Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 715: C715: Sợ hãi

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Ánh mắt của tất cả mọi người trong toàn trường đều lộ ra vẻ rung động.Ba cường giả Kiếm Hoàng cảnh giới Vạn Pháp còn không gánh được một chiêu của đối phương, rốt cuộc người này là ai?Âm ầm!Chỉ thấy bàn tay to lớn kia dần dần biết mất, nhưng trong vết nứt không gian lại có sương mù mênh mông hắc ám tràn ra.Loại sương mù hắc ám này bao phủ thiên địa, âm trầm quỷ dị, phàm là những bia đá bị bao phủ trong làn sương mù này thì đều biến thành màu đen tối quỷ dị, giống như bị hủ hóa vậy.Đường Tùng Lâm trợn mắt nhìn bóng dáng lưng còng ẩn giấu trong màn sương mù đen tối trước mặt. Truyện Đoản VănChẳng biết tại sao, dưới cảm giác âm trầm áp bách này, hắn lại không nhịn được run rẩy.Sợ hãi? Sao hắn lại sợ hãi?Đây chính lần đầu tiên kể từ lúc sinh ra đến giờ, hắn cảm nhận được một thứ gọi là tuyệt vọng bất lực."Cái này... Rốt cuộc đây là ai?" Trong đôi mắt đẹp của Vạn Lam lộ ra vẻ kinh hoảng sợ hãi, không nhịn được kéo tay Phương Thanh Điệp lui lại từng bước một.Đôi mắt đẹp của Phương Thanh Điệp cũng lộ ra vẻ nặng nề, tiếp đó, nàng nhanh chóng nhìn về những chỗ khác, lại phát hiện chỉ có bốn người Đường Tùng Lâm, Quỷ Hùng, Diêm Quân và Tập Kinh bị đánh bay ra ngoài.Còn bóng dáng Trần Mộc thì biến mất không thấy tung tích."Tiểu tử kia đâu rồi? Không phải chết rồi chứ?” Phương Thanh Điệp cắn căn."Ầm!" Cuối cùng, khi sương mù hắc ám tràn ra hết, hư không bạo tạc, trong vết nứt không gian dữ tợn có bóng dáng của một người gầy gò lưng còng dần dần lộ ra, người này trông như trăm tuổi, gây như que củi, con ngươi không có chút sức sống nào mà ngập tràn cảm giác âm khí lành lạnh."Năm ngàn năm, Hoang Vô Thần, ngươi đúng là động ác! Vây khốn lão phu năm ngàn năm!”"Có điều, cuối cùng ngươi cũng không giết được bổn tọal"Lão giả nhìn thân thể gần như không còn chút máu thịt nào của mình, khuôn mặt lộ ra hận ý dữ tợn.Tiếp đó, lão ta bỗng nhiên ngẩng đầu lên.Đám người Đường Tùng Lâm vừa đối mặt với ánh mắt của lão thì đều cảm thấy sau lưng lạnh toát, không tự chủ được lui về sau.Lão giả thần bí này chỉ nhìn lướt qua Đường Tùng Lâm một chút, lúc nhìn về phía hai người Quỷ Hùng và Diêm Quân, trong mắt lão đột nhiên có chút kinh ngạc lóe qua."Hương vị rất quen thuộc! Không ngờ Thiên Ma Quyết năm đó lão phu tiện tay sáng tạo ra mà giờ lại có người tu luyện! Khặc khặc!” Lão giả cười to lên tiếng.Phương Thanh Điệp và đám người Đường Tùng Lâmdường như nghĩ tới thứ gì đó, sắc mặt lập tức trở nên hoảng sợ, có một loại sợ hãi không cách nào nói rõ bộ lộ ra ngoài."Chẳng lẽ lão ta là... là..." "Lão tổ đời thứ nhất của Thiên Ma Cung, Từ Thương Lâm?"Đối thủ mạnh nhất cả đời Đại Hoang Kiếm TônCũng là một vị cường giả đỉnh cao khiến Nam Châu Giới năm đó long trời lở đất.

