Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…

Chương 802: C802: Trần mộc cười mỉa

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Nhưng rất nhanh, mọi người mới phát hiện sự khác thường, linh lực của Tân Như Nguyệt tuy mạnh nhưng có chút không vững chắc, giống như mượn dùng sức mạnh bên ngoài để cưỡng ép tăng cấp chứ nàng ta vẫn chưa thể kiểm soát nó thuần thục.Trần Mộc nhìn, cười lạnh: “Loại linh lực quán đỉnh này dù sao cũng không thuộc về ngươi! Suy cho cùng, hiện tại ngươi chỉ là miệng cọp gan thỏ thôiTân Như Nguyệt cũng cười đáp: “Tuy không phải của ta nhưng để giết ngươi thì dư dả rồi!”“Ầm!”, cơ thể Tân Như Nguyệt chấn động, linh lực màu xám như sóng ập tới.Không gian dao động theo sự khuếch tán của linh lực rồi dần vặn vẹo, cảm nhận được sự kiểm soát trời đất vô hạn, trên mặt Tân Như Nguyệt lộ ra tia say mê, đây là thực lực VạnPháp đỉnh, chỉ cách Bất Diệt một khoảng ngắn.Dựa vào thực lực hiện tại, nàng ta muốn giết Trần Mộc thì dễ như trở bàn tay.“Trần Mộc, trẫm nhớ là Tân Như Nguyệt từng là vị hôn thê của ngươi?”“Đúng là thú vị, nếu bị vị hôn thê của mình giết thì cảnh tượng đó nhất định sẽ không nhàm chán đâu!”Đường Hạo Thiên trêu ngươi.Trần Mộc nghe vậy thì cười khẽ, chỉ là nụ cười kia không có nhiệt độ: “Giết ta? Chỉ dựa vào... kẻ vô dụng như ả?”“Có phải ngươi đã đánh giá quá cao ả rồi không?”Tân Như Nguyệt chỉ là con tép trước mặt hắn thôi, có lần nào hẳn không đánh cho đối phương chạy trối chết?Mọi người có mặt kích động, sau đó họ thấy mặt mũi Tân Như Nguyệt trở nên dữ tợn.“Trần Mộc!”, Tân Như Nguyệt rống to, ma vân tràn lan khắp gương mặt vô cùng đáng sợ.Nàng ta muốn nhìn thấy biểu cảm sợ hãi của Trần Mộc sau khi cảm nhận được thực lực của mình chứ không phải là vẻ ung dung bình thản như hiện tại, còn dám mở miệng trào phúng nàng ta nữa chứi“Trần Mộc, thỉnh thoảng trãm rất khâm phục sự cao ngạo của ngươi, xem ra chúng ta nên cho ngươi cảm nhận sự tuyệt vọng một chút!”Đường Hạo Thiên nở nụ cười sâu xa, hiện tại bên phe ông †a đang chiếm thế thượng phong, ông ta muốn xem thử, sau nửa canh giờ thì Trần Mộc sẽ lộ ra biểu cảm tuyệt vọng cỡ nào.“Đến đây đi, nếu đã muốn chơi thì ta chơi với các ngươi! Hai đánh một ta cũng tiếp!”Trần Mộc cười mỉa, trong mắt là tia hiếu chiến.“Bùm!”, linh lực của Đường Hạo Thiên bùng nổ, hơi thở tăng lên Vạn Pháp đỉnh, linh lực như đại dương màu đen tràn ra, bao phủ cả mặt trời trên cao.Đại dương màu đen kia là nước Häc Minh Hải có thêm linh lực, tạo thành linh lực đặc biệt, nơi nước biển đi qua, không gian đều sẽ nổ tung do không chịu nổi trọng lực đáng Sợ.Mà mặt Tần Như Nguyệt cũng lạnh lùng, linh lực thiên ma màu xám đen phóng thích tới cực hạn, bao phủ bầu trời, mang theo sự áp bách cực đoan.Một mình chiến với hai cường giả Vạn Pháp đỉnh.Cảnh này làm hơi thở mọi người trở nên dồn dập.

