Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…
Chương 356: Hắc Liệt Báo
Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Tại một góc rừng rậm khác, trên gương mặt tuyệt mỹ của Mộc Tử Âm hiện lên nét nghiêm túc, bởi trước mặt nàng, một con Yêu Thú có diện mạo dữ tợn, thận trọng áp sát, móng vuốt sắt nhọn như sẵn sàng xé nát thân thể con mồi bất cứ lúc nào...Đây là một con báo đen, tứ chỉ linh hoạt khỏe khoản, thân thể tràn đầy cơ bắp, tốc độ lại nổi tiếng nhanh nhẹn trong số các loài yêu thú ăn thịt, tính cách táo bạo thường truy đuổi con mồi đến cuối cùng, không chết không thôi...Hắc Liệt Báo...Khí tức trên thân nó tỏa ra lúc này rõ ràng là Tứ giai Trung Kỳ yêu thú, tu vi so với Mộc Tử Âm hiện tại còn cao hơn một tiểu cấp bậc...Chợt, Hắc Liệt Báo động... Vụt...'Theo một tiếng xé gió vang lên, tứ chi nó đạp mạnh lên mặt đất, vươn dài móng vuốt hướng người đẹp vồ đến...“Hừ!” Mộc Tử Âm thốt lên một tiếng, nếu là tình huống bình thường, đối với loại Yêu Thú tứ cấp này nàng chỉ một kiếm là chém đầu, hiện tại tu vi chỉ có Nguyên Anh Sơ Kỳ, vì lẽ đó cũng không dám xem thường...Hai chân dẫm xuống mặt đất, thân ảnh đã xuất hiện trên không trung...Bằng vào kinh nghiệm qua nhiều trận chiến, nàng hiểu khi chiến đấu với yêu thú linh hoạt như Hắc Liệt Báo, rời xa rừng cây là một lựa chọn sáng suốt nhất...Vì lẽ đó thi triển ngự không phi hành, tách khỏi cây cối um tùm, hạn chế tối đa khả năng của Hắc Liệt Báo...Quả nhiên trong mắt Hắc Liệt Báo xuất hiện một tia dữ tợn, nhân loại này rõ ràng đã nắm được điểm yếu của nó, bất quá vì tự tin thực lực cao hơn đối phương, nó không ngần ngại chút nào, tứ chỉ đạp mạnh lên thân cây, lao vút lên không...Móng vuốt mang theo sát khí cường liệt, lần nữa vồ đến Mộc Tử Âm...Đối diện với cái bóng đang lao đến vùn vụt, một thanh Mộc kiếm bình thường xuất hiện trên tay Mộc Tử Âm, môi thơm nhẹ quát:“Hồ Điệp Kiếm Pháp - Vũ Điệu Hồ Điệp!”'Thân ảnh nàng biến mất tại vị trí cũ, bay lượn lờ trên không trung như cánh bướm, thoát ẩn thoát hiện, mộc kiếm trong tay vũ động, phát ra từng làn kiếm khí...Kiếm khí không sắt bén nhưng lại mang theo sự linh hoạt khôn lường và sát cơ trí mạng, Hắc Liệt Báo cảm nhận được nguy hiểm, phải tạm thời từ bỏ tấn công, linh hoạt di động với tốc độ cao né tránh...Mộc Tử Âm thấy tình cảnh này, nhàn nhạt cười một tiếng, một tay kết ấn:“Vạn Mộc Trói Buộc”Vô số Mộc hệ nguyên tố theo ý niệm của nàng hình thành từng thanh dây leo hướng Hắc Liệt Báo trói đến...GỪHắc Liệt Báo cũng không phải dạng vừa, móng vuốt sắt nhọn của nó vồ lên không trung, khí thế sắc bén cắt đứt dây leo do Mộc Tử Âm tạo ra...Vừa hành động xong, nó xoay người muốn tiến hành phản kích...Chỉ là thân ảnh nữ nhân đã sớm biến mất, cảm giác nguy hiểm của bản năng yêu thú dâng lên mãnh liệt, Hắc Liệt Báo muốn xoay thân né tránh...