Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 803: Trong lúc đám người khó hiểu

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… "Được tiểu công chúa lương thiện cứu giúp là phúc phần của ta, muôn vàn cảm kích ... bất quá Văn Lang này trên chỉ quỳ Sư, dưới chỉ quỳ Mẫu, Thiên Địa bất quỳ ... "Lời nói âm vang hữu lực chấn nhiếp toàn trường, vô số người sắc mặt ngơ ngác ... kẻ này ngay cả Thiên Địa cũng không quỳ, đây là lời nói khí phách bậc nào?Thật ra còn một người xứng đáng nhận được cái quỳ của Lạc Nam, đó chính là nghĩa phụ của hắn ... nhưng đó là chuyện của kiếp trước, hắn đem chôn sâu vào đáy lòng không muốn nhắc đến!Ngọc Trần cũng hơi đổi sắc trước câu trả lời của Lạc Nam, bất quá hắn rất nhanh nhận ra lổ hổng, cười lạnh chất vấn:"Ngươi trên quỳ sư phụ? Dưới quỳ mẫu thân sao? thế phụ thân ngươi bỏ đâu? Không quỳ hắn à?""Phụ thân? haha" Lạc Nam nhếch miệng, thản nhiên đáp:"Hắn không xứng!"Một lần nữa toàn trường tĩnh lặng, nhìn bộ dạng bất cần xem thường khi nhắc đến phụ thân của tên này, xem ra cũng là người có quá khứ không dễ chịu a ...“Ngông cuồng!"Tiếng hét phẫn nộ của Ngọc Trần phá tan không gian im ắng ...Chỉ nghe vị Hắc Điểu tướng quân quát lớn: "Ngay cả đấng sinh thành, ban cho ngươi sinh mạng cũng bị ngươi xem thường? hôm nay bổn tướng quân sẽ dạy cho ngươi biết kính trên nhường dưới!"Lời nói của Ngọc Trần tràn ngập đại nghĩa, tràn ngập lẽ thẳng khí hùng ... khiến đám người âm thầm gật đầu, thầm nghĩ phải dạy dỗ thanh niên này một phen để hắn bỏ thói kiêu ngạo cũng tốt ...Ngọc Trần nói xong, không cho Lạc Nam cơ hội phản ứng, hai tay kết ấn ...Theo sau đó, vô tận Thổ Linh Lực dâng trào, hội tụ giữa hai lòng bàn tay hắn, có tiếng mặt đất rít gào phẫn nộ ầm vang mà ra, hình thành một Chưởng Pháp với sức ép mênh mông ..."Là Nộ Thổ Chưởng ... " Vô số người nhận ra lai lịch của môn Vũ Kỹ này, sắc mặt thay đổi ...Xem ra tiểu tử này triệt để chọc giận Hắc Điểu Tướng Quân ...Nộ Thổ Chưởng là một môn Địa Cấp Vũ Kỹ của Ngọc gia, người người đều biết ...Thông thường mà nói, Ngọc Trần đường đường là Luyện Hư Trung Kỳ, ra tay dạy dỗ một Hóa Thần Hậu Kỳ như Lạc Nam chỉ cần dùng công kích bình thường là được ...Nhưng lần này lại trực tiếp vận dụng Địa Cấp Vũ Kỹ, có phần hơi quá tay.Trước một chưởng này, Hóa Thần Hậu Kỳ đón nhận dù không chết cũng trọng thương a ..."Dùng đao mổ trâu giết gà!" Bạch Liệt và Bạch Dương trong lòng thầm nhủ, bất quá rất hài lòng với biểu hiện của Ngọc Trần ...Dù cho tên này có đánh chết Lạc Nam, cũng không ai có ý kiến gì.Dù sao thì Lạc Nam quá mức kiêu ngạo, một kẻ như vậy dù chết cũng không ai đồng cảm.Nhung kẻ nay khong trai qua cuoc song như Lac Nam, lam sao hiểu được những gì Lạc Phá Lôi gây ra cho hắn?Đây chỉ là những kẻ ấu trỉ, dùng quan điểm cá nhân của bọn hắn áp đặt lên người khác mà thôi ... đối với những người như vậy, Lạc Nam không muốn phân trần hay giải thích.Mọi chuyện nói thì dài dòng, nhưng diễn ra trong thoáng chốc ...Nộ Thổ Chưởng đã phá không mà đến, bầu trời trở nên u ám, không gian loáng thoáng rung rẩy, toàn lực áp đến toàn thân Lạc Nam ...Như muốn trấn hắn phải quỳ xuống.Bạch Điểu Quân nhao nhao tránh né, sợ liên lụy vào trong đó."Haizz, hy vọng sau lần này ngươi nên thu liễm sự kiêu ngạo của mình!"Lý ca thở dài, bắt gặp Lạc Nam đứng im bất động, cho rằng hắn bị dọa sợ đến vỡ mật rồi.“Hừ, không biết điều!" Ngọc Trần cười nhạt xem thường, lần ra tay này hắn đã sử dụng đến một phần hai uy lực ... muốn đem tiểu từ đáng ghét này đánh cho tàn phế!Rốt cuộc, trong ánh mắt của đám người, Nộ Thổ Chưởng triệt để trấn áp mà đến thân ảnh gầy gò kia ...KENG ...Một âm thanh va chạm chấn đến trời đất mịt mù, khói bụi cùng cát trắng tràn ngập một vùng ...Bất quá sắc mặt cả đám lại thay đổi ..Bởi vì không có âm thanh kiêu gào như bọn họ tưởng tượng phát ra, càng không có âm thanh xương cốt đứt gãy ... trái lại là một tiếng va chạm nặng nề hết sức khó tả ...Giống như đòn cong kích của Ngọc Trần đụng phải thiết bảng vậy.Trong lúc đám người khó hiểu, khói bụi dần dần tản đi ..."Làm sao có thể?" Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Ngọc Trần và toàn thể mọi người.Mặc kệ tất cả nghĩ gì, bàn tay của người thanh niên nắm lấy chuôi kiếm, nhấc bổng thứ khổng lồ ấy lên không trung ...Ánh mắt đen láy điềm tĩnh nhìn Hắc Điểu Tướng Quân đang cao cao tại thượng kia, nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng bóc cùng âm thanh khiến toàn thể phải rùng mình:“Có qua có lại, ngươi đã đến rồi ... thì đến lượt ta!"

