Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 173: Ngốc nha đầu

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Trước ánh mắt tò mò của không ít người, Lý Trúc Loan đập vỡ cục đá... Từng mảnh đá vụn rơi xuống, vật bên trong cũng dần lộ ra... “Haizz”Đám người chứng kiến thở dài ngao ngán, chỉ thấy bên cục đá vụn chỉ là một bát sứ lâu đời đã sức mẻ...Lý Trúc Loan chu môi, mặc dù biết trò này không dễ ăn, tỷ lệ ra vật phẩm dùng được rất thấp, nhưng khó tránh khỏi thất vọng...“Hừ, ta không tin vận khí mình thấp như vậy!” Lý Trúc Loan tiếp tục mua lấy một cục đá, đem nó đập vỡ...Lần này đám người khóe miệng co giật, bởi vì bên trong ngay cả sợi lông cũng không có...“Đáng ghét” Lý Trúc Loan hai má đỏ bừng dậm chân...“Ngốc nha đầu, đồ tốt sao có thể dễ kiếm như vậy?” Lạc Thần dở khóc dở cười véo lấy cái mũi quỳnh xinh xắn của nàng...“Thiếp chán rồi không chơi nữa, sư phụ tỷ tỷ thử đi” Lý Trúc Loan vừa xấu mặt, bèn đánh chủ ý xấu, muốn Mộc Tử Âm quê độ giống nàng...Mộc Tử Âm đối với Đổ Thạch cũng không lạ, trước đây nàng từng chứng kiến, cũng biết rất khó từ trò này kiếm lời, bất quá thấy Lạc Thần khích lệ nên cũng bước đến...Trả tiền cho chủ quầy, nàng chọn một cục đá to, đưa tay đập vỡ...Rắc'Theo âm thanh vỡ vụn vang lên, bên trong lộ ra một lớp vỏ xanh um kỳ quái...Vội vàng quét tan đám đá vụ còn sót lại, trước mắt đám người là một quả trứng to tròn như quả dưa hấu, bên trên có các đường vân hồng hào, trong khá tráng lệ...“Đây là trứng gì?” Đám người kỳ quái...“Bị hóa thạch lâu như vậy chắc không còn sinh mệnh”“Ta lại cảm thấy nó vẫn còn sống a”“Mặc kệ là trứng gì, tồn tại từ thời xa xưa nhất định không tâm thường...”Không ít người âm thầm suy nghĩ...“Xem ra vận khí thiếp không tệ”Mộc Tử Âm cũng khá vui vẻ bế lên quả trứng xem xét, không nghĩ tới lần đầu chơi Đổ Thạch lại xuất hiện thứ này...Chúng nữ hiếu kỳ bao vây quả trứng, Liễu Thi Cầm mày liễu hơi cau lại, chính bản thân nàng cũng không nhận ra lai lịch quả trứng này...“Chủ nhân, thiếp từ quả trứng cảm nhận được một tia uy áp” Bạch Tố Mai hướng Lạc Thần ngưng trọng nói...“Chíp chíp” Tiểu Sư cũng lên tiếng phụ họa... Lạc Thần sắc mặt lập tức nghiêm túc, phải biết huyết mạch của Tố Mai và Tiểu Sư đều không hề tầm thường, lại từ quả trứng kia cảm nhận được uy áp, quảthật không đơn giản...“Sư phụ tỷ tỷ, tặng cho ta nha” Lý Trúc Loan cũng đưa tay ôm lấy nũng nịu nói...“Xú nha đầu, của ta không phải của ngươi sao?” Mộc Tử Âm đưa tay cốc đầu nàng cười nói...Lạc Thần mỉm cười nhìn mấy người các nàng, trong lòng lại hướng Kim Nhi hỏi thăm:“Kim Nhi, quả trứng này coi bộ không đơn giản nha?”“Bên trong là một loài linh điểu có huyết mạch thần thú Thanh Loan, hơn nữa còn khá nồng đậm” Kim Nhi rất nhanh giải đáp, trong giọng điệu mang theo một tia ngoài ý muốn...Lạc Thần trái tim giật thót, Thanh Loan chính là một trong các thần thú nổi danh ở kiếp trước, tương truyền nó chính là một trong ngũ phượng, là chân chính thần thú, Thanh Loan còn là biểu tượng của sự tốt lành, đức hạnh hay sự thủychung trong chuyện tình cảm...Mặc dù không sánh bằng Phượng Hoàng, nhưng Thanh Loan tuyệt đối là tôn tại kh*ng b*...Sinh mệnh trong quả trứng không phải chân chính Thanh Loan, tuy nhiên có hệ thống nên Lạc Thần tự tin sẽ giúp nó phát triển tốt nhất...Hắn truyền âm cho mấy nữ, đem quả trứng thu hồi vào Linh Giới Châu, tránh bị người có kiến thức sâu rộng phát hiện...“Các nàng còn ai muốn chơi thử không?” Lạc Thần hướng mấy người các nàng cười, chỉ riêng quả trứng linh thú kia thì chuyến đi này có tốn bao nhiêu LinhThạch cũng xứng đáng...Bạch Tố Mai và Liễu Thi Cầm tính cách hướng nội, cũng không có ý chơi đùa, nhìn hắn mỉm cười lắc đầu...“Mộng Mộng muốn chơi nha” Tiểu nha đầu hai mắt lấp lánh non nớt xen miệng vào, những chuyện như này quả thật rất thu hút nhi đồng...“Haha, Mộng Mộng mau tiến đến, thích cục đá nào để ca ca mua cho ngươi” Lạc Thần bế nàng lên tay, tiểu nha đầu chín tuổi chỉ mới là Luyện Khí Sơ kỳ...“Mộng Mộng muốn cục này” Tiểu nha đầu cầm lên một viên đá, nấm tay nhỏ nhăn đem nó đập vỡ...

