Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 178: Ngu xuẩn mất khôn

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Nhìn Cố Chính, hai chân cấp tốc đạp lấy Mị Ảnh Bộ tiếp cận đối phương...“Ngu xuẩn mất khôn” Gố Chính cười lạnh, hắn đang lo không đuổi kịp đối phương, không ngờ người kia lại không biết điều lao đến...“Thanh Phong Kiếm Pháp - Liệt Vân Trảm”Cuồng phong nổi lên, thanh kiếm trên tay như mang theo vạn quân, hướng Lạc Thần trảm xuống...Đối diện Kiếm thế sắc bén của đối thủ, Lạc Thần âm trầm quát một tiếng: “Đại Hồng Cước”Địa Chiến Ngoa dưới chân lấp lòe ánh sáng, Tam Chuyển Thể Tu vận chuyển, Huyền Thủy linh lực cuồn cuộn gia trì vào hai chân...Lạc Thần không ngần ngại hướng kiếm khí đá mạnh... Xet...Trước ánh mắt khó tin của Cố Chính, kiếm khí do Liệt Vân Trảm ngưng tụ bị đá thành đôi, xẹt ngang hai bên bầu trời cắt đứt toàn bộ mây xanh cản trở...Cảnh tượng hùng vĩ đến cực hạn...Không cho đối phương cơ hội th* d*c, Lạc Thần một lần nữa ám sát đối thủ... “Mộc Hình Quyền”Cánh tay hình thành gốc đại thụ, mục tiêu là lồng ngực Cố Chính...“Phong Giáp” Cố Chính không cam lòng chịu đánh, thi triển vũ kỹ phòng ngự...Từng cơn gió nhanh nhạy bao vây thân thể hắn, tạo thành một lớp giáp gia thân...Nhìn tình cảnh này, Lạc Thần cười lạnh trong lòng, thế công không giảm... Mộc Hình Quyền đấm thẳng vào phong giáp...Sau hai cú đấm đầu tiên, Cố Chính ngạo nghễ mỉm cười, đối thủ không thể làm bị thương hắn, mở miệng trêu tức nói:“Phong giáp của ta là bất khả chiến ba...”Răng Rắc...Mộc Hình Quyền thành công va vào lồng ngực...Âm thanh xương gãy vang lên khiến lời nói chưa hết đã nuốt vào trong bụng... Cố Chính bị đấm bay một vòng trên không trung...Hắn ra sức ổn định cơ thể, khó tin quát lớn:“Phong giáp của ta đâu? Làm sao có thể?”Dị Mộc Phệ Thiên đã sớm đem Phong linh lực quanh thân hắn nuốt chửng sau hai cú đấm đầu tiên, cú đấm thứ ba mới là ý đồ của Lạc Thần...Cố Chính oán độc nhìn Lạc Thần, trong lòng sợ hãi trước thủ đoạn của hắn, lấy ra một viên đan dược chữa thương, tạm thời ổn định thương thế do Mộc HìnhQuyền mang lại...Cố Độn Địa đang bị Mộc Tử Âm và Thổ Hùng quấn lấy, kẻ công người thủ khiến trong lòng hắn ngày càng phẫn nộ...Thực lực của hắn vượt xa Mộc Tử Âm, lại bị Thiên cấp bảo kiếm hạn chế, có thêm Thổ Hùng thay Mộc Tử Âm đón đỡ phần lớn công kích, khiến phong cách chiến đấu mạng đổi mạng của hắn không phát huy được...Hiện tại nhìn Cố Chính bị Lạc Thần đả thương, quyết định toàn lực ra tay...“Liệt Vân Trảm”Trường kiếm tung bay, gió giục mây vân, uy lực mạnh hơn Cố Chính thi triển gấp trăm lần...

Nhìn Cố Chính, hai chân cấp tốc đạp lấy Mị Ảnh Bộ tiếp cận đối phương...

“Ngu xuẩn mất khôn” Gố Chính cười lạnh, hắn đang lo không đuổi kịp đối phương, không ngờ người kia lại không biết điều lao đến...

“Thanh Phong Kiếm Pháp - Liệt Vân Trảm”

Cuồng phong nổi lên, thanh kiếm trên tay như mang theo vạn quân, hướng Lạc Thần trảm xuống...

Đối diện Kiếm thế sắc bén của đối thủ, Lạc Thần âm trầm quát một tiếng: “Đại Hồng Cước”

Địa Chiến Ngoa dưới chân lấp lòe ánh sáng, Tam Chuyển Thể Tu vận chuyển, Huyền Thủy linh lực cuồn cuộn gia trì vào hai chân...

Lạc Thần không ngần ngại hướng kiếm khí đá mạnh... Xet...

Trước ánh mắt khó tin của Cố Chính, kiếm khí do Liệt Vân Trảm ngưng tụ bị đá thành đôi, xẹt ngang hai bên bầu trời cắt đứt toàn bộ mây xanh cản trở...

Cảnh tượng hùng vĩ đến cực hạn...

Không cho đối phương cơ hội th* d*c, Lạc Thần một lần nữa ám sát đối thủ... “Mộc Hình Quyền”

Cánh tay hình thành gốc đại thụ, mục tiêu là lồng ngực Cố Chính...

“Phong Giáp” Cố Chính không cam lòng chịu đánh, thi triển vũ kỹ phòng ngự...

Từng cơn gió nhanh nhạy bao vây thân thể hắn, tạo thành một lớp giáp gia thân...

Nhìn tình cảnh này, Lạc Thần cười lạnh trong lòng, thế công không giảm... Mộc Hình Quyền đấm thẳng vào phong giáp...

