Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 110: Ta đã muốn thì nàng chạy không thoát

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Lạc Thần nhấp mạnh...Bạch bạchMột tay vỗ b* m*ng tròn nút nít thịt, vừa vỗ vừa hung hăng nói: Bốp“Hắn không thể bảo vệ nàng, ta bảo vệ”Bốp“Ta đã muốn thì nàng chạy không thoát”Bốp“Những thứ hắn đã làm với nàng, ta cũng đang làm, thậm chí làm tốt hơn hắn” Bốp“Ngoan ngoãn thả lỏng, ta trị thương cho nàng”Mộc Tử Âm nhắm mắt cam chịu, thân thể thành thục như con thuyền trên sóng lớn, b** v* đung đưa theo mỗi lần ra vào của nam nhân,...Không biết vì sao, cảm giác tội lỗi với phu quân dần dần phai nhạt... Trái lại, kh*** c*m tràn ngập, miệng thơm hơi mở... “Ưm, sướng”Đột ngột vô số linh khí từ bốn phương tám hướng truyền về khiến Mộc Tử Âm thốt lên r*n r*...Lạc Thần đã vận chuyển Long Tiên Thánh Điển, thu gôm linh khí về thân thể nàng...“Lão bà, sướng không?” Nghe nàng r*n r*, hắn mở miệng cười trêu...Mộc Tử Âm thầm hận, nàng sướng vì linh khí trị liệu, không phải vì g*** h*p với hắn, hơn nữa ai là lão bà của tên này chứ?Lạc Thần cũng không tiếp tục đùa giởn, tập trung vận công liệu thương cho nàng...Không lâu sau, linh lực Mộc Tử Âm khôi phục hai phần mười, thực lực miễn cưỡng sánh ngang Kim Đan kỳ,...Lạc Thần dừng vận chuyển công pháp, xoay người ôm nàng vào ngực nói:“Ta mới không ngu trị thương toàn bộ cho nàng, sợ nàng lập tức giết ta mất, nàng phải yếu đuối ta mới dễ bắt cóc”“Ta không bao giờ tha thứ cho ngươi” Mộc Tử Âm lúc này đã đủ sức nói chuyện, trừng mắt nhìn Lạc Thần quát lớn.Chụt Lạc Thần tỉnh nghịch đánh chụt vào môi nàng, vỗ ngọt nói: “Mặc kệ yêu hay hận, chỉ cần nàng bên cạnh ta, ta đã mãn nguyện”Mộc Tử Âm chấn động, xoay mặt đi nơi khác, thầm mắng người này không biết xấu hổ, trong đời nàng lần đầu nghe tình thoại buồn nôn như vậy...Nàng biết với tình trạng hiện tại, dù đã khôi phục nhưng muốn thoát khỏi người này là nằm mơ...Về phần tự bạo, nàng làm được sao?Mộc Tử Âm nàng không ngu đến mức chết thêm lần nữa vì kẻ phản bội mình...Huống hồ ân tình đôi bên xem như trả hết, mặc dù cùng Doản Chí Bình cưới nhau đã lâu, nhưng phần lớn thời gian tu sĩ đều dành để bế quan tu luyện, thời gian gắn bó rất ít...Đó cũng là lý do Doãn Chí Bình có thể dứt khoát phản bội nàng, tình nghĩa phu thê được mai mối phải xây theo năm tháng, tuổi thọ tu sĩ hàng vạn năm, bọn hắn cưới nhau chưa đến 20 năm, lại giành thời gian tu luyện là chủ yếu, thời gian gầngũi rất ít...Lạc Thần ôm ấp thân hình mềm mại đầy đặn, như nhớ đến điều gì, hắn thăm dò hỏi:“Bao lâu rồi nàng chưa về Thiên Mộc Tông?”Mộc Tử Âm cắn răng không thèm trả lời...Bạch bạch bạch...Lạc Thần nhấp mạnh kịch liệt...“Gần 1 năm” Nàng chịu không nồi đành phải đầu hàng...Lạc Thần thầm nói quả nhiên, hèn chỉ nàng không biết dung mạo của kẻ bị truy tìm như hắn.“Sau này nàng không cần trở về” “Tại sao?” Mộc Tử Âm vô thức thắc mắc...“Lão công của nàng giết thiếu chủ Thiên Mộc Tông, nàng đương nhiên chỉ có thể theo ta” Lạc Thần không sao cả nói...“Lão công?” Mộc Tử Âm hơi khó hiểu, chợt hai má đỏ bừng, lạnh lùng nói: “Muốn làm lão công ta? Nằm mơi”Lạc Thần cười quỷ dị, kề sát vành tai nàng thì thâm: “Không phải lão công? Vậy ai đang lắp đầy cô bé của nàng thế”“Vô sĩ” Mộc Tử Âm giận dữ, vung tay tát mạnh...Lạc Thần nhanh trí chụp tay nàng, bất ngờ hé miệng ngậm lấy các ngón tay tinh xảo, nút chùn chụt..Mộc Tử Âm phát điên, chưa từng gặp kẻ nào vô lại như vậy, nàng xoay người muốn chạy...Lạc Thần sao có thể buông, vươn người đuổi theo, nắm lấy vòng eo mềm mại của nàng, tách chân nàng ra...d**ng v*t lại chui vào nơi ẩm ướt... Môi tìm đến môi...Biết tạm thời không thể thoát khỏi người này, hắn quá mức xảo quyệt, Mộc Tử Âm đành thả mình cam chịu...Bạch bạch bạch Vừa ra ra vào vào, Lạc Thần nhả môi nàng ra vừa ôn nhu nói:“Ta muốn chiếm lấy nàng, vì nàng là một thê tử tốt, vừa xinh đẹp, vừa kiên cường chỉ có kẻ ngu mới bỏ lỡ”“Hừ” Mộc Tử Âm hừ lạnh, hai mắt khép hờ mặc hắn đoạt lấy, nàng vẫn chưa cởi được nút thắt mâu thuẫn trong lòng...

Lạc Thần nhấp mạnh...

Bạch bạch

Một tay vỗ b* m*ng tròn nút nít thịt, vừa vỗ vừa hung hăng nói: Bốp

“Hắn không thể bảo vệ nàng, ta bảo vệ”

Bốp

“Ta đã muốn thì nàng chạy không thoát”

Bốp

“Những thứ hắn đã làm với nàng, ta cũng đang làm, thậm chí làm tốt hơn hắn” Bốp

“Ngoan ngoãn thả lỏng, ta trị thương cho nàng”

Mộc Tử Âm nhắm mắt cam chịu, thân thể thành thục như con thuyền trên sóng lớn, b** v* đung đưa theo mỗi lần ra vào của nam nhân,...

Không biết vì sao, cảm giác tội lỗi với phu quân dần dần phai nhạt... Trái lại, kh*** c*m tràn ngập, miệng thơm hơi mở... “Ưm, sướng”

Đột ngột vô số linh khí từ bốn phương tám hướng truyền về khiến Mộc Tử Âm thốt lên r*n r*...

Lạc Thần đã vận chuyển Long Tiên Thánh Điển, thu gôm linh khí về thân thể nàng...

“Lão bà, sướng không?” Nghe nàng r*n r*, hắn mở miệng cười trêu...

Mộc Tử Âm thầm hận, nàng sướng vì linh khí trị liệu, không phải vì g*** h*p với hắn, hơn nữa ai là lão bà của tên này chứ?

Lạc Thần cũng không tiếp tục đùa giởn, tập trung vận công liệu thương cho nàng...

Không lâu sau, linh lực Mộc Tử Âm khôi phục hai phần mười, thực lực miễn cưỡng sánh ngang Kim Đan kỳ,...

Lạc Thần dừng vận chuyển công pháp, xoay người ôm nàng vào ngực nói:

“Ta mới không ngu trị thương toàn bộ cho nàng, sợ nàng lập tức giết ta mất, nàng phải yếu đuối ta mới dễ bắt cóc”

“Ta không bao giờ tha thứ cho ngươi” Mộc Tử Âm lúc này đã đủ sức nói chuyện, trừng mắt nhìn Lạc Thần quát lớn.

Chụt Lạc Thần tỉnh nghịch đánh chụt vào môi nàng, vỗ ngọt nói: “Mặc kệ yêu hay hận, chỉ cần nàng bên cạnh ta, ta đã mãn nguyện”

Mộc Tử Âm chấn động, xoay mặt đi nơi khác, thầm mắng người này không biết xấu hổ, trong đời nàng lần đầu nghe tình thoại buồn nôn như vậy...

Nàng biết với tình trạng hiện tại, dù đã khôi phục nhưng muốn thoát khỏi người này là nằm mơ...

Về phần tự bạo, nàng làm được sao?

Mộc Tử Âm nàng không ngu đến mức chết thêm lần nữa vì kẻ phản bội mình...

