Ninh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng…
Chương 914: C914: Chờ một chút
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Đúng lúc bàn tay của Phùng Giai Giai sắp đặt lên vai Trần Mộc."Cút!"Ánh mắt Trần Mộc đột nhiên trở nên lạnh lùng, sát ý xẹt qua, linh lực toàn thân bạo phát. Trong phạm vi của linh lực còn có cả ý cảnh kiếm đạo cực kỳ kinh người.“Bùm!"Trong nháy mắt, thân thể mảnh dẻ của Phùng Giai Giai bị hất ngược ra sau một cách thô bạo, trượt trên mặt đất hàng trăm mét."Nếu còn lại gần nữa thì ta sẽ giết đấy!" Trần Mộc quay người, nheo mắt, nhìn nàng ta với ánh mắt lạnh lùng, trong đôi mắt đen không có cảm xúc, chỉ có sát khí lạnh lẽo."Ngươi... " Phùng Giai Giai ngẩng đầu, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin. Một tên nhóc Thần Tàng Cảnh tầng chín lại đánh bay một cường giả Bất Diệt Cảnh như nàng ta sao?Đôi mắt nhăn nheo của Phùng Tiên Khâu cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên, sức chiến đấu của Trần Mộc có phần nằm ngoài dự đoán của ông ta.Trần Mộc liếc nhìn Phùng Giai Giai, trong mắt ẩn chứa một tia cảnh cáo, sau đó tiếp tục đi về phía trước."Chờ một chút." Phùng Tiên Khâu lại ngăn cản hắn."Chàng trai trẻ, ngươi có muốn gia nhập Linh Khư Điện của chúng ta không?""Bổn tọa sẽ nhận ngươi làm đệ tử thân cận. Mặc dù Linh Khư Điện của chúng ta không thể so sánh với Vũ Hóa Thần Môn, nhưng ít nhất nó cũng là một thế lực có tiếng ở Trung Thổ Thần Châu. Nếu ngươi gia nhập Linh Khư Điện của chúng ta, bổn tọa có thể cho ngươi rất nhiều tài nguyên tu luyện."Phùng Tiên Khâu mỉm cười nhìn Trần Mộc.Phương Thanh Điệp ngạc nhiên nhìn Trần Mộc, ngay cả những người như Võ Tả Phong cũng không ngờ được. Linh Khư Điện tuy không bằng Vũ Hóa Thần Môn nhưng quả thực là một thế lực lớn, bọn họ cũng đã từng nghe nói tới.Trần Mộc dừng bước, không quay đầu lại, trong đôi mắt đen mang theo một tia giễu cợt: "Vô duyên vô cớ cung cấp tài nguyên tu luyện cho ta, ông tốt bụng vậy sao?""Đương nhiên là không đơn giản như vậy, Linh Khư Điện của ta có bảy đệ tử, nhưng mỗi người bọn họ đều là thiên tài vô song.""Nếu ngươi gia nhập thì phải cống hiến một ấn thần. Tất nhiên, đổi lại, ngươi cũng sẽ được Linh Khư Điện của chúng ta bảo vệ. Hiện giờ, rất ít người ở Trung Thổ Thần Châu dám coi thường ấn thần trong tay ngươi. Nếu không,ngươi đã gặp rất nhiều rắc rối rồi.""Ngươi thấy sao? Dùng ấn thần để đổi lấy sự bảo vệ của Linh Khư Điện chúng ta, ta nghĩ đây là một sự trao đổi rất đáng giá."Phùng Tiên Khâu mỉm cười."Thật ngu ngốc, chắc ông vừa đập đầu vào cửa rồi!"Trần Mộc nhếch môi, lười nói chuyện với lão già tự cho mình là bề trên này. Đừng nói là một Linh Khư Điện nhỏ nhoi.Cho dù lão tổ tông của Vũ Hóa Thần Môn có đến thì cũng không có tư cách thu hắn làm đệ tử, hơn nữa bọn họ lại còn muốn hắn đem ấn thần ra trao đổi, rõ ràng là có ý đồ xấu.Trần Mộc không có tâm trạng để ý tới ông già này, tiếp tục đi về phía trước. Phùng Tiên Khâu sửng sốt tại chỗ."Tên nhóc này thế mà lại không để ý đến đề nghị làm đệ tử của Phùng Tiên Khâu sao?" Nhìn thấy cảnh này, những người xung quanh cũng đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.Dù sao Phùng Tiên Khâu cũng là một trong những vật số hàng đầu của Thiên Nguyệt Thần Thành. Trần Mộc tỏ thái độ như vậy, chẳng lẽ không sợ đắc tội với bọn họ sao?
Đúng lúc bàn tay của Phùng Giai Giai sắp đặt lên vai Trần Mộc.
"Cút!"
Ánh mắt Trần Mộc đột nhiên trở nên lạnh lùng, sát ý xẹt qua, linh lực toàn thân bạo phát. Trong phạm vi của linh lực còn có cả ý cảnh kiếm đạo cực kỳ kinh người.
“Bùm!"
Trong nháy mắt, thân thể mảnh dẻ của Phùng Giai Giai bị hất ngược ra sau một cách thô bạo, trượt trên mặt đất hàng trăm mét.
