Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 194: Nhìn tình cảnh này

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Vô số người sắc mặt đại biến, nhìn Lạc Thần oán độc hỏi: “Là ngươi giết Đại Trưởng Lão?”Lạc Thần chợt “run cầm cập” núp sau lưng nữ nhân, chỉ ba tên lão già rung giọng nói: N“Bọn hắn lại muốn khi dễ taNữ nhân trong lòng dở khóc dở cười trước nam nhân này, bất quá vẫn nghiêm mặt hướng ba lão già yêu kiêu quát:“Ta tận mắt chứng kiến các ngươi khi dễ hắn, tội đáng chém”“Mau kết Kiếm Trận” Ba lão già sắc mặt hoảng hốt, bọn hắn chính là Tứ, Tam, Nhị trưởng lão của Thanh Vân Tông, kinh nghiệm phong phú, nhận ra nữ nhân này khó chơi, bèn muốn kết trận đối phó...Đáng tiếc trước mặt thực lực tuyệt đối, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có...Tưng tưng tưng...Tiếng đàn êm dịu nhưng lại mang theo sát khí ngập trời..Nữ nhân ngồi trên lưng hạt gấy đàn, tóc dài tung bay, như tiên nữ hạ phàm, đương nhiên đó là khi không có người nam nhân ôm chặt eo nàng, quả thật pháhỏng phong cảnh...Tiếng đàn như có thể điều động Băng Linh Lực, chúng nó nhanh chóng ngưng tụ thành từng đóa bông tuyết xinh đẹp lất phất bay trên không trung...Nhìn như chậm chạp nhưng lại đột ngột tiếp cận ba tên trưởng lão... “Không xon...” Nhị trưởng lão chưa kịp nói hết câu... Bùm Bùm Bùm Bùm...Như từng viên phích lịch đạn, hoa tuyết nổ tung trên thiên không, như pháo hoa nối liền không dứt, bao trùm ba tên trưởng lão...“Chuyện gì xảy ra?”Khói bụi chưa kịp tán đi, một âm thanh dữ tợn kinh thiên động địa vang lên... Hai thân ảnh từ nơi sâu thẳm trong núi đột ngột xuất hiện...Một người trong đó là Cố Phi Thiên...Người còn lại là một lão già lưng còng, đầu trọc không có tóc, nhưng hàm râu bạc trắng lại dài tới chân...Lão già phất tay, khói bụi do vụ nổ tán đi, để lộ ba cổ thi thể đóng thành khối băng...Nhìn tình cảnh này, lão già sắc mặt âm trầm, linh lực điều động, một chưởng vỗ vào ba khối băng...Rắc...Băng nát vụn nhưng ba thi thể vẫn còn nguyên vẹn...Nhìn tình cảnh này, ánh mắt nữ nhân hơi nghiêm túc...“Lão hủ không cần biết các ngươi là ai, nhưng nếu không ăn thịt uống máu các ngươi, ta Cố Vấn Thiên thề không làm người!” Lão già khàn khàn nói, không nghe ra tức giận hay vui vẻ trong âm thanh...Lạc Thần cười lạnh: “Lão già ngươi vốn không phải người”Nói xong nhìn nữ nhân che mặt cười hề hề:“Giao lão già này cho nàng, ta làm gỏi tên còn lại!”Cố Phi Thiên nghe vậy, ánh mắt như muốn phún hỏa...Bầu không khí nhất thời...Giương cung bạt kiếm...

Vô số người sắc mặt đại biến, nhìn Lạc Thần oán độc hỏi: “Là ngươi giết Đại Trưởng Lão?”

Lạc Thần chợt “run cầm cập” núp sau lưng nữ nhân, chỉ ba tên lão già rung giọng nói: N

“Bọn hắn lại muốn khi dễ ta

Nữ nhân trong lòng dở khóc dở cười trước nam nhân này, bất quá vẫn nghiêm mặt hướng ba lão già yêu kiêu quát:

“Ta tận mắt chứng kiến các ngươi khi dễ hắn, tội đáng chém”

“Mau kết Kiếm Trận” Ba lão già sắc mặt hoảng hốt, bọn hắn chính là Tứ, Tam, Nhị trưởng lão của Thanh Vân Tông, kinh nghiệm phong phú, nhận ra nữ nhân này khó chơi, bèn muốn kết trận đối phó...

Đáng tiếc trước mặt thực lực tuyệt đối, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có...

Tưng tưng tưng...

Tiếng đàn êm dịu nhưng lại mang theo sát khí ngập trời..

Nữ nhân ngồi trên lưng hạt gấy đàn, tóc dài tung bay, như tiên nữ hạ phàm, đương nhiên đó là khi không có người nam nhân ôm chặt eo nàng, quả thật phá

hỏng phong cảnh...

Tiếng đàn như có thể điều động Băng Linh Lực, chúng nó nhanh chóng ngưng tụ thành từng đóa bông tuyết xinh đẹp lất phất bay trên không trung...

Nhìn như chậm chạp nhưng lại đột ngột tiếp cận ba tên trưởng lão... “Không xon...” Nhị trưởng lão chưa kịp nói hết câu... Bùm Bùm Bùm Bùm...

Như từng viên phích lịch đạn, hoa tuyết nổ tung trên thiên không, như pháo hoa nối liền không dứt, bao trùm ba tên trưởng lão...

“Chuyện gì xảy ra?”

Khói bụi chưa kịp tán đi, một âm thanh dữ tợn kinh thiên động địa vang lên... Hai thân ảnh từ nơi sâu thẳm trong núi đột ngột xuất hiện...

Một người trong đó là Cố Phi Thiên...

Người còn lại là một lão già lưng còng, đầu trọc không có tóc, nhưng hàm râu bạc trắng lại dài tới chân...

Lão già phất tay, khói bụi do vụ nổ tán đi, để lộ ba cổ thi thể đóng thành khối băng...

Nhìn tình cảnh này, lão già sắc mặt âm trầm, linh lực điều động, một chưởng vỗ vào ba khối băng...

Rắc...

Băng nát vụn nhưng ba thi thể vẫn còn nguyên vẹn...

Nhìn tình cảnh này, ánh mắt nữ nhân hơi nghiêm túc...

“Lão hủ không cần biết các ngươi là ai, nhưng nếu không ăn thịt uống máu các ngươi, ta Cố Vấn Thiên thề không làm người!” Lão già khàn khàn nói, không nghe ra tức giận hay vui vẻ trong âm thanh...

Lạc Thần cười lạnh: “Lão già ngươi vốn không phải người”

Nói xong nhìn nữ nhân che mặt cười hề hề:

“Giao lão già này cho nàng, ta làm gỏi tên còn lại!”

Cố Phi Thiên nghe vậy, ánh mắt như muốn phún hỏa...

Bầu không khí nhất thời...

Giương cung bạt kiếm...

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Vô số người sắc mặt đại biến, nhìn Lạc Thần oán độc hỏi: “Là ngươi giết Đại Trưởng Lão?”Lạc Thần chợt “run cầm cập” núp sau lưng nữ nhân, chỉ ba tên lão già rung giọng nói: N“Bọn hắn lại muốn khi dễ taNữ nhân trong lòng dở khóc dở cười trước nam nhân này, bất quá vẫn nghiêm mặt hướng ba lão già yêu kiêu quát:“Ta tận mắt chứng kiến các ngươi khi dễ hắn, tội đáng chém”“Mau kết Kiếm Trận” Ba lão già sắc mặt hoảng hốt, bọn hắn chính là Tứ, Tam, Nhị trưởng lão của Thanh Vân Tông, kinh nghiệm phong phú, nhận ra nữ nhân này khó chơi, bèn muốn kết trận đối phó...Đáng tiếc trước mặt thực lực tuyệt đối, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có...Tưng tưng tưng...Tiếng đàn êm dịu nhưng lại mang theo sát khí ngập trời..Nữ nhân ngồi trên lưng hạt gấy đàn, tóc dài tung bay, như tiên nữ hạ phàm, đương nhiên đó là khi không có người nam nhân ôm chặt eo nàng, quả thật pháhỏng phong cảnh...Tiếng đàn như có thể điều động Băng Linh Lực, chúng nó nhanh chóng ngưng tụ thành từng đóa bông tuyết xinh đẹp lất phất bay trên không trung...Nhìn như chậm chạp nhưng lại đột ngột tiếp cận ba tên trưởng lão... “Không xon...” Nhị trưởng lão chưa kịp nói hết câu... Bùm Bùm Bùm Bùm...Như từng viên phích lịch đạn, hoa tuyết nổ tung trên thiên không, như pháo hoa nối liền không dứt, bao trùm ba tên trưởng lão...“Chuyện gì xảy ra?”Khói bụi chưa kịp tán đi, một âm thanh dữ tợn kinh thiên động địa vang lên... Hai thân ảnh từ nơi sâu thẳm trong núi đột ngột xuất hiện...Một người trong đó là Cố Phi Thiên...Người còn lại là một lão già lưng còng, đầu trọc không có tóc, nhưng hàm râu bạc trắng lại dài tới chân...Lão già phất tay, khói bụi do vụ nổ tán đi, để lộ ba cổ thi thể đóng thành khối băng...Nhìn tình cảnh này, lão già sắc mặt âm trầm, linh lực điều động, một chưởng vỗ vào ba khối băng...Rắc...Băng nát vụn nhưng ba thi thể vẫn còn nguyên vẹn...Nhìn tình cảnh này, ánh mắt nữ nhân hơi nghiêm túc...“Lão hủ không cần biết các ngươi là ai, nhưng nếu không ăn thịt uống máu các ngươi, ta Cố Vấn Thiên thề không làm người!” Lão già khàn khàn nói, không nghe ra tức giận hay vui vẻ trong âm thanh...Lạc Thần cười lạnh: “Lão già ngươi vốn không phải người”Nói xong nhìn nữ nhân che mặt cười hề hề:“Giao lão già này cho nàng, ta làm gỏi tên còn lại!”Cố Phi Thiên nghe vậy, ánh mắt như muốn phún hỏa...Bầu không khí nhất thời...Giương cung bạt kiếm...

Chương 194: Nhìn tình cảnh này