Tác giả:

*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện…

Chương 470

Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 470“Ôi, đừng nhắc tới nữa, trước đó sư nương gọi điện thoại cho tôi, bảo hôm nay có một bệnh nhân muốn tôi xem bệnh giúp, tôi muốn tới tìm người một chuyến trước, thuận tiện lại châm cứu cho người một lần.”“Không ngờ đến đi ngang qua nơi này thì thấy cô bị người ta khi dễ, tốt xấu gì chúng ta cũng là bạn bè, tôi cũng không thể làm như không nhìn thấy đúng không? Đương nhiên phải tiến đến giúp cô trút giận.”“Bạn bè.” Mộ Khuynh Tuyết thì thầm một câu, nhẹ giọng mà hỏi: “Chúng tôi thật sự chỉ là bạn sao?”“A?” Lương Siêu trừng mắt nhìn, giả bộ không nghe rõ, Mộ Khuynh Tuyết thấy thế thì cười lắc đầu, c*̃ng không có tiếp tục gặn hỏi.“Không có gì. Chỉ là bạn cũng không tệ. Được rồi, không phải anh muốn đi tìm sư phụ à, anh đi đi, một mình tôi ra ngoài giải sầu là được.”Lương Siêu vốn định an ủi cô thêm một hồi, nhưng Mộ Khuynh Tuyết nói xong thì đứng dậy bỏ đi, vẫn không quên lộ ra một nụ cười quyến rũ, cứ như khôi phục lại như trước.“Yên tâm đi, tuy người ta là một cô gái yếu ớt, nhưng cũng không yếu như anh nghĩ đâu.”“Đi đi.”Khi đi ra khỏi quán cà phê, một trận lạnh gió thổi vào mặt, thân thể Mộ Khuynh Tuyết run lên một cái, nước mắt nóng hổi lại trượt xuống gương mặt.Mà đúng lúc này điện thoại lại vang lên, mở ra nhìn là Mộ Liên Y gửi một tin nhắn tới“Thứ sao chổi, đêm nay Miller đại sư sẽ đến, làm chị em ngày xưa của chị, tôi có thể cho chị thời gian một ngày để suy xét, đêm mai là kỳ hạn sau cùng của chị”“Nếu như muốn bảo đảm an bình của cha mẹ chị dưới suối vàng, muốn bảo đảm sau khi chết được tiến vào từ đường Mộ gia thì phải đến khách sạn Đế Vân, tầng 8 phòng số 866 tìm tôi.”Xem hết, Mộ Khuynh Tuyết tự giễu cười một tiếng.“Có lẽ, tôi thật sự là một người chẳng lành trời sinh, nếu như thế, tôi không thể để càng nhiều người bị liên luỵ.”“Sư phụ, Lương Siêu, nguyện sau này các người có thể mạnh khỏe…”“Cha, mẹ, thật xin lỗi.”“Con vô dụng, cho dù biết hai người chết thảm oan ức, cũng không thể đòi lại công bằng cho cha mẹ, con chỉ có thể lấy mạng mình, bảo đảm cho cha mẹ an bình dưới chín suối.”“Thật, thật xin lỗi…”Giữa trưa, Lương Siêu lại châm cứu cho Lê Uyển một lần, cảm nhận được dao động Huyền khí càng mạnh trong cơ thể Lê Uyển thì vội nịnh hót: “Sư nương, trạng thái đỉnh cao trước đó của người hẳn có tu vi đỉnh cao cảnh giới Thiên Tượng đúng không? Thật là lợi hại.”“Ha ha, cái này cũng coi là lợi hại?” Lê Uyển cười cười, nói: “Một lát nữa dẫn con gặp người lợi hại hơn ta nhiều, chẳng qua hắn sẽ có chút ý kiến với con, đến lúc đó nếu nói lời không xuôi tai thì con ráng chịu một chút.”“Có ý kiến với con? Không thể nào?” Lương Siêu không hiểu, hoài nghi hỏi: “Không phải người nói người này là sư huynh của người sao? Chắc không biết con mới đúng?”“Không biết con thật, nhưng lại quen sư phụ con.”“Sư huynh lúc còn trẻ đã từng theo đuổi ta, đáng tiếc, cuối cùng thua trong tay sư phụ con, còn bị sư phụ con làm tổn thương tự tôn, hơn nữa bị thương…”

Chương 470

“Ôi, đừng nhắc tới nữa, trước đó sư nương gọi điện thoại cho tôi, bảo hôm nay có một bệnh nhân muốn tôi xem bệnh giúp, tôi muốn tới tìm người một chuyến trước, thuận tiện lại châm cứu cho người một lần.”

“Không ngờ đến đi ngang qua nơi này thì thấy cô bị người ta khi dễ, tốt xấu gì chúng ta cũng là bạn bè, tôi cũng không thể làm như không nhìn thấy đúng không? Đương nhiên phải tiến đến giúp cô trút giận.”

