Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 374: Nơi này rộng rải vô cùng

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Bên trong Hang Động...Nơi này rộng rải vô cùng, vậy mà ngoài trừ đá và đá ra không còn bất kỳ thứ gì khác...Cũng phải thôi, thử hỏi một lãnh thổ của Yêu Thú Ngũ Giai Trung kỳ thì ai dám xâm phạm? càng đừng nói chỉ đám dơi hay chuột bọ các loại, chỉ với khí thế củaNgũ giai đã khiến chúng nó sống không nổi rồi...Vì lẽ đó mà Lạc Thần và Tô Mị một đường đi tới, mặc dù bên trong tối đen nhưng với tu vi Nguyên Anh, điều đó quả thật không là vấn đề gì quá lớn...Càng vào sâu bên trong, nhiệt độ không khí càng tăng cao, mùi thơm của Linh Dược cũng ngày một nồng hơn...Tô Mị bắt đầu xuất hiện cảm giác ướt át, làn da trắng nõn như ngọc của nàng nhàn nhạt ửng hồng cùng lớp mồ hôi lấm tấm, trông mê người đến cực điểm...“Nàng đẹp quá!” Lạc Thần không nhịn được phải mở miệng khen ngợi...“Lắm chuyện, tập trung đi!” Tô Mị liếc mắt, nép mình vào sát hắn, cảm giác bàn tay nhỏ bị nắm chặt khiến nàng an tâm không ít...Rống rống... Càng vào sâu, âm thanh rống to càng vang vọng, nhưng kỳ quái là con yêu thú này chỉ lên tiếng uy h**p mà không có ý định ra ngoài tấn công kẻ thù xâmnhập...Rõ ràng là nó muốn canh chừng sát bên cạnh gốc linh dược kia, không có ý định rời khỏi dù chỉ một chút...“Không biết loại linh dược gì có sức hấp dẫn lớn như vậy?” Tô Mị càng thêm tò mò lẩm bẩm...“Ta đoán là Hỏa Hệ Linh Dược!” Lạc Thần gật gật đầu đáp... 'Tô Mị nhẹ gật đầu đồng ý... Nhiệt độ ngày một tăng cao cũng phần nào chứng thực phán đoán của hắn...Lạc Thần vì đề phòng vạn nhất, tỏa ra một luồng Hỏa Diễm màu tím nhẹ nhàng bao phủ quanh mình và Tô Mị, bảo vệ cơ thể cả hai...Trước sự điều khiển của hắn, Tử Tâm Phần Không Viêm không gây hại cho Tô Mị, trái lại trở thành một lớp bảo hộ thân thể nàng...'Tô Mị cũng không ngạc nhiên hắn sở hữu Dị Hỏa, từ lần tên này triệu hoán Hỏa Phượng thì toàn bộ Học Phủ cũng đã nhận ra rồi...Rốt cuộc, trước mặt hai người xuất hiện một lối ra... Lạc Thần nắm tay nàng thận trọng tiến đến... Grừ...Chợt một con mắt dữ tợn hiện lên ngay lối ra, hung hăng nhìn chăm chằm hai người khiến Tô Mị giật bắn người sắc mặt tái nhợt...“Xuyên Tinh Chỉ!” Lạc Thần lại bình tĩnh hơn nhiều, cười lạnh một tiếng, nhắm ngay tròng mắt đỏ ngầu kia, một chỉ xuất kích...Tình hình chiến đấu lập tức được Vạn Lý Kính Thu Lại, truyền ra bên ngoài...Như đã nói, Xuyên Tinh Chỉ tốc độ kh*ng b* vô cùng, chủ nhân của con mắt kia không kịp né tránh...RỐNG...Âm thanh đau đớn gầm thét vang trời, từng giọt máu huyết to lớn lăn dài, chủ nhân của con mắt co rụt người lại, chừa ra lối đi nơi cửa động...Lạc Thần không ngần ngại kéo Tô Mị bước lại quan sát...Chỉ thấy phía sau lối ra nơi cửa động đã không còn đường đi, bên dưới là một biển Dung Nham rực cháy hừng hực, nhiệt độ kinh khủng đến mức ngay cả không khí cũng run rẩy kịch liệt...Trong biển lửa kinh khủng kia, một con quái vật khổng lồ gồng mình đau đớn vì vết thương nơi tròng mắt, nó lăn qua lộn lại trong biển lửa như dòng nước thong thường không có gì trở ngại...Đây là một con yêu thú cơ thể dài ngoằän, quanh thân có vảy dày màu đỏ bao. trùm hết sức cứng cáp, cái lưỡi dài không ngừng thò ra thụt vào, hàm răng sắtbén dữ tợn trong y hệt xà loại...Chỉ là quái dị thay, con rắn này vậy mà mọc ra hai cánh tay ở phần trên cơ thể, có móng vuốt kh*ng b*...“Xà Nham Song Thủ! Yêu thú hệ hỏa hết sức kinh người...” Kim Nhi lập tức công khai thân phận con quái...Lạc Thần gật đầu, ánh mắt không dừng lại trên người Yêu Thú này quá lâu, trái lại bị một thứ giữa biển lửa hấp dẫn tầm mải...Đây là một gốc Linh Dược có hình dạng trông như lục bình, khác với lục bình thường thấy là, nó toàn thân bóc cháy lửa đỏ, trôi nổi giữa dòng Dung Nham tronghết sức tự tại...“Bình Diễm Thảo - Địa Cấp Cực Phẩm Linh Dược!” Kim Nhi hết sức ngưng giọng nói...“Địa Cấp Cực Phẩm sao?” Lạc Thần không cảm thấy có gì bất phàm, chợt nhận ra giọng điệu khác thường của Kim Nhị, lên tiếng kỳ quái hỏi:“Có gì kỳ lạ sao?” Với tầm mắt cực cao của nha đầu này, đừng nói Địa Cấp Cực Phẩm, cho dù là Thiên Cấp cũng không nhìn vào mắt, sao có thể bày tỏ giọng điệu ngưng trọngnhư vậy?“Công tử không nhận ra Dung Nham nơi này hết sức bình thường sao?” Kim Nhỉ hỏi thăm...“Đúng vậy!” Lạc Thần gật đầu, Dung Nham nơi này mặc dù có nhiệt độ cao, nhưng đối với kẻ sở hữu Dị Hỏa như hắn hoàn toàn không xem ra gì...“Khoan đã...” Như nghĩ đến điều gì, Lạc Thần trầm giọng: “Chỉ là hoàn cảnh Dung Nham hết sức bình thường, tại sao có thể hình thành nên một gốc Địa Cấp Cực Phẩm LinhDược?”“Vấn đề là ở đó, Dung Nham này chưa đủ đảng cấp để nuôi dưỡng Bình Diễm Thảo đâu!” Kim Nhi gật đầu chấp nhận...“Dị Hỏa?” Hai người cùng lúc bật thốt lên... Bên dưới lớp Dung Nham này, có Dị Hỏa tồn tại...Lạc Thần hô hấp trở nên dồn dập hơn bao giờ hết...không nghĩ tới đánh bậy đánh bạ, lại đánh ra tung tích một đóa Dị Hỏa...