"Được tiểu công chúa lương thiện cứu giúp là phúc phần của ta, muôn vàn cảm kích ... bất quá Văn Lang này trên chỉ quỳ Sư, dưới chỉ quỳ Mẫu, Thiên Địa bất quỳ ... "

Lời nói âm vang hữu lực chấn nhiếp toàn trường, vô số người sắc mặt ngơ ngác ... kẻ này ngay cả Thiên Địa cũng không quỳ, đây là lời nói khí phách bậc nào?

Thật ra còn một người xứng đáng nhận được cái quỳ của Lạc Nam, đó chính là nghĩa phụ của hắn ... nhưng đó là chuyện của kiếp trước, hắn đem chôn sâu vào đáy lòng không muốn nhắc đến!

Ngọc Trần cũng hơi đổi sắc trước câu trả lời của Lạc Nam, bất quá hắn rất nhanh nhận ra lổ hổng, cười lạnh chất vấn:

"Ngươi trên quỳ sư phụ? Dưới quỳ mẫu thân sao? thế phụ thân ngươi bỏ đâu? Không quỳ hắn à?"

"Phụ thân? haha" Lạc Nam nhếch miệng, thản nhiên đáp:

"Hắn không xứng!"

Một lần nữa toàn trường tĩnh lặng, nhìn bộ dạng bất cần xem thường khi nhắc đến phụ thân của tên này, xem ra cũng là người có quá khứ không dễ chịu a ...

“Ngông cuồng!"

Tiếng hét phẫn nộ của Ngọc Trần phá tan không gian im ắng ...

Chỉ nghe vị Hắc Điểu tướng quân quát lớn: "Ngay cả đấng sinh thành, ban cho ngươi sinh mạng cũng bị ngươi xem thường? hôm nay bổn tướng quân sẽ dạy cho ngươi biết kính trên nhường dưới!"

Lời nói của Ngọc Trần tràn ngập đại nghĩa, tràn ngập lẽ thẳng khí hùng ... khiến đám người âm thầm gật đầu, thầm nghĩ phải dạy dỗ thanh niên này một phen để hắn bỏ thói kiêu ngạo cũng tốt ...

Ngọc Trần nói xong, không cho Lạc Nam cơ hội phản ứng, hai tay kết ấn ...

Theo sau đó, vô tận Thổ Linh Lực dâng trào, hội tụ giữa hai lòng bàn tay hắn, có tiếng mặt đất rít gào phẫn nộ ầm vang mà ra, hình thành một Chưởng Pháp với sức ép mênh mông ...

"Là Nộ Thổ Chưởng ... " Vô số người nhận ra lai lịch của môn Vũ Kỹ này, sắc mặt thay đổi ...

Xem ra tiểu tử này triệt để chọc giận Hắc Điểu Tướng Quân ...

Nộ Thổ Chưởng là một môn Địa Cấp Vũ Kỹ của Ngọc gia, người người đều biết ...

Thông thường mà nói, Ngọc Trần đường đường là Luyện Hư Trung Kỳ, ra tay dạy dỗ một Hóa Thần Hậu Kỳ như Lạc Nam chỉ cần dùng công kích bình thường là được ...

Nhưng lần này lại trực tiếp vận dụng Địa Cấp Vũ Kỹ, có phần hơi quá tay.

Trước một chưởng này, Hóa Thần Hậu Kỳ đón nhận dù không chết cũng trọng thương a ...

"Dùng đao mổ trâu giết gà!" Bạch Liệt và Bạch Dương trong lòng thầm nhủ, bất quá rất hài lòng với biểu hiện của Ngọc Trần ...

Dù cho tên này có đánh chết Lạc Nam, cũng không ai có ý kiến gì.

Dù sao thì Lạc Nam quá mức kiêu ngạo, một kẻ như vậy dù chết cũng không ai đồng cảm.

Nhung kẻ nay khong trai qua cuoc song như Lac Nam, lam sao hiểu được những gì Lạc Phá Lôi gây ra cho hắn?

Đây chỉ là những kẻ ấu trỉ, dùng quan điểm cá nhân của bọn hắn áp đặt lên người khác mà thôi ... đối với những người như vậy, Lạc Nam không muốn phân trần hay giải thích.

Mọi chuyện nói thì dài dòng, nhưng diễn ra trong thoáng chốc ...

Nộ Thổ Chưởng đã phá không mà đến, bầu trời trở nên u ám, không gian loáng thoáng rung rẩy, toàn lực áp đến toàn thân Lạc Nam ...

Như muốn trấn hắn phải quỳ xuống.

Bạch Điểu Quân nhao nhao tránh né, sợ liên lụy vào trong đó.

"Haizz, hy vọng sau lần này ngươi nên thu liễm sự kiêu ngạo của mình!"

Lý ca thở dài, bắt gặp Lạc Nam đứng im bất động, cho rằng hắn bị dọa sợ đến vỡ mật rồi.

“Hừ, không biết điều!" Ngọc Trần cười nhạt xem thường, lần ra tay này hắn đã sử dụng đến một phần hai uy lực ... muốn đem tiểu từ đáng ghét này đánh cho tàn phế!