Sau hai cú đấm đầu tiên, Cố Chính ngạo nghễ mỉm cười, đối thủ không thể làm bị thương hắn, mở miệng trêu tức nói:

“Phong giáp của ta là bất khả chiến ba...”

Răng Rắc...

Mộc Hình Quyền thành công va vào lồng ngực...

Âm thanh xương gãy vang lên khiến lời nói chưa hết đã nuốt vào trong bụng... Cố Chính bị đấm bay một vòng trên không trung...

Hắn ra sức ổn định cơ thể, khó tin quát lớn:

“Phong giáp của ta đâu? Làm sao có thể?”

Dị Mộc Phệ Thiên đã sớm đem Phong linh lực quanh thân hắn nuốt chửng sau hai cú đấm đầu tiên, cú đấm thứ ba mới là ý đồ của Lạc Thần...

Cố Chính oán độc nhìn Lạc Thần, trong lòng sợ hãi trước thủ đoạn của hắn, lấy ra một viên đan dược chữa thương, tạm thời ổn định thương thế do Mộc Hình

Quyền mang lại...

Cố Độn Địa đang bị Mộc Tử Âm và Thổ Hùng quấn lấy, kẻ công người thủ khiến trong lòng hắn ngày càng phẫn nộ...

Thực lực của hắn vượt xa Mộc Tử Âm, lại bị Thiên cấp bảo kiếm hạn chế, có thêm Thổ Hùng thay Mộc Tử Âm đón đỡ phần lớn công kích, khiến phong cách chiến đấu mạng đổi mạng của hắn không phát huy được...

Hiện tại nhìn Cố Chính bị Lạc Thần đả thương, quyết định toàn lực ra tay...

“Liệt Vân Trảm”

Trường kiếm tung bay, gió giục mây vân, uy lực mạnh hơn Cố Chính thi triển gấp trăm lần...

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Nhìn Cố Chính, hai chân cấp tốc đạp lấy Mị Ảnh Bộ tiếp cận đối phương...“Ngu xuẩn mất khôn” Gố Chính cười lạnh, hắn đang lo không đuổi kịp đối phương, không ngờ người kia lại không biết điều lao đến...“Thanh Phong Kiếm Pháp - Liệt Vân Trảm”Cuồng phong nổi lên, thanh kiếm trên tay như mang theo vạn quân, hướng Lạc Thần trảm xuống...Đối diện Kiếm thế sắc bén của đối thủ, Lạc Thần âm trầm quát một tiếng: “Đại Hồng Cước”Địa Chiến Ngoa dưới chân lấp lòe ánh sáng, Tam Chuyển Thể Tu vận chuyển, Huyền Thủy linh lực cuồn cuộn gia trì vào hai chân...Lạc Thần không ngần ngại hướng kiếm khí đá mạnh... Xet...Trước ánh mắt khó tin của Cố Chính, kiếm khí do Liệt Vân Trảm ngưng tụ bị đá thành đôi, xẹt ngang hai bên bầu trời cắt đứt toàn bộ mây xanh cản trở...Cảnh tượng hùng vĩ đến cực hạn...Không cho đối phương cơ hội th* d*c, Lạc Thần một lần nữa ám sát đối thủ... “Mộc Hình Quyền”Cánh tay hình thành gốc đại thụ, mục tiêu là lồng ngực Cố Chính...“Phong Giáp” Cố Chính không cam lòng chịu đánh, thi triển vũ kỹ phòng ngự...Từng cơn gió nhanh nhạy bao vây thân thể hắn, tạo thành một lớp giáp gia thân...Nhìn tình cảnh này, Lạc Thần cười lạnh trong lòng, thế công không giảm... Mộc Hình Quyền đấm thẳng vào phong giáp...Sau hai cú đấm đầu tiên, Cố Chính ngạo nghễ mỉm cười, đối thủ không thể làm bị thương hắn, mở miệng trêu tức nói:“Phong giáp của ta là bất khả chiến ba...”Răng Rắc...Mộc Hình Quyền thành công va vào lồng ngực...Âm thanh xương gãy vang lên khiến lời nói chưa hết đã nuốt vào trong bụng... Cố Chính bị đấm bay một vòng trên không trung...Hắn ra sức ổn định cơ thể, khó tin quát lớn:“Phong giáp của ta đâu? Làm sao có thể?”Dị Mộc Phệ Thiên đã sớm đem Phong linh lực quanh thân hắn nuốt chửng sau hai cú đấm đầu tiên, cú đấm thứ ba mới là ý đồ của Lạc Thần...Cố Chính oán độc nhìn Lạc Thần, trong lòng sợ hãi trước thủ đoạn của hắn, lấy ra một viên đan dược chữa thương, tạm thời ổn định thương thế do Mộc HìnhQuyền mang lại...Cố Độn Địa đang bị Mộc Tử Âm và Thổ Hùng quấn lấy, kẻ công người thủ khiến trong lòng hắn ngày càng phẫn nộ...Thực lực của hắn vượt xa Mộc Tử Âm, lại bị Thiên cấp bảo kiếm hạn chế, có thêm Thổ Hùng thay Mộc Tử Âm đón đỡ phần lớn công kích, khiến phong cách chiến đấu mạng đổi mạng của hắn không phát huy được...Hiện tại nhìn Cố Chính bị Lạc Thần đả thương, quyết định toàn lực ra tay...“Liệt Vân Trảm”Trường kiếm tung bay, gió giục mây vân, uy lực mạnh hơn Cố Chính thi triển gấp trăm lần...

Chương 178: Ngu xuẩn mất khôn