Đáng tiếc, Mộc Tử Âm làm sao cho nó cơ hội?Kinh nghiệm chỉnh chiến nhiều năm của Hóa Thần Kỳ không phải một con Tứ giai yêu thú có thể sánh bằng, Vạn Mộc Trói Buộc chỉ là đòn đánh lạc hướng, sát chiêu chính thức xuất hiện...“Hồ Điệp Áp Sát!”Thân ảnh nữ nhân xuất hiện áp sát yêu thú, vị trí thợ săn và con mồi hoàn toàn chuyển đổi, mộc kiếm trong tay hướng về đầu Hắc Liệt Báo chém mạnh...“RỐNG”Hắc Liệt Báo hết đường né tránh, vì tốc độ của Mộc Tử Âm không kém nó chút nào, chỉ có thể vươn đầu, hé ra hàm răng nanh sắt nhọn, hướng về thanh mộc kiếm của nàng cạp đến...Keng...Mộc kiếm và răng nanh va chạm, trên thân Mộc kiếm xuất hiện vết trầy xước, mà Hắc Liệt Báo càng là bị lực đạo đánh bay thẳng ra ngoài, răng nanh gãy nát,vỡ vụn...Mộc Tử Âm hiện tại chỉ sử dụng thanh Mộc kiếm trước đây của nàng, Tử Mộc Kiếm còn giữ lại làm ác chủ bài...
Tại một góc rừng rậm khác, trên gương mặt tuyệt mỹ của Mộc Tử Âm hiện lên nét nghiêm túc, bởi trước mặt nàng, một con Yêu Thú có diện mạo dữ tợn, thận trọng áp sát, móng vuốt sắt nhọn như sẵn sàng xé nát thân thể con mồi bất cứ lúc nào...
Đây là một con báo đen, tứ chỉ linh hoạt khỏe khoản, thân thể tràn đầy cơ bắp, tốc độ lại nổi tiếng nhanh nhẹn trong số các loài yêu thú ăn thịt, tính cách táo bạo thường truy đuổi con mồi đến cuối cùng, không chết không thôi...
Hắc Liệt Báo...
Khí tức trên thân nó tỏa ra lúc này rõ ràng là Tứ giai Trung Kỳ yêu thú, tu vi so với Mộc Tử Âm hiện tại còn cao hơn một tiểu cấp bậc...
Chợt, Hắc Liệt Báo động... Vụt...
'Theo một tiếng xé gió vang lên, tứ chi nó đạp mạnh lên mặt đất, vươn dài móng vuốt hướng người đẹp vồ đến...
“Hừ!” Mộc Tử Âm thốt lên một tiếng, nếu là tình huống bình thường, đối với loại Yêu Thú tứ cấp này nàng chỉ một kiếm là chém đầu, hiện tại tu vi chỉ có Nguyên Anh Sơ Kỳ, vì lẽ đó cũng không dám xem thường...
Hai chân dẫm xuống mặt đất, thân ảnh đã xuất hiện trên không trung...
Bằng vào kinh nghiệm qua nhiều trận chiến, nàng hiểu khi chiến đấu với yêu thú linh hoạt như Hắc Liệt Báo, rời xa rừng cây là một lựa chọn sáng suốt nhất...
Vì lẽ đó thi triển ngự không phi hành, tách khỏi cây cối um tùm, hạn chế tối đa khả năng của Hắc Liệt Báo...
Quả nhiên trong mắt Hắc Liệt Báo xuất hiện một tia dữ tợn, nhân loại này rõ ràng đã nắm được điểm yếu của nó, bất quá vì tự tin thực lực cao hơn đối phương, nó không ngần ngại chút nào, tứ chỉ đạp mạnh lên thân cây, lao vút lên không...
Móng vuốt mang theo sát khí cường liệt, lần nữa vồ đến Mộc Tử Âm...
Đối diện với cái bóng đang lao đến vùn vụt, một thanh Mộc kiếm bình thường xuất hiện trên tay Mộc Tử Âm, môi thơm nhẹ quát:
“Hồ Điệp Kiếm Pháp - Vũ Điệu Hồ Điệp!”
