Huỳnh Kỳ Phong đến thế giới này đã được hai ngày rồi mà hắn vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận được sự thật là mình đã không còn ở thế giới hiện đại nữa, nhưng dù vậy hắn vẫn phải chấp nhận sự thật là hắn đã xuyên không. Có lẽ đối với hắn mà nói như vậy cũng tốt, xem như là một cuộc giải thoát để cho hắn có thể tự do không còn có sự ràng buộc nào với người của thế gới kia nữa. Từ ba năm trước khi hắn mười lăm tuổi, cha hắn mang về một đứa trẻ, nhỏ hơn hắn một tuổi và nói rằng đó là em trai hắn tên Huỳnh Kỳ Lâm sau này sẽ cùng ở chung nhà với hắn. Khi đó hắn rất sốc và không thể chấp nhận được chuyện cha hắn có con riêng mà đến bây giờ hắn mới biết, nhưng nếu như sự việc chỉ dừng ở đây thì cũng thôi đi xem như hắn có thêm đứa em trai, nhưng mấy ngày sau đó cha hắn rước về mẹ kế. Mẹ hắn mất khi hắn vừa tròn năm tuổi, từ đó đến nay cha hắn vẫn luôn đi suốt và rất hiếm khi về nhà xem hắn, lúc đó hắn còn nhỏ nên không nghỉ nhiều đến khi lớn hơn thì nghĩ cha hắn là lãnh đạo một tập đoàn lớn nên…
Chương 17: Bà cô à ta có cố ý đâu
Tu Chân Chi GiớiTác giả: Phong LaiTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngHuỳnh Kỳ Phong đến thế giới này đã được hai ngày rồi mà hắn vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận được sự thật là mình đã không còn ở thế giới hiện đại nữa, nhưng dù vậy hắn vẫn phải chấp nhận sự thật là hắn đã xuyên không. Có lẽ đối với hắn mà nói như vậy cũng tốt, xem như là một cuộc giải thoát để cho hắn có thể tự do không còn có sự ràng buộc nào với người của thế gới kia nữa. Từ ba năm trước khi hắn mười lăm tuổi, cha hắn mang về một đứa trẻ, nhỏ hơn hắn một tuổi và nói rằng đó là em trai hắn tên Huỳnh Kỳ Lâm sau này sẽ cùng ở chung nhà với hắn. Khi đó hắn rất sốc và không thể chấp nhận được chuyện cha hắn có con riêng mà đến bây giờ hắn mới biết, nhưng nếu như sự việc chỉ dừng ở đây thì cũng thôi đi xem như hắn có thêm đứa em trai, nhưng mấy ngày sau đó cha hắn rước về mẹ kế. Mẹ hắn mất khi hắn vừa tròn năm tuổi, từ đó đến nay cha hắn vẫn luôn đi suốt và rất hiếm khi về nhà xem hắn, lúc đó hắn còn nhỏ nên không nghỉ nhiều đến khi lớn hơn thì nghĩ cha hắn là lãnh đạo một tập đoàn lớn nên… Bước vào Đan Các Kỳ Phong đến trước Đan Các chấp sự lão giả đưa ra thân phận ngọc bài yêu cầu vào tầng một Đan Các: “Một giờ trừ một điểm cống hiến hoặc một viên hạ phẩm linh thạch” chấp sự lão giả nói.“Ách…Hắn không có điểm cống hiến mà có mười viên hạ phẩm linh thạch, một giờ một viên hạ phẩm linh thạch vậy nếu hắn ở Đan Các mười giờ bằng mười viên hạ phẩm linh thạch vậy chẳng phải hắn là không còn đồng nào đi.”Không tình nguyện giao nộp hai viên hạ phẩm linh thạch cho hai giờ ở tầng một Đan Các, hắn thật là đau lòng quá đi mà…Vừa bước chân vào tầng một Kỳ Phong muốn choáng ngợp, đập vào mắt hắn là vô số ngọc giản, ha…thế này thì hai giờ liệu có đủ không đủ…Còn đang ngơ ngác nhìn quanh không biết nên chọn ngọc giản nào vì nhiều quá đi thì hắn nghe thấy tiếng nói vọng lại:“Sư huynh, lần này khảo hạch muội cũng muốn đi.”“Không được.”