Trước ánh mắt tò mò của không ít người, Lý Trúc Loan đập vỡ cục đá... Từng mảnh đá vụn rơi xuống, vật bên trong cũng dần lộ ra... “Haizz”

Đám người chứng kiến thở dài ngao ngán, chỉ thấy bên cục đá vụn chỉ là một bát sứ lâu đời đã sức mẻ...

Lý Trúc Loan chu môi, mặc dù biết trò này không dễ ăn, tỷ lệ ra vật phẩm dùng được rất thấp, nhưng khó tránh khỏi thất vọng...

“Hừ, ta không tin vận khí mình thấp như vậy!” Lý Trúc Loan tiếp tục mua lấy một cục đá, đem nó đập vỡ...

Lần này đám người khóe miệng co giật, bởi vì bên trong ngay cả sợi lông cũng không có...

“Đáng ghét” Lý Trúc Loan hai má đỏ bừng dậm chân...

“Ngốc nha đầu, đồ tốt sao có thể dễ kiếm như vậy?” Lạc Thần dở khóc dở cười véo lấy cái mũi quỳnh xinh xắn của nàng...

“Thiếp chán rồi không chơi nữa, sư phụ tỷ tỷ thử đi” Lý Trúc Loan vừa xấu mặt, bèn đánh chủ ý xấu, muốn Mộc Tử Âm quê độ giống nàng...

Mộc Tử Âm đối với Đổ Thạch cũng không lạ, trước đây nàng từng chứng kiến, cũng biết rất khó từ trò này kiếm lời, bất quá thấy Lạc Thần khích lệ nên cũng bước đến...

Trả tiền cho chủ quầy, nàng chọn một cục đá to, đưa tay đập vỡ...

Rắc

'Theo âm thanh vỡ vụn vang lên, bên trong lộ ra một lớp vỏ xanh um kỳ quái...

Vội vàng quét tan đám đá vụ còn sót lại, trước mắt đám người là một quả trứng to tròn như quả dưa hấu, bên trên có các đường vân hồng hào, trong khá tráng lệ...

“Đây là trứng gì?” Đám người kỳ quái...

“Bị hóa thạch lâu như vậy chắc không còn sinh mệnh”

“Ta lại cảm thấy nó vẫn còn sống a”

“Mặc kệ là trứng gì, tồn tại từ thời xa xưa nhất định không tâm thường...”

Không ít người âm thầm suy nghĩ...

“Xem ra vận khí thiếp không tệ”

Mộc Tử Âm cũng khá vui vẻ bế lên quả trứng xem xét, không nghĩ tới lần đầu chơi Đổ Thạch lại xuất hiện thứ này...

Chúng nữ hiếu kỳ bao vây quả trứng, Liễu Thi Cầm mày liễu hơi cau lại, chính bản thân nàng cũng không nhận ra lai lịch quả trứng này...

“Chủ nhân, thiếp từ quả trứng cảm nhận được một tia uy áp” Bạch Tố Mai hướng Lạc Thần ngưng trọng nói...

“Chíp chíp” Tiểu Sư cũng lên tiếng phụ họa... Lạc Thần sắc mặt lập tức nghiêm túc, phải biết huyết mạch của Tố Mai và Tiểu Sư đều không hề tầm thường, lại từ quả trứng kia cảm nhận được uy áp, quả

thật không đơn giản...

“Sư phụ tỷ tỷ, tặng cho ta nha” Lý Trúc Loan cũng đưa tay ôm lấy nũng nịu nói...

“Xú nha đầu, của ta không phải của ngươi sao?” Mộc Tử Âm đưa tay cốc đầu nàng cười nói...

Lạc Thần mỉm cười nhìn mấy người các nàng, trong lòng lại hướng Kim Nhi hỏi thăm:

“Kim Nhi, quả trứng này coi bộ không đơn giản nha?”

“Bên trong là một loài linh điểu có huyết mạch thần thú Thanh Loan, hơn nữa còn khá nồng đậm” Kim Nhi rất nhanh giải đáp, trong giọng điệu mang theo một tia ngoài ý muốn...

Lạc Thần trái tim giật thót, Thanh Loan chính là một trong các thần thú nổi danh ở kiếp trước, tương truyền nó chính là một trong ngũ phượng, là chân chính thần thú, Thanh Loan còn là biểu tượng của sự tốt lành, đức hạnh hay sự thủy

chung trong chuyện tình cảm...

Mặc dù không sánh bằng Phượng Hoàng, nhưng Thanh Loan tuyệt đối là tôn tại kh*ng b*...

Sinh mệnh trong quả trứng không phải chân chính Thanh Loan, tuy nhiên có hệ thống nên Lạc Thần tự tin sẽ giúp nó phát triển tốt nhất...

Hắn truyền âm cho mấy nữ, đem quả trứng thu hồi vào Linh Giới Châu, tránh bị người có kiến thức sâu rộng phát hiện...

“Các nàng còn ai muốn chơi thử không?” Lạc Thần hướng mấy người các nàng cười, chỉ riêng quả trứng linh thú kia thì chuyến đi này có tốn bao nhiêu Linh

Thạch cũng xứng đáng...

Bạch Tố Mai và Liễu Thi Cầm tính cách hướng nội, cũng không có ý chơi đùa, nhìn hắn mỉm cười lắc đầu...

“Mộng Mộng muốn chơi nha” Tiểu nha đầu hai mắt lấp lánh non nớt xen miệng vào, những chuyện như này quả thật rất thu hút nhi đồng...

“Haha, Mộng Mộng mau tiến đến, thích cục đá nào để ca ca mua cho ngươi” Lạc Thần bế nàng lên tay, tiểu nha đầu chín tuổi chỉ mới là Luyện Khí Sơ kỳ...

“Mộng Mộng muốn cục này” Tiểu nha đầu cầm lên một viên đá, nấm tay nhỏ nhăn đem nó đập vỡ...

