Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 261: Cao chừng chục trượng

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Lang Keo ngửa đầu lên mặt trăng tru lên, âm thanh thê lương mà lãnh khốc, như sói hoang cô độc phát hiện ra con mồi, làm lòng người bất an...Theo sau đó, y phục toàn thân rách nát, thân thể nhanh chóng biển đổi...Cao chừng chục trượng...Lông mao dài ra bao trùm toàn thân, tứ chỉ lực lưỡng phủ đầy gân xanh như: bốn thanh cổ thụ, miệng rộng chảy đầy nước dảy, đôi mắt sắt lạm đỏ ngầu, răng năng kiên cố bén nhọn như mũi khoang...Hiện ra bản thể...Địa Lang nhất tộc, chủng tộc hung tàn lại nổi danh về công thủ toàn diện, tốc. độ linh động, là thợ săn mồi khát máu...RỐNG...Lang Keo hướng Tiểu Sư gầm lên một tiếng thị uy, một luồng bão cát thoáng qua, thân thể nó đã như một ngọn núi lao đến...Nhìn đối thủ vừa sức mình, Tiểu Sư trong mắt hiện lên một tia chiến ý, Lôi Đình bộc phát càng thêm dữ dội, dùng tốc độ tối đa nhào đến đối thủ...“Địa Sát Trảo!” Lang Keo rú lên một tiếng, móng vuốt từ hai chỉ trước muốn xé nát thân thể Tiểu Sư...“Chết đi!” Một âm thanh nữ nhân tràn đây cuồng dã vang lên, Tiểu Sư đồng thời nâng lên hai chi trước, bên trên có vô tận Lôi Đình bao trùm...ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG.. Liên tục là những pha va chạm mảnh liệt chấn động cả một vùng trời...Cả hai sử dụng toàn bộ bản năng hung tàn của Yêu Thú ăn thịt, đau đớn như không tồn tại, chỉ có điên cuồng sát thương đối thủ...Ăn miếng trả miếng...Trong thời gian ngắn khó phân thắng bại...Ở một chiến tuyến khác, thân ảnh Lạc Thần cùng lúc xuất hiện như một bóng ma phía sau lưng Bức Kiệt...Vô tận Huyền Thủy điều động phủ lấy đôi chân, Địa Chiến Ngoa kết hợp thêm Thể Tu lực lượng...Đại Hồng Cước triển khai, như biển cả thét gào, nặng nề đạp tới...Bức Kiệt toàn thân sởn cả tóc gáy, vốn tinh thông ám sát như hắn có tốc độ kinh khủng vô cùng, lần này lại bị một người xuất hiện phía sau lưng mới hay biết được...Tình huống này quá mức nguy hiểm...Bất quá hắn là thiên tài trên Thiên Yêu Bảng, không phải kẻ tâm thường gì, đôi cánh da phía sau đập mạnh...Muốn dùng đôi cánh ngăn cản Công Kích của Lạc Thần... “Hự!Bức Kiệt như một tấm giẻ rách bị đá văng, trong miệng phụt ra một ngụm máu tươi...Hiển nhiên hắn đã quá xem thường đối thủ, công kích của Lạc Thần uy lực vượt xa tưởng tượng của hắn...“Khốn kiếp! Ngươi sẽ hối hận vì hành động này!” Bức Kiệt oán độc nhìn chăm chăm Lạc Thần...Nếu ánh mắt có thể giết người có lẽ Lạc Thần đã sớm bị chết trăm ngàn lần...Một cọng Linh Dược có khả năng trị thương được Bức Kiệt nuốt vào, thương thế do một cước kia dần ổn định...Hắn nhẹ nhàng vũ động hai cánh, chỉ thoáng chốc đã hòa mình trong bóng tối...“Muốn chạy?” Lạc Thần cười lạnh một tiếng, Thấu Thí Vạn Lý cấp tốc triển khai...Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn lập lòe ánh sáng, toàn bộ phạm vi xung quanh không thoát khỏi tâm mắt...Vừa muốn truy kích theo Bức Kiệt, hai thân ảnh bất chợt xuất hiện đã trước sau kẹp lấy hắn, mang theo công kích có lực lượng nặng nề đập xuống...“Còn chúng ta đây!” Hầu Tú gầm lên, Đinh Ba không chút nương tay đập xuống trước mặt Lạc Thần...

