Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 755: C755: Phần đông trưởng lão rời đi

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Giờ phút này ông ta không còn sự lười nhác ngày thường mà thêm vào đó là sự sát phạt, áo bào bay lên để lộ khí phách và uy nghiêm của kẻ bề trên.Ánh mắt ông ta dừng trên người Tân Thạch Long hai giây.Động tác rất nhỏ này lại khiến sau lưng Tân Thạch Long tuôn mồ hôi như mưa.Hắn ta không biết thường ngày hành động của mình có lẽ sẽ không bị người khác trong tông môn phát hiện nhưng tuyệt đối không lừa được mánh khoé thông thiên của Đông Phương Dịch.Luyện dược sư cấp bảy có mạng lưới quan hệ dài hơn cả ngọn núi vạn trượng.Thấy Đông Phương Dịch thể hiện khí thế mạnh mẽ như thế, Hàn Giang Tuyết và các trưởng lão khác đồng thời chắp. tay: “Vâng!”Phần đông trưởng lão rời đi.Vân Hương Nhi cũng tới trước mặt Hàn Giang Tuyết nói: “Hàn Giang Tuyết, ta chở ngươi đi!”Dứt lời, Vân Hương Nhi đã bay lên không trung, ngọn lửa cuồng bạo bốc cháy, mà Vân Hương Nhi cũng biến thành Thất Sắc Tường Vân Phương, theo ngọn lửa bay ra.Ánh sáng đẹp đế đáp xuống mặt đất, trên bầu trời như phủ thêm một tầng mây tía.Nên biết Thất Sắc Tường Vân Phượng vô cùng kiêu ngạo, hoàn toàn không cho phép ai cưỡi trên thân mình, hiện tại chủ động cho phép Hàn Giang Tuyết cười thì chứng mình là Thất Sắc Tường Vân Phượng rất tin tưởng nàng ta.Hàn Giang Tuyết mỉm cười, tiếp theo người cũng bật lên, nhảy lên lưng của Thất Sắc Tường Vân Phượng.Hai người bay lên trời với tốc độ như tia chớp, lao thẳng về phía núi Đại Hoang.Bên kia. Trong mộ kiếm Đại Hoang. Vài ngày đã trôi qua.Trong tiểu viện yên tĩnh của chốn đào nguyên này, một thiếu niên đang ngồi xếp bằng trên đài sen, rồi hắn từ từ mở mắt, thứ đầu tiên hẳn nhìn thấy là sương mù linh khí mênh mông.Trần Mộc siết chặt tay, cảm nhận linh lực tràn đầy trong cơ thể, miệng nhếch lên.Hiện tại hẳn đã khôi phục tới mức mạnh nhất.Hơn nữa linh lực cũng tràn đầy, vô cùng ổn định tại tu vi Thần Tàng tầng thứ sáu.Hắn quay đầu, thấy Phương Thanh Điệp và Vạn Lam vẫn đang ngồi xếp bằng ổn định hơi thở, lần này cả hai bị thương rất nặng, hơn nữa họ cũng không có linh căn b**n th** như Trần Mộc, vết thương tất nhiên không thể lành nhanh như vậy.“Ngươi tỉnh rồi?”, Trí Tuyết cười một cái, mắt đẹp nhìn thẳng vào Trần Mộc.Đối với Trần Mộc, ban đầu cô ta chỉ định lợi dụng hẳn nhưng bây giờ lại cảm thấy khâm phục.||||| Truyện đề cử: Hợp Đồng Hôn Nhân Với Phù Thủy Hội Họa |||||Linh lực quán đỉnh rồi dùng thực lực Vạn Pháp tầng năm g**t ch*t cường giả Bất Diệt, sau đó dùng tu vi Thần Tàng tầng tám chém chết bốn Kiếm Hoàng trẻ tuổi, chiến tích này. đúng là có một không hai!“Hiện tại có thể giao kiếm của Hoang Vô Thần cho ta không?”“Chẳng lẽ ngươi định nuốt lời?” Trần Mộc đứng dậy, đi tới trước mặt cô ta. Hai người từng giao ước, chỉ cần Trần Mộc giải quyết TừThương Lâm thì Trí Tuyết sẽ giao kiếm của Hoang Vô Thần cho hắn, cô ta nên thực hiện lời hứa rồi.“Nhóc con, ngươi... gấp gáp quá đó!”, Trí Tuyết cười khổ.