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Trước ánh mắt tò mò của không ít người, Lý Trúc Loan đập vỡ cục đá... Từng mảnh đá vụn rơi xuống, vật bên trong cũng dần lộ ra... “Haizz”Đám người chứng kiến thở dài ngao ngán, chỉ thấy bên cục đá vụn chỉ là một bát sứ lâu đời đã sức mẻ...Lý Trúc Loan chu môi, mặc dù biết trò này không dễ ăn, tỷ lệ ra vật phẩm dùng được rất thấp, nhưng khó tránh khỏi thất vọng...“Hừ, ta không tin vận khí mình thấp như vậy!” Lý Trúc Loan tiếp tục mua lấy một cục đá, đem nó đập vỡ...Lần này đám người khóe miệng co giật, bởi vì bên trong ngay cả sợi lông cũng không có...“Đáng ghét” Lý Trúc Loan hai má đỏ bừng dậm chân...“Ngốc nha đầu, đồ tốt sao có thể dễ kiếm như vậy?” Lạc Thần dở khóc dở cười véo lấy cái mũi quỳnh xinh xắn của nàng...“Thiếp chán rồi không chơi nữa, sư phụ tỷ tỷ thử đi” Lý Trúc Loan vừa xấu mặt, bèn đánh chủ ý xấu, muốn Mộc Tử Âm quê độ giống nàng...Mộc Tử Âm đối với Đổ Thạch cũng không lạ, trước đây nàng từng chứng kiến, cũng biết rất khó từ trò này kiếm lời, bất quá thấy Lạc Thần khích lệ nên cũng bước đến...Trả tiền cho chủ quầy, nàng chọn một cục đá to, đưa tay đập vỡ...Rắc'Theo âm thanh vỡ vụn vang lên, bên trong lộ ra một lớp vỏ xanh um kỳ quái...Vội vàng quét tan đám đá vụ còn sót lại, trước mắt đám người là một quả trứng to tròn như quả dưa hấu, bên trên có các đường vân hồng hào, trong khá tráng lệ...“Đây là trứng gì?” Đám người kỳ quái...“Bị hóa thạch lâu như vậy chắc không còn sinh mệnh”“Ta lại cảm thấy nó vẫn còn sống a”“Mặc kệ là trứng gì, tồn tại từ thời xa xưa nhất định không tâm thường...”Không ít người âm thầm suy nghĩ...“Xem ra vận khí thiếp không tệ”Mộc Tử Âm cũng khá vui vẻ bế lên quả trứng xem xét, không nghĩ tới lần đầu chơi Đổ Thạch lại xuất hiện thứ này...Chúng nữ hiếu kỳ bao vây quả trứng, Liễu Thi Cầm mày liễu hơi cau lại, chính bản thân nàng cũng không nhận ra lai lịch quả trứng này...“Chủ nhân, thiếp từ quả trứng cảm nhận được một tia uy áp” Bạch Tố Mai hướng Lạc Thần ngưng trọng nói...“Chíp chíp” Tiểu Sư cũng lên tiếng phụ họa... Lạc Thần sắc mặt lập tức nghiêm túc, phải biết huyết mạch của Tố Mai và Tiểu Sư đều không hề tầm thường, lại từ quả trứng kia cảm nhận được uy áp, quảthật không đơn giản...“Sư phụ tỷ tỷ, tặng cho ta nha” Lý Trúc Loan cũng đưa tay ôm lấy nũng nịu nói...“Xú nha đầu, của ta không phải của ngươi sao?” Mộc Tử Âm đưa tay cốc đầu nàng cười nói...Lạc Thần mỉm cười nhìn mấy người các nàng, trong lòng lại hướng Kim Nhi hỏi thăm:“Kim Nhi, quả trứng này coi bộ không đơn giản nha?”“Bên trong là một loài linh điểu có huyết mạch thần thú Thanh Loan, hơn nữa còn khá nồng đậm” Kim Nhi rất nhanh giải đáp, trong giọng điệu mang theo một tia ngoài ý muốn...Lạc Thần trái tim giật thót, Thanh Loan chính là một trong các thần thú nổi danh ở kiếp trước, tương truyền nó chính là một trong ngũ phượng, là chân chính thần thú, Thanh Loan còn là biểu tượng của sự tốt lành, đức hạnh hay sự thủychung trong chuyện tình cảm...Mặc dù không sánh bằng Phượng Hoàng, nhưng Thanh Loan tuyệt đối là tôn tại kh*ng b*...Sinh mệnh trong quả trứng không phải chân chính Thanh Loan, tuy nhiên có hệ thống nên Lạc Thần tự tin sẽ giúp nó phát triển tốt nhất...Hắn truyền âm cho mấy nữ, đem quả trứng thu hồi vào Linh Giới Châu, tránh bị người có kiến thức sâu rộng phát hiện...“Các nàng còn ai muốn chơi thử không?” Lạc Thần hướng mấy người các nàng cười, chỉ riêng quả trứng linh thú kia thì chuyến đi này có tốn bao nhiêu LinhThạch cũng xứng đáng...Bạch Tố Mai và Liễu Thi Cầm tính cách hướng nội, cũng không có ý chơi đùa, nhìn hắn mỉm cười lắc đầu...“Mộng Mộng muốn chơi nha” Tiểu nha đầu hai mắt lấp lánh non nớt xen miệng vào, những chuyện như này quả thật rất thu hút nhi đồng...“Haha, Mộng Mộng mau tiến đến, thích cục đá nào để ca ca mua cho ngươi” Lạc Thần bế nàng lên tay, tiểu nha đầu chín tuổi chỉ mới là Luyện Khí Sơ kỳ...“Mộng Mộng muốn cục này” Tiểu nha đầu cầm lên một viên đá, nấm tay nhỏ nhăn đem nó đập vỡ...

Chương 173: Ngốc nha đầu