Lang Keo ngửa đầu lên mặt trăng tru lên, âm thanh thê lương mà lãnh khốc, như sói hoang cô độc phát hiện ra con mồi, làm lòng người bất an...

Theo sau đó, y phục toàn thân rách nát, thân thể nhanh chóng biển đổi...

Cao chừng chục trượng...

Lông mao dài ra bao trùm toàn thân, tứ chỉ lực lưỡng phủ đầy gân xanh như: bốn thanh cổ thụ, miệng rộng chảy đầy nước dảy, đôi mắt sắt lạm đỏ ngầu, răng năng kiên cố bén nhọn như mũi khoang...

Hiện ra bản thể...

Địa Lang nhất tộc, chủng tộc hung tàn lại nổi danh về công thủ toàn diện, tốc. độ linh động, là thợ săn mồi khát máu...

RỐNG...

Lang Keo hướng Tiểu Sư gầm lên một tiếng thị uy, một luồng bão cát thoáng qua, thân thể nó đã như một ngọn núi lao đến...

Nhìn đối thủ vừa sức mình, Tiểu Sư trong mắt hiện lên một tia chiến ý, Lôi Đình bộc phát càng thêm dữ dội, dùng tốc độ tối đa nhào đến đối thủ...

“Địa Sát Trảo!” Lang Keo rú lên một tiếng, móng vuốt từ hai chỉ trước muốn xé nát thân thể Tiểu Sư...

“Chết đi!” Một âm thanh nữ nhân tràn đây cuồng dã vang lên, Tiểu Sư đồng thời nâng lên hai chi trước, bên trên có vô tận Lôi Đình bao trùm...

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG.. Liên tục là những pha va chạm mảnh liệt chấn động cả một vùng trời...

Cả hai sử dụng toàn bộ bản năng hung tàn của Yêu Thú ăn thịt, đau đớn như không tồn tại, chỉ có điên cuồng sát thương đối thủ...

Ăn miếng trả miếng...

Trong thời gian ngắn khó phân thắng bại...

Ở một chiến tuyến khác, thân ảnh Lạc Thần cùng lúc xuất hiện như một bóng ma phía sau lưng Bức Kiệt...

Vô tận Huyền Thủy điều động phủ lấy đôi chân, Địa Chiến Ngoa kết hợp thêm Thể Tu lực lượng...

Đại Hồng Cước triển khai, như biển cả thét gào, nặng nề đạp tới...

Bức Kiệt toàn thân sởn cả tóc gáy, vốn tinh thông ám sát như hắn có tốc độ kinh khủng vô cùng, lần này lại bị một người xuất hiện phía sau lưng mới hay biết được...

Tình huống này quá mức nguy hiểm...

Bất quá hắn là thiên tài trên Thiên Yêu Bảng, không phải kẻ tâm thường gì, đôi cánh da phía sau đập mạnh...

Muốn dùng đôi cánh ngăn cản Công Kích của Lạc Thần... “

Hự!

Bức Kiệt như một tấm giẻ rách bị đá văng, trong miệng phụt ra một ngụm máu tươi...

Hiển nhiên hắn đã quá xem thường đối thủ, công kích của Lạc Thần uy lực vượt xa tưởng tượng của hắn...

“Khốn kiếp! Ngươi sẽ hối hận vì hành động này!” Bức Kiệt oán độc nhìn chăm chăm Lạc Thần...

Nếu ánh mắt có thể giết người có lẽ Lạc Thần đã sớm bị chết trăm ngàn lần...

Một cọng Linh Dược có khả năng trị thương được Bức Kiệt nuốt vào, thương thế do một cước kia dần ổn định...

Hắn nhẹ nhàng vũ động hai cánh, chỉ thoáng chốc đã hòa mình trong bóng tối...

“Muốn chạy?” Lạc Thần cười lạnh một tiếng, Thấu Thí Vạn Lý cấp tốc triển khai...

Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn lập lòe ánh sáng, toàn bộ phạm vi xung quanh không thoát khỏi tâm mắt...

Vừa muốn truy kích theo Bức Kiệt, hai thân ảnh bất chợt xuất hiện đã trước sau kẹp lấy hắn, mang theo công kích có lực lượng nặng nề đập xuống...

“Còn chúng ta đây!” Hầu Tú gầm lên, Đinh Ba không chút nương tay đập xuống trước mặt Lạc Thần...