“La Giai Ân hai mươi lăm tuổi Trúc Cơ hậu kỳ người La gia cũng đứng hàng thứ năm đệ tử hạch tâm trong Dịch Thần Tông, là con cưng của gia chủ La Thành Chinh một vị Nguyên Anh kỳ. La gia là gia tộc đứng hàng thứ nhất trong ngũ đại gia tộc nghe nói trên La gia chủ còn có một vị Hoá Thần lão tổ, La sư tỷ là người tính tình hiếu thắng cùng kênh kiệu mà Kiến Huân sư huynh nói hắn phải tránh xa đây sao, hắn là cái vận gì chứ sao đụng phải vị sư tỷ này rồi.”Đang định làm lơ như không biết gì bước đi thì bị gọi giật lại.“Vị sư đệ này nghe lén chúng ta nói chuyện vậy mà còn dám bước đi.”“Hả…Kỳ Phong trong lòng hiện tại đang kêu oan quá, bà cô à ta có cố ý đâu, tại mấy người nói lớn quá có được không.”Kỳ Phong quay đầu lại nhìn thấy ba người đang từ cầu thang tầng hai đi xuống hai nam một nữ, trong ba người nam thì tuấn lãng nữ đẹp tựa như hoa, trong ba người này để Kỳ Phong nhìn lâu hơn cả là nam tử một thân đạo bào trắng phong thái tựa như trích tiên kia, khuôn mặt băng lãnh không giận mà uy lại không làm mất đi vẽ tuấn mỹ trên khuôn mặt, Kỳ Phong thật lòng cảm khái “đây là cái thế giới gì vậy, sau sinh ra toàn tuấn nam mỹ nữ làm cho người ta hâm mộ thế hả.”“Vị sư tỷ đây chắc là Giai Ân ngũ sư tỷ đệ tự hạch tâm Cảnh Lan Phong rồi, aiz… người ta đúng là có cái chỗ dựa đáng để kiêu ngạo nha.”Kỳ Phong nhìn ba người rồi giả vờ kinh ngạc nhưng rất nhanh thì lại cúi đầu cung kính chào hỏi: “Huỳnh Kỳ Phong gặp qua các vị sư huynh sư tỷ.”“Ồ, hoá ra tên sư đệ là Huỳnh Kỳ Phong a, đệ cũng định học tập luyện đan?”“Vâng sư huynh” vị sư huynh này nói chuyện sau hắn nghe cứ như sư huynh đã đừng gặp qua hắn mà lại không biết tên hắn vậy.Vị sư huynh này cứ nhìn hắn cười cười rồi không nói gì nữa, Kỳ Phong có cảm giác vị sư huynh này là không thích mình thì phải, hắn có làm gì đâu chứ?“Tưởng là ai hoá ra là cái tên không biết điều này, đại sư huynh, nhị sư huynh chúng ta đi thôi, chỉ là luyện khí một tầng mà cũng dám kiêu ngạo, không thèm để huynh vào mắt, người như vậy không đáng để huynh nhọc lòng.”“Ngũ sư muội đừng nói nữa, đại sư huynh chỉ là có lòng tốt mà thôi.”“Thiên Hàn sư huynh, huynh còn nói giúp cho hắn.”La Giai Ân rất là tức tối khi nghe Mạc Thiên Hàn nhị sư huynh kể lại chuyện đại sư huynh cứu tên đáng ghét nhìn bề ngoài thì xấu xí, chỉ là tên mao đầu tiểu tử luyện khí kỳ ngoại môn đệ tử có chỗ nào đáng để huynh ấy coi trong chứ.Huỳnh Kỳ Phong hiện giờ trong lòng rất là rối rắm “cái gì vậy chứ, ai có thể đến đây giải thích cho hắn hai người này đang diễn cái tuồng gì không vậy, hắn chẵn hiểu cái gì hết nha, ta đây là lần đầu gặp mấy người có được không.”Cũng may là có người lên tiếng giải vây cho hắn: “Nhị sư đệ, đệ đưa ngũ sư muội về Cảnh Lan Phong trước đi, ta còn có việc.”