Rốt cuộc, trong ánh mắt của đám người, Nộ Thổ Chưởng triệt để trấn áp mà đến thân ảnh gầy gò kia ...

KENG ...

Một âm thanh va chạm chấn đến trời đất mịt mù, khói bụi cùng cát trắng tràn ngập một vùng ...

Bất quá sắc mặt cả đám lại thay đổi ..

Bởi vì không có âm thanh kiêu gào như bọn họ tưởng tượng phát ra, càng không có âm thanh xương cốt đứt gãy ... trái lại là một tiếng va chạm nặng nề hết sức khó tả ...

Giống như đòn cong kích của Ngọc Trần đụng phải thiết bảng vậy.

Trong lúc đám người khó hiểu, khói bụi dần dần tản đi ...

"Làm sao có thể?" Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Ngọc Trần và toàn thể mọi người.

Mặc kệ tất cả nghĩ gì, bàn tay của người thanh niên nắm lấy chuôi kiếm, nhấc bổng thứ khổng lồ ấy lên không trung ...

Ánh mắt đen láy điềm tĩnh nhìn Hắc Điểu Tướng Quân đang cao cao tại thượng kia, nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng bóc cùng âm thanh khiến toàn thể phải rùng mình:

“Có qua có lại, ngươi đã đến rồi ... thì đến lượt ta!"

