Tác giả:

Thần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian…

Chương 837: Là cuộc sống này

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… "Tiểu Nam ca ca, tuổi tác của ngươi cũng không lớn hơn ta bao nhiêu, tu vi chỉ mới Hóa Thần Hậu Kỳ ... sao lại lợi hại như vậy?"Ngồi trên mỏm đá giữa suối nhỏ trong veo, Bạch Liên Hoa nhẹ vén tóc mai, đôi chân trần tinh xảo không nhiễm hạt bụi nghịch ngợm cùng làn nước, hiếu kỳ nhìn người thanh niên ở phía đối diện ...Những ngày vừa qua khi đoi luyen với nhau, Bạch Lien Hoa nhận ra Lạc Nam có kinh nghiệm chiến đấu quá mức lão luyện, thực lực lại cường hãn dị thường, dù nàng đã dùng toàn lực nhưng vẫn không ăn thua, ngay cả góc áo của hắn cũng không làm rách được ...Trong quá trình chiến đấu, Lạc Nam vừa áp đảo nàng hoàn toàn, lại vừa nhìn nhận ra những khuyết điểm của nàng để góp ý ... không khác gì một sư phụ thật sự.Điều này khiến Bạch Liên Hoa cảm thấy tò mò, các vị Hoàng Huynh của nàng cũng là thiên tài, mà thời gian vừa qua sống ở Học Phủ cũng khiến nàng gặp gỡ một số thiên tài cường đại trên đại lục ...Tuy nhiên nếu đem bọn họ so sánh với Lạc Nam, giác quan của nữ nhân mach bao Bạch Lien Hoa rang Lac Nam cuong đại hon, điều đang noi ở đay, Lạc Nam chỉ mới Hóa Thần Hậu Kỳ ...Lạc Nam nghe câu hỏi của Bạch Liên Hoa, nhất thời lâm vào trầm mặc ... hồi lâu sau bình thản đáp trả, giọng điệu nhẹ nhàng như làn gió:"Là cuộc sống này ... là thế giới này ép ta phải không ngừng mạnh hơn!"Ánh mắt hắc bạch phân minh nhìn về xa xăm, mang theo quyết ý không lùi bước ...Nếu hắn không mạnh, Lạc gia sẽ bỏ qua cho hắn sao?Nếu hắn không mạnh, sao có thể tìm về mẫu thân?Nếu hắn không mạnh, tư cách đâu ở bên cạnh những nữ nhân xuất chúng?Nếu hắn không mạnh, ai sẽ bảo vệ các nàng trước cường địch?Nếu hắn không mạnh, không hoàn thành được nhiệm vụ, Hệ Thống sẽ từ bỏ hắn ...Có quá nhiều lý do khiến Lạc Nam phải mạnh, không ngừng mạnh hơn ...Người khác nhìn vào thấy hắn có hầu hết mọi thứ trong tay, nhưng để đánh đổi cũng là những lần hấp hối chỉ còn một hơi thở, những lần đau đến chết đi sống lại, những lần tìm đường sống trong chỗ chết ... cửu tử nhất sinh, đối kháng Thiên Đạo ...Thậm chí chỉ riêng vượt qua thử thách ban đầu đến từ Cấm Ky công pháp- Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, Việt Long Tinh này chỉ sợ không có ai có thể chịu nổi ...Nhìn ánh mắt ẩn chứa biết bao hoài niệm và vẻ phong trần lúc này của Lạc Nam, Bạch Liên Hoa sắc mặt hoảng hốt, xuất thân cao quý từ nhỏ đã là cành vàng lá ngọc như nàng ... không thể nào tưởng tượng vì sao một thanh niên trẻ tuổi lại có nhiều cảm xúc phức tạp như thế ..“Cuộc sống của hắn ... chắc phải gánh vác rất nhiều thứ .. " Bạch Liên Hoa mân mê cánh môi nỉ non.Biết mình vô tình chạm đến tâm sự trong lòng hắn, nàng đánh lạc hướng:"Tiểu Nam ca ca chắc có hoài bão to lớn lắm ... "Lạc Nam khẽ cười không nói, hỏi ngược lại nàng:"Thế hoài bão của nàng là gì? không ngại chia sẽ cùng ta chứ?"Bạch Liên Hoa ngón tay điểm lấy vàng trán, đôi mắt ngập nước mơ màng, nỉ non thủ thỉ:“Ta cũng có khát vọng tự do ... giống như Đại Hùng vậy, vì thế ta rất hiểu cảm giác của nó ... ""Đại Hùng?" Lạc Nam sắc mặt cổ quái, cô nàng này không phải nói đến Cổ Hùng Trấn Ngục Thổ đó chứ?Bạch Liên Hoa như tìm được tri âm, đem những thứ ẩn sâu trong lòng nhẹ nhàng nói ra:"Ta muốn một lần được rời khỏi Hoang Cung, rời khỏi H**ng S* Đại Lục, tận mắt nhìn thấy bầu trời rộng lớn ngoài kia, cảm nhận những thứ vốn chỉ đọc qua trong sách vở ... "Đôi mắt lấp lánh của nàng sáng ngời, nhìn lên bầu trời rộng lớn bao la tràn ngập hướng tới ...Tâm hồn Lạc Nam nhẹ rung, người khác ao ước có cuộc sống như nàng, nhưng đâu hề biết rằng số phận chim hoàng yến cũng đâu dễ chịu?"Có thể cho ta biết, nàng muốn cảm nhận thứ gì? Nhìn thấy thứ gì hay không?" Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, hắn cảm thấy mình nên làm gì đó cho nàng.Lạc Nam ánh mắt diệu dàng, mỉm cười hỏi: "Nàng biết đến những điều đó thông qua sách vở?""Vâng!" Bạch Liên Hoa gật mạnh đầu, nhoẻn miệng cười xinh đẹp:“Ta rất thích đọc sách, nó giúp ta tưởng tượng ra đến thế giới bao la bên ngoài ... mặc dù ta cũng rất yêu sa mạc, nhưng ở lâu rồi cũng thấy chán mà đúng không?”Lạc Nam nhìn bộ dạng của nàng, trong lòng không có gì ngoài sự thương tiếc ..

"Tiểu Nam ca ca, tuổi tác của ngươi cũng không lớn hơn ta bao nhiêu, tu vi chỉ mới Hóa