“Muội không muốn, không phải đại sư huynh đã hứa với sư phụ của muội hôm nay bồi muội rồi sau”, La Giai Ân vừa nói vừa đưa mắt liếc nhìn Huỳnh Kỳ Phong. Cũng tại cái tên đáng ghét này, ngươi chờ đó cho ta.Nhận được ánh mắt sát khí của ngũ sư tỷ, Kỳ Phong cảm thấy mình thật vô tội, bà cô này bị đại sư huynh quát thì có liên quan gì tới hắn chứ. Đúng là hắn nằm cũng trúng đạn nữa mà.Lúc này Kỳ Phong rất muốn đi ngay ra khỏi đây, tâm tình tốt cũng bị mấy người này phá huỷ a, nhưng mà ngại bọn họ là sư huynh sư tỷ thực lực cao hơn hắn không biết bao nhiêu lần, chỉ cần trở một bàn tay cũng đủ đè bẹp hắn như đè bẹp một con kiến nên hắn phải cố gắn bình tỉnh, Kỳ phong thề là hắn từ nhỏ mặc dù không được thương yêu nhưng cũng chưa từng có ai dám trước mặt hắn sỉ nhục hắn như thế này.Cái này là sĩ diện nha, ha…đúng là thực lực không bằng người thì không thể nói chuyện mà.“Giai Ân nghe lời.”Giọng nói mềm mại nhưng đầy uy lực truyền đến, “oa…hắn muốn nghe giọng nói này nữa nha nhưng hết rồi, đúng là tiết kiệm lời nói mà.” Kỳ Phong than thở trong lòng.“Ngũ sư muội chúng ta đi thôi, chẵn phải muội còn chưa thành công luyện chế ra đan dược sau, nhị sư huynh đến giúp muội”Mạc Thiên Hàn trước chào đại sư huynh mới dẫn đầu đưa ngũ sư muội còn không tình nguyện rời đi, khuất khỏi tầm nhìn của người trong Đan Các, Mạc Thiên Hàn đưa mắt nhìn vào Đan Các với ánh nhìn sâu xa.
Bước vào Đan Các Kỳ Phong đến trước Đan Các chấp sự lão giả đưa ra thân phận ngọc bài yêu cầu vào tầng một Đan Các: “Một giờ trừ một điểm cống hiến hoặc một viên hạ phẩm linh thạch” chấp sự lão giả nói.
“Ách…Hắn không có điểm cống hiến mà có mười viên hạ phẩm linh thạch, một giờ một viên hạ phẩm linh thạch vậy nếu hắn ở Đan Các mười giờ bằng mười viên hạ phẩm linh thạch vậy chẳng phải hắn là không còn đồng nào đi.”
Không tình nguyện giao nộp hai viên hạ phẩm linh thạch cho hai giờ ở tầng một Đan Các, hắn thật là đau lòng quá đi mà…
Vừa bước chân vào tầng một Kỳ Phong muốn choáng ngợp, đập vào mắt hắn là vô số ngọc giản, ha…thế này thì hai giờ liệu có đủ không đủ…Còn đang ngơ ngác nhìn quanh không biết nên chọn ngọc giản nào vì nhiều quá đi thì hắn nghe thấy tiếng nói vọng lại:
“Sư huynh, lần này khảo hạch muội cũng muốn đi.”
“Không được.”
“La Giai Ân hai mươi lăm tuổi Trúc Cơ hậu kỳ người La gia cũng đứng hàng thứ năm đệ tử hạch tâm trong Dịch Thần Tông, là con cưng của gia chủ La Thành Chinh một vị Nguyên Anh kỳ. La gia là gia tộc đứng hàng thứ nhất trong ngũ đại gia tộc nghe nói trên La gia chủ còn có một vị Hoá Thần lão tổ, La sư tỷ là người tính tình hiếu thắng cùng kênh kiệu mà Kiến Huân sư huynh nói hắn phải tránh xa đây sao, hắn là cái vận gì chứ sao đụng phải vị sư tỷ này rồi.”
Đang định làm lơ như không biết gì bước đi thì bị gọi giật lại.
“Vị sư đệ này nghe lén chúng ta nói chuyện vậy mà còn dám bước đi.”
“Hả…Kỳ Phong trong lòng hiện tại đang kêu oan quá, bà cô à ta có cố ý đâu, tại mấy người nói lớn quá có được không.”
Kỳ Phong quay đầu lại nhìn thấy ba người đang từ cầu thang tầng hai đi xuống hai nam một nữ, trong ba người nam thì tuấn lãng nữ đẹp tựa như hoa, trong ba người này để Kỳ Phong nhìn lâu hơn cả là nam tử một thân đạo bào trắng phong thái tựa như trích tiên kia, khuôn mặt băng lãnh không giận mà uy lại không làm mất đi vẽ tuấn mỹ trên khuôn mặt, Kỳ Phong thật lòng cảm khái “đây là cái thế giới gì vậy, sau sinh ra toàn tuấn nam mỹ nữ làm cho người ta hâm mộ thế hả.”
