Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…
Chương 214: Lôi đình ngập trời
Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Trước sự vô sỉ của Lâm Khánh, ngay cả bản thân Băng Lam Tịch cũng không kịp phản ứng...Nàng và người này mặc dù đều là thành viên Băng Huyền Đế Quốc, tuy nhiên số lần tiếp xúc không nhiều...Luyện Hư Kỳ mỗi khi ra tay đều là thế như lôi đình, sơ sẩy một chút đã ăn phải quả đắng...Huống hồ gì với khoảng cách của nàng hiện tại đã không kịp xuất thủ cứu viện...ẦM..Âm thanh kinh thiên động địa truyền khắp vạn dặm, hai loại vũ kỹ Thiên Cấp rốt cuộc chính diện đối kháng cùng nhau...Như hai khỏa cực đại sao băng va chạm, Lôi Quân Ấn cùng Hợp Linh Chưởng không ngừng ma sát mảnh liệt, ý đồ muốn đem đối thủ phá hủy...Lôi đình ngập trời phô thiên cái địa và ba loại Linh Lực dung hợp một cách áp súc nhất, lại chứa đầy hủy diệt chỉ ý...Về bản chất, Lôi Quân Ấn mặc dù do Lôi Linh Lực tạo thành, hết sức bá đạo, tuy nhiên trước sự dung hợp của ba loại Linh Lực khác nhau, dần dần xuất hiệndấu hiệu bị áp chế...Hơn thế nữa dù Lôi Quân Ấn do Lâm Khánh ở trạng thái Hóa Thần Viên Mãn thi triển, nhưng nó chỉ là một Thiên Cấp Trung Phẩm Vũ Kỹ mà thôi...So với Hợp Linh Chưởng là một Vũ Kỹ Thiên Cấp Cực Phẩm kém đến tận hai cấp bậc...'Thiên Cấp, mỗi một cấp bậc nhỏ cũng chênh lệch như trời và đất, huống chỉ Hợp Linh Chưởng là vũ kỹ do Ngũ Hành Đại Đế sáng tạo?Theo lời của Kim Nhi, Ngũ Hành Đại Đế là nhân vật cấp bậc siêu cường đại, khi còn trẻ chính là tuyệt thế thiên tài trấn áp một thời đại, không người trong cùngthế hệ có thể sánh vai...Vì lẽ đó mà lúc này, Lôi Quân Ấn dần bị tia năng lượng kh*ng b* xuyên thủng mà qua, lôi đình ngập trời bắt đầu có dấu hiệu tan vỡ...Toàn bộ cảnh tượng này bị Lâm Khánh thu vào cảm ứng của Thần Thức, gương mặt hẳn càng thêm trở nên vặn vẹo dữ tợn...Lôi Quân Ấn chính là một trong các Vũ Kỹ công kích lợi hại nhất của Lâm Gia, hiện tại càng là bị kẻ này đánh bại, điều này khiến Lâm Khánh càng cảm thấy quyết định hạ sát thủ của mình là hoàn toàn đúng đắn...Người này quá mức kh*ng b*...Nếu để đối phương tiếp tục trưởng thành, Lâm gia và Nhị Hoàng Tử sẽ có thêm một đại địch chí mạng...“Haha, trước thực lực tuyệt đối, thiên phú chỉ là giấc mơ tương lai viễn vong, chết đi cho ta!”Lâm Khánh dữ tợn cười lớn, Lôi Báo Trảo đã tiếp cận lòng ngực đối thủ...Sát khí mãnh liệt đem Lạc Thần bao trùm, tuy nhiên gương mặt của hắn lúc này chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ...Chỉ là con mắt màu trắng bạc đã bao phủ bởi lửa giận ngập trời... Lạc Thần lần này động sát ý mãnh liệt...“Bên trong có phong ấn một kích toàn lực của ta, đủ sức trọng thương Luyện Hư Trung Kỳ nếu thành công đánh lén!”Âm thanh ôn nhu đầy vẻ quan tâm của nữ nhân kia vang vảng bên tai hắn, trong lúc Lôi Báo Trảo sắp chạm đến lồng ngực mình, một khối đá xuất hiện trước ngực, ngăn chặn lấy Lôi Trảo tàn độc kia...“Không cần trọng thương Luyện Hư Kỳ, giết Luyện Hư Sơ Kỳ là tốt lắm rồi!” Lạc Thần cười gần một tiếng, tốc biến triển khai...Lôi Báo Trảo thành công chém ngang khối đá một cách dễ dàng trước ánh mắt nghi ngờ của Lâm Khánh...Theo sau đó, một cơn chấn động kịch liệt, hư không triệt để đổ nát, ngập trời hỏa diễm gào thét mà ra...Bên trong Hỏa Diễm che phủ đất trời kia, loáng thoáng có thể nghe thấy Lôi Đình đang phẫn nộ gào thét xen lẫn...Sắc mặt Lâm Khánh đại biến, chỉ có thể trơ mắt nhìn vô tận sát cơ cuốn lấy chính mình, thân thể hản trực tiếp bị hỏa diễm và lôi đình kh*ng b* bao phủ một cách triệt để...Lôi Hỏa Huyền Công - Một lần nữa hiện thế...Lạc Thần so với Lâm Khánh không khá hơn là bao, mặc dù đã tốc biến ba lần liên tục, tuy nhiên phạm vi một kích này quá mức rộng lớn, hắn vẫn bị trúng chiêu...Chỉ thấy một nửa máu thịt trên cơ thể hắn đã triệt để biến mất, lộ ra xương cốt trắng xóa bên trong, máu me liên tục rơi vãi từng giọt, đầu tóc toàn bộ bị thiêutrụi...Một nửa gương mặt Lạc Thần tái nhợt không còn chút máu, nửa còn lại lộ ra xương đầu lâu trắng phếu, diện mạo như tu la dữ tợn...'Thê thảm đến cực điểm, lần trọng thương nặng nhất từ trước đến nay...Bịch...Lạc Thần quy gối xuống mặt đất, nhìn biển lửa lôi đình đang hừng hụt thiêu đốt và ăn mòn, toàn bộ Thanh Vân Sơn Mạch trở thành địa ngục, đất đai khô cẵn, sơn phong đổ nát, biển lửa ngập trời...Để mặc cơ thể đổ gục, một mùi hương thơm ngát mát lạnh truyền vào mũi...Hiện tại hắn đã mất đi cảm giác đau đớn, cố gắng duy trì một tia tỉnh táo, ngẩng gương mặt dữ tợn nhìn lên...Trong tầm quan sát mờ ảo, một đôi mắt như đại dương to tròn ngập nước mang theo cảm giác phức tạp, có đau lòng, có tự trách, cũng có một tia hối hận...
Trước sự vô sỉ của Lâm Khánh, ngay cả bản thân Băng Lam Tịch cũng không kịp phản ứng...
Nàng và người này mặc dù đều là thành viên Băng Huyền Đế Quốc, tuy nhiên số lần tiếp xúc không nhiều...
Luyện Hư Kỳ mỗi khi ra tay đều là thế như lôi đình, sơ sẩy một chút đã ăn phải quả đắng...
Huống hồ gì với khoảng cách của nàng hiện tại đã không kịp xuất thủ cứu viện...
ẦM..
Âm thanh kinh thiên động địa truyền khắp vạn dặm, hai loại vũ kỹ Thiên Cấp rốt cuộc chính diện đối kháng cùng nhau...
Như hai khỏa cực đại sao băng va chạm, Lôi Quân Ấn cùng Hợp Linh Chưởng không ngừng ma sát mảnh liệt, ý đồ muốn đem đối thủ phá hủy...
Lôi đình ngập trời phô thiên cái địa và ba loại Linh Lực dung hợp một cách áp súc nhất, lại chứa đầy hủy diệt chỉ ý...
Về bản chất, Lôi Quân Ấn mặc dù do Lôi Linh Lực tạo thành, hết sức bá đạo, tuy nhiên trước sự dung hợp của ba loại Linh Lực khác nhau, dần dần xuất hiện
dấu hiệu bị áp chế...
Hơn thế nữa dù Lôi Quân Ấn do Lâm Khánh ở trạng thái Hóa Thần Viên Mãn thi triển, nhưng nó chỉ là một Thiên Cấp Trung Phẩm Vũ Kỹ mà thôi...
So với Hợp Linh Chưởng là một Vũ Kỹ Thiên Cấp Cực Phẩm kém đến tận hai cấp bậc...
'Thiên Cấp, mỗi một cấp bậc nhỏ cũng chênh lệch như trời và đất, huống chỉ Hợp Linh Chưởng là vũ kỹ do Ngũ Hành Đại Đế sáng tạo?
Theo lời của Kim Nhi, Ngũ Hành Đại Đế là nhân vật cấp bậc siêu cường đại, khi còn trẻ chính là tuyệt thế thiên tài trấn áp một thời đại, không người trong cùng
thế hệ có thể sánh vai...
Vì lẽ đó mà lúc này, Lôi Quân Ấn dần bị tia năng lượng kh*ng b* xuyên thủng mà qua, lôi đình ngập trời bắt đầu có dấu hiệu tan vỡ...
Toàn bộ cảnh tượng này bị Lâm Khánh thu vào cảm ứng của Thần Thức, gương mặt hẳn càng thêm trở nên vặn vẹo dữ tợn...
Lôi Quân Ấn chính là một trong các Vũ Kỹ công kích lợi hại nhất của Lâm Gia, hiện tại càng là bị kẻ này đánh bại, điều này khiến Lâm Khánh càng cảm thấy quyết định hạ sát thủ của mình là hoàn toàn đúng đắn...
Người này quá mức kh*ng b*...
Nếu để đối phương tiếp tục trưởng thành, Lâm gia và Nhị Hoàng Tử sẽ có thêm một đại địch chí mạng...
“Haha, trước thực lực tuyệt đối, thiên phú chỉ là giấc mơ tương lai viễn vong, chết đi cho ta!”
Lâm Khánh dữ tợn cười lớn, Lôi Báo Trảo đã tiếp cận lòng ngực đối thủ...
Sát khí mãnh liệt đem Lạc Thần bao trùm, tuy nhiên gương mặt của hắn lúc này chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ...
Chỉ là con mắt màu trắng bạc đã bao phủ bởi lửa giận ngập trời... Lạc Thần lần này động sát ý mãnh liệt...
“Bên trong có phong ấn một kích toàn lực của ta, đủ sức trọng thương Luyện Hư Trung Kỳ nếu thành công đánh lén!”
Âm thanh ôn nhu đầy vẻ quan tâm của nữ nhân kia vang vảng bên tai hắn, trong lúc Lôi Báo Trảo sắp chạm đến lồng ngực mình, một khối đá xuất hiện trước ngực, ngăn chặn lấy Lôi Trảo tàn độc kia...
“Không cần trọng thương Luyện Hư Kỳ, giết Luyện Hư Sơ Kỳ là tốt lắm rồi!” Lạc Thần cười gần một tiếng, tốc biến triển khai...
Lôi Báo Trảo thành công chém ngang khối đá một cách dễ dàng trước ánh mắt nghi ngờ của Lâm Khánh...
Theo sau đó, một cơn chấn động kịch liệt, hư không triệt để đổ nát, ngập trời hỏa diễm gào thét mà ra...
Bên trong Hỏa Diễm che phủ đất trời kia, loáng thoáng có thể nghe thấy Lôi Đình đang phẫn nộ gào thét xen lẫn...
Sắc mặt Lâm Khánh đại biến, chỉ có thể trơ mắt nhìn vô tận sát cơ cuốn lấy chính mình, thân thể hản trực tiếp bị hỏa diễm và lôi đình kh*ng b* bao phủ một cách triệt để...
Lôi Hỏa Huyền Công - Một lần nữa hiện thế...
Lạc Thần so với Lâm Khánh không khá hơn là bao, mặc dù đã tốc biến ba lần liên tục, tuy nhiên phạm vi một kích này quá mức rộng lớn, hắn vẫn bị trúng chiêu...
