Tề Duyệt – dương quang thụ: Có thể nói đời em giống như 1 trò chơi ko bao giờ over, cứ hễ tử nạn là lại được trọng sinh, bất quá do bản tính thiện lương nên hầu hết không chết vì gái thì cũng chết vì dại, đến lần thứ 38 em vừa tỉnh liền nghiến răng thề không bao giờ nhận vai thánh mẫu nữa. Nhớ mấy kiếp trước mình đều có đủ loại dị năng, em cũng hớn hở thử nghiên cứu tân thể trạng, ai dè lần này lại là tay nghề làm bếp, có cái không gian nho nhỏ cũng chỉ nhận chứa thức ăn cùng nồi niêu xong chảo (bất quá sau này cũng được em tận dụng làm vũ khí =))) Tuy đã dự tính trước mạt thế mà chuẩn bị lương thực, em biết mình không thể ở mãi trong nhà, liền gia nhập 1 nhóm người xin cho đi ké, từ đây cũng dần khám phá dị năng tưởng như vô dụng của mình. Đường Khả – phúc hắc công: Anh này trước kia vốn là đại minh tinh, cũng là anh công đầu tiên được gặp em thụ. Em lần này trọng sinh ôm ước mong nhỏ nhoi là được chết già, liền tích cực đi tìm đùi để ôm. Biết anh có song dị năng, em mắt sáng lên…
Tác giả: