Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 135: Chủ nhân?

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… “Chào tỷ tỷ, muốn tắm cùng sao?” Bạch Tố Mai thân thiện mĩm cười, trong lòng thầm khen ngợi vẻ đẹp chín muồi của đối phương...Mộc Tử Âm hơi do dự, bất quá cuối cùng không cản trở được dụ hoặc của suối nước nóng, cởi bỏ Y phục trên người, bước xuống làn nước ấm...“Muội gọi Bạch Tố Mai, tỷ tên là gì?” Bạch Tố Mai thu hồi đuôi rắn, bước đến bên nàng làm quen hỏi...“Theo lý ta nên gọi cô là tỷ tỷ mới phải, ta gọi Mộc Tử Âm” Nàng gật đầu đáp lễ nói...“Tỷ muội chúng ta ai lớn ai nhỏ không quan trọng, đều là người đàn bà của chủ nhân không phải sao?” Bạch Tố Mai nhoẻn miệng cười...Bị nụ cười thánh thiện của đối phương khiến bản thân hoảng hốt, Mộc Tử Âm vẫn nêu lên thắc mắc:“Chủ nhân?”“Đúng rồi, muội bản thể là yêu thú, đã ký kết khế ước cùng chủ nhân” Bạch Tố Mai không sao cả nói...“Hừ, muội đáng yêu như vậy, sao có thể gọi chủ nhân chứ, quá thiệt thòi cho muội” Mộc Tử Âm căm giận bất bình...“Hì hì, là muội thích như vậy, chàng ấy cũng cảm ứng được thông qua khế ước nên ngầm chấp nhận” Bạch Tố Mai lè lưỡi nhí nhảnh đáp...“Muội thật là...hắn quả thật có phúc” Mộc Tử Âm cảm thán...“Không...là muội có phúc khi gặp chàng, nếu không có chàng...” Bạch Tố Mai nhớ lại chuyện cũ, đem từ lúc gặp Lạc Thần kể hết cùng nàng...Mộc Tử Âm thở dài trong bụng, trách không được Tố Mai này xem nam nhân đáng ghét kia như sinh mạng của mình vậy...“Vậy còn tỷ? tỷ sao lại gặp được chủ nhân?” Bạch Tố Mai thăm hỏi...Nhìn ánh mắt chân thành của nàng, Mộc Tử Âm không nỡ từ chối, đem mọi chuyện gần đây kể hết cho nàng...“Huhu, tỷ tỷ thật đáng thương” Bạch Tố Mai nghe xong mếu máo nói, nàng đồng cảm ôm chặt đối phương như an ủi...Mộc Tử Âm như gập tri kỷ trong đời, cũng thoáng sụt sịt...“Bất quá gặp được chủ nhân, từ nay về sau tỷ sẽ thật hạnh phúc!” Nghĩ đến Lạc Thần, Bạch Tố Mai mĩm cười nói...“Hừ, các ngươi thật tin tưởng nam nhân trăng hoa như hắn?” Mộc Tử Âm tức giận, nghĩ đến đồ nhi của mình mù quáng yêu người này, hiện tại lại thêm nha đầu Bạch Tố Mai này.“Tỷ cũng vậy mà, không phải sao?” Bạch Tố Mai lấp lánh ánh mắt hỏi...“Ta.." Mộc Tử Âm nghẹn lời, quả thật nếu không có tình cảm với nam nhân này, nàng thà chết còn hơn để kẻ không yêu xâm nhập...“Haizz, xem ra kiếp trước chúng ta nợ hắn” Mộc Tử Âm thở dài một tiếng, ngã người trong làn nước ấm, nhắm lấy đôi mắt đẹp...Lại nữa tháng trôi qua...Trước hai đôi mắt tò mò mong đợi, Kén Mộc rốt cuộc nứt vỡ, lại hoàn toàn tiêu tán một cách vô hình...Bên trong kén, hai thân ảnh tr*n tr**ng tay nắm tay, bộ phận sinh dục kết hợp chặt chẽ,...Khí tức linh lực của cả hai đột ngột kéo lên... Nữ nhân biểu hiện rõ rệch nhất...Vốn chỉ là Trúc Cơ Viễn Mãn nàng đột ngột vượt qua hai cảnh giới lớn, đạt đến tận Nguyên Anh Sơ Kỳ chỉ cảnh...Ba mắt cùng lúc mở ra, hai người yên lặng nhìn nhau...Chợt, trong đôi mắt người thiếu nữ ngấn ngấn lệ quang, ngã người vào ngực nam nhân, vừa hạnh phúc vừa khóc rống nói:

“Chào tỷ tỷ, muốn tắm cùng sao?” Bạch Tố Mai thân thiện mĩm cười, trong lòng thầm khen ngợi vẻ đẹp chín muồi của đối phương...

