biết như vậy, chi bằng cứ đưa tiền trước cho thằng nhãi họ Lương đó là được rồi. Nhưng bây giờ hiềm khích giữa 2 bên ngày càng sâu, e rằng cho dù 1 tuần sau có đưa tiền cho cậu ta thì hắn cũng sẽ không buông tha cho hai người chúng ta đâu mà sẽ còn chơi đùa như mấy con khỉ.”
Đào Khiêm híp mắt nói: “Chuyện đó là chắc chắn rồi, nếu không ông cảm thấy hôm nay thằng nhãi họ Lương đó lại nói chuyện nhẹ nhàng với chúng ta như vậy? Tôi xin hắn thêm 1 tuần thì hắn đồng ý cho ngay 1 tuần?”
“Thằng nhãi này đang muốn chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta đấy.”
Nghe vậy, Ngô Nguyên Trung lại càng sợ hãi, môi run rẩy.
“Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?”
“Không sao đâu.”
Đào Khiêm cười buồn: “Dù sao tên họ Võ kia cũng là người đứng đầu của 1 phân bộ, lại bị cắt đứt chân tay và tu vi bị phế nữa, e rằng Vũ Minh sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Chắc chắn bọn họ sẽ phái người đi bắt tên họ Lương đó để bảo vệ uy nghiêm của Vũ Minh.”
“Hoặc là cho dù Vũ Minh phái cường giả đi mà không bắt được Lương Siêu. Đừng quên, cô ba của Mộ gia còn chưa ra tay đâu.”
“Đúng thế!”
Ngô Nguyên Trung lập tức phản ứng lại: “ Cô ba Mộ gia kia còn đang muốn động đến Mộ Khuynh Tuyết nên chắc chắn không tránh khỏi sự xung đột với Lương Siêu. Nghe nói, cường giả lần này Mộ gia mời tới thật sự rất mạnh đấy.”
Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 459“Ừm, tôi hiểu rồi.”“Giống như Võ Thiên Tích, tôi cho ông một tuần đã đủ chưa?”“Đủ, quá đủ ạ!”Đào Khiêm nói xong, Ngô Nguyên Trung cũng vội nói: “Lương đại sư, ngài có thể cho tôi thêm 1 tuần được không? Vừa rồi, giám đốc tài chính của công ty tôi nói rằng trong quỹ còn chưa có đến 8 triệu.”“Ừm, cũng được.”Lương Siêu đồng ý sảng khoái, lập tức rời đi với Cung Bình.Xe vừa rời khỏi biệt thự, Lương Siêu ngồi trên ghế phụ phun ra một ngụm máu đỏ tươi, trên trán đổ mồ hôi lạnh.Két!Cung Bình vội đạp phanh xe lại và đỡ lấy hắn: “Tiểu Lương, cậu sao thế? Để tôi đưa cậu tới bệnh viện gần nhất!”“Không cần đâu ạ.”Lương Siêu xua tay nói: “Vừa rồi, cháu bị một chưởng của Võ Thiên Tích đánh nội thương, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là ổn thôi ạ.”“Thật sao?”Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Cung Bình, Lương Siêu cười nói: “Cháu chính là bác sĩ mà nên tôi hiểu rất rõ tình huống của bản thân nên tôi thật sự không sao đâu.”“Haizz…Được rồi.”“Vậy tôi sẽ lái xe chậm một chút.”Bên trong biệt thự Ngô gia, Ngô Nguyên Trung ngồi than thở rồi cười khổ khi nhìn thấy một đống hỗn độn trong phòng khách.“Sớm biết như vậy, chi bằng cứ đưa tiền trước cho thằng nhãi họ Lương đó là được rồi. Nhưng bây giờ hiềm khích giữa 2 bên ngày càng sâu, e rằng cho dù 1 tuần sau có đưa tiền cho cậu ta thì hắn cũng sẽ không buông tha cho hai người chúng ta đâu mà sẽ còn chơi đùa như mấy con khỉ.”Đào Khiêm híp mắt nói: “Chuyện đó là chắc chắn rồi, nếu không ông cảm thấy hôm nay thằng nhãi họ Lương đó lại nói chuyện nhẹ nhàng với chúng ta như vậy? Tôi xin hắn thêm 1 tuần thì hắn đồng ý cho ngay 1 tuần?”“Thằng nhãi này đang muốn chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta đấy.”Nghe vậy, Ngô Nguyên Trung lại càng sợ hãi, môi run rẩy.“Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?”“Không sao đâu.”Đào Khiêm cười buồn: “Dù sao tên họ Võ kia cũng là người đứng đầu của 1 phân bộ, lại bị cắt đứt chân tay và tu vi bị phế nữa, e rằng Vũ Minh sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Chắc chắn bọn họ sẽ phái người đi bắt tên họ Lương đó để bảo vệ uy nghiêm của Vũ Minh.”“Hoặc là cho dù Vũ Minh phái cường giả đi mà không bắt được Lương Siêu. Đừng quên, cô ba của Mộ gia còn chưa ra tay đâu.”“Đúng thế!”Ngô Nguyên Trung lập tức phản ứng lại: “ Cô ba Mộ gia kia còn đang muốn động đến Mộ Khuynh Tuyết nên chắc chắn không tránh khỏi sự xung đột với Lương Siêu. Nghe nói, cường giả lần này Mộ gia mời tới thật sự rất mạnh đấy.”