Huống hồ ân tình đôi bên xem như trả hết, mặc dù cùng Doản Chí Bình cưới nhau đã lâu, nhưng phần lớn thời gian tu sĩ đều dành để bế quan tu luyện, thời gian gắn bó rất ít...

Đó cũng là lý do Doãn Chí Bình có thể dứt khoát phản bội nàng, tình nghĩa phu thê được mai mối phải xây theo năm tháng, tuổi thọ tu sĩ hàng vạn năm, bọn hắn cưới nhau chưa đến 20 năm, lại giành thời gian tu luyện là chủ yếu, thời gian gần

gũi rất ít...

Lạc Thần ôm ấp thân hình mềm mại đầy đặn, như nhớ đến điều gì, hắn thăm dò hỏi:

“Bao lâu rồi nàng chưa về Thiên Mộc Tông?”

Mộc Tử Âm cắn răng không thèm trả lời...

Bạch bạch bạch...

Lạc Thần nhấp mạnh kịch liệt...

“Gần 1 năm” Nàng chịu không nồi đành phải đầu hàng...

Lạc Thần thầm nói quả nhiên, hèn chỉ nàng không biết dung mạo của kẻ bị truy tìm như hắn.

“Sau này nàng không cần trở về” “Tại sao?” Mộc Tử Âm vô thức thắc mắc...

“Lão công của nàng giết thiếu chủ Thiên Mộc Tông, nàng đương nhiên chỉ có thể theo ta” Lạc Thần không sao cả nói...

“Lão công?” Mộc Tử Âm hơi khó hiểu, chợt hai má đỏ bừng, lạnh lùng nói: “Muốn làm lão công ta? Nằm mơi”

Lạc Thần cười quỷ dị, kề sát vành tai nàng thì thâm: “Không phải lão công? Vậy ai đang lắp đầy cô bé của nàng thế”

“Vô sĩ” Mộc Tử Âm giận dữ, vung tay tát mạnh...

Lạc Thần nhanh trí chụp tay nàng, bất ngờ hé miệng ngậm lấy các ngón tay tinh xảo, nút chùn chụt..

Mộc Tử Âm phát điên, chưa từng gặp kẻ nào vô lại như vậy, nàng xoay người muốn chạy...

Lạc Thần sao có thể buông, vươn người đuổi theo, nắm lấy vòng eo mềm mại của nàng, tách chân nàng ra...

d**ng v*t lại chui vào nơi ẩm ướt... Môi tìm đến môi...

Biết tạm thời không thể thoát khỏi người này, hắn quá mức xảo quyệt, Mộc Tử Âm đành thả mình cam chịu...

Bạch bạch bạch Vừa ra ra vào vào, Lạc Thần nhả môi nàng ra vừa ôn nhu nói:

“Ta muốn chiếm lấy nàng, vì nàng là một thê tử tốt, vừa xinh đẹp, vừa kiên cường chỉ có kẻ ngu mới bỏ lỡ”

“Hừ” Mộc Tử Âm hừ lạnh, hai mắt khép hờ mặc hắn đoạt lấy, nàng vẫn chưa cởi được nút thắt mâu thuẫn trong lòng...