Bên trong Hang Động...

Nơi này rộng rải vô cùng, vậy mà ngoài trừ đá và đá ra không còn bất kỳ thứ gì khác...

Cũng phải thôi, thử hỏi một lãnh thổ của Yêu Thú Ngũ Giai Trung kỳ thì ai dám xâm phạm? càng đừng nói chỉ đám dơi hay chuột bọ các loại, chỉ với khí thế của

Ngũ giai đã khiến chúng nó sống không nổi rồi...

Vì lẽ đó mà Lạc Thần và Tô Mị một đường đi tới, mặc dù bên trong tối đen nhưng với tu vi Nguyên Anh, điều đó quả thật không là vấn đề gì quá lớn...

Càng vào sâu bên trong, nhiệt độ không khí càng tăng cao, mùi thơm của Linh Dược cũng ngày một nồng hơn...

Tô Mị bắt đầu xuất hiện cảm giác ướt át, làn da trắng nõn như ngọc của nàng nhàn nhạt ửng hồng cùng lớp mồ hôi lấm tấm, trông mê người đến cực điểm...

“Nàng đẹp quá!” Lạc Thần không nhịn được phải mở miệng khen ngợi...

“Lắm chuyện, tập trung đi!” Tô Mị liếc mắt, nép mình vào sát hắn, cảm giác bàn tay nhỏ bị nắm chặt khiến nàng an tâm không ít...