“Bạn bè.” Mộ Khuynh Tuyết thì thầm một câu, nhẹ giọng mà hỏi: “Chúng tôi thật sự chỉ là bạn sao?”

“A?” Lương Siêu trừng mắt nhìn, giả bộ không nghe rõ, Mộ Khuynh Tuyết thấy thế thì cười lắc đầu, c*̃ng không có tiếp tục gặn hỏi.

“Không có gì. Chỉ là bạn cũng không tệ. Được rồi, không phải anh muốn đi tìm sư phụ à, anh đi đi, một mình tôi ra ngoài giải sầu là được.”

Lương Siêu vốn định an ủi cô thêm một hồi, nhưng Mộ Khuynh Tuyết nói xong thì đứng dậy bỏ đi, vẫn không quên lộ ra một nụ cười quyến rũ, cứ như khôi phục lại như trước.

“Yên tâm đi, tuy người ta là một cô gái yếu ớt, nhưng cũng không yếu như anh nghĩ đâu.”

“Đi đi.”

Khi đi ra khỏi quán cà phê, một trận lạnh gió thổi vào mặt, thân thể Mộ Khuynh Tuyết run lên một cái, nước mắt nóng hổi lại trượt xuống gương mặt.

Mà đúng lúc này điện thoại lại vang lên, mở ra nhìn là Mộ Liên Y gửi một tin nhắn tới

“Thứ sao chổi, đêm nay Miller đại sư sẽ đến, làm chị em ngày xưa của chị, tôi có thể cho chị thời gian một ngày để suy xét, đêm mai là kỳ hạn sau cùng của chị”

“Nếu như muốn bảo đảm an bình của cha mẹ chị dưới suối vàng, muốn bảo đảm sau khi chết được tiến vào từ đường Mộ gia thì phải đến khách sạn Đế Vân, tầng 8 phòng số 866 tìm tôi.”

Xem hết, Mộ Khuynh Tuyết tự giễu cười một tiếng.

“Có lẽ, tôi thật sự là một người chẳng lành trời sinh, nếu như thế, tôi không thể để càng nhiều người bị liên luỵ.”

“Sư phụ, Lương Siêu, nguyện sau này các người có thể mạnh khỏe…”

“Cha, mẹ, thật xin lỗi.”

“Con vô dụng, cho dù biết hai người chết thảm oan ức, cũng không thể đòi lại công bằng cho cha mẹ, con chỉ có thể lấy mạng mình, bảo đảm cho cha mẹ an bình dưới chín suối.”

“Thật, thật xin lỗi…”

Giữa trưa, Lương Siêu lại châm cứu cho Lê Uyển một lần, cảm nhận được dao động Huyền khí càng mạnh trong cơ thể Lê Uyển thì vội nịnh hót: “Sư nương, trạng thái đỉnh cao trước đó của người hẳn có tu vi đỉnh cao cảnh giới Thiên Tượng đúng không? Thật là lợi hại.”

“Ha ha, cái này cũng coi là lợi hại?” Lê Uyển cười cười, nói: “Một lát nữa dẫn con gặp người lợi hại hơn ta nhiều, chẳng qua hắn sẽ có chút ý kiến với con, đến lúc đó nếu nói lời không xuôi tai thì con ráng chịu một chút.”

“Có ý kiến với con? Không thể nào?” Lương Siêu không hiểu, hoài nghi hỏi: “Không phải người nói người này là sư huynh của người sao? Chắc không biết con mới đúng?”

“Không biết con thật, nhưng lại quen sư phụ con.”

“Sư huynh lúc còn trẻ đã từng theo đuổi ta, đáng tiếc, cuối cùng thua trong tay sư phụ con, còn bị sư phụ con làm tổn thương tự tôn, hơn nữa bị thương…”

