Tề Duyệt – dương quang thụ: Có thể nói đời em giống như 1 trò chơi ko bao giờ over, cứ hễ tử nạn là lại được trọng sinh, bất quá do bản tính thiện lương nên hầu hết không chết vì gái thì cũng chết vì dại, đến lần thứ 38 em vừa tỉnh liền nghiến răng thề không bao giờ nhận vai thánh mẫu nữa. Nhớ mấy kiếp trước mình đều có đủ loại dị năng, em cũng hớn hở thử nghiên cứu tân thể trạng, ai dè lần này lại là tay nghề làm bếp, có cái không gian nho nhỏ cũng chỉ nhận chứa thức ăn cùng nồi niêu xong chảo (bất quá sau này cũng được em tận dụng làm vũ khí =))) Tuy đã dự tính trước mạt thế mà chuẩn bị lương thực, em biết mình không thể ở mãi trong nhà, liền gia nhập 1 nhóm người xin cho đi ké, từ đây cũng dần khám phá dị năng tưởng như vô dụng của mình. Đường Khả – phúc hắc công: Anh này trước kia vốn là đại minh tinh, cũng là anh công đầu tiên được gặp em thụ. Em lần này trọng sinh ôm ước mong nhỏ nhoi là được chết già, liền tích cực đi tìm đùi để ôm. Biết anh có song dị năng, em mắt sáng lên…
Chương 62
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Đào Hoa TráiTác giả: Thu Thiên Lai LiễuTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Năng, Truyện Mạt Thế, Truyện Trọng SinhTề Duyệt – dương quang thụ: Có thể nói đời em giống như 1 trò chơi ko bao giờ over, cứ hễ tử nạn là lại được trọng sinh, bất quá do bản tính thiện lương nên hầu hết không chết vì gái thì cũng chết vì dại, đến lần thứ 38 em vừa tỉnh liền nghiến răng thề không bao giờ nhận vai thánh mẫu nữa. Nhớ mấy kiếp trước mình đều có đủ loại dị năng, em cũng hớn hở thử nghiên cứu tân thể trạng, ai dè lần này lại là tay nghề làm bếp, có cái không gian nho nhỏ cũng chỉ nhận chứa thức ăn cùng nồi niêu xong chảo (bất quá sau này cũng được em tận dụng làm vũ khí =))) Tuy đã dự tính trước mạt thế mà chuẩn bị lương thực, em biết mình không thể ở mãi trong nhà, liền gia nhập 1 nhóm người xin cho đi ké, từ đây cũng dần khám phá dị năng tưởng như vô dụng của mình. Đường Khả – phúc hắc công: Anh này trước kia vốn là đại minh tinh, cũng là anh công đầu tiên được gặp em thụ. Em lần này trọng sinh ôm ước mong nhỏ nhoi là được chết già, liền tích cực đi tìm đùi để ôm. Biết anh có song dị năng, em mắt sáng lên… Màn đêm dần dần buông xuống.Đem xe dừng lại ở ven đường, Lâm Vũ Trạch xuống xe hoạt động thân thể có chút mệt mỏi. Sau đó anh đi đến sau xe, mở cửa, Tề Duyệt vẫn còn nằm ở bên trong vù vù ngủ, anh cười khẽ, chui vào trong, đóng cửa lại.Giở chăn lên, nương theo ánh sáng mỏng manh, có thể thấy rõ ràng th*n th* tr*n tr** của cậu, g*** h** ch*n vẫn còn dấu vết loang lổ, lúc sáng anh đã thay Tề Duyệt rửa sạch qua, những dấu vết này là do lúc sau lại chảy ra. Ánh mắt Lâm Vũ Trạch tối đen mà lóe lóe, đem khăn đã thấm ướt giúp cậu lau chùi lần nữa.Tề Duyệt chỉ cảm thấy cả người rã rời, eo mỏi lưng đau, địa phương khó nói càng đau đớn cộng với cảm giác lạnh lẽo.Miễn cưỡng mở mắt, thấy Lâm Vũ Trạch trước mặt, đối phương đang cấp, tê.. Tề Duyệt vội vàng rụt lui h* th*n, đối phương thế nhưng lại đang giúp cậu rửa sạch huyệt động phía sau, Tề Duyệt xấu hổ đến muốn thổ huyết.Lâm Vũ Trạch bắt lấy chân Tề Duyệt không cho cậu rụt lại, nghiêm túc mà rửa sạch. Động khẩu màu phấn hồng, bởi vì trước đó sử dụng quá độ đến bây giờ còn không có hoàn toàn khép kín, co rụt lại co rụt lại, lộ ra tâm tình chủ nhân lúc này, ánh mắt Lâm Vũ Trạch tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn về phía Tề Duyệt, đối phương vẫn đang quẫn bách trốn tránh, anh chỉ cảm thấy khóe mắt phiếm hồng tràn ngập hơi nước của cậu vô cùng mê người, quyến rũ. (>///
Màn đêm dần dần buông xuống.
Đem xe dừng lại ở ven đường, Lâm Vũ Trạch xuống xe hoạt động thân thể có chút mệt mỏi. Sau đó anh đi đến sau xe, mở cửa, Tề Duyệt vẫn còn nằm ở bên trong vù vù ngủ, anh cười khẽ, chui vào trong, đóng cửa lại.