Rống rống... Càng vào sâu, âm thanh rống to càng vang vọng, nhưng kỳ quái là con yêu thú này chỉ lên tiếng uy h**p mà không có ý định ra ngoài tấn công kẻ thù xâm

nhập...

Rõ ràng là nó muốn canh chừng sát bên cạnh gốc linh dược kia, không có ý định rời khỏi dù chỉ một chút...

“Không biết loại linh dược gì có sức hấp dẫn lớn như vậy?” Tô Mị càng thêm tò mò lẩm bẩm...

“Ta đoán là Hỏa Hệ Linh Dược!” Lạc Thần gật gật đầu đáp... 'Tô Mị nhẹ gật đầu đồng ý... Nhiệt độ ngày một tăng cao cũng phần nào chứng thực phán đoán của hắn...

Lạc Thần vì đề phòng vạn nhất, tỏa ra một luồng Hỏa Diễm màu tím nhẹ nhàng bao phủ quanh mình và Tô Mị, bảo vệ cơ thể cả hai...

Trước sự điều khiển của hắn, Tử Tâm Phần Không Viêm không gây hại cho Tô Mị, trái lại trở thành một lớp bảo hộ thân thể nàng...

'Tô Mị cũng không ngạc nhiên hắn sở hữu Dị Hỏa, từ lần tên này triệu hoán Hỏa Phượng thì toàn bộ Học Phủ cũng đã nhận ra rồi...

Rốt cuộc, trước mặt hai người xuất hiện một lối ra... Lạc Thần nắm tay nàng thận trọng tiến đến... Grừ...

Chợt một con mắt dữ tợn hiện lên ngay lối ra, hung hăng nhìn chăm chằm hai người khiến Tô Mị giật bắn người sắc mặt tái nhợt...

“Xuyên Tinh Chỉ!” Lạc Thần lại bình tĩnh hơn nhiều, cười lạnh một tiếng, nhắm ngay tròng mắt đỏ ngầu kia, một chỉ xuất kích...

Tình hình chiến đấu lập tức được Vạn Lý Kính Thu Lại, truyền ra bên ngoài...

Như đã nói, Xuyên Tinh Chỉ tốc độ kh*ng b* vô cùng, chủ nhân của con mắt kia không kịp né tránh...

RỐNG...

Âm thanh đau đớn gầm thét vang trời, từng giọt máu huyết to lớn lăn dài, chủ nhân của con mắt co rụt người lại, chừa ra lối đi nơi cửa động...

Lạc Thần không ngần ngại kéo Tô Mị bước lại quan sát...

Chỉ thấy phía sau lối ra nơi cửa động đã không còn đường đi, bên dưới là một biển Dung Nham rực cháy hừng hực, nhiệt độ kinh khủng đến mức ngay cả không khí cũng run rẩy kịch liệt...

Trong biển lửa kinh khủng kia, một con quái vật khổng lồ gồng mình đau đớn vì vết thương nơi tròng mắt, nó lăn qua lộn lại trong biển lửa như dòng nước thong thường không có gì trở ngại...

Đây là một con yêu thú cơ thể dài ngoằän, quanh thân có vảy dày màu đỏ bao. trùm hết sức cứng cáp, cái lưỡi dài không ngừng thò ra thụt vào, hàm răng sắt

bén dữ tợn trong y hệt xà loại...

Chỉ là quái dị thay, con rắn này vậy mà mọc ra hai cánh tay ở phần trên cơ thể, có móng vuốt kh*ng b*...

“Xà Nham Song Thủ! Yêu thú hệ hỏa hết sức kinh người...” Kim Nhi lập tức công khai thân phận con quái...

Lạc Thần gật đầu, ánh mắt không dừng lại trên người Yêu Thú này quá lâu, trái lại bị một thứ giữa biển lửa hấp dẫn tầm mải...

Đây là một gốc Linh Dược có hình dạng trông như lục bình, khác với lục bình thường thấy là, nó toàn thân bóc cháy lửa đỏ, trôi nổi giữa dòng Dung Nham trong

hết sức tự tại...

“Bình Diễm Thảo - Địa Cấp Cực Phẩm Linh Dược!” Kim Nhi hết sức ngưng giọng nói...