'Thân ảnh nàng biến mất tại vị trí cũ, bay lượn lờ trên không trung như cánh bướm, thoát ẩn thoát hiện, mộc kiếm trong tay vũ động, phát ra từng làn kiếm khí...
Kiếm khí không sắt bén nhưng lại mang theo sự linh hoạt khôn lường và sát cơ trí mạng, Hắc Liệt Báo cảm nhận được nguy hiểm, phải tạm thời từ bỏ tấn công, linh hoạt di động với tốc độ cao né tránh...
Mộc Tử Âm thấy tình cảnh này, nhàn nhạt cười một tiếng, một tay kết ấn:
“Vạn Mộc Trói Buộc”
Vô số Mộc hệ nguyên tố theo ý niệm của nàng hình thành từng thanh dây leo hướng Hắc Liệt Báo trói đến...
GỪ
Hắc Liệt Báo cũng không phải dạng vừa, móng vuốt sắt nhọn của nó vồ lên không trung, khí thế sắc bén cắt đứt dây leo do Mộc Tử Âm tạo ra...
Vừa hành động xong, nó xoay người muốn tiến hành phản kích...
Chỉ là thân ảnh nữ nhân đã sớm biến mất, cảm giác nguy hiểm của bản năng yêu thú dâng lên mãnh liệt, Hắc Liệt Báo muốn xoay thân né tránh...
Đáng tiếc, Mộc Tử Âm làm sao cho nó cơ hội?
Kinh nghiệm chỉnh chiến nhiều năm của Hóa Thần Kỳ không phải một con Tứ giai yêu thú có thể sánh bằng, Vạn Mộc Trói Buộc chỉ là đòn đánh lạc hướng, sát chiêu chính thức xuất hiện...
“Hồ Điệp Áp Sát!”
Thân ảnh nữ nhân xuất hiện áp sát yêu thú, vị trí thợ săn và con mồi hoàn toàn chuyển đổi, mộc kiếm trong tay hướng về đầu Hắc Liệt Báo chém mạnh...
“RỐNG”
Hắc Liệt Báo hết đường né tránh, vì tốc độ của Mộc Tử Âm không kém nó chút nào, chỉ có thể vươn đầu, hé ra hàm răng nanh sắt nhọn, hướng về thanh mộc kiếm của nàng cạp đến...
Keng...
Mộc kiếm và răng nanh va chạm, trên thân Mộc kiếm xuất hiện vết trầy xước, mà Hắc Liệt Báo càng là bị lực đạo đánh bay thẳng ra ngoài, răng nanh gãy nát,
vỡ vụn...
Mộc Tử Âm hiện tại chỉ sử dụng thanh Mộc kiếm trước đây của nàng, Tử Mộc Kiếm còn giữ lại làm ác chủ bài...
Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Tại một góc rừng rậm khác, trên gương mặt tuyệt mỹ của Mộc Tử Âm hiện lên nét nghiêm túc, bởi trước mặt nàng, một con Yêu Thú có diện mạo dữ tợn, thận trọng áp sát, móng vuốt sắt nhọn như sẵn sàng xé nát thân thể con mồi bất cứ lúc nào...Đây là một con báo đen, tứ chỉ linh hoạt khỏe khoản, thân thể tràn đầy cơ bắp, tốc độ lại nổi tiếng nhanh nhẹn trong số các loài yêu thú ăn thịt, tính cách táo bạo thường truy đuổi con mồi đến cuối cùng, không chết không thôi...Hắc Liệt Báo...Khí tức trên thân nó tỏa ra lúc này rõ ràng là Tứ giai Trung Kỳ yêu thú, tu vi so với Mộc Tử Âm hiện tại còn cao hơn một tiểu cấp bậc...Chợt, Hắc Liệt Báo động... Vụt...'Theo một tiếng xé gió vang lên, tứ chi nó đạp mạnh lên mặt đất, vươn dài móng vuốt hướng người đẹp vồ đến...