Chỉ thấy một nửa máu thịt trên cơ thể hắn đã triệt để biến mất, lộ ra xương cốt trắng xóa bên trong, máu me liên tục rơi vãi từng giọt, đầu tóc toàn bộ bị thiêu
trụi...
Một nửa gương mặt Lạc Thần tái nhợt không còn chút máu, nửa còn lại lộ ra xương đầu lâu trắng phếu, diện mạo như tu la dữ tợn...
'Thê thảm đến cực điểm, lần trọng thương nặng nhất từ trước đến nay...
Bịch...
Lạc Thần quy gối xuống mặt đất, nhìn biển lửa lôi đình đang hừng hụt thiêu đốt và ăn mòn, toàn bộ Thanh Vân Sơn Mạch trở thành địa ngục, đất đai khô cẵn, sơn phong đổ nát, biển lửa ngập trời...
Để mặc cơ thể đổ gục, một mùi hương thơm ngát mát lạnh truyền vào mũi...
Hiện tại hắn đã mất đi cảm giác đau đớn, cố gắng duy trì một tia tỉnh táo, ngẩng gương mặt dữ tợn nhìn lên...
Trong tầm quan sát mờ ảo, một đôi mắt như đại dương to tròn ngập nước mang theo cảm giác phức tạp, có đau lòng, có tự trách, cũng có một tia hối hận...
Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Trước sự vô sỉ của Lâm Khánh, ngay cả bản thân Băng Lam Tịch cũng không kịp phản ứng...Nàng và người này mặc dù đều là thành viên Băng Huyền Đế Quốc, tuy nhiên số lần tiếp xúc không nhiều...Luyện Hư Kỳ mỗi khi ra tay đều là thế như lôi đình, sơ sẩy một chút đã ăn phải quả đắng...Huống hồ gì với khoảng cách của nàng hiện tại đã không kịp xuất thủ cứu viện...ẦM..Âm thanh kinh thiên động địa truyền khắp vạn dặm, hai loại vũ kỹ Thiên Cấp rốt cuộc chính diện đối kháng cùng nhau...Như hai khỏa cực đại sao băng va chạm, Lôi Quân Ấn cùng Hợp Linh Chưởng không ngừng ma sát mảnh liệt, ý đồ muốn đem đối thủ phá hủy...Lôi đình ngập trời phô thiên cái địa và ba loại Linh Lực dung hợp một cách áp súc nhất, lại chứa đầy hủy diệt chỉ ý...Về bản chất, Lôi Quân Ấn mặc dù do Lôi Linh Lực tạo thành, hết sức bá đạo, tuy nhiên trước sự dung hợp của ba loại Linh Lực khác nhau, dần dần xuất hiệndấu hiệu bị áp chế...Hơn thế nữa dù Lôi Quân Ấn do Lâm Khánh ở trạng thái Hóa Thần Viên Mãn thi triển, nhưng nó chỉ là một Thiên Cấp Trung Phẩm Vũ Kỹ mà thôi...So với Hợp Linh Chưởng là một Vũ Kỹ Thiên Cấp Cực Phẩm kém đến tận hai cấp bậc...'Thiên Cấp, mỗi một cấp bậc nhỏ cũng chênh lệch như trời và đất, huống chỉ Hợp Linh Chưởng là vũ kỹ do Ngũ Hành Đại Đế sáng tạo?Theo lời của Kim Nhi, Ngũ Hành Đại Đế là nhân vật cấp bậc siêu cường đại, khi còn trẻ chính là tuyệt thế thiên tài trấn áp một thời đại, không người trong cùngthế hệ có thể sánh vai...Vì lẽ đó mà lúc này, Lôi Quân Ấn dần bị tia năng lượng kh*ng b* xuyên thủng mà qua, lôi đình ngập trời bắt đầu có dấu hiệu tan vỡ...Toàn bộ cảnh tượng này bị Lâm Khánh thu vào cảm ứng của Thần Thức, gương mặt hẳn càng thêm trở nên vặn vẹo dữ tợn...Lôi Quân Ấn chính là một trong các Vũ Kỹ công kích lợi hại nhất của Lâm Gia, hiện tại càng là bị kẻ này đánh bại, điều này khiến Lâm Khánh càng cảm thấy quyết định hạ sát thủ của mình là hoàn toàn đúng đắn...Người này quá mức kh*ng b*...Nếu để đối phương tiếp tục trưởng thành, Lâm gia và Nhị Hoàng Tử sẽ có thêm một đại địch chí mạng...