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Lạc Thần nhấp mạnh...Bạch bạchMột tay vỗ b* m*ng tròn nút nít thịt, vừa vỗ vừa hung hăng nói: Bốp“Hắn không thể bảo vệ nàng, ta bảo vệ”Bốp“Ta đã muốn thì nàng chạy không thoát”Bốp“Những thứ hắn đã làm với nàng, ta cũng đang làm, thậm chí làm tốt hơn hắn” Bốp“Ngoan ngoãn thả lỏng, ta trị thương cho nàng”Mộc Tử Âm nhắm mắt cam chịu, thân thể thành thục như con thuyền trên sóng lớn, b** v* đung đưa theo mỗi lần ra vào của nam nhân,...Không biết vì sao, cảm giác tội lỗi với phu quân dần dần phai nhạt... Trái lại, kh*** c*m tràn ngập, miệng thơm hơi mở... “Ưm, sướng”Đột ngột vô số linh khí từ bốn phương tám hướng truyền về khiến Mộc Tử Âm thốt lên r*n r*...Lạc Thần đã vận chuyển Long Tiên Thánh Điển, thu gôm linh khí về thân thể nàng...“Lão bà, sướng không?” Nghe nàng r*n r*, hắn mở miệng cười trêu...Mộc Tử Âm thầm hận, nàng sướng vì linh khí trị liệu, không phải vì g*** h*p với hắn, hơn nữa ai là lão bà của tên này chứ?Lạc Thần cũng không tiếp tục đùa giởn, tập trung vận công liệu thương cho nàng...Không lâu sau, linh lực Mộc Tử Âm khôi phục hai phần mười, thực lực miễn cưỡng sánh ngang Kim Đan kỳ,...Lạc Thần dừng vận chuyển công pháp, xoay người ôm nàng vào ngực nói:“Ta mới không ngu trị thương toàn bộ cho nàng, sợ nàng lập tức giết ta mất, nàng phải yếu đuối ta mới dễ bắt cóc”“Ta không bao giờ tha thứ cho ngươi” Mộc Tử Âm lúc này đã đủ sức nói chuyện, trừng mắt nhìn Lạc Thần quát lớn.Chụt Lạc Thần tỉnh nghịch đánh chụt vào môi nàng, vỗ ngọt nói: “Mặc kệ yêu hay hận, chỉ cần nàng bên cạnh ta, ta đã mãn nguyện”Mộc Tử Âm chấn động, xoay mặt đi nơi khác, thầm mắng người này không biết xấu hổ, trong đời nàng lần đầu nghe tình thoại buồn nôn như vậy...Nàng biết với tình trạng hiện tại, dù đã khôi phục nhưng muốn thoát khỏi người này là nằm mơ...Về phần tự bạo, nàng làm được sao?Mộc Tử Âm nàng không ngu đến mức chết thêm lần nữa vì kẻ phản bội mình...Huống hồ ân tình đôi bên xem như trả hết, mặc dù cùng Doản Chí Bình cưới nhau đã lâu, nhưng phần lớn thời gian tu sĩ đều dành để bế quan tu luyện, thời gian gắn bó rất ít...Đó cũng là lý do Doãn Chí Bình có thể dứt khoát phản bội nàng, tình nghĩa phu thê được mai mối phải xây theo năm tháng, tuổi thọ tu sĩ hàng vạn năm, bọn hắn cưới nhau chưa đến 20 năm, lại giành thời gian tu luyện là chủ yếu, thời gian gầngũi rất ít...Lạc Thần ôm ấp thân hình mềm mại đầy đặn, như nhớ đến điều gì, hắn thăm dò hỏi:“Bao lâu rồi nàng chưa về Thiên Mộc Tông?”Mộc Tử Âm cắn răng không thèm trả lời...Bạch bạch bạch...Lạc Thần nhấp mạnh kịch liệt...“Gần 1 năm” Nàng chịu không nồi đành phải đầu hàng...Lạc Thần thầm nói quả nhiên, hèn chỉ nàng không biết dung mạo của kẻ bị truy tìm như hắn.“Sau này nàng không cần trở về” “Tại sao?” Mộc Tử Âm vô thức thắc mắc...“Lão công của nàng giết thiếu chủ Thiên Mộc Tông, nàng đương nhiên chỉ có thể theo ta” Lạc Thần không sao cả nói...“Lão công?” Mộc Tử Âm hơi khó hiểu, chợt hai má đỏ bừng, lạnh lùng nói: “Muốn làm lão công ta? Nằm mơi”Lạc Thần cười quỷ dị, kề sát vành tai nàng thì thâm: “Không phải lão công? Vậy ai đang lắp đầy cô bé của nàng thế”“Vô sĩ” Mộc Tử Âm giận dữ, vung tay tát mạnh...Lạc Thần nhanh trí chụp tay nàng, bất ngờ hé miệng ngậm lấy các ngón tay tinh xảo, nút chùn chụt..Mộc Tử Âm phát điên, chưa từng gặp kẻ nào vô lại như vậy, nàng xoay người muốn chạy...Lạc Thần sao có thể buông, vươn người đuổi theo, nắm lấy vòng eo mềm mại của nàng, tách chân nàng ra...d**ng v*t lại chui vào nơi ẩm ướt... Môi tìm đến môi...Biết tạm thời không thể thoát khỏi người này, hắn quá mức xảo quyệt, Mộc Tử Âm đành thả mình cam chịu...Bạch bạch bạch Vừa ra ra vào vào, Lạc Thần nhả môi nàng ra vừa ôn nhu nói:“Ta muốn chiếm lấy nàng, vì nàng là một thê tử tốt, vừa xinh đẹp, vừa kiên cường chỉ có kẻ ngu mới bỏ lỡ”“Hừ” Mộc Tử Âm hừ lạnh, hai mắt khép hờ mặc hắn đoạt lấy, nàng vẫn chưa cởi được nút thắt mâu thuẫn trong lòng...

Chương 110: Ta đã muốn thì nàng chạy không thoát