Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 801: Hắn có thể cảm giác được

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Nếu đã đến nơi mình muốn, Lạc Nam cũng không thể tiếp tục nam im bất động, tránh khi vào Thành bị cao nhân thăm dò thì phiền phức ...Hắn có thể cảm giác được, bên trong tòa thành tên Bạch Đế này, có vài luồng khí tức hư vô mờ mịt ... thần bí vô cùng ..."Không hổ là Cửu Cấp thế lực, quả thật là ngọa hổ tàng long" Nhẹ cảm thán một tiếng, vô thức nhớ lại xú bà nương Băng Lam Tịch của mình ...Băng Huyền Đế Quốc cũng là một Cửu Cấp thế lực, nhưng nếu so sánh chắc chắn không mạnh bằng Bạch Sa Hoàng Triều ... Dù sao thì tài nguyên nơi Băng Thiên Đại Lục không thể sánh bằng H**ng S* Đại Lục ...Bất quá cả hai đều là Cửu Cấp Thế Lực, chắc hẳn thực lực tổng thể không chênh lệch bao nhiêu ...“Khụ khụ ... "Giả vờ ho khan kịch liệt vài tiếng, Lạc Nam "yếu ớt" xoay chuyển thân thể, cựa mình ngồi dậy, một mặt ngơ ngác đánh giá xung quanh ..."A, tiểu tử này tỉnh?" Lý ca là người đầu tiên phát giác ra hắn, ngoài ý muốn kêu lên ...Việc một con Bạch Điểu chở theo người trọng thương đã sớm lọt vào chú ý của vô số người, lúc này thấy Lạc Nam cựa mình ngồi dậy, toàn bộ ánh mắt hầu như tập trung vào hắn ..Lục Lão đang ngồi trên xe ngựa cũng chú ý tình cảnh này, ánh mắt hơi nhíu lại, âm thầm dò xét một chút, nét mặt hiện lên vẻ kinh ngạc ...Thương thế của tiểu tử này vậy mà khôi phục nhanh như vậy, thậm chí tu vi không mất đi như suy đoán ... công hiệu của Phục Thương Đan không tồi chút nào ...Mặc dù hơi kinh ngạc, nhưng Lục Lão rất nhanh thu hồi ánh mắt, chẳng thèm bận tâm ...Một Luyện Hư Viên Mãn như hắn hơi đâu để ý một tiểu tử Hóa Thần? tại Bạch Sa Hoàng Triều, thiên tài trẻ tuổi đạt đến Hóa Thần thật sự nhiều lắm, chẳng có gì đáng xem trọng ..."Xem ra thương thế của người này không nghiêm trọng như chúng ta nghĩ ... " Ngọc Trần cũng hơi chút ngoài ý muốn.Bởi vì khí tức Hóa Thần Kỳ của Lạc Nam lúc này đang nhàn nhạt tỏa ra, bất kỳ ai cũng cảm ứng được.Đương nhiên là Lạc Nam cố tình, hắn ra vẻ cảnh giác nhìn quanh, làm ra tư thế phòng thủ ... khí thế Hóa Thần Hậu Kỳ “hơi suy yếu" lộ ra, như một hành động bảo vệ bản năng khi ở trong hoàn cảnh lạ ...“Bốp!"Lý ca thô bạo vỗ vào vai Lạc Nam, cười mắng: "Hành động gì thế? Nếu không phải tiểu công chúa nhân từ cứu ngươi thoát khỏi Thu Tùng Lâm, hiện tại đã mất xác rồi, ai thèm hại ngươi mà phòng thủ?"Lạc Nam ra vẻ bừng tĩnh, ánh mắt ngơ ngác xuất hiện tia sáng, trong miệng lẩm bẩm:"Ta vào Thu Tùng Lâm tìm kiếm linh dược, bất ngờ bị Yêu Thú bao vây ... sau đó không còn biết gì cả!"Nghe lời nói của tiểu tử này, trong mắt đám người xuất hiện một tia xem thường, thực lực không có lại dám đi mạo hiểm? đúng là ngựa non háo đá ...Thu Tùng Lâm là nơi nào? Bên trong thậm chí có Lục giai Viên Mãn tồn tại, tiểu tử này lại dám vào mạo hiểm, ... đúng là muốn chết.Không ai nghi ngờ lời nói của Lạc Nam, bởi vì các vết thương chẵn chịt trên người hắn ở thời điểm đó rất giống với vết cào cấu do móng vuốt yêu thú gây nên ..."Hừ, tiểu công chúa của chúng ta lòng dạ bồ tát, thấy ngươi thê thảm nên ra tay cứu giúp, thậm chí không chóp mắt xuất ra một viên Địa Cấp Đan Dược - Phục Thương Đan cho ngươi ăn, còn không mau cảm tạ?" Một tên Bạch Điểu Quân đầy tự hào nói lớn ...Mà nghe hắn nói vậy, bên trên tường thành vô số bách tính nhất thời dùng ánh mắt sùng kính nhìn về Cổ Kiệu, công chúa của bọn hắn luôn luôn nhân từ như vậy ...Trong lúc hành tẩu thậm chí không quên cứu mạng người khác, ngay cả Địa Cấp Đan Dược cũng cam lòng bỏ ra ... đung là thiện lương không biên giới a.Bạch Điểu Quân nghe Lạc Nam nói thế cười vang, dùng ánh mắt như nhìn tên ngốc nhìn hắn:"Công chúa là thân phận gì? Ngươi muốn gặp là gặp sao? trước hết tránh sang một bên để chúng ta vào thành!"Nói xong, cả đám không thèm để ý đến hắn ...Theo bọn họ thấy, một tên Hóa Thần Kỳ trẻ tuổi mặc dù có chút lợi hại, nhưng đó là ở những nơi bên ngoài ...