Giở chăn lên, nương theo ánh sáng mỏng manh, có thể thấy rõ ràng th*n th* tr*n tr** của cậu, g*** h** ch*n vẫn còn dấu vết loang lổ, lúc sáng anh đã thay Tề Duyệt rửa sạch qua, những dấu vết này là do lúc sau lại chảy ra. Ánh mắt Lâm Vũ Trạch tối đen mà lóe lóe, đem khăn đã thấm ướt giúp cậu lau chùi lần nữa.
Tề Duyệt chỉ cảm thấy cả người rã rời, eo mỏi lưng đau, địa phương khó nói càng đau đớn cộng với cảm giác lạnh lẽo.
Miễn cưỡng mở mắt, thấy Lâm Vũ Trạch trước mặt, đối phương đang cấp, tê.. Tề Duyệt vội vàng rụt lui h* th*n, đối phương thế nhưng lại đang giúp cậu rửa sạch huyệt động phía sau, Tề Duyệt xấu hổ đến muốn thổ huyết.
Lâm Vũ Trạch bắt lấy chân Tề Duyệt không cho cậu rụt lại, nghiêm túc mà rửa sạch. Động khẩu màu phấn hồng, bởi vì trước đó sử dụng quá độ đến bây giờ còn không có hoàn toàn khép kín, co rụt lại co rụt lại, lộ ra tâm tình chủ nhân lúc này, ánh mắt Lâm Vũ Trạch tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn về phía Tề Duyệt, đối phương vẫn đang quẫn bách trốn tránh, anh chỉ cảm thấy khóe mắt phiếm hồng tràn ngập hơi nước của cậu vô cùng mê người, quyến rũ. (>///
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Đào Hoa TráiTác giả: Thu Thiên Lai LiễuTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Năng, Truyện Mạt Thế, Truyện Trọng SinhTề Duyệt – dương quang thụ: Có thể nói đời em giống như 1 trò chơi ko bao giờ over, cứ hễ tử nạn là lại được trọng sinh, bất quá do bản tính thiện lương nên hầu hết không chết vì gái thì cũng chết vì dại, đến lần thứ 38 em vừa tỉnh liền nghiến răng thề không bao giờ nhận vai thánh mẫu nữa. Nhớ mấy kiếp trước mình đều có đủ loại dị năng, em cũng hớn hở thử nghiên cứu tân thể trạng, ai dè lần này lại là tay nghề làm bếp, có cái không gian nho nhỏ cũng chỉ nhận chứa thức ăn cùng nồi niêu xong chảo (bất quá sau này cũng được em tận dụng làm vũ khí =))) Tuy đã dự tính trước mạt thế mà chuẩn bị lương thực, em biết mình không thể ở mãi trong nhà, liền gia nhập 1 nhóm người xin cho đi ké, từ đây cũng dần khám phá dị năng tưởng như vô dụng của mình. Đường Khả – phúc hắc công: Anh này trước kia vốn là đại minh tinh, cũng là anh công đầu tiên được gặp em thụ. Em lần này trọng sinh ôm ước mong nhỏ nhoi là được chết già, liền tích cực đi tìm đùi để ôm. Biết anh có song dị năng, em mắt sáng lên… Màn đêm dần dần buông xuống.Đem xe dừng lại ở ven đường, Lâm Vũ Trạch xuống xe hoạt động thân thể có chút mệt mỏi. Sau đó anh đi đến sau xe, mở cửa, Tề Duyệt vẫn còn nằm ở bên trong vù vù ngủ, anh cười khẽ, chui vào trong, đóng cửa lại.Giở chăn lên, nương theo ánh sáng mỏng manh, có thể thấy rõ ràng th*n th* tr*n tr** của cậu, g*** h** ch*n vẫn còn dấu vết loang lổ, lúc sáng anh đã thay Tề Duyệt rửa sạch qua, những dấu vết này là do lúc sau lại chảy ra. Ánh mắt Lâm Vũ Trạch tối đen mà lóe lóe, đem khăn đã thấm ướt giúp cậu lau chùi lần nữa.Tề Duyệt chỉ cảm thấy cả người rã rời, eo mỏi lưng đau, địa phương khó nói càng đau đớn cộng với cảm giác lạnh lẽo.Miễn cưỡng mở mắt, thấy Lâm Vũ Trạch trước mặt, đối phương đang cấp, tê.. Tề Duyệt vội vàng rụt lui h* th*n, đối phương thế nhưng lại đang giúp cậu rửa sạch huyệt động phía sau, Tề Duyệt xấu hổ đến muốn thổ huyết.Lâm Vũ Trạch bắt lấy chân Tề Duyệt không cho cậu rụt lại, nghiêm túc mà rửa sạch. Động khẩu màu phấn hồng, bởi vì trước đó sử dụng quá độ đến bây giờ còn không có hoàn toàn khép kín, co rụt lại co rụt lại, lộ ra tâm tình chủ nhân lúc này, ánh mắt Lâm Vũ Trạch tối sầm lại, ngẩng đầu nhìn về phía Tề Duyệt, đối phương vẫn đang quẫn bách trốn tránh, anh chỉ cảm thấy khóe mắt phiếm hồng tràn ngập hơi nước của cậu vô cùng mê người, quyến rũ. (>///