Nhưng rất nhanh, mọi người mới phát hiện sự khác thường, linh lực của Tân Như Nguyệt tuy mạnh nhưng có chút không vững chắc, giống như mượn dùng sức mạnh bên ngoài để cưỡng ép tăng cấp chứ nàng ta vẫn chưa thể kiểm soát nó thuần thục.

Trần Mộc nhìn, cười lạnh: “Loại linh lực quán đỉnh này dù sao cũng không thuộc về ngươi! Suy cho cùng, hiện tại ngươi chỉ là miệng cọp gan thỏ thôi

Tân Như Nguyệt cũng cười đáp: “Tuy không phải của ta nhưng để giết ngươi thì dư dả rồi!”

“Ầm!”, cơ thể Tân Như Nguyệt chấn động, linh lực màu xám như sóng ập tới.

Không gian dao động theo sự khuếch tán của linh lực rồi dần vặn vẹo, cảm nhận được sự kiểm soát trời đất vô hạn, trên mặt Tân Như Nguyệt lộ ra tia say mê, đây là thực lực Vạn

Pháp đỉnh, chỉ cách Bất Diệt một khoảng ngắn.

Dựa vào thực lực hiện tại, nàng ta muốn giết Trần Mộc thì dễ như trở bàn tay.

“Trần Mộc, trẫm nhớ là Tân Như Nguyệt từng là vị hôn thê của ngươi?”

“Đúng là thú vị, nếu bị vị hôn thê của mình giết thì cảnh tượng đó nhất định sẽ không nhàm chán đâu!”

Đường Hạo Thiên trêu ngươi.

Trần Mộc nghe vậy thì cười khẽ, chỉ là nụ cười kia không có nhiệt độ: “Giết ta? Chỉ dựa vào... kẻ vô dụng như ả?”

“Có phải ngươi đã đánh giá quá cao ả rồi không?”

Tân Như Nguyệt chỉ là con tép trước mặt hắn thôi, có lần nào hẳn không đánh cho đối phương chạy trối chết?

Mọi người có mặt kích động, sau đó họ thấy mặt mũi Tân Như Nguyệt trở nên dữ tợn.

“Trần Mộc!”, Tân Như Nguyệt rống to, ma vân tràn lan khắp gương mặt vô cùng đáng sợ.

Nàng ta muốn nhìn thấy biểu cảm sợ hãi của Trần Mộc sau khi cảm nhận được thực lực của mình chứ không phải là vẻ ung dung bình thản như hiện tại, còn dám mở miệng trào phúng nàng ta nữa chứi

“Trần Mộc, thỉnh thoảng trãm rất khâm phục sự cao ngạo của ngươi, xem ra chúng ta nên cho ngươi cảm nhận sự tuyệt vọng một chút!”

Đường Hạo Thiên nở nụ cười sâu xa, hiện tại bên phe ông †a đang chiếm thế thượng phong, ông ta muốn xem thử, sau nửa canh giờ thì Trần Mộc sẽ lộ ra biểu cảm tuyệt vọng cỡ nào.

“Đến đây đi, nếu đã muốn chơi thì ta chơi với các ngươi! Hai đánh một ta cũng tiếp!”

Trần Mộc cười mỉa, trong mắt là tia hiếu chiến.

“Bùm!”, linh lực của Đường Hạo Thiên bùng nổ, hơi thở tăng lên Vạn Pháp đỉnh, linh lực như đại dương màu đen tràn ra, bao phủ cả mặt trời trên cao.

Đại dương màu đen kia là nước Häc Minh Hải có thêm linh lực, tạo thành linh lực đặc biệt, nơi nước biển đi qua, không gian đều sẽ nổ tung do không chịu nổi trọng lực đáng Sợ.

Mà mặt Tần Như Nguyệt cũng lạnh lùng, linh lực thiên ma màu xám đen phóng thích tới cực hạn, bao phủ bầu trời, mang theo sự áp bách cực đoan.

Một mình chiến với hai cường giả Vạn Pháp đỉnh.

Cảnh này làm hơi thở mọi người trở nên dồn dập.

Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Nhưng rất nhanh, mọi người mới phát hiện sự khác thường, linh lực của Tân Như Nguyệt tuy mạnh nhưng có chút không vững chắc, giống như mượn dùng sức mạnh bên ngoài để cưỡng ép tăng cấp chứ nàng ta vẫn chưa thể kiểm soát nó thuần thục.Trần Mộc nhìn, cười lạnh: “Loại linh lực quán đỉnh này dù sao cũng không thuộc về ngươi! Suy cho cùng, hiện tại ngươi chỉ là miệng cọp gan thỏ thôiTân Như Nguyệt cũng cười đáp: “Tuy không phải của ta nhưng để giết ngươi thì dư dả rồi!”“Ầm!”, cơ thể Tân Như Nguyệt chấn động, linh lực màu xám như sóng ập tới.Không gian dao động theo sự khuếch tán của linh lực rồi dần vặn vẹo, cảm nhận được sự kiểm soát trời đất vô hạn, trên mặt Tân Như Nguyệt lộ ra tia say mê, đây là thực lực VạnPháp đỉnh, chỉ cách Bất Diệt một khoảng ngắn.Dựa vào thực lực hiện tại, nàng ta muốn giết Trần Mộc thì dễ như trở bàn tay.“Trần Mộc, trẫm nhớ là Tân Như Nguyệt từng là vị hôn thê của ngươi?”“Đúng là thú vị, nếu bị vị hôn thê của mình giết thì cảnh tượng đó nhất định sẽ không nhàm chán đâu!”Đường Hạo Thiên trêu ngươi.Trần Mộc nghe vậy thì cười khẽ, chỉ là nụ cười kia không có nhiệt độ: “Giết ta? Chỉ dựa vào... kẻ vô dụng như ả?”“Có phải ngươi đã đánh giá quá cao ả rồi không?”Tân Như Nguyệt chỉ là con tép trước mặt hắn thôi, có lần nào hẳn không đánh cho đối phương chạy trối chết?Mọi người có mặt kích động, sau đó họ thấy mặt mũi Tân Như Nguyệt trở nên dữ tợn.“Trần Mộc!”, Tân Như Nguyệt rống to, ma vân tràn lan khắp gương mặt vô cùng đáng sợ.Nàng ta muốn nhìn thấy biểu cảm sợ hãi của Trần Mộc sau khi cảm nhận được thực lực của mình chứ không phải là vẻ ung dung bình thản như hiện tại, còn dám mở miệng trào phúng nàng ta nữa chứi“Trần Mộc, thỉnh thoảng trãm rất khâm phục sự cao ngạo của ngươi, xem ra chúng ta nên cho ngươi cảm nhận sự tuyệt vọng một chút!”Đường Hạo Thiên nở nụ cười sâu xa, hiện tại bên phe ông †a đang chiếm thế thượng phong, ông ta muốn xem thử, sau nửa canh giờ thì Trần Mộc sẽ lộ ra biểu cảm tuyệt vọng cỡ nào.“Đến đây đi, nếu đã muốn chơi thì ta chơi với các ngươi! Hai đánh một ta cũng tiếp!”Trần Mộc cười mỉa, trong mắt là tia hiếu chiến.“Bùm!”, linh lực của Đường Hạo Thiên bùng nổ, hơi thở tăng lên Vạn Pháp đỉnh, linh lực như đại dương màu đen tràn ra, bao phủ cả mặt trời trên cao.Đại dương màu đen kia là nước Häc Minh Hải có thêm linh lực, tạo thành linh lực đặc biệt, nơi nước biển đi qua, không gian đều sẽ nổ tung do không chịu nổi trọng lực đáng Sợ.Mà mặt Tần Như Nguyệt cũng lạnh lùng, linh lực thiên ma màu xám đen phóng thích tới cực hạn, bao phủ bầu trời, mang theo sự áp bách cực đoan.Một mình chiến với hai cường giả Vạn Pháp đỉnh.Cảnh này làm hơi thở mọi người trở nên dồn dập.

Chương 802: C802: Trần mộc cười mỉa