Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…
Chương 775: Cầu còn không được!
Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… "Cầu còn không được!"Lạc Nam ung dung lên tiếng, Đan gia song tổ nhìn sang Hỏa Lực nghiêm nghị gật đầu, không quên ném cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật ..Hỏa Lực ánh mắt sáng lên tiếp nhận, thân hình to lớn bước đến ba bước chấn động không trung, lòng tin bành trướng nghiêm nghị nhìn Lạc Nam cười gần:"Tiểu tử, chuẩn bị chết sao?"Lạc Nam im lặng không nói, chỉ ung dung tiến lên, khí tức Hóa Thần Hậu Kỳ bộc phát ...Hỏa Lực thấy vậy nhếch mếch, tu vi lập tức hạ xuống Hóa Thần Hậu Kỳ, xoa xoa cổ tay lực lưỡng, đằng đằng sát khí:"Bổn tọa cũng từng là một thiên tài, chiến đấu vượt cấp không chỉ có ngươi biết!'"Ngươi nói nhiều quá, lên đi!" Lạc Nam không nhanh không chậm mở miệng, thái độ bình tĩnh khiến Đan gia song tổ âm thầm nghi ngờ, bất quá nghĩ đến đan dược mình vừa cấp cho Hỏa Lực, nhất thời yên tâm không ít ...Thấy song phương đồng ý khiêu chiến, đám người lập tức lấy lại tinh thần, ngay cả quần chúng xung quanh cũng một mặt háo hức, âm thầm tỏa ra thần thức theo dõi toàn bộ sự việc ...Một số người gan dạ càng là trực tiếp lấy ra Lưu Ảnh Ngọc, hy vọng lưu lại khoảnh khắc này ...Nếu là trước đó có lẽ họ sẽ nể sợ Đan gia mà không dám làm vậy, nhưng hiện tại có Bách Vô Sinh ra mặt, tu sĩ Hải Châu có hắn làm chỗ dựa trở nên gan dạ hơn nhiều ..."Gia gia, ngươi nói trận này ai sẽ thắng?" Một thanh niên Thất Cấp thế lực dùng ánh mắt nóng bỏng quan sát không trung, háo hức hỏi thăm lão già bên cạnh ...Thanh niên cũng là một thiên tài nổi danh với tham vọng trong vòng trăm năm gia nhập Bách Linh Học Phủ, nhưng nếu so với các nhân vật hiện hữu giữa không trung lúc này, cảm thấy bản thân chẳng khác nào hạt cát giữa biển khơi ...Lão già bên cạnh hắn cũng là một cường giả Luyện Hư Hậu Kỳ, nghe cháu trai hỏi trở nên đăm chiêu hồi lâu, cuối cùng lắc đầu:"Khó nói, Lạc Nam công tử là thiên tài nổi danh gần đây, chiến lực phi phàm, nhưng Hỏa Lực trưởng lão thân vốn là Hợp Thể Kỳ cường giả, dù áp chế tu vi bằng cấp nhưng kinh nghiệm vẫn còn đó, chưa kể còn đại lượng Đan Dược mà Đan gia cung cấp, thắng bại khó phân ... "Thanh niên nghe gia gia giải thích cảm thấy có lý, lại càng siết chặt nắm tay, sinh lòng ngóng trông hơn bao giờ hết ...Chuyện như vậy diễn ra hầu hết khắp Hải Châu, vô số người mong chờ một trận long trời lỡ đất giữa thiếu niên thiên tài và cường giả áp chế cảnh giới ...Theo lý mà nói, Hỏa Lực có thể trở thành Hợp Thể Kỳ, thiên phú chính là bậc xuất chúng hàng đầu tại Việt Long Tinh Cầu, trận chiến này Lạc Nam thua thiệt không ít ...Chỉ là nhìn vẻ mặt như cười như không của Võ Tam Nương, lại thêm sự bình thản như không của Tinh Linh Nữ Vương cùng Á Liên Nga, giường như Lạc Nam không phải chiến một trận sinh tử mà là đang ung dung đi dạo vậy ..."Hết trò hay rồi ... " Dung nhan yêu mị của Thiên Diệp Dao lười biếng vươn vai ngáp một cái, kết cục của trận này nàng đi ngủ cũng biết ..."Thật tò mò muốn biết Đan Dược Đan gia ném cho Hỏa Lực là gì nha ... " Bảo Kiều chu môi xinh đẹp lẩm bẩm ..."Hy vọng Hỏa Lực này không quá ngốc, nếu không chỉ sợ cơ hội dùng Đan Dược cũng không có!" Thành Bích ngán ngẩm lắc đầu, nàng nhận biết Lạc Nam sớm nhất, đối với từng trận chiến của hắn đều thu thập thông tin đầy đủ, hơn ai hết hiểu được sự kh*ng b* của tên này ..."Ta luôn cảm thấy Lạc Nam quân ẩn giấu rất sâu ... " Lệ Huân ánh mắt chớp động, trực giác mẫn cảm của một ninja giúp nàng cảm giác được mối nguy hiểm trí mạng từ người Lạc Nam ...U Cơ không nói gì, chỉ là chiến ý trong mắt không sao vơi đi được, nàng âm thầm suy nghĩ, dù có nhận lấy thất bại cay đắng thì tương lai cũng phải khiêu chiến Lạc Nam một trận ......Thiên Cơ Điện ...Một đám lão già âm thầm lẩm bẩm:"Dám chiến cùng cấp với Thiên Đạo Chi Tử, Hỏa Lực này ăn gan hùm mật gấu mà lớn sao?"Nhớ lại cái kết của kẻ Bói Toán Lạc Nam, một đám lão quái vật âm thầm rùng mình .."Nếu là đệ tử của nàng, thân phận Thiên Đạo Chi Tử có lẽ không giả ... "Âm thanh khàn khàn từ miệng Thiên Cơ Điện Chủ phát ra, khiến đám lão già âm thầm gật đầu công nhận ......Khí thế toàn thân thay đổi, trong bất cứ trận chiến nào, từ điển của Lạc Nam hắn không có hai từ "chủ quan" ...Cảm nhan được nguy hiểm manh liệt từ nguoi đoi thủ, Hoa Luc am thầm mắng: "Làm trò mèo!""Tiểu tử, tốt nhất nên nốc thuốc, nếu không chỉ sợ ngươi ngay cả lời trăn trối cũng không kịp nói ... "Một âm thanh bí ẩn truyền âm vào tai Hỏa Lực khiến hắn âm thầm giật mình ...
"Cầu còn không được!"
Lạc Nam ung dung lên tiếng, Đan gia song tổ nhìn sang Hỏa Lực nghiêm nghị gật đầu, không quên ném cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật ..
Hỏa Lực ánh mắt sáng lên tiếp nhận, thân hình to lớn bước đến ba bước chấn động không trung, lòng tin bành trướng nghiêm nghị nhìn Lạc Nam cười gần:
"Tiểu tử, chuẩn bị chết sao?"
Lạc Nam im lặng không nói, chỉ ung dung tiến lên, khí tức Hóa Thần Hậu Kỳ bộc phát ...
Hỏa Lực thấy vậy nhếch mếch, tu vi lập tức hạ xuống Hóa Thần Hậu Kỳ, xoa xoa cổ tay lực lưỡng, đằng đằng sát khí:
"Bổn tọa cũng từng là một thiên tài, chiến đấu vượt cấp không chỉ có ngươi biết!'
"Ngươi nói nhiều quá, lên đi!" Lạc Nam không nhanh không chậm mở miệng, thái độ bình tĩnh khiến Đan gia song tổ âm thầm nghi ngờ, bất quá nghĩ đến đan dược mình vừa cấp cho Hỏa Lực, nhất thời yên tâm không ít ...
Thấy song phương đồng ý khiêu chiến, đám người lập tức lấy lại tinh thần, ngay cả quần chúng xung quanh cũng một mặt háo hức, âm thầm tỏa ra thần thức theo dõi toàn bộ sự việc ...
Một số người gan dạ càng là trực tiếp lấy ra Lưu Ảnh Ngọc, hy vọng lưu lại khoảnh khắc này ...
Nếu là trước đó có lẽ họ sẽ nể sợ Đan gia mà không dám làm vậy, nhưng hiện tại có Bách Vô Sinh ra mặt, tu sĩ Hải Châu có hắn làm chỗ dựa trở nên gan dạ hơn nhiều ...
"Gia gia, ngươi nói trận này ai sẽ thắng?" Một thanh niên Thất Cấp thế lực dùng ánh mắt nóng bỏng quan sát không trung, háo hức hỏi thăm lão già bên cạnh ...
Thanh niên cũng là một thiên tài nổi danh với tham vọng trong vòng trăm năm gia nhập Bách Linh Học Phủ, nhưng nếu so với các nhân vật hiện hữu giữa không trung lúc này, cảm thấy bản thân chẳng khác nào hạt cát giữa biển khơi ...
Lão già bên cạnh hắn cũng là một cường giả Luyện Hư Hậu Kỳ, nghe cháu trai hỏi trở nên đăm chiêu hồi lâu, cuối cùng lắc đầu:
"Khó nói, Lạc Nam công tử là thiên tài nổi danh gần đây, chiến lực phi phàm, nhưng Hỏa Lực trưởng lão thân vốn là Hợp Thể Kỳ cường giả, dù áp chế tu vi bằng cấp nhưng kinh nghiệm vẫn còn đó, chưa kể còn đại lượng Đan Dược mà Đan gia cung cấp, thắng bại khó phân ... "
Thanh niên nghe gia gia giải thích cảm thấy có lý, lại càng siết chặt nắm tay, sinh lòng ngóng trông hơn bao giờ hết ...
Chuyện như vậy diễn ra hầu hết khắp Hải Châu, vô số người mong chờ một trận long trời lỡ đất giữa thiếu niên thiên tài và cường giả áp chế cảnh giới ...
Theo lý mà nói, Hỏa Lực có thể trở thành Hợp Thể Kỳ, thiên phú chính là bậc xuất chúng hàng đầu tại Việt Long Tinh Cầu, trận chiến này Lạc Nam thua thiệt không ít ...
Chỉ là nhìn vẻ mặt như cười như không của Võ Tam Nương, lại thêm sự bình thản như không của Tinh Linh Nữ Vương cùng Á Liên Nga, giường như Lạc Nam không phải chiến một trận sinh tử mà là đang ung dung đi dạo vậy ...
"Hết trò hay rồi ... " Dung nhan yêu mị của Thiên Diệp Dao lười biếng vươn vai ngáp một cái, kết cục của trận này nàng đi ngủ cũng biết ...
"Thật tò mò muốn biết Đan Dược Đan gia ném cho Hỏa Lực là gì nha ... " Bảo Kiều chu môi xinh đẹp lẩm bẩm ...
"Hy vọng Hỏa Lực này không quá ngốc, nếu không chỉ sợ cơ hội dùng Đan Dược cũng không có!" Thành Bích ngán ngẩm lắc đầu, nàng nhận biết Lạc Nam sớm nhất, đối với từng trận chiến của hắn đều thu thập thông tin đầy đủ, hơn ai hết hiểu được sự kh*ng b* của tên này ...
"Ta luôn cảm thấy Lạc Nam quân ẩn giấu rất sâu ... " Lệ Huân ánh mắt chớp động, trực giác mẫn cảm của một ninja giúp nàng cảm giác được mối nguy hiểm trí mạng từ người Lạc Nam ...
U Cơ không nói gì, chỉ là chiến ý trong mắt không sao vơi đi được, nàng âm thầm suy nghĩ, dù có nhận lấy thất bại cay đắng thì tương lai cũng phải khiêu chiến Lạc Nam một trận ...
...
Thiên Cơ Điện ...
Một đám lão già âm thầm lẩm bẩm:
"Dám chiến cùng cấp với Thiên Đạo Chi Tử, Hỏa Lực này ăn gan hùm mật gấu mà lớn sao?"
Nhớ lại cái kết của kẻ Bói Toán Lạc Nam, một đám lão quái vật âm thầm rùng mình ..
"Nếu là đệ tử của nàng, thân phận Thiên Đạo Chi Tử có lẽ không giả ... "
Âm thanh khàn khàn từ miệng Thiên Cơ Điện Chủ phát ra, khiến đám lão già âm thầm gật đầu công nhận ...
...
Khí thế toàn thân thay đổi, trong bất cứ trận chiến nào, từ điển của Lạc Nam hắn không có hai từ "chủ quan" ...
Cảm nhan được nguy hiểm manh liệt từ nguoi đoi thủ, Hoa Luc am thầm mắng: "Làm trò mèo!"
"Tiểu tử, tốt nhất nên nốc thuốc, nếu không chỉ sợ ngươi ngay cả lời trăn trối cũng không kịp nói ... "
Một âm thanh bí ẩn truyền âm vào tai Hỏa Lực khiến hắn âm thầm giật mình ...
Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… "Cầu còn không được!"Lạc Nam ung dung lên tiếng, Đan gia song tổ nhìn sang Hỏa Lực nghiêm nghị gật đầu, không quên ném cho hắn một chiếc nhẫn trữ vật ..Hỏa Lực ánh mắt sáng lên tiếp nhận, thân hình to lớn bước đến ba bước chấn động không trung, lòng tin bành trướng nghiêm nghị nhìn Lạc Nam cười gần:"Tiểu tử, chuẩn bị chết sao?"Lạc Nam im lặng không nói, chỉ ung dung tiến lên, khí tức Hóa Thần Hậu Kỳ bộc phát ...Hỏa Lực thấy vậy nhếch mếch, tu vi lập tức hạ xuống Hóa Thần Hậu Kỳ, xoa xoa cổ tay lực lưỡng, đằng đằng sát khí:"Bổn tọa cũng từng là một thiên tài, chiến đấu vượt cấp không chỉ có ngươi biết!'"Ngươi nói nhiều quá, lên đi!" Lạc Nam không nhanh không chậm mở miệng, thái độ bình tĩnh khiến Đan gia song tổ âm thầm nghi ngờ, bất quá nghĩ đến đan dược mình vừa cấp cho Hỏa Lực, nhất thời yên tâm không ít ...Thấy song phương đồng ý khiêu chiến, đám người lập tức lấy lại tinh thần, ngay cả quần chúng xung quanh cũng một mặt háo hức, âm thầm tỏa ra thần thức theo dõi toàn bộ sự việc ...Một số người gan dạ càng là trực tiếp lấy ra Lưu Ảnh Ngọc, hy vọng lưu lại khoảnh khắc này ...Nếu là trước đó có lẽ họ sẽ nể sợ Đan gia mà không dám làm vậy, nhưng hiện tại có Bách Vô Sinh ra mặt, tu sĩ Hải Châu có hắn làm chỗ dựa trở nên gan dạ hơn nhiều ..."Gia gia, ngươi nói trận này ai sẽ thắng?" Một thanh niên Thất Cấp thế lực dùng ánh mắt nóng bỏng quan sát không trung, háo hức hỏi thăm lão già bên cạnh ...Thanh niên cũng là một thiên tài nổi danh với tham vọng trong vòng trăm năm gia nhập Bách Linh Học Phủ, nhưng nếu so với các nhân vật hiện hữu giữa không trung lúc này, cảm thấy bản thân chẳng khác nào hạt cát giữa biển khơi ...Lão già bên cạnh hắn cũng là một cường giả Luyện Hư Hậu Kỳ, nghe cháu trai hỏi trở nên đăm chiêu hồi lâu, cuối cùng lắc đầu:"Khó nói, Lạc Nam công tử là thiên tài nổi danh gần đây, chiến lực phi phàm, nhưng Hỏa Lực trưởng lão thân vốn là Hợp Thể Kỳ cường giả, dù áp chế tu vi bằng cấp nhưng kinh nghiệm vẫn còn đó, chưa kể còn đại lượng Đan Dược mà Đan gia cung cấp, thắng bại khó phân ... "Thanh niên nghe gia gia giải thích cảm thấy có lý, lại càng siết chặt nắm tay, sinh lòng ngóng trông hơn bao giờ hết ...Chuyện như vậy diễn ra hầu hết khắp Hải Châu, vô số người mong chờ một trận long trời lỡ đất giữa thiếu niên thiên tài và cường giả áp chế cảnh giới ...Theo lý mà nói, Hỏa Lực có thể trở thành Hợp Thể Kỳ, thiên phú chính là bậc xuất chúng hàng đầu tại Việt Long Tinh Cầu, trận chiến này Lạc Nam thua thiệt không ít ...Chỉ là nhìn vẻ mặt như cười như không của Võ Tam Nương, lại thêm sự bình thản như không của Tinh Linh Nữ Vương cùng Á Liên Nga, giường như Lạc Nam không phải chiến một trận sinh tử mà là đang ung dung đi dạo vậy ..."Hết trò hay rồi ... " Dung nhan yêu mị của Thiên Diệp Dao lười biếng vươn vai ngáp một cái, kết cục của trận này nàng đi ngủ cũng biết ..."Thật tò mò muốn biết Đan Dược Đan gia ném cho Hỏa Lực là gì nha ... " Bảo Kiều chu môi xinh đẹp lẩm bẩm ..."Hy vọng Hỏa Lực này không quá ngốc, nếu không chỉ sợ cơ hội dùng Đan Dược cũng không có!" Thành Bích ngán ngẩm lắc đầu, nàng nhận biết Lạc Nam sớm nhất, đối với từng trận chiến của hắn đều thu thập thông tin đầy đủ, hơn ai hết hiểu được sự kh*ng b* của tên này ..."Ta luôn cảm thấy Lạc Nam quân ẩn giấu rất sâu ... " Lệ Huân ánh mắt chớp động, trực giác mẫn cảm của một ninja giúp nàng cảm giác được mối nguy hiểm trí mạng từ người Lạc Nam ...U Cơ không nói gì, chỉ là chiến ý trong mắt không sao vơi đi được, nàng âm thầm suy nghĩ, dù có nhận lấy thất bại cay đắng thì tương lai cũng phải khiêu chiến Lạc Nam một trận ......Thiên Cơ Điện ...Một đám lão già âm thầm lẩm bẩm:"Dám chiến cùng cấp với Thiên Đạo Chi Tử, Hỏa Lực này ăn gan hùm mật gấu mà lớn sao?"Nhớ lại cái kết của kẻ Bói Toán Lạc Nam, một đám lão quái vật âm thầm rùng mình .."Nếu là đệ tử của nàng, thân phận Thiên Đạo Chi Tử có lẽ không giả ... "Âm thanh khàn khàn từ miệng Thiên Cơ Điện Chủ phát ra, khiến đám lão già âm thầm gật đầu công nhận ......Khí thế toàn thân thay đổi, trong bất cứ trận chiến nào, từ điển của Lạc Nam hắn không có hai từ "chủ quan" ...Cảm nhan được nguy hiểm manh liệt từ nguoi đoi thủ, Hoa Luc am thầm mắng: "Làm trò mèo!""Tiểu tử, tốt nhất nên nốc thuốc, nếu không chỉ sợ ngươi ngay cả lời trăn trối cũng không kịp nói ... "Một âm thanh bí ẩn truyền âm vào tai Hỏa Lực khiến hắn âm thầm giật mình ...