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Lang Keo ngửa đầu lên mặt trăng tru lên, âm thanh thê lương mà lãnh khốc, như sói hoang cô độc phát hiện ra con mồi, làm lòng người bất an...Theo sau đó, y phục toàn thân rách nát, thân thể nhanh chóng biển đổi...Cao chừng chục trượng...Lông mao dài ra bao trùm toàn thân, tứ chỉ lực lưỡng phủ đầy gân xanh như: bốn thanh cổ thụ, miệng rộng chảy đầy nước dảy, đôi mắt sắt lạm đỏ ngầu, răng năng kiên cố bén nhọn như mũi khoang...Hiện ra bản thể...Địa Lang nhất tộc, chủng tộc hung tàn lại nổi danh về công thủ toàn diện, tốc. độ linh động, là thợ săn mồi khát máu...RỐNG...Lang Keo hướng Tiểu Sư gầm lên một tiếng thị uy, một luồng bão cát thoáng qua, thân thể nó đã như một ngọn núi lao đến...Nhìn đối thủ vừa sức mình, Tiểu Sư trong mắt hiện lên một tia chiến ý, Lôi Đình bộc phát càng thêm dữ dội, dùng tốc độ tối đa nhào đến đối thủ...“Địa Sát Trảo!” Lang Keo rú lên một tiếng, móng vuốt từ hai chỉ trước muốn xé nát thân thể Tiểu Sư...“Chết đi!” Một âm thanh nữ nhân tràn đây cuồng dã vang lên, Tiểu Sư đồng thời nâng lên hai chi trước, bên trên có vô tận Lôi Đình bao trùm...ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG.. Liên tục là những pha va chạm mảnh liệt chấn động cả một vùng trời...Cả hai sử dụng toàn bộ bản năng hung tàn của Yêu Thú ăn thịt, đau đớn như không tồn tại, chỉ có điên cuồng sát thương đối thủ...Ăn miếng trả miếng...Trong thời gian ngắn khó phân thắng bại...Ở một chiến tuyến khác, thân ảnh Lạc Thần cùng lúc xuất hiện như một bóng ma phía sau lưng Bức Kiệt...Vô tận Huyền Thủy điều động phủ lấy đôi chân, Địa Chiến Ngoa kết hợp thêm Thể Tu lực lượng...Đại Hồng Cước triển khai, như biển cả thét gào, nặng nề đạp tới...Bức Kiệt toàn thân sởn cả tóc gáy, vốn tinh thông ám sát như hắn có tốc độ kinh khủng vô cùng, lần này lại bị một người xuất hiện phía sau lưng mới hay biết được...Tình huống này quá mức nguy hiểm...Bất quá hắn là thiên tài trên Thiên Yêu Bảng, không phải kẻ tâm thường gì, đôi cánh da phía sau đập mạnh...Muốn dùng đôi cánh ngăn cản Công Kích của Lạc Thần... “Hự!Bức Kiệt như một tấm giẻ rách bị đá văng, trong miệng phụt ra một ngụm máu tươi...Hiển nhiên hắn đã quá xem thường đối thủ, công kích của Lạc Thần uy lực vượt xa tưởng tượng của hắn...“Khốn kiếp! Ngươi sẽ hối hận vì hành động này!” Bức Kiệt oán độc nhìn chăm chăm Lạc Thần...Nếu ánh mắt có thể giết người có lẽ Lạc Thần đã sớm bị chết trăm ngàn lần...Một cọng Linh Dược có khả năng trị thương được Bức Kiệt nuốt vào, thương thế do một cước kia dần ổn định...Hắn nhẹ nhàng vũ động hai cánh, chỉ thoáng chốc đã hòa mình trong bóng tối...“Muốn chạy?” Lạc Thần cười lạnh một tiếng, Thấu Thí Vạn Lý cấp tốc triển khai...Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn lập lòe ánh sáng, toàn bộ phạm vi xung quanh không thoát khỏi tâm mắt...Vừa muốn truy kích theo Bức Kiệt, hai thân ảnh bất chợt xuất hiện đã trước sau kẹp lấy hắn, mang theo công kích có lực lượng nặng nề đập xuống...“Còn chúng ta đây!” Hầu Tú gầm lên, Đinh Ba không chút nương tay đập xuống trước mặt Lạc Thần...

Chương 261: Cao chừng chục trượng