Truyền Nhân Thiên YTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị*Hôn thư: Giấy đăng ký kết hôn, tờ giao ước hôn nhân “Hôm nay Dương Mộng Kha, con gái Dương gia của tập đoàn Duệ Long, năm nay 20 tuổi, xinh đẹp tuyệt trần kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn là 10% cổ phần phổ thông của tập đoàn Duệ Long!” *Cổ phần phổ thông: là cổ phần bắt buộc phải có của công ty cổ phần. Người sở hữu cổ phần phổ thông là cổ đông phổ thông. Loại cổ phần này thể hiện tuyệt đối quyền làm chủ công ty “Hôm nay Tần Nhược Đồng, con gái Tần gia ở Giang Lăng, năm nay 18 tuổi, yêu kiều thướt tha kết thành nhân duyên với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu. Của hồi môn bao gồm 1 triệu nhân dân tệ và 1 cặp vòng ngọc lục bảo hoàng gia!” “Hôm nay Liễu Băng Khanh, con gái của người giàu nhất Thiên Hải may mắn được kết hôn cùng với đồ đệ Thiên Y Lương Siêu, của hồi môn là một mỏ vàng!” “...” Lương Siêu ngơ ngác nhìn 9 tờ hôn thư được đặt ngay ngắn trước mặt, hắn ngẩng đầu nhìn ông già gầy gò đang ngồi khoanh chân trước mặt. “Sư tôn, ý của ngài là?” “Rốt cuộc đây là chuyện… Chương 470“Ôi, đừng nhắc tới nữa, trước đó sư nương gọi điện thoại cho tôi, bảo hôm nay có một bệnh nhân muốn tôi xem bệnh giúp, tôi muốn tới tìm người một chuyến trước, thuận tiện lại châm cứu cho người một lần.”“Không ngờ đến đi ngang qua nơi này thì thấy cô bị người ta khi dễ, tốt xấu gì chúng ta cũng là bạn bè, tôi cũng không thể làm như không nhìn thấy đúng không? Đương nhiên phải tiến đến giúp cô trút giận.”“Bạn bè.” Mộ Khuynh Tuyết thì thầm một câu, nhẹ giọng mà hỏi: “Chúng tôi thật sự chỉ là bạn sao?”“A?” Lương Siêu trừng mắt nhìn, giả bộ không nghe rõ, Mộ Khuynh Tuyết thấy thế thì cười lắc đầu, c*̃ng không có tiếp tục gặn hỏi.“Không có gì. Chỉ là bạn cũng không tệ. Được rồi, không phải anh muốn đi tìm sư phụ à, anh đi đi, một mình tôi ra ngoài giải sầu là được.”Lương Siêu vốn định an ủi cô thêm một hồi, nhưng Mộ Khuynh Tuyết nói xong thì đứng dậy bỏ đi, vẫn không quên lộ ra một nụ cười quyến rũ, cứ như khôi phục lại như trước.“Yên tâm đi, tuy người ta là một cô gái yếu ớt, nhưng cũng không yếu như anh nghĩ đâu.”“Đi đi.”Khi đi ra khỏi quán cà phê, một trận lạnh gió thổi vào mặt, thân thể Mộ Khuynh Tuyết run lên một cái, nước mắt nóng hổi lại trượt xuống gương mặt.Mà đúng lúc này điện thoại lại vang lên, mở ra nhìn là Mộ Liên Y gửi một tin nhắn tới“Thứ sao chổi, đêm nay Miller đại sư sẽ đến, làm chị em ngày xưa của chị, tôi có thể cho chị thời gian một ngày để suy xét, đêm mai là kỳ hạn sau cùng của chị”“Nếu như muốn bảo đảm an bình của cha mẹ chị dưới suối vàng, muốn bảo đảm sau khi chết được tiến vào từ đường Mộ gia thì phải đến khách sạn Đế Vân, tầng 8 phòng số 866 tìm tôi.”Xem hết, Mộ Khuynh Tuyết tự giễu cười một tiếng.“Có lẽ, tôi thật sự là một người chẳng lành trời sinh, nếu như thế, tôi không thể để càng nhiều người bị liên luỵ.”“Sư phụ, Lương Siêu, nguyện sau này các người có thể mạnh khỏe…”“Cha, mẹ, thật xin lỗi.”“Con vô dụng, cho dù biết hai người chết thảm oan ức, cũng không thể đòi lại công bằng cho cha mẹ, con chỉ có thể lấy mạng mình, bảo đảm cho cha mẹ an bình dưới chín suối.”“Thật, thật xin lỗi…”Giữa trưa, Lương Siêu lại châm cứu cho Lê Uyển một lần, cảm nhận được dao động Huyền khí càng mạnh trong cơ thể Lê Uyển thì vội nịnh hót: “Sư nương, trạng thái đỉnh cao trước đó của người hẳn có tu vi đỉnh cao cảnh giới Thiên Tượng đúng không? Thật là lợi hại.”“Ha ha, cái này cũng coi là lợi hại?” Lê Uyển cười cười, nói: “Một lát nữa dẫn con gặp người lợi hại hơn ta nhiều, chẳng qua hắn sẽ có chút ý kiến với con, đến lúc đó nếu nói lời không xuôi tai thì con ráng chịu một chút.”“Có ý kiến với con? Không thể nào?” Lương Siêu không hiểu, hoài nghi hỏi: “Không phải người nói người này là sư huynh của người sao? Chắc không biết con mới đúng?”“Không biết con thật, nhưng lại quen sư phụ con.”“Sư huynh lúc còn trẻ đã từng theo đuổi ta, đáng tiếc, cuối cùng thua trong tay sư phụ con, còn bị sư phụ con làm tổn thương tự tôn, hơn nữa bị thương…”

Chương 470