Giờ phút này ông ta không còn sự lười nhác ngày thường mà thêm vào đó là sự sát phạt, áo bào bay lên để lộ khí phách và uy nghiêm của kẻ bề trên.

Ánh mắt ông ta dừng trên người Tân Thạch Long hai giây.

Động tác rất nhỏ này lại khiến sau lưng Tân Thạch Long tuôn mồ hôi như mưa.

Hắn ta không biết thường ngày hành động của mình có lẽ sẽ không bị người khác trong tông môn phát hiện nhưng tuyệt đối không lừa được mánh khoé thông thiên của Đông Phương Dịch.

Luyện dược sư cấp bảy có mạng lưới quan hệ dài hơn cả ngọn núi vạn trượng.

Thấy Đông Phương Dịch thể hiện khí thế mạnh mẽ như thế, Hàn Giang Tuyết và các trưởng lão khác đồng thời chắp. tay: “Vâng!”

Phần đông trưởng lão rời đi.

Vân Hương Nhi cũng tới trước mặt Hàn Giang Tuyết nói: “Hàn Giang Tuyết, ta chở ngươi đi!”

Dứt lời, Vân Hương Nhi đã bay lên không trung, ngọn lửa cuồng bạo bốc cháy, mà Vân Hương Nhi cũng biến thành Thất Sắc Tường Vân Phương, theo ngọn lửa bay ra.

Ánh sáng đẹp đế đáp xuống mặt đất, trên bầu trời như phủ thêm một tầng mây tía.

Nên biết Thất Sắc Tường Vân Phượng vô cùng kiêu ngạo, hoàn toàn không cho phép ai cưỡi trên thân mình, hiện tại chủ động cho phép Hàn Giang Tuyết cười thì chứng mình là Thất Sắc Tường Vân Phượng rất tin tưởng nàng ta.

Hàn Giang Tuyết mỉm cười, tiếp theo người cũng bật lên, nhảy lên lưng của Thất Sắc Tường Vân Phượng.

Hai người bay lên trời với tốc độ như tia chớp, lao thẳng về phía núi Đại Hoang.

Bên kia. Trong mộ kiếm Đại Hoang. Vài ngày đã trôi qua.

Trong tiểu viện yên tĩnh của chốn đào nguyên này, một thiếu niên đang ngồi xếp bằng trên đài sen, rồi hắn từ từ mở mắt, thứ đầu tiên hẳn nhìn thấy là sương mù linh khí mênh mông.

Trần Mộc siết chặt tay, cảm nhận linh lực tràn đầy trong cơ thể, miệng nhếch lên.

Hiện tại hẳn đã khôi phục tới mức mạnh nhất.

Hơn nữa linh lực cũng tràn đầy, vô cùng ổn định tại tu vi Thần Tàng tầng thứ sáu.

Hắn quay đầu, thấy Phương Thanh Điệp và Vạn Lam vẫn đang ngồi xếp bằng ổn định hơi thở, lần này cả hai bị thương rất nặng, hơn nữa họ cũng không có linh căn b**n th** như Trần Mộc, vết thương tất nhiên không thể lành nhanh như vậy.

“Ngươi tỉnh rồi?”, Trí Tuyết cười một cái, mắt đẹp nhìn thẳng vào Trần Mộc.

Đối với Trần Mộc, ban đầu cô ta chỉ định lợi dụng hẳn nhưng bây giờ lại cảm thấy khâm phục.

||||| Truyện đề cử: Hợp Đồng Hôn Nhân Với Phù Thủy Hội Họa |||||

Linh lực quán đỉnh rồi dùng thực lực Vạn Pháp tầng năm g**t ch*t cường giả Bất Diệt, sau đó dùng tu vi Thần Tàng tầng tám chém chết bốn Kiếm Hoàng trẻ tuổi, chiến tích này. đúng là có một không hai!

“Hiện tại có thể giao kiếm của Hoang Vô Thần cho ta không?”

“Chẳng lẽ ngươi định nuốt lời?” Trần Mộc đứng dậy, đi tới trước mặt cô ta. Hai người từng giao ước, chỉ cần Trần Mộc giải quyết Từ

Thương Lâm thì Trí Tuyết sẽ giao kiếm của Hoang Vô Thần cho hắn, cô ta nên thực hiện lời hứa rồi.