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… "Được tiểu công chúa lương thiện cứu giúp là phúc phần của ta, muôn vàn cảm kích ... bất quá Văn Lang này trên chỉ quỳ Sư, dưới chỉ quỳ Mẫu, Thiên Địa bất quỳ ... "Lời nói âm vang hữu lực chấn nhiếp toàn trường, vô số người sắc mặt ngơ ngác ... kẻ này ngay cả Thiên Địa cũng không quỳ, đây là lời nói khí phách bậc nào?Thật ra còn một người xứng đáng nhận được cái quỳ của Lạc Nam, đó chính là nghĩa phụ của hắn ... nhưng đó là chuyện của kiếp trước, hắn đem chôn sâu vào đáy lòng không muốn nhắc đến!Ngọc Trần cũng hơi đổi sắc trước câu trả lời của Lạc Nam, bất quá hắn rất nhanh nhận ra lổ hổng, cười lạnh chất vấn:"Ngươi trên quỳ sư phụ? Dưới quỳ mẫu thân sao? thế phụ thân ngươi bỏ đâu? Không quỳ hắn à?""Phụ thân? haha" Lạc Nam nhếch miệng, thản nhiên đáp:"Hắn không xứng!"Một lần nữa toàn trường tĩnh lặng, nhìn bộ dạng bất cần xem thường khi nhắc đến phụ thân của tên này, xem ra cũng là người có quá khứ không dễ chịu a ...“Ngông cuồng!"Tiếng hét phẫn nộ của Ngọc Trần phá tan không gian im ắng ...Chỉ nghe vị Hắc Điểu tướng quân quát lớn: "Ngay cả đấng sinh thành, ban cho ngươi sinh mạng cũng bị ngươi xem thường? hôm nay bổn tướng quân sẽ dạy cho ngươi biết kính trên nhường dưới!"Lời nói của Ngọc Trần tràn ngập đại nghĩa, tràn ngập lẽ thẳng khí hùng ... khiến đám người âm thầm gật đầu, thầm nghĩ phải dạy dỗ thanh niên này một phen để hắn bỏ thói kiêu ngạo cũng tốt ...Ngọc Trần nói xong, không cho Lạc Nam cơ hội phản ứng, hai tay kết ấn ...Theo sau đó, vô tận Thổ Linh Lực dâng trào, hội tụ giữa hai lòng bàn tay hắn, có tiếng mặt đất rít gào phẫn nộ ầm vang mà ra, hình thành một Chưởng Pháp với sức ép mênh mông ..."Là Nộ Thổ Chưởng ... " Vô số người nhận ra lai lịch của môn Vũ Kỹ này, sắc mặt thay đổi ...Xem ra tiểu tử này triệt để chọc giận Hắc Điểu Tướng Quân ...Nộ Thổ Chưởng là một môn Địa Cấp Vũ Kỹ của Ngọc gia, người người đều biết ...Thông thường mà nói, Ngọc Trần đường đường là Luyện Hư Trung Kỳ, ra tay dạy dỗ một Hóa Thần Hậu Kỳ như Lạc Nam chỉ cần dùng công kích bình thường là được ...Nhưng lần này lại trực tiếp vận dụng Địa Cấp Vũ Kỹ, có phần hơi quá tay.Trước một chưởng này, Hóa Thần Hậu Kỳ đón nhận dù không