Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 199: Vẫn là giai điệu quen thuộc ấy

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… “Đây là di vật mẫu thân để lại cho ta, phải lưu giữ bằng mọi giá” Thiếu nữ thì thào, ôm lấy cổ cầm...Nàng nhìn thi thể mẫu thân nằm im trên mặt đất, nhẹ nhàng lẩm bẩm:“Mẫu thân, Tịch nhi sẽ trở nên mạnh mẽ, sẽ giúp đệ đệ ngồi lên chiếc ghế kia, sẽ tận tay giết sạch bọn chúng”“Để Tịch nhi đàn đưa tiễn mẫu thân lần cuối!Hai bàn tay nhỏ đặt lên dây đàn, đôi mắt sưng đỏ hằng từng tơ máu nhắm lại...Tưng tưng tưng...Vẫn là giai điệu quen thuộc ấy... Tuyết Vũ Hoàng Hôn... Nhưng...Theo tâm tình của người thiếu nữ, sát khí kinh thiên cùng nỗi buồn man mát hòa vào từng đóa hoa tuyết...Gió giục mây vân...Tuyết ngưng tụ thành khối...Lại trở thành băng nhọn...Đầy trời sát khí từ đó được sinh ra...Tên của nó là:“Băng Vũ Hoàng Hôn”...Thiếu nữ liên tục gấy đàn, mặc cho cảnh vật xung quanh ngày càng trở nên hoang tàn, uy lực kinh thiên động địa gây nên chú ý của vô số cường giả xungquanh...Thiếu nữ vẫn không để ý, thế giới của nàng toàn bộ bị tiếng đàn bao phủ, cùng sự thê lương, cô tịch...Chợt, một âm thanh không đúng thời điểm vang lên bên tai:“Xú bà nương, mau tỉnh lại!”Lời nói có phần th* t*c nhưng lại chứa đầy lo lăng...Đã từ rất lâu rồi, nữ tử chưa được ai quan tâm như vậy...“Rốt cuộc là ai?” Thiếu nữ vẫn gấy đàn, nhưng bắt đầu xuất hiện tò mò...“Mau tỉnh lại! Muốn g**t ch*t ta luôn sao?” Âm thanh kia vẫn vang lên, lần này có thêm một tia tức giận...“Mặc kệ ngươi” Thiếu nữ giận dữ hừ lạnh...“Bới người ta, xú bà nương muốn hại chết nam sủng” Âm thanh vô sĩ khiến thiếu nữ hận đến nghiến răng...“Khà khà, vẫn không chịu tỉnh, xem ra ta phải dùng chiêu rồi” Âm thanh kia xuất hiện một tia hèn mọn...“Hừ, xem ngươi làm được gì” Thiếu nữ bướng bỉnh vẫn tiếp tục gấy đàn... “Tuyệt chiêu độc môn, Bóp Vếu Long Trảo Thủ”Âm thanh vô sĩ vừa nói xong, không kịp đợi thiếu nữ định thần, một cái đại trảo đã chọp đến b* ng*c tròn trịa của nàng...Thiếu nữ lông tơ dựng đứng, đôi mắt đẹp trợn tròn, một tay quất mạnh...Bên trên lưng Bạch Hạc, trên mặt Lạc Thần xuất hiện năm ngón tay đỏ chót...Băng Lam Tịch trợn tròn đôi mắt ngập nước, nhìn một bàn tay vẫn còn nằm trên b** ng*c hùng vĩ của mình, nghiến răng nghiến lợi...Lạc Thần nhìn tình cảnh này, không sợ chút nào, trái lại còn thở phào nhẹ nhõm:“Phù, cuối cùng cũng tỉnh, phải ép ta dùng tuyệt chiêu độc môn...”Thật ra Lạc Thần đã cố gắng dùng Hồn Lực câu thông nàng, nhưng không phải song tu, hiệu quả không được như ý, cuối cùng đành dùng hạ sách vô sĩ...Băng Lam Tịch nghe lời nói của hắn, lúc này mới định thần lại, nhìn trăm dặm xung quanh đã hoang tàn vắng vẻ, không ít thi thể rãi rác trên mặt đất...