Nếu đã đến nơi mình muốn, Lạc Nam cũng không thể tiếp tục nam im bất động, tránh khi vào Thành bị cao nhân thăm dò thì phiền phức ...

Hắn có thể cảm giác được, bên trong tòa thành tên Bạch Đế này, có vài luồng khí tức hư vô mờ mịt ... thần bí vô cùng ...

"Không hổ là Cửu Cấp thế lực, quả thật là ngọa hổ tàng long" Nhẹ cảm thán một tiếng, vô thức nhớ lại xú bà nương Băng Lam Tịch của mình ...

Băng Huyền Đế Quốc cũng là một Cửu Cấp thế lực, nhưng nếu so sánh chắc chắn không mạnh bằng Bạch Sa Hoàng Triều ... Dù sao thì tài nguyên nơi Băng Thiên Đại Lục không thể sánh bằng H**ng S* Đại Lục ...

Bất quá cả hai đều là Cửu Cấp Thế Lực, chắc hẳn thực lực tổng thể không chênh lệch bao nhiêu ...

“Khụ khụ ... "

Giả vờ ho khan kịch liệt vài tiếng, Lạc Nam "yếu ớt" xoay chuyển thân thể, cựa mình ngồi dậy, một mặt ngơ ngác đánh giá xung quanh ...

"A, tiểu tử này tỉnh?" Lý ca là người đầu tiên phát giác ra hắn, ngoài ý muốn kêu lên ...

Việc một con Bạch Điểu chở theo người trọng thương đã sớm lọt vào chú ý của vô số người, lúc này thấy Lạc Nam cựa mình ngồi dậy, toàn bộ ánh mắt hầu như tập trung vào hắn ..

Lục Lão đang ngồi trên xe ngựa cũng chú ý tình cảnh này, ánh mắt hơi nhíu lại, âm thầm dò xét một chút, nét mặt hiện lên vẻ kinh ngạc ...

Thương thế của tiểu tử này vậy mà khôi phục nhanh như vậy, thậm chí tu vi không mất đi như suy đoán ... công hiệu của Phục Thương Đan không tồi chút nào ...

Mặc dù hơi kinh ngạc, nhưng Lục Lão rất nhanh thu hồi ánh mắt, chẳng thèm bận tâm ...

Một Luyện Hư Viên Mãn như hắn hơi đâu để ý một tiểu tử Hóa Thần? tại Bạch Sa Hoàng Triều, thiên tài trẻ tuổi đạt đến Hóa Thần thật sự nhiều lắm, chẳng có gì đáng xem trọng ...

"Xem ra thương thế của người này không nghiêm trọng như chúng ta nghĩ ... " Ngọc Trần cũng hơi chút ngoài ý muốn.

Bởi vì khí tức Hóa Thần Kỳ của Lạc Nam lúc này đang nhàn nhạt tỏa ra, bất kỳ ai cũng cảm ứng được.