“Haha, trước thực lực tuyệt đối, thiên phú chỉ là giấc mơ tương lai viễn vong, chết đi cho ta!”Lâm Khánh dữ tợn cười lớn, Lôi Báo Trảo đã tiếp cận lòng ngực đối thủ...Sát khí mãnh liệt đem Lạc Thần bao trùm, tuy nhiên gương mặt của hắn lúc này chỉ có sự bình tĩnh đến đáng sợ...Chỉ là con mắt màu trắng bạc đã bao phủ bởi lửa giận ngập trời... Lạc Thần lần này động sát ý mãnh liệt...“Bên trong có phong ấn một kích toàn lực của ta, đủ sức trọng thương Luyện Hư Trung Kỳ nếu thành công đánh lén!”Âm thanh ôn nhu đầy vẻ quan tâm của nữ nhân kia vang vảng bên tai hắn, trong lúc Lôi Báo Trảo sắp chạm đến lồng ngực mình, một khối đá xuất hiện trước ngực, ngăn chặn lấy Lôi Trảo tàn độc kia...“Không cần trọng thương Luyện Hư Kỳ, giết Luyện Hư Sơ Kỳ là tốt lắm rồi!” Lạc Thần cười gần một tiếng, tốc biến triển khai...Lôi Báo Trảo thành công chém ngang khối đá một cách dễ dàng trước ánh mắt nghi ngờ của Lâm Khánh...Theo sau đó, một cơn chấn động kịch liệt, hư không triệt để đổ nát, ngập trời hỏa diễm gào thét mà ra...Bên trong Hỏa Diễm che phủ đất trời kia, loáng thoáng có thể nghe thấy Lôi Đình đang phẫn nộ gào thét xen lẫn...Sắc mặt Lâm Khánh đại biến, chỉ có thể trơ mắt nhìn vô tận sát cơ cuốn lấy chính mình, thân thể hản trực tiếp bị hỏa diễm và lôi đình kh*ng b* bao phủ một cách triệt để...Lôi Hỏa Huyền Công - Một lần nữa hiện thế...Lạc Thần so với Lâm Khánh không khá hơn là bao, mặc dù đã tốc biến ba lần liên tục, tuy nhiên phạm vi một kích này quá mức rộng lớn, hắn vẫn bị trúng chiêu...Chỉ thấy một nửa máu thịt trên cơ thể hắn đã triệt để biến mất, lộ ra xương cốt trắng xóa bên trong, máu me liên tục rơi vãi từng giọt, đầu tóc toàn bộ bị thiêutrụi...Một nửa gương mặt Lạc Thần tái nhợt không còn chút máu, nửa còn lại lộ ra xương đầu lâu trắng phếu, diện mạo như tu la dữ tợn...'Thê thảm đến cực điểm, lần trọng thương nặng nhất từ trước đến nay...Bịch...Lạc Thần quy gối xuống mặt đất, nhìn biển lửa lôi đình đang hừng hụt thiêu đốt và ăn mòn, toàn bộ Thanh Vân Sơn Mạch trở thành địa ngục, đất đai khô cẵn, sơn phong đổ nát, biển lửa ngập trời...Để mặc cơ thể đổ gục, một mùi hương thơm ngát mát lạnh truyền vào mũi...Hiện tại hắn đã mất đi cảm giác đau đớn, cố gắng duy trì một tia tỉnh táo, ngẩng gương mặt dữ tợn nhìn lên...Trong tầm quan sát mờ ảo, một đôi mắt như đại dương to tròn ngập nước mang theo cảm giác phức tạp, có đau lòng, có tự trách, cũng có một tia hối hận...