Ánh mắt của tất cả mọi người trong toàn trường đều lộ ra vẻ rung động.

Ba cường giả Kiếm Hoàng cảnh giới Vạn Pháp còn không gánh được một chiêu của đối phương, rốt cuộc người này là ai?

Âm ầm!

Chỉ thấy bàn tay to lớn kia dần dần biết mất, nhưng trong vết nứt không gian lại có sương mù mênh mông hắc ám tràn ra.

Loại sương mù hắc ám này bao phủ thiên địa, âm trầm quỷ dị, phàm là những bia đá bị bao phủ trong làn sương mù này thì đều biến thành màu đen tối quỷ dị, giống như bị hủ hóa vậy.

Đường Tùng Lâm trợn mắt nhìn bóng dáng lưng còng ẩn giấu trong màn sương mù đen tối trước mặt. Truyện Đoản Văn

Chẳng biết tại sao, dưới cảm giác âm trầm áp bách này, hắn lại không nhịn được run rẩy.

Sợ hãi? Sao hắn lại sợ hãi?

Đây chính lần đầu tiên kể từ lúc sinh ra đến giờ, hắn cảm nhận được một thứ gọi là tuyệt vọng bất lực.

"Cái này... Rốt cuộc đây là ai?" Trong đôi mắt đẹp của Vạn Lam lộ ra vẻ kinh hoảng sợ hãi, không nhịn được kéo tay Phương Thanh Điệp lui lại từng bước một.

Đôi mắt đẹp của Phương Thanh Điệp cũng lộ ra vẻ nặng nề, tiếp đó, nàng nhanh chóng nhìn về những chỗ khác, lại phát hiện chỉ có bốn người Đường Tùng Lâm, Quỷ Hùng, Diêm Quân và Tập Kinh bị đánh bay ra ngoài.

Còn bóng dáng Trần Mộc thì biến mất không thấy tung tích.

"Tiểu tử kia đâu rồi? Không phải chết rồi chứ?” Phương Thanh Điệp cắn căn.

"Ầm!" Cuối cùng, khi sương mù hắc ám tràn ra hết, hư không bạo tạc, trong vết nứt không gian dữ tợn có bóng dáng của một người gầy gò lưng còng dần dần lộ ra, người này trông như trăm tuổi, gây như que củi, con ngươi không có chút sức sống nào mà ngập tràn cảm giác âm khí lành lạnh.

"Năm ngàn năm, Hoang Vô Thần, ngươi đúng là động ác! Vây khốn lão phu năm ngàn năm!”

"Có điều, cuối cùng ngươi cũng không giết được bổn tọal"

Lão giả nhìn thân thể gần như không còn chút máu thịt nào của mình, khuôn mặt lộ ra hận ý dữ tợn.

Tiếp đó, lão ta bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Đám người Đường Tùng Lâm vừa đối mặt với ánh mắt của lão thì đều cảm thấy sau lưng lạnh toát, không tự chủ được lui về sau.

Lão giả thần bí này chỉ nhìn lướt qua Đường Tùng Lâm một chút, lúc nhìn về phía hai người Quỷ Hùng và Diêm Quân, trong mắt lão đột nhiên có chút kinh ngạc lóe qua.

"Hương vị rất quen thuộc! Không ngờ Thiên Ma Quyết năm đó lão phu tiện tay sáng tạo ra mà giờ lại có người tu luyện! Khặc khặc!” Lão giả cười to lên tiếng.

Phương Thanh Điệp và đám người Đường Tùng Lâm

dường như nghĩ tới thứ gì đó, sắc mặt lập tức trở nên hoảng sợ, có một loại sợ hãi không cách nào nói rõ bộ lộ ra ngoài.

"Chẳng lẽ lão ta là... là..." "Lão tổ đời thứ nhất của Thiên Ma Cung, Từ Thương Lâm?"