“Hừ!” Mộc Tử Âm thốt lên một tiếng, nếu là tình huống bình thường, đối với loại Yêu Thú tứ cấp này nàng chỉ một kiếm là chém đầu, hiện tại tu vi chỉ có Nguyên Anh Sơ Kỳ, vì lẽ đó cũng không dám xem thường...Hai chân dẫm xuống mặt đất, thân ảnh đã xuất hiện trên không trung...Bằng vào kinh nghiệm qua nhiều trận chiến, nàng hiểu khi chiến đấu với yêu thú linh hoạt như Hắc Liệt Báo, rời xa rừng cây là một lựa chọn sáng suốt nhất...Vì lẽ đó thi triển ngự không phi hành, tách khỏi cây cối um tùm, hạn chế tối đa khả năng của Hắc Liệt Báo...Quả nhiên trong mắt Hắc Liệt Báo xuất hiện một tia dữ tợn, nhân loại này rõ ràng đã nắm được điểm yếu của nó, bất quá vì tự tin thực lực cao hơn đối phương, nó không ngần ngại chút nào, tứ chỉ đạp mạnh lên thân cây, lao vút lên không...Móng vuốt mang theo sát khí cường liệt, lần nữa vồ đến Mộc Tử Âm...Đối diện với cái bóng đang lao đến vùn vụt, một thanh Mộc kiếm bình thường xuất hiện trên tay Mộc Tử Âm, môi thơm nhẹ quát:“Hồ Điệp Kiếm Pháp - Vũ Điệu Hồ Điệp!”'Thân ảnh nàng biến mất tại vị trí cũ, bay lượn lờ trên không trung như cánh bướm, thoát ẩn thoát hiện, mộc kiếm trong tay vũ động, phát ra từng làn kiếm khí...Kiếm khí không sắt bén nhưng lại mang theo sự linh hoạt khôn lường và sát cơ trí mạng, Hắc Liệt Báo cảm nhận được nguy hiểm, phải tạm thời từ bỏ tấn công, linh hoạt di động với tốc độ cao né tránh...Mộc Tử Âm thấy tình cảnh này, nhàn nhạt cười một tiếng, một tay kết ấn:“Vạn Mộc Trói Buộc”Vô số Mộc hệ nguyên tố theo ý niệm của nàng hình thành từng thanh dây leo hướng Hắc Liệt Báo trói đến...GỪHắc Liệt Báo cũng không phải dạng vừa, móng vuốt sắt nhọn của nó vồ lên không trung, khí thế sắc bén cắt đứt dây leo do Mộc Tử Âm tạo ra...Vừa hành động xong, nó xoay người muốn tiến hành phản kích...Chỉ là thân ảnh nữ nhân đã sớm biến mất, cảm giác nguy hiểm của bản năng yêu thú dâng lên mãnh liệt, Hắc Liệt Báo muốn xoay thân né tránh...Đáng tiếc, Mộc Tử Âm làm sao cho nó cơ hội?Kinh nghiệm chỉnh chiến nhiều năm của Hóa Thần Kỳ không phải một con Tứ giai yêu thú có thể sánh bằng, Vạn Mộc Trói Buộc chỉ là đòn đánh lạc hướng, sát chiêu chính thức xuất hiện...“Hồ Điệp Áp Sát!”Thân ảnh nữ nhân xuất hiện áp sát yêu thú, vị trí thợ săn và con mồi hoàn toàn chuyển đổi, mộc kiếm trong tay hướng về đầu Hắc Liệt Báo chém mạnh...“RỐNG”Hắc Liệt Báo hết đường né tránh, vì tốc độ của Mộc Tử Âm không kém nó chút nào, chỉ có thể vươn đầu, hé ra hàm răng nanh sắt nhọn, hướng về thanh mộc kiếm của nàng cạp đến...Keng...Mộc kiếm và răng nanh va chạm, trên thân Mộc kiếm xuất hiện vết trầy xước, mà Hắc Liệt Báo càng là bị lực đạo đánh bay thẳng ra ngoài, răng nanh gãy nát,vỡ vụn...Mộc Tử Âm hiện tại chỉ sử dụng thanh Mộc kiếm trước đây của nàng, Tử Mộc Kiếm còn giữ lại làm ác chủ bài...