Mộc Tử Âm hơi do dự, bất quá cuối cùng không cản trở được dụ hoặc của suối nước nóng, cởi bỏ Y phục trên người, bước xuống làn nước ấm...

“Muội gọi Bạch Tố Mai, tỷ tên là gì?” Bạch Tố Mai thu hồi đuôi rắn, bước đến bên nàng làm quen hỏi...

“Theo lý ta nên gọi cô là tỷ tỷ mới phải, ta gọi Mộc Tử Âm” Nàng gật đầu đáp lễ nói...

“Tỷ muội chúng ta ai lớn ai nhỏ không quan trọng, đều là người đàn bà của chủ nhân không phải sao?” Bạch Tố Mai nhoẻn miệng cười...

Bị nụ cười thánh thiện của đối phương khiến bản thân hoảng hốt, Mộc Tử Âm vẫn nêu lên thắc mắc:

“Chủ nhân?”

“Đúng rồi, muội bản thể là yêu thú, đã ký kết khế ước cùng chủ nhân” Bạch Tố Mai không sao cả nói...

“Hừ, muội đáng yêu như vậy, sao có thể gọi chủ nhân chứ, quá thiệt thòi cho muội” Mộc Tử Âm căm giận bất bình...

“Hì hì, là muội thích như vậy, chàng ấy cũng cảm ứng được thông qua khế ước nên ngầm chấp nhận” Bạch Tố Mai lè lưỡi nhí nhảnh đáp...

“Muội thật là...hắn quả thật có phúc” Mộc Tử Âm cảm thán...

“Không...là muội có phúc khi gặp chàng, nếu không có chàng...” Bạch Tố Mai nhớ lại chuyện cũ, đem từ lúc gặp Lạc Thần kể hết cùng nàng...

Mộc Tử Âm thở dài trong bụng, trách không được Tố Mai này xem nam nhân đáng ghét kia như sinh mạng của mình vậy...

“Vậy còn tỷ? tỷ sao lại gặp được chủ nhân?” Bạch Tố Mai thăm hỏi...

Nhìn ánh mắt chân thành của nàng, Mộc Tử Âm không nỡ từ chối, đem mọi chuyện gần đây kể hết cho nàng...

“Huhu, tỷ tỷ thật đáng thương” Bạch Tố Mai nghe xong mếu máo nói, nàng đồng cảm ôm chặt đối phương như an ủi...

Mộc Tử Âm như gập tri kỷ trong đời, cũng thoáng sụt sịt...

“Bất quá gặp được chủ nhân, từ nay về sau tỷ sẽ thật hạnh phúc!” Nghĩ đến Lạc Thần, Bạch Tố Mai mĩm cười nói...

“Hừ, các ngươi thật tin tưởng nam nhân trăng hoa như hắn?” Mộc Tử Âm tức giận, nghĩ đến đồ nhi của mình mù quáng yêu người này, hiện tại lại thêm nha đầu Bạch Tố Mai này.

“Tỷ cũng vậy mà, không phải sao?” Bạch Tố Mai lấp lánh ánh mắt hỏi...

“Ta.." Mộc Tử Âm nghẹn lời, quả thật nếu không có tình cảm với nam nhân này, nàng thà chết còn hơn để kẻ không yêu xâm nhập...

“Haizz, xem ra kiếp trước chúng ta nợ hắn” Mộc Tử Âm thở dài một tiếng, ngã người trong làn nước ấm, nhắm lấy đôi mắt đẹp...

Lại nữa tháng trôi qua...

Trước hai đôi mắt tò mò mong đợi, Kén Mộc rốt cuộc nứt vỡ, lại hoàn toàn tiêu tán một cách vô hình...

Bên trong kén, hai thân ảnh tr*n tr**ng tay nắm tay, bộ phận sinh dục kết hợp chặt chẽ,...

Khí tức linh lực của cả hai đột ngột kéo lên... Nữ nhân biểu hiện rõ rệch nhất...

Vốn chỉ là Trúc Cơ Viễn Mãn nàng đột ngột vượt qua hai cảnh giới lớn, đạt đến tận Nguyên Anh Sơ Kỳ chỉ cảnh...

Ba mắt cùng lúc mở ra, hai người yên lặng nhìn nhau...