“Vị sư tỷ đây chắc là Giai Ân ngũ sư tỷ đệ tự hạch tâm Cảnh Lan Phong rồi, aiz… người ta đúng là có cái chỗ dựa đáng để kiêu ngạo nha.”
Kỳ Phong nhìn ba người rồi giả vờ kinh ngạc nhưng rất nhanh thì lại cúi đầu cung kính chào hỏi: “Huỳnh Kỳ Phong gặp qua các vị sư huynh sư tỷ.”
“Ồ, hoá ra tên sư đệ là Huỳnh Kỳ Phong a, đệ cũng định học tập luyện đan?”
“Vâng sư huynh” vị sư huynh này nói chuyện sau hắn nghe cứ như sư huynh đã đừng gặp qua hắn mà lại không biết tên hắn vậy.
Vị sư huynh này cứ nhìn hắn cười cười rồi không nói gì nữa, Kỳ Phong có cảm giác vị sư huynh này là không thích mình thì phải, hắn có làm gì đâu chứ?
“Tưởng là ai hoá ra là cái tên không biết điều này, đại sư huynh, nhị sư huynh chúng ta đi thôi, chỉ là luyện khí một tầng mà cũng dám kiêu ngạo, không thèm để huynh vào mắt, người như vậy không đáng để huynh nhọc lòng.”
“Ngũ sư muội đừng nói nữa, đại sư huynh chỉ là có lòng tốt mà thôi.”
“Thiên Hàn sư huynh, huynh còn nói giúp cho hắn.”
La Giai Ân rất là tức tối khi nghe Mạc Thiên Hàn nhị sư huynh kể lại chuyện đại sư huynh cứu tên đáng ghét nhìn bề ngoài thì xấu xí, chỉ là tên mao đầu tiểu tử luyện khí kỳ ngoại môn đệ tử có chỗ nào đáng để huynh ấy coi trong chứ.
Huỳnh Kỳ Phong hiện giờ trong lòng rất là rối rắm “cái gì vậy chứ, ai có thể đến đây giải thích cho hắn hai người này đang diễn cái tuồng gì không vậy, hắn chẵn hiểu cái gì hết nha, ta đây là lần đầu gặp mấy người có được không.”
Cũng may là có người lên tiếng giải vây cho hắn: “Nhị sư đệ, đệ đưa ngũ sư muội về Cảnh Lan Phong trước đi, ta còn có việc.”
“Muội không muốn, không phải đại sư huynh đã hứa với sư phụ của muội hôm nay bồi muội rồi sau”, La Giai Ân vừa nói vừa đưa mắt liếc nhìn Huỳnh Kỳ Phong. Cũng tại cái tên đáng ghét này, ngươi chờ đó cho ta.
Nhận được ánh mắt sát khí của ngũ sư tỷ, Kỳ Phong cảm thấy mình thật vô tội, bà cô này bị đại sư huynh quát thì có liên quan gì tới hắn chứ. Đúng là hắn nằm cũng trúng đạn nữa mà.
Lúc này Kỳ Phong rất muốn đi ngay ra khỏi đây, tâm tình tốt cũng bị mấy người này phá huỷ a, nhưng mà ngại bọn họ là sư huynh sư tỷ thực lực cao hơn hắn không biết bao nhiêu lần, chỉ cần trở một bàn tay cũng đủ đè bẹp hắn như đè bẹp một con kiến nên hắn phải cố gắn bình tỉnh, Kỳ phong thề là hắn từ nhỏ mặc dù không được thương yêu nhưng cũng chưa từng có ai dám trước mặt hắn sỉ nhục hắn như thế này.
Cái này là sĩ diện nha, ha…đúng là thực lực không bằng người thì không thể nói chuyện mà.
“Giai Ân nghe lời.”
Giọng nói mềm mại nhưng đầy uy lực truyền đến, “oa…hắn muốn nghe giọng nói này nữa nha nhưng hết rồi, đúng là tiết kiệm lời nói mà.” Kỳ Phong than thở trong lòng.
“Ngũ sư muội chúng ta đi thôi, chẵn phải muội còn chưa thành công luyện chế ra đan dược sau, nhị sư huynh đến giúp muội”
Mạc Thiên Hàn trước chào đại sư huynh mới dẫn đầu đưa ngũ sư muội còn không tình nguyện rời đi, khuất khỏi tầm nhìn của người trong Đan Các, Mạc Thiên Hàn đưa mắt nhìn vào Đan Các với ánh nhìn sâu xa.