“Địa Cấp Cực Phẩm sao?” Lạc Thần không cảm thấy có gì bất phàm, chợt nhận ra giọng điệu khác thường của Kim Nhị, lên tiếng kỳ quái hỏi:

“Có gì kỳ lạ sao?” Với tầm mắt cực cao của nha đầu này, đừng nói Địa Cấp Cực Phẩm, cho dù là Thiên Cấp cũng không nhìn vào mắt, sao có thể bày tỏ giọng điệu ngưng trọng

như vậy?

“Công tử không nhận ra Dung Nham nơi này hết sức bình thường sao?” Kim Nhỉ hỏi thăm...

“Đúng vậy!” Lạc Thần gật đầu, Dung Nham nơi này mặc dù có nhiệt độ cao, nhưng đối với kẻ sở hữu Dị Hỏa như hắn hoàn toàn không xem ra gì...

“Khoan đã...” Như nghĩ đến điều gì, Lạc Thần trầm giọng: “Chỉ là hoàn cảnh Dung Nham hết sức bình thường, tại sao có thể hình thành nên một gốc Địa Cấp Cực Phẩm Linh

Dược?”

“Vấn đề là ở đó, Dung Nham này chưa đủ đảng cấp để nuôi dưỡng Bình Diễm Thảo đâu!” Kim Nhi gật đầu chấp nhận...

“Dị Hỏa?” Hai người cùng lúc bật thốt lên... Bên dưới lớp Dung Nham này, có Dị Hỏa tồn tại...

Lạc Thần hô hấp trở nên dồn dập hơn bao giờ hết...không nghĩ tới đánh bậy đánh bạ, lại đánh ra tung tích một đóa Dị Hỏa...

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Bên trong Hang Động...Nơi này rộng rải vô cùng, vậy mà ngoài trừ đá và đá ra không còn bất kỳ thứ gì khác...Cũng phải thôi, thử hỏi một lãnh thổ của Yêu Thú Ngũ Giai Trung kỳ thì ai dám xâm phạm? càng đừng nói chỉ đám dơi hay chuột bọ các loại, chỉ với khí thế củaNgũ giai đã khiến chúng nó sống không nổi rồi...Vì lẽ đó mà Lạc Thần và Tô Mị một đường đi tới, mặc dù bên trong tối đen nhưng với tu vi Nguyên Anh, điều đó quả thật không là vấn đề gì quá lớn...Càng vào sâu bên trong, nhiệt độ không khí càng tăng cao, mùi thơm của Linh Dược cũng ngày một nồng hơn...Tô Mị bắt đầu xuất hiện cảm giác ướt át, làn da trắng nõn như ngọc của nàng nhàn nhạt ửng hồng cùng lớp mồ hôi lấm tấm, trông mê người đến cực điểm...“Nàng đẹp quá!” Lạc Thần không nhịn được phải mở miệng khen ngợi...“Lắm chuyện, tập trung đi!” Tô Mị liếc mắt, nép mình vào sát hắn, cảm giác bàn tay nhỏ bị nắm chặt khiến nàng an tâm không ít...Rống rống... Càng vào sâu, âm thanh rống to càng vang vọng, nhưng kỳ quái là con yêu thú này chỉ lên tiếng uy h**p mà không có ý định ra ngoài tấn công kẻ thù xâmnhập...Rõ ràng là nó muốn canh chừng sát bên cạnh gốc linh dược kia, không có ý định rời khỏi dù chỉ một chút...“Không biết loại linh dược gì có sức hấp dẫn lớn như vậy?” Tô Mị càng thêm tò mò lẩm bẩm...“Ta đoán là Hỏa Hệ Linh Dược!” Lạc Thần gật gật đầu đáp... 'Tô Mị nhẹ gật đầu đồng ý... Nhiệt độ ngày một tăng cao cũng phần nào chứng thực phán đoán của hắn...Lạc Thần vì đề phòng vạn nhất, tỏa ra một luồng Hỏa Diễm màu tím nhẹ nhàng bao phủ quanh mình và Tô Mị, bảo vệ cơ thể cả hai...Trước sự điều khiển của hắn, Tử Tâm Phần Không Viêm không gây hại cho Tô Mị, trái lại trở thành một lớp bảo hộ thân thể nàng...'Tô Mị cũng không ngạc nhiên hắn sở hữu Dị Hỏa, từ lần tên này triệu hoán Hỏa Phượng thì toàn bộ Học Phủ cũng đã nhận ra rồi...Rốt cuộc, trước mặt hai người xuất hiện một lối ra... Lạc Thần nắm tay nàng thận trọng tiến đến... Grừ...Chợt một con mắt dữ tợn hiện lên ngay lối ra, hung hăng nhìn chăm chằm hai người khiến Tô Mị giật bắn người sắc mặt tái nhợt...“Xuyên Tinh Chỉ!” Lạc Thần lại bình tĩnh hơn nhiều, cười lạnh một tiếng, nhắm ngay tròng mắt đỏ ngầu kia, một chỉ xuất kích...Tình hình chiến đấu lập tức được Vạn Lý Kính Thu Lại, truyền ra bên ngoài...Như đã nói, Xuyên Tinh Chỉ tốc độ kh*ng b* vô cùng, chủ nhân của con mắt kia không kịp né tránh...RỐNG...Âm thanh đau đớn gầm thét vang trời, từng giọt máu huyết to lớn lăn dài, chủ nhân của con mắt co rụt người lại, chừa ra lối đi nơi cửa động...Lạc Thần không ngần ngại kéo Tô Mị bước lại quan sát...Chỉ thấy phía sau lối ra nơi cửa động đã không còn đường đi, bên dưới là một biển Dung Nham rực cháy hừng hực, nhiệt độ kinh khủng đến mức ngay cả không khí cũng run rẩy kịch liệt...Trong biển lửa kinh khủng kia, một con quái vật khổng lồ gồng mình đau đớn vì vết thương nơi tròng mắt, nó lăn qua lộn lại trong biển lửa như dòng nước thong thường không có gì trở ngại...Đây là một con yêu thú cơ thể dài ngoằän, quanh thân có vảy dày màu đỏ bao. trùm hết sức cứng cáp, cái lưỡi dài không ngừng thò ra thụt vào, hàm răng sắtbén dữ tợn trong y hệt xà loại...Chỉ là quái dị thay, con rắn này vậy mà mọc ra hai cánh tay ở phần trên cơ thể, có móng vuốt kh*ng b*...“Xà Nham Song Thủ! Yêu thú hệ hỏa hết sức kinh người...” Kim Nhi lập tức công khai thân phận con quái...Lạc Thần gật đầu, ánh mắt không dừng lại trên người Yêu Thú này quá lâu, trái lại bị một thứ giữa biển lửa hấp dẫn tầm mải...Đây là một gốc Linh Dược có hình dạng trông như lục bình, khác với lục bình thường thấy là, nó toàn thân bóc cháy lửa đỏ, trôi nổi giữa dòng Dung Nham tronghết sức tự tại...“Bình Diễm Thảo - Địa Cấp Cực Phẩm Linh Dược!” Kim Nhi hết sức ngưng giọng nói...“Địa Cấp Cực Phẩm sao?” Lạc Thần không cảm thấy có gì bất phàm, chợt nhận ra giọng điệu khác thường của Kim Nhị, lên tiếng kỳ quái hỏi:“Có gì kỳ lạ sao?” Với tầm mắt cực cao của nha đầu này, đừng nói Địa Cấp Cực Phẩm, cho dù là Thiên Cấp cũng không nhìn vào mắt, sao có thể bày tỏ giọng điệu ngưng trọngnhư vậy?“Công tử không nhận ra Dung Nham nơi này hết sức bình thường sao?” Kim Nhỉ hỏi thăm...“Đúng vậy!” Lạc Thần gật đầu, Dung Nham nơi này mặc dù có nhiệt độ cao, nhưng đối với kẻ sở hữu Dị Hỏa như hắn hoàn toàn không xem ra gì...“Khoan đã...” Như nghĩ đến điều gì, Lạc Thần trầm giọng: “Chỉ là hoàn cảnh Dung Nham hết sức bình thường, tại sao có thể hình thành nên một gốc Địa Cấp Cực Phẩm LinhDược?”“Vấn đề là ở đó, Dung Nham này chưa đủ đảng cấp để nuôi dưỡng Bình Diễm Thảo đâu!” Kim Nhi gật đầu chấp nhận...“Dị Hỏa?” Hai người cùng lúc bật thốt lên... Bên dưới lớp Dung Nham này, có Dị Hỏa tồn tại...Lạc Thần hô hấp trở nên dồn dập hơn bao giờ hết...không nghĩ tới đánh bậy đánh bạ, lại đánh ra tung tích một đóa Dị Hỏa...

Chương 374: Nơi này rộng rải vô cùng