Đối thủ mạnh nhất cả đời Đại Hoang Kiếm Tôn

Cũng là một vị cường giả đỉnh cao khiến Nam Châu Giới năm đó long trời lở đất.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Ánh mắt của tất cả mọi người trong toàn trường đều lộ ra vẻ rung động.Ba cường giả Kiếm Hoàng cảnh giới Vạn Pháp còn không gánh được một chiêu của đối phương, rốt cuộc người này là ai?Âm ầm!Chỉ thấy bàn tay to lớn kia dần dần biết mất, nhưng trong vết nứt không gian lại có sương mù mênh mông hắc ám tràn ra.Loại sương mù hắc ám này bao phủ thiên địa, âm trầm quỷ dị, phàm là những bia đá bị bao phủ trong làn sương mù này thì đều biến thành màu đen tối quỷ dị, giống như bị hủ hóa vậy.Đường Tùng Lâm trợn mắt nhìn bóng dáng lưng còng ẩn giấu trong màn sương mù đen tối trước mặt. Truyện Đoản VănChẳng biết tại sao, dưới cảm giác âm trầm áp bách này, hắn lại không nhịn được run rẩy.Sợ hãi? Sao hắn lại sợ hãi?Đây chính lần đầu tiên kể từ lúc sinh ra đến giờ, hắn cảm nhận được một thứ gọi là tuyệt vọng bất lực."Cái này... Rốt cuộc đây là ai?" Trong đôi mắt đẹp của Vạn Lam lộ ra vẻ kinh hoảng sợ hãi, không nhịn được kéo tay Phương Thanh Điệp lui lại từng bước một.Đôi mắt đẹp của Phương Thanh Điệp cũng lộ ra vẻ nặng nề, tiếp đó, nàng nhanh chóng nhìn về những chỗ khác, lại phát hiện chỉ có bốn người Đường Tùng Lâm, Quỷ Hùng, Diêm Quân và Tập Kinh bị đánh bay ra ngoài.Còn bóng dáng Trần Mộc thì biến mất không thấy tung tích."Tiểu tử kia đâu rồi? Không phải chết rồi chứ?” Phương Thanh Điệp cắn căn."Ầm!" Cuối cùng, khi sương mù hắc ám tràn ra hết, hư không bạo tạc, trong vết nứt không gian dữ tợn có bóng dáng của một người gầy gò lưng còng dần dần lộ ra, người này trông như trăm tuổi, gây như que củi, con ngươi không có chút sức sống nào mà ngập tràn cảm giác âm khí lành lạnh."Năm ngàn năm, Hoang Vô Thần, ngươi đúng là động ác! Vây khốn lão phu năm ngàn năm!”"Có điều, cuối cùng ngươi cũng không giết được bổn tọal"Lão giả nhìn thân thể gần như không còn chút máu thịt nào của mình, khuôn mặt lộ ra hận ý dữ tợn.Tiếp đó, lão ta bỗng nhiên ngẩng đầu lên.Đám người Đường Tùng Lâm vừa đối mặt với ánh mắt của lão thì đều cảm thấy sau lưng lạnh toát, không tự chủ được lui về sau.Lão giả thần bí này chỉ nhìn lướt qua Đường Tùng Lâm một chút, lúc nhìn về phía hai người Quỷ Hùng và Diêm Quân, trong mắt lão đột nhiên có chút kinh ngạc lóe qua."Hương vị rất quen thuộc! Không ngờ Thiên Ma Quyết năm đó lão phu tiện tay sáng tạo ra mà giờ lại có người tu luyện! Khặc khặc!” Lão giả cười to lên tiếng.Phương Thanh Điệp và đám người Đường Tùng Lâmdường như nghĩ tới thứ gì đó, sắc mặt lập tức trở nên hoảng sợ, có một loại sợ hãi không cách nào nói rõ bộ lộ ra ngoài."Chẳng lẽ lão ta là... là..." "Lão tổ đời thứ nhất của Thiên Ma Cung, Từ Thương Lâm?"Đối thủ mạnh nhất cả đời Đại Hoang Kiếm TônCũng là một vị cường giả đỉnh cao khiến Nam Châu Giới năm đó long trời lở đất.

Chương 715: C715: Sợ hãi