“Đây là di vật mẫu thân để lại cho ta, phải lưu giữ bằng mọi giá” Thiếu nữ thì thào, ôm lấy cổ cầm...

Nàng nhìn thi thể mẫu thân nằm im trên mặt đất, nhẹ nhàng lẩm bẩm:

“Mẫu thân, Tịch nhi sẽ trở nên mạnh mẽ, sẽ giúp đệ đệ ngồi lên chiếc ghế kia, sẽ tận tay giết sạch bọn chúng”

“Để Tịch nhi đàn đưa tiễn mẫu thân lần cuối!

Hai bàn tay nhỏ đặt lên dây đàn, đôi mắt sưng đỏ hằng từng tơ máu nhắm lại...

Tưng tưng tưng...

Vẫn là giai điệu quen thuộc ấy... Tuyết Vũ Hoàng Hôn... Nhưng...

Theo tâm tình của người thiếu nữ, sát khí kinh thiên cùng nỗi buồn man mát hòa vào từng đóa hoa tuyết...

Gió giục mây vân...

Tuyết ngưng tụ thành khối...

Lại trở thành băng nhọn...

Đầy trời sát khí từ đó được sinh ra...

Tên của nó là:

“Băng Vũ Hoàng Hôn”...

Thiếu nữ liên tục gấy đàn, mặc cho cảnh vật xung quanh ngày càng trở nên hoang tàn, uy lực kinh thiên động địa gây nên chú ý của vô số cường giả xung

quanh...

Thiếu nữ vẫn không để ý, thế giới của nàng toàn bộ bị tiếng đàn bao phủ, cùng sự thê lương, cô tịch...

Chợt, một âm thanh không đúng thời điểm vang lên bên tai:

“Xú bà nương, mau tỉnh lại!”

Lời nói có phần th* t*c nhưng lại chứa đầy lo lăng...

Đã từ rất lâu rồi, nữ tử chưa được ai quan tâm như vậy...

“Rốt cuộc là ai?” Thiếu nữ vẫn gấy đàn, nhưng bắt đầu xuất hiện tò mò...

“Mau tỉnh lại! Muốn g**t ch*t ta luôn sao?” Âm thanh kia vẫn vang lên, lần này có thêm một tia tức giận...

“Mặc kệ ngươi” Thiếu nữ giận dữ hừ lạnh...

“Bới người ta, xú bà nương muốn hại chết nam sủng” Âm thanh vô sĩ khiến thiếu nữ hận đến nghiến răng...

“Khà khà, vẫn không chịu tỉnh, xem ra ta phải dùng chiêu rồi” Âm thanh kia xuất hiện một tia hèn mọn...

“Hừ, xem ngươi làm được gì” Thiếu nữ bướng bỉnh vẫn tiếp tục gấy đàn... “Tuyệt chiêu độc môn, Bóp Vếu Long Trảo Thủ”

Âm thanh vô sĩ vừa nói xong, không kịp đợi thiếu nữ định thần, một cái đại trảo đã chọp đến b* ng*c tròn trịa của nàng...

Thiếu nữ lông tơ dựng đứng, đôi mắt đẹp trợn tròn, một tay quất mạnh...

Bên trên lưng Bạch Hạc, trên mặt Lạc Thần xuất hiện năm ngón tay đỏ chót...

Băng Lam Tịch trợn tròn đôi mắt ngập nước, nhìn một bàn tay vẫn còn nằm trên b** ng*c hùng vĩ của mình, nghiến răng nghiến lợi...

Lạc Thần nhìn tình cảnh này, không sợ chút nào, trái lại còn thở phào nhẹ nhõm:

“Phù, cuối cùng cũng tỉnh, phải ép ta dùng tuyệt chiêu độc môn...”

Thật ra Lạc Thần đã cố gắng dùng Hồn Lực câu thông nàng, nhưng không phải song tu, hiệu quả không được như ý, cuối cùng đành dùng hạ sách vô sĩ...

Băng Lam Tịch nghe lời nói của hắn, lúc này mới định thần lại, nhìn trăm dặm xung quanh đã hoang tàn vắng vẻ, không ít thi thể rãi rác trên mặt đất...