"Nếu còn lại gần nữa thì ta sẽ giết đấy!" Trần Mộc quay người, nheo mắt, nhìn nàng ta với ánh mắt lạnh lùng, trong đôi mắt đen không có cảm xúc, chỉ có sát khí lạnh lẽo.
"Ngươi... " Phùng Giai Giai ngẩng đầu, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin. Một tên nhóc Thần Tàng Cảnh tầng chín lại đánh bay một cường giả Bất Diệt Cảnh như nàng ta sao?
Đôi mắt nhăn nheo của Phùng Tiên Khâu cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên, sức chiến đấu của Trần Mộc có phần nằm ngoài dự đoán của ông ta.
Trần Mộc liếc nhìn Phùng Giai Giai, trong mắt ẩn chứa một tia cảnh cáo, sau đó tiếp tục đi về phía trước.
"Chờ một chút." Phùng Tiên Khâu lại ngăn cản hắn.
"Chàng trai trẻ, ngươi có muốn gia nhập Linh Khư Điện của chúng ta không?"
"Bổn tọa sẽ nhận ngươi làm đệ tử thân cận. Mặc dù Linh Khư Điện của chúng ta không thể so sánh với Vũ Hóa Thần Môn, nhưng ít nhất nó cũng là một thế lực có tiếng ở Trung Thổ Thần Châu. Nếu ngươi gia nhập Linh Khư Điện của chúng ta, bổn tọa có thể cho ngươi rất nhiều tài nguyên tu luyện."
Phùng Tiên Khâu mỉm cười nhìn Trần Mộc.
Phương Thanh Điệp ngạc nhiên nhìn Trần Mộc, ngay cả những người như Võ Tả Phong cũng không ngờ được. Linh Khư Điện tuy không bằng Vũ Hóa Thần Môn nhưng quả thực là một thế lực lớn, bọn họ cũng đã từng nghe nói tới.
Trần Mộc dừng bước, không quay đầu lại, trong đôi mắt đen mang theo một tia giễu cợt: "Vô duyên vô cớ cung cấp tài nguyên tu luyện cho ta, ông tốt bụng vậy sao?"
"Đương nhiên là không đơn giản như vậy, Linh Khư Điện của ta có bảy đệ tử, nhưng mỗi người bọn họ đều là thiên tài vô song."
"Nếu ngươi gia nhập thì phải cống hiến một ấn thần. Tất nhiên, đổi lại, ngươi cũng sẽ được Linh Khư Điện của chúng ta bảo vệ. Hiện giờ, rất ít người ở Trung Thổ Thần Châu dám coi thường ấn thần trong tay ngươi. Nếu không,
ngươi đã gặp rất nhiều rắc rối rồi."
"Ngươi thấy sao? Dùng ấn thần để đổi lấy sự bảo vệ của Linh Khư Điện chúng ta, ta nghĩ đây là một sự trao đổi rất đáng giá."
Phùng Tiên Khâu mỉm cười.
"Thật ngu ngốc, chắc ông vừa đập đầu vào cửa rồi!"
Trần Mộc nhếch môi, lười nói chuyện với lão già tự cho mình là bề trên này. Đừng nói là một Linh Khư Điện nhỏ nhoi.
Cho dù lão tổ tông của Vũ Hóa Thần Môn có đến thì cũng không có tư cách thu hắn làm đệ tử, hơn nữa bọn họ lại còn muốn hắn đem ấn thần ra trao đổi, rõ ràng là có ý đồ xấu.
Trần Mộc không có tâm trạng để ý tới ông già này, tiếp tục đi về phía trước. Phùng Tiên Khâu sửng sốt tại chỗ.
"Tên nhóc này thế mà lại không để ý đến đề nghị làm đệ tử của Phùng Tiên Khâu sao?" Nhìn thấy cảnh này, những người xung quanh cũng đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Dù sao Phùng Tiên Khâu cũng là một trong những vật số hàng đầu của Thiên Nguyệt Thần Thành. Trần Mộc tỏ thái độ như vậy, chẳng lẽ không sợ đắc tội với bọn họ sao?