Đương nhiên là Lạc Nam cố tình, hắn ra vẻ cảnh giác nhìn quanh, làm ra tư thế phòng thủ ... khí thế Hóa Thần Hậu Kỳ “hơi suy yếu" lộ ra, như một hành động bảo vệ bản năng khi ở trong hoàn cảnh lạ ...

“Bốp!"

Lý ca thô bạo vỗ vào vai Lạc Nam, cười mắng: "Hành động gì thế? Nếu không phải tiểu công chúa nhân từ cứu ngươi thoát khỏi Thu Tùng Lâm, hiện tại đã mất xác rồi, ai thèm hại ngươi mà phòng thủ?"

Lạc Nam ra vẻ bừng tĩnh, ánh mắt ngơ ngác xuất hiện tia sáng, trong miệng lẩm bẩm:

"Ta vào Thu Tùng Lâm tìm kiếm linh dược, bất ngờ bị Yêu Thú bao vây ... sau đó không còn biết gì cả!"

Nghe lời nói của tiểu tử này, trong mắt đám người xuất hiện một tia xem thường, thực lực không có lại dám đi mạo hiểm? đúng là ngựa non háo đá ...

Thu Tùng Lâm là nơi nào? Bên trong thậm chí có Lục giai Viên Mãn tồn tại, tiểu tử này lại dám vào mạo hiểm, ... đúng là muốn chết.

Không ai nghi ngờ lời nói của Lạc Nam, bởi vì các vết thương chẵn chịt trên người hắn ở thời điểm đó rất giống với vết cào cấu do móng vuốt yêu thú gây nên ...

"Hừ, tiểu công chúa của chúng ta lòng dạ bồ tát, thấy ngươi thê thảm nên ra tay cứu giúp, thậm chí không chóp mắt xuất ra một viên Địa Cấp Đan Dược - Phục Thương Đan cho ngươi ăn, còn không mau cảm tạ?" Một tên Bạch Điểu Quân đầy tự hào nói lớn ...

Mà nghe hắn nói vậy, bên trên tường thành vô số bách tính nhất thời dùng ánh mắt sùng kính nhìn về Cổ Kiệu, công chúa của bọn hắn luôn luôn nhân từ như vậy ...

Trong lúc hành tẩu thậm chí không quên cứu mạng người khác, ngay cả Địa Cấp Đan Dược cũng cam lòng bỏ ra ... đung là thiện lương không biên giới a.

Bạch Điểu Quân nghe Lạc Nam nói thế cười vang, dùng ánh mắt như nhìn tên ngốc nhìn hắn:

"Công chúa là thân phận gì? Ngươi muốn gặp là gặp sao? trước hết tránh sang một bên để chúng ta vào thành!"

Nói xong, cả đám không thèm để ý đến hắn ...

Theo bọn họ thấy, một tên Hóa Thần Kỳ trẻ tuổi mặc dù có chút lợi hại, nhưng đó là ở những nơi bên ngoài ...