chết cũng trọng thương a ..."Dùng đao mổ trâu giết gà!" Bạch Liệt và Bạch Dương trong lòng thầm nhủ, bất quá rất hài lòng với biểu hiện của Ngọc Trần ...Dù cho tên này có đánh chết Lạc Nam, cũng không ai có ý kiến gì.Dù sao thì Lạc Nam quá mức kiêu ngạo, một kẻ như vậy dù chết cũng không ai đồng cảm.Nhung kẻ nay khong trai qua cuoc song như Lac Nam, lam sao hiểu được những gì Lạc Phá Lôi gây ra cho hắn?Đây chỉ là những kẻ ấu trỉ, dùng quan điểm cá nhân của bọn hắn áp đặt lên người khác mà thôi ... đối với những người như vậy, Lạc Nam không muốn phân trần hay giải thích.Mọi chuyện nói thì dài dòng, nhưng diễn ra trong thoáng chốc ...Nộ Thổ Chưởng đã phá không mà đến, bầu trời trở nên u ám, không gian loáng thoáng rung rẩy, toàn lực áp đến toàn thân Lạc Nam ...Như muốn trấn hắn phải quỳ xuống.Bạch Điểu Quân nhao nhao tránh né, sợ liên lụy vào trong đó."Haizz, hy vọng sau lần này ngươi nên thu liễm sự kiêu ngạo của mình!"Lý ca thở dài, bắt gặp Lạc Nam đứng im bất động, cho rằng hắn bị dọa sợ đến vỡ mật rồi.“Hừ, không biết điều!" Ngọc Trần cười nhạt xem thường, lần ra tay này hắn đã sử dụng đến một phần hai uy lực ... muốn đem tiểu từ đáng ghét này đánh cho tàn phế!Rốt cuộc, trong ánh mắt của đám người, Nộ Thổ Chưởng triệt để trấn áp mà đến thân ảnh gầy gò kia ...KENG ...Một âm thanh va chạm chấn đến trời đất mịt mù, khói bụi cùng cát trắng tràn ngập một vùng ...Bất quá sắc mặt cả đám lại thay đổi ..Bởi vì không có âm thanh kiêu gào như bọn họ tưởng tượng phát ra, càng không có âm thanh xương cốt đứt gãy ... trái lại là một tiếng va chạm nặng nề hết sức khó tả ...Giống như đòn cong kích của Ngọc Trần đụng phải thiết bảng vậy.Trong lúc đám người khó hiểu, khói bụi dần dần tản đi ..."Làm sao có thể?" Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Ngọc Trần và toàn thể mọi người.Mặc kệ tất cả nghĩ gì, bàn tay của người thanh niên nắm lấy chuôi kiếm, nhấc bổng thứ khổng lồ ấy lên không trung ...Ánh mắt đen láy điềm tĩnh nhìn Hắc Điểu Tướng Quân đang cao cao tại thượng kia, nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng bóc cùng âm thanh khiến toàn thể phải rùng mình:“Có qua có lại, ngươi đã đến rồi ... thì đến lượt ta!"

Chương 803: Trong lúc đám người khó hiểu