Tu Chân Chi GiớiTác giả: Phong LaiTruyện Đam Mỹ, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngHuỳnh Kỳ Phong đến thế giới này đã được hai ngày rồi mà hắn vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận được sự thật là mình đã không còn ở thế giới hiện đại nữa, nhưng dù vậy hắn vẫn phải chấp nhận sự thật là hắn đã xuyên không. Có lẽ đối với hắn mà nói như vậy cũng tốt, xem như là một cuộc giải thoát để cho hắn có thể tự do không còn có sự ràng buộc nào với người của thế gới kia nữa. Từ ba năm trước khi hắn mười lăm tuổi, cha hắn mang về một đứa trẻ, nhỏ hơn hắn một tuổi và nói rằng đó là em trai hắn tên Huỳnh Kỳ Lâm sau này sẽ cùng ở chung nhà với hắn. Khi đó hắn rất sốc và không thể chấp nhận được chuyện cha hắn có con riêng mà đến bây giờ hắn mới biết, nhưng nếu như sự việc chỉ dừng ở đây thì cũng thôi đi xem như hắn có thêm đứa em trai, nhưng mấy ngày sau đó cha hắn rước về mẹ kế. Mẹ hắn mất khi hắn vừa tròn năm tuổi, từ đó đến nay cha hắn vẫn luôn đi suốt và rất hiếm khi về nhà xem hắn, lúc đó hắn còn nhỏ nên không nghỉ nhiều đến khi lớn hơn thì nghĩ cha hắn là lãnh đạo một tập đoàn lớn nên… Bước vào Đan Các Kỳ Phong đến trước Đan Các chấp sự lão giả đưa ra thân phận ngọc bài yêu cầu vào tầng một Đan Các: “Một giờ trừ một điểm cống hiến hoặc một viên hạ phẩm linh thạch” chấp sự lão giả nói.“Ách…Hắn không có điểm cống hiến mà có mười viên hạ phẩm linh thạch, một giờ một viên hạ phẩm linh thạch vậy nếu hắn ở Đan Các mười giờ bằng mười viên hạ phẩm linh thạch vậy chẳng phải hắn là không còn đồng nào đi.”Không tình nguyện giao nộp hai viên hạ phẩm linh thạch cho hai giờ ở tầng một Đan Các, hắn thật là đau lòng quá đi mà…Vừa bước chân vào tầng một Kỳ Phong muốn choáng ngợp, đập vào mắt hắn là vô số ngọc giản, ha…thế này thì hai giờ liệu có đủ không đủ…Còn đang ngơ ngác nhìn quanh không biết nên chọn ngọc giản nào vì nhiều quá đi thì hắn nghe thấy tiếng nói vọng lại:“Sư huynh, lần này khảo hạch muội cũng muốn đi.”“Không được.”“La Giai Ân hai mươi lăm tuổi Trúc Cơ hậu kỳ người La gia cũng đứng hàng thứ năm đệ tử hạch tâm trong Dịch Thần Tông, là con cưng của gia chủ La Thành Chinh một vị Nguyên Anh kỳ. La gia là gia tộc đứng hàng thứ nhất trong ngũ đại gia tộc nghe nói trên La gia chủ còn có một vị Hoá Thần lão tổ, La sư tỷ là người tính tình hiếu thắng cùng kênh kiệu mà Kiến Huân sư huynh nói hắn phải tránh xa đây sao, hắn là cái vận gì chứ sao đụng phải vị sư tỷ này rồi.”Đang định làm lơ như không biết gì bước đi thì bị gọi giật lại.“Vị sư đệ này nghe lén chúng ta nói chuyện vậy mà còn dám bước đi.”“Hả…Kỳ Phong trong lòng hiện tại đang kêu oan quá, bà cô à ta có cố ý đâu, tại mấy người nói lớn quá có được không.”Kỳ Phong quay đầu lại nhìn thấy ba người đang từ cầu thang tầng hai đi xuống hai nam một nữ, trong ba người nam thì tuấn lãng nữ đẹp tựa như hoa, trong ba người này để Kỳ Phong nhìn lâu hơn cả là nam tử một thân đạo bào trắng phong thái tựa như trích tiên kia, khuôn mặt băng lãnh không giận mà uy lại không làm mất đi vẽ tuấn mỹ trên khuôn mặt, Kỳ Phong thật lòng cảm khái “đây là cái thế giới gì vậy, sau sinh ra toàn tuấn nam mỹ nữ làm cho người ta hâm mộ thế hả.”“Vị sư tỷ đây chắc là Giai Ân ngũ sư tỷ đệ tự hạch tâm Cảnh Lan Phong rồi, aiz… người ta đúng là có cái chỗ dựa đáng để kiêu ngạo nha.”Kỳ Phong nhìn ba người rồi giả vờ kinh ngạc nhưng rất nhanh thì lại cúi đầu cung kính chào hỏi: “Huỳnh Kỳ Phong gặp qua các vị sư huynh sư tỷ.”“Ồ, hoá ra tên sư đệ là Huỳnh Kỳ Phong a, đệ cũng định học tập luyện đan?”“Vâng sư huynh” vị sư huynh này nói chuyện sau hắn nghe cứ như sư huynh đã đừng gặp qua hắn mà lại không biết tên hắn vậy.Vị sư huynh này cứ nhìn hắn cười cười rồi không nói gì nữa, Kỳ Phong có cảm giác vị sư huynh này là không thích mình thì phải, hắn có làm gì đâu chứ?“Tưởng là ai hoá ra là cái tên không biết điều này, đại sư huynh, nhị sư huynh chúng ta đi thôi, chỉ là luyện khí một tầng mà cũng dám kiêu ngạo, không thèm để huynh vào mắt, người như vậy không đáng để huynh nhọc lòng.”“Ngũ sư muội đừng nói nữa, đại sư huynh chỉ là có lòng tốt mà thôi.”“Thiên Hàn sư huynh, huynh còn nói giúp cho hắn.”La Giai Ân rất là tức tối khi nghe Mạc Thiên Hàn nhị sư huynh kể lại chuyện đại sư huynh cứu tên đáng ghét nhìn bề ngoài thì xấu xí, chỉ là tên mao đầu tiểu tử luyện khí kỳ ngoại môn đệ tử có chỗ nào đáng để huynh ấy coi trong chứ.Huỳnh Kỳ Phong hiện giờ trong lòng rất là rối rắm “cái gì vậy chứ, ai có thể đến đây giải thích cho hắn hai người này đang diễn cái tuồng gì không vậy, hắn chẵn hiểu cái gì hết nha, ta đây là lần đầu gặp mấy người có được không.”Cũng may là có người lên tiếng giải vây cho hắn: “Nhị sư đệ, đệ đưa ngũ sư muội về Cảnh Lan Phong trước đi, ta còn có việc.”“Muội không muốn, không phải đại sư huynh đã hứa với sư phụ của muội hôm nay bồi muội rồi sau”, La Giai Ân vừa nói vừa đưa mắt liếc nhìn Huỳnh Kỳ Phong. Cũng tại cái tên đáng ghét này, ngươi chờ đó cho ta.Nhận được ánh mắt sát khí của ngũ sư tỷ, Kỳ Phong cảm thấy mình thật vô tội, bà cô này bị đại sư huynh quát thì có liên quan gì tới hắn chứ. Đúng là hắn nằm cũng trúng đạn nữa mà.Lúc này Kỳ Phong rất muốn đi ngay ra khỏi đây, tâm tình tốt cũng bị mấy người này phá huỷ a, nhưng mà ngại bọn họ là sư huynh sư tỷ thực lực cao hơn hắn không biết bao nhiêu lần, chỉ cần trở một bàn tay cũng đủ đè bẹp hắn như đè bẹp một con kiến nên hắn phải cố gắn bình tỉnh, Kỳ phong thề là hắn từ nhỏ mặc dù không được thương yêu nhưng cũng chưa từng có ai dám trước mặt hắn sỉ nhục hắn như thế này.Cái này là sĩ diện nha, ha…đúng là thực lực không bằng người thì không thể nói chuyện mà.“Giai Ân nghe lời.”Giọng nói mềm mại nhưng đầy uy lực truyền đến, “oa…hắn muốn nghe giọng nói này nữa nha nhưng hết rồi, đúng là tiết kiệm lời nói mà.” Kỳ Phong than thở trong lòng.“Ngũ sư muội chúng ta đi thôi, chẵn phải muội còn chưa thành công luyện chế ra đan dược sau, nhị sư huynh đến giúp muội”Mạc Thiên Hàn trước chào đại sư huynh mới dẫn đầu đưa ngũ sư muội còn không tình nguyện rời đi, khuất khỏi tầm nhìn của người trong Đan Các, Mạc Thiên Hàn đưa mắt nhìn vào Đan Các với ánh nhìn sâu xa.