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… Nếu đã đến nơi mình muốn, Lạc Nam cũng không thể tiếp tục nam im bất động, tránh khi vào Thành bị cao nhân thăm dò thì phiền phức ...Hắn có thể cảm giác được, bên trong tòa thành tên Bạch Đế này, có vài luồng khí tức hư vô mờ mịt ... thần bí vô cùng ..."Không hổ là Cửu Cấp thế lực, quả thật là ngọa hổ tàng long" Nhẹ cảm thán một tiếng, vô thức nhớ lại xú bà nương Băng Lam Tịch của mình ...Băng Huyền Đế Quốc cũng là một Cửu Cấp thế lực, nhưng nếu so sánh chắc chắn không mạnh bằng Bạch Sa Hoàng Triều ... Dù sao thì tài nguyên nơi Băng Thiên Đại Lục không thể sánh bằng H**ng S* Đại Lục ...Bất quá cả hai đều là Cửu Cấp Thế Lực, chắc hẳn thực lực tổng thể không chênh lệch bao nhiêu ...“Khụ khụ ... "Giả vờ ho khan kịch liệt vài tiếng, Lạc Nam "yếu ớt" xoay chuyển thân thể, cựa mình ngồi dậy, một mặt ngơ ngác đánh giá xung quanh ..."A, tiểu tử này tỉnh?" Lý ca là người đầu tiên phát giác ra hắn, ngoài ý muốn kêu lên ...Việc một con Bạch Điểu chở theo người trọng thương đã sớm lọt vào chú ý của vô số người, lúc này thấy Lạc Nam cựa mình ngồi dậy, toàn bộ ánh mắt hầu như tập trung vào hắn ..Lục Lão đang ngồi trên xe ngựa cũng chú ý tình cảnh này, ánh mắt hơi nhíu lại, âm thầm dò xét một chút, nét mặt hiện lên vẻ kinh ngạc ...Thương thế của tiểu tử này vậy mà khôi phục nhanh như vậy, thậm chí tu vi không mất đi như suy đoán ... công hiệu của Phục Thương Đan không tồi chút nào ...Mặc dù hơi kinh ngạc, nhưng Lục Lão rất nhanh thu hồi ánh mắt, chẳng thèm bận tâm ...Một Luyện Hư Viên Mãn như hắn hơi đâu để ý một tiểu tử Hóa Thần? tại Bạch Sa Hoàng Triều, thiên tài trẻ tuổi đạt đến Hóa Thần thật sự nhiều lắm, chẳng có gì đáng xem trọng ..."Xem ra thương thế của người này không nghiêm trọng như chúng ta nghĩ ... " Ngọc Trần cũng hơi chút ngoài ý muốn.Bởi vì khí tức Hóa Thần Kỳ của Lạc Nam lúc này đang nhàn nhạt tỏa ra, bất kỳ ai cũng cảm ứng được.Đương nhiên là Lạc Nam cố tình, hắn ra vẻ cảnh giác nhìn quanh, làm ra tư thế phòng thủ ... khí thế Hóa Thần Hậu Kỳ “hơi suy yếu" lộ ra, như một hành động bảo vệ bản năng khi ở trong hoàn cảnh lạ ...“Bốp!"Lý ca thô bạo vỗ vào vai Lạc Nam, cười mắng: "Hành động gì thế? Nếu không phải tiểu công chúa nhân từ cứu ngươi thoát khỏi Thu Tùng Lâm, hiện tại đã mất xác rồi, ai thèm hại ngươi mà phòng thủ?"Lạc Nam ra vẻ bừng tĩnh, ánh mắt ngơ ngác xuất hiện tia sáng, trong miệng lẩm bẩm:"Ta vào Thu Tùng Lâm tìm kiếm linh dược, bất ngờ bị Yêu Thú bao vây ... sau đó không còn biết gì cả!"Nghe lời nói của tiểu tử này, trong mắt đám người xuất hiện một tia xem thường, thực lực không có lại dám đi mạo hiểm? đúng là ngựa non háo đá ...Thu Tùng Lâm là nơi nào? Bên trong thậm chí có Lục giai Viên Mãn tồn tại, tiểu tử này lại dám vào mạo hiểm, ... đúng là muốn chết.Không ai nghi ngờ lời nói của Lạc Nam, bởi vì các vết thương chẵn chịt trên người hắn ở thời điểm đó rất giống với vết cào cấu do móng vuốt yêu thú gây nên ..."Hừ, tiểu công chúa của chúng ta lòng dạ bồ tát, thấy ngươi thê thảm nên ra tay cứu giúp, thậm chí không chóp mắt xuất ra một viên Địa Cấp Đan Dược - Phục Thương Đan cho ngươi ăn, còn không mau cảm tạ?" Một tên Bạch Điểu Quân đầy tự hào nói lớn ...Mà nghe hắn nói vậy, bên trên tường thành vô số bách tính nhất thời dùng ánh mắt sùng kính nhìn về Cổ Kiệu, công chúa của bọn hắn luôn luôn nhân từ như vậy ...Trong lúc hành tẩu thậm chí không quên cứu mạng người khác, ngay cả Địa Cấp Đan Dược cũng cam lòng bỏ ra ... đung là thiện lương không biên giới a.Bạch Điểu Quân nghe Lạc Nam nói thế cười vang, dùng ánh mắt như nhìn tên ngốc nhìn hắn:"Công chúa là thân phận gì? Ngươi muốn gặp là gặp sao? trước hết tránh sang một bên để chúng ta vào thành!"Nói xong, cả đám không thèm để ý đến hắn ...Theo bọn họ thấy, một tên Hóa Thần Kỳ trẻ tuổi mặc dù có chút lợi hại, nhưng đó là ở những nơi bên ngoài ...

Chương 801: Hắn có thể cảm giác được