Vạn Cổ Đệ Nhất KiếmTác giả: Rùa già nghìn nămTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng SinhNinh Quốc, trấn Man Sơn. Nhà họ Trần. Trong sân rợp bóng cây, một thiếu niên mặc bộ đồ màu xanh nhạt quý giá, đeo thắt lưng ngọc trăng từ từ bước tới. Hắn có đôi mắt đờ đẫn, khóe miệng ch ảy nước bọt, dáng vẻ ngu ngốc, cứ gặp người là cười ngây ngô. Nước bọt chảy xuống khóe miệng đang cười toe toét, thấm ướt mảng áo sạch sẽ trước ngực, toát ra mùi hôi nồng. nặc. Dù là người hầu hay là con cháu trong tộc đều tránh xa hắn, trong mắt còn hiện lên vẻ khinh thường. “Haizz, đường đường là cao thủ võ đạo của trấn Mãn Sơn, lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch như vậy!” “Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc!” Người hầu qua lại đều lắc đầu với vẻ mặt tiếc nuối. Thiếu niên tên là Trần Mộc, là tên ngốc nổi tiếng ở trấn Man Sơn, Nhà họ Trần là một gia tộc lớn ở trấn Man Sơn, gia tài bạc triệu, trong tộc còn có cao thủ võ đạo tọa trấn, cường thế đến cực điểm. Điều không ai ngờ tới là gia chủ nhà họ Trần hùng mạnh trấn Man Sơn lại sinh ra một đứa con trai ngốc nghếch. Năm nay hắn mười bảy tuổi, nhưng… Đúng lúc bàn tay của Phùng Giai Giai sắp đặt lên vai Trần Mộc."Cút!"Ánh mắt Trần Mộc đột nhiên trở nên lạnh lùng, sát ý xẹt qua, linh lực toàn thân bạo phát. Trong phạm vi của linh lực còn có cả ý cảnh kiếm đạo cực kỳ kinh người.“Bùm!"Trong nháy mắt, thân thể mảnh dẻ của Phùng Giai Giai bị hất ngược ra sau một cách thô bạo, trượt trên mặt đất hàng trăm mét."Nếu còn lại gần nữa thì ta sẽ giết đấy!" Trần Mộc quay người, nheo mắt, nhìn nàng ta với ánh mắt lạnh lùng, trong đôi mắt đen không có cảm xúc, chỉ có sát khí lạnh lẽo."Ngươi... " Phùng Giai Giai ngẩng đầu, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin. Một tên nhóc Thần Tàng Cảnh tầng chín lại đánh bay một cường giả Bất Diệt Cảnh như nàng ta sao?Đôi mắt nhăn nheo của Phùng Tiên Khâu cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên, sức chiến đấu của Trần Mộc có phần nằm ngoài dự đoán của ông ta.Trần Mộc liếc nhìn Phùng Giai Giai, trong mắt ẩn chứa một tia cảnh cáo, sau đó tiếp tục đi về phía trước."Chờ một chút." Phùng Tiên Khâu lại ngăn cản hắn."Chàng trai trẻ, ngươi có muốn gia nhập Linh Khư Điện của chúng ta không?""Bổn tọa sẽ nhận ngươi làm đệ tử thân cận. Mặc dù Linh Khư Điện của chúng ta không thể so sánh với Vũ Hóa Thần Môn, nhưng ít nhất nó cũng là một thế lực có tiếng ở Trung Thổ Thần Châu. Nếu ngươi gia nhập Linh Khư Điện của chúng ta, bổn tọa có thể cho ngươi rất nhiều tài nguyên tu luyện."Phùng Tiên Khâu mỉm cười nhìn Trần Mộc.Phương Thanh Điệp ngạc nhiên nhìn Trần Mộc, ngay cả những người như Võ Tả Phong cũng không ngờ được. Linh Khư Điện tuy không bằng Vũ Hóa Thần Môn nhưng quả thực là một thế lực lớn, bọn họ cũng đã từng nghe nói tới.Trần Mộc dừng bước, không quay đầu lại, trong đôi mắt đen mang theo một tia giễu cợt: "Vô duyên vô cớ cung cấp tài nguyên tu luyện cho ta, ông tốt bụng vậy sao?""Đương nhiên là không đơn giản như vậy, Linh Khư Điện của ta có bảy đệ tử, nhưng mỗi người bọn họ đều là thiên tài vô song.""Nếu ngươi gia nhập thì phải cống hiến một ấn thần. Tất nhiên, đổi lại, ngươi cũng sẽ được Linh Khư Điện của chúng ta bảo vệ. Hiện giờ, rất ít người ở Trung Thổ Thần Châu dám coi thường ấn thần trong tay ngươi. Nếu không,ngươi đã gặp rất nhiều rắc rối rồi.""Ngươi thấy sao? Dùng ấn thần để đổi lấy sự bảo vệ của Linh Khư Điện chúng ta, ta nghĩ đây là một sự trao đổi rất đáng giá."Phùng Tiên Khâu mỉm cười."Thật ngu ngốc, chắc ông vừa đập đầu vào cửa rồi!"Trần Mộc nhếch môi, lười nói chuyện với lão già tự cho mình là bề trên này. Đừng nói là một Linh Khư Điện nhỏ nhoi.Cho dù lão tổ tông của Vũ Hóa Thần Môn có đến thì cũng không có tư cách thu hắn làm đệ tử, hơn nữa bọn họ lại còn muốn hắn đem ấn thần ra trao đổi, rõ ràng là có ý đồ xấu.Trần Mộc không có tâm trạng để ý tới ông già này, tiếp tục đi về phía trước. Phùng Tiên Khâu sửng sốt tại chỗ."Tên nhóc này thế mà lại không để ý đến đề nghị làm đệ tử của Phùng Tiên Khâu sao?" Nhìn thấy cảnh này, những người xung quanh cũng đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.Dù sao Phùng Tiên Khâu cũng là một trong những vật số hàng đầu của Thiên Nguyệt Thần Thành. Trần Mộc tỏ thái độ như vậy, chẳng lẽ không sợ đắc tội với bọn họ sao?