“Nhóc con, ngươi... gấp gáp quá đó!”, Trí Tuyết cười khổ.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Giờ phút này ông ta không còn sự lười nhác ngày thường mà thêm vào đó là sự sát phạt, áo bào bay lên để lộ khí phách và uy nghiêm của kẻ bề trên.Ánh mắt ông ta dừng trên người Tân Thạch Long hai giây.Động tác rất nhỏ này lại khiến sau lưng Tân Thạch Long tuôn mồ hôi như mưa.Hắn ta không biết thường ngày hành động của mình có lẽ sẽ không bị người khác trong tông môn phát hiện nhưng tuyệt đối không lừa được mánh khoé thông thiên của Đông Phương Dịch.Luyện dược sư cấp bảy có mạng lưới quan hệ dài hơn cả ngọn núi vạn trượng.Thấy Đông Phương Dịch thể hiện khí thế mạnh mẽ như thế, Hàn Giang Tuyết và các trưởng lão khác đồng thời chắp. tay: “Vâng!”Phần đông trưởng lão rời đi.Vân Hương Nhi cũng tới trước mặt Hàn Giang Tuyết nói: “Hàn Giang Tuyết, ta chở ngươi đi!”Dứt lời, Vân Hương Nhi đã bay lên không trung, ngọn lửa cuồng bạo bốc cháy, mà Vân Hương Nhi cũng biến thành Thất Sắc Tường Vân Phương, theo ngọn lửa bay ra.Ánh sáng đẹp đế đáp xuống mặt đất, trên bầu trời như phủ thêm một tầng mây tía.Nên biết Thất Sắc Tường Vân Phượng vô cùng kiêu ngạo, hoàn toàn không cho phép ai cưỡi trên thân mình, hiện tại chủ động cho phép Hàn Giang Tuyết cười thì chứng mình là Thất Sắc Tường Vân Phượng rất tin tưởng nàng ta.Hàn Giang Tuyết mỉm cười, tiếp theo người cũng bật lên, nhảy lên lưng của Thất Sắc Tường Vân Phượng.Hai người bay lên trời với tốc độ như tia chớp, lao thẳng về phía núi Đại Hoang.Bên kia. Trong mộ kiếm Đại Hoang. Vài ngày đã trôi qua.Trong tiểu viện yên tĩnh của chốn đào nguyên này, một thiếu niên đang ngồi xếp bằng trên đài sen, rồi hắn từ từ mở mắt, thứ đầu tiên hẳn nhìn thấy là sương mù linh khí mênh mông.Trần Mộc siết chặt tay, cảm nhận linh lực tràn đầy trong cơ thể, miệng nhếch lên.Hiện tại hẳn đã khôi phục tới mức mạnh nhất.Hơn nữa linh lực cũng tràn đầy, vô cùng ổn định tại tu vi Thần Tàng tầng thứ sáu.Hắn quay đầu, thấy Phương Thanh Điệp và Vạn Lam vẫn đang ngồi xếp bằng ổn định hơi thở, lần này cả hai bị thương rất nặng, hơn nữa họ cũng không có linh căn b**n th** như Trần Mộc, vết thương tất nhiên không thể lành nhanh như vậy.“Ngươi tỉnh rồi?”, Trí Tuyết cười một cái, mắt đẹp nhìn thẳng vào Trần Mộc.Đối với Trần Mộc, ban đầu cô ta chỉ định lợi dụng hẳn nhưng bây giờ lại cảm thấy khâm phục.||||| Truyện đề cử: Hợp Đồng Hôn Nhân Với Phù Thủy Hội Họa |||||Linh lực quán đỉnh rồi dùng thực lực Vạn Pháp tầng năm g**t ch*t cường giả Bất Diệt, sau đó dùng tu vi Thần Tàng tầng tám chém chết bốn Kiếm Hoàng trẻ tuổi, chiến tích này. đúng là có một không hai!“Hiện tại có thể giao kiếm của Hoang Vô Thần cho ta không?”“Chẳng lẽ ngươi định nuốt lời?” Trần Mộc đứng dậy, đi tới trước mặt cô ta. Hai người từng giao ước, chỉ cần Trần Mộc giải quyết TừThương Lâm thì Trí Tuyết sẽ giao kiếm của Hoang Vô Thần cho hắn, cô ta nên thực hiện lời hứa rồi.“Nhóc con, ngươi... gấp gáp quá đó!”, Trí Tuyết cười khổ.

Chương 755: C755: Phần đông trưởng lão rời đi