Chợt, trong đôi mắt người thiếu nữ ngấn ngấn lệ quang, ngã người vào ngực nam nhân, vừa hạnh phúc vừa khóc rống nói:

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… “Chào tỷ tỷ, muốn tắm cùng sao?” Bạch Tố Mai thân thiện mĩm cười, trong lòng thầm khen ngợi vẻ đẹp chín muồi của đối phương...Mộc Tử Âm hơi do dự, bất quá cuối cùng không cản trở được dụ hoặc của suối nước nóng, cởi bỏ Y phục trên người, bước xuống làn nước ấm...“Muội gọi Bạch Tố Mai, tỷ tên là gì?” Bạch Tố Mai thu hồi đuôi rắn, bước đến bên nàng làm quen hỏi...“Theo lý ta nên gọi cô là tỷ tỷ mới phải, ta gọi Mộc Tử Âm” Nàng gật đầu đáp lễ nói...“Tỷ muội chúng ta ai lớn ai nhỏ không quan trọng, đều là người đàn bà của chủ nhân không phải sao?” Bạch Tố Mai nhoẻn miệng cười...Bị nụ cười thánh thiện của đối phương khiến bản thân hoảng hốt, Mộc Tử Âm vẫn nêu lên thắc mắc:“Chủ nhân?”“Đúng rồi, muội bản thể là yêu thú, đã ký kết khế ước cùng chủ nhân” Bạch Tố Mai không sao cả nói...“Hừ, muội đáng yêu như vậy, sao có thể gọi chủ nhân chứ, quá thiệt thòi cho muội” Mộc Tử Âm căm giận bất bình...“Hì hì, là muội thích như vậy, chàng ấy cũng cảm ứng được thông qua khế ước nên ngầm chấp nhận” Bạch Tố Mai lè lưỡi nhí nhảnh đáp...“Muội thật là...hắn quả thật có phúc” Mộc Tử Âm cảm thán...“Không...là muội có phúc khi gặp chàng, nếu không có chàng...” Bạch Tố Mai nhớ lại chuyện cũ, đem từ lúc gặp Lạc Thần kể hết cùng nàng...Mộc Tử Âm thở dài trong bụng, trách không được Tố Mai này xem nam nhân đáng ghét kia như sinh mạng của mình vậy...“Vậy còn tỷ? tỷ sao lại gặp được chủ nhân?” Bạch Tố Mai thăm hỏi...Nhìn ánh mắt chân thành của nàng, Mộc Tử Âm không nỡ từ chối, đem mọi chuyện gần đây kể hết cho nàng...“Huhu, tỷ tỷ thật đáng thương” Bạch Tố Mai nghe xong mếu máo nói, nàng đồng cảm ôm chặt đối phương như an ủi...Mộc Tử Âm như gập tri kỷ trong đời, cũng thoáng sụt sịt...“Bất quá gặp được chủ nhân, từ nay về sau tỷ sẽ thật hạnh phúc!” Nghĩ đến Lạc Thần, Bạch Tố Mai mĩm cười nói...“Hừ, các ngươi thật tin tưởng nam nhân trăng hoa như hắn?” Mộc Tử Âm tức giận, nghĩ đến đồ nhi của mình mù quáng yêu người này, hiện tại lại thêm nha đầu Bạch Tố Mai này.“Tỷ cũng vậy mà, không phải sao?” Bạch Tố Mai lấp lánh ánh mắt hỏi...“Ta.." Mộc Tử Âm nghẹn lời, quả thật nếu không có tình cảm với nam nhân này, nàng thà chết còn hơn để kẻ không yêu xâm nhập...“Haizz, xem ra kiếp trước chúng ta nợ hắn” Mộc Tử Âm thở dài một tiếng, ngã người trong làn nước ấm, nhắm lấy đôi mắt đẹp...Lại nữa tháng trôi qua...Trước hai đôi mắt tò mò mong đợi, Kén Mộc rốt cuộc nứt vỡ, lại hoàn toàn tiêu tán một cách vô hình...Bên trong kén, hai thân ảnh tr*n tr**ng tay nắm tay, bộ phận sinh dục kết hợp chặt chẽ,...Khí tức linh lực của cả hai đột ngột kéo lên... Nữ nhân biểu hiện rõ rệch nhất...Vốn chỉ là Trúc Cơ Viễn Mãn nàng đột ngột vượt qua hai cảnh giới lớn, đạt đến tận Nguyên Anh Sơ Kỳ chỉ cảnh...Ba mắt cùng lúc mở ra, hai người yên lặng nhìn nhau...Chợt, trong đôi mắt người thiếu nữ ngấn ngấn lệ quang, ngã người vào ngực nam nhân, vừa hạnh phúc vừa khóc rống nói:

Chương 135: Chủ nhân?