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… “Đây là di vật mẫu thân để lại cho ta, phải lưu giữ bằng mọi giá” Thiếu nữ thì thào, ôm lấy cổ cầm...Nàng nhìn thi thể mẫu thân nằm im trên mặt đất, nhẹ nhàng lẩm bẩm:“Mẫu thân, Tịch nhi sẽ trở nên mạnh mẽ, sẽ giúp đệ đệ ngồi lên chiếc ghế kia, sẽ tận tay giết sạch bọn chúng”“Để Tịch nhi đàn đưa tiễn mẫu thân lần cuối!Hai bàn tay nhỏ đặt lên dây đàn, đôi mắt sưng đỏ hằng từng tơ máu nhắm lại...Tưng tưng tưng...Vẫn là giai điệu quen thuộc ấy... Tuyết Vũ Hoàng Hôn... Nhưng...Theo tâm tình của người thiếu nữ, sát khí kinh thiên cùng nỗi buồn man mát hòa vào từng đóa hoa tuyết...Gió giục mây vân...Tuyết ngưng tụ thành khối...Lại trở thành băng nhọn...Đầy trời sát khí từ đó được sinh ra...Tên của nó là:“Băng Vũ Hoàng Hôn”...Thiếu nữ liên tục gấy đàn, mặc cho cảnh vật xung quanh ngày càng trở nên hoang tàn, uy lực kinh thiên động địa gây nên chú ý của vô số cường giả xungquanh...Thiếu nữ vẫn không để ý, thế giới của nàng toàn bộ bị tiếng đàn bao phủ, cùng sự thê lương, cô tịch...Chợt, một âm thanh không đúng thời điểm vang lên bên tai:“Xú bà nương, mau tỉnh lại!”Lời nói có phần th* t*c nhưng lại chứa đầy lo lăng...Đã từ rất lâu rồi, nữ tử chưa được ai quan tâm như vậy...“Rốt cuộc là ai?” Thiếu nữ vẫn gấy đàn, nhưng bắt đầu xuất hiện tò mò...“Mau tỉnh lại! Muốn g**t ch*t ta luôn sao?” Âm thanh kia vẫn vang lên, lần này có thêm một tia tức giận...“Mặc kệ ngươi” Thiếu nữ giận dữ hừ lạnh...“Bới người ta, xú bà nương muốn hại chết nam sủng” Âm thanh vô sĩ khiến thiếu nữ hận đến nghiến răng...“Khà khà, vẫn không chịu tỉnh, xem ra ta phải dùng chiêu rồi” Âm thanh kia xuất hiện một tia hèn mọn...“Hừ, xem ngươi làm được gì” Thiếu nữ bướng bỉnh vẫn tiếp tục gấy đàn... “Tuyệt chiêu độc môn, Bóp Vếu Long Trảo Thủ”Âm thanh vô sĩ vừa nói xong, không kịp đợi thiếu nữ định thần, một cái đại trảo đã chọp đến b* ng*c tròn trịa của nàng...Thiếu nữ lông tơ dựng đứng, đôi mắt đẹp trợn tròn, một tay quất mạnh...Bên trên lưng Bạch Hạc, trên mặt Lạc Thần xuất hiện năm ngón tay đỏ chót...Băng Lam Tịch trợn tròn đôi mắt ngập nước, nhìn một bàn tay vẫn còn nằm trên b** ng*c hùng vĩ của mình, nghiến răng nghiến lợi...Lạc Thần nhìn tình cảnh này, không sợ chút nào, trái lại còn thở phào nhẹ nhõm:“Phù, cuối cùng cũng tỉnh, phải ép ta dùng tuyệt chiêu độc môn...”Thật ra Lạc Thần đã cố gắng dùng Hồn Lực câu thông nàng, nhưng không phải song tu, hiệu quả không được như ý, cuối cùng đành dùng hạ sách vô sĩ...Băng Lam Tịch nghe lời nói của hắn, lúc này mới định thần lại, nhìn trăm dặm xung quanh đã hoang tàn vắng vẻ, không ít thi thể rãi rác trên mặt đất...

Chương 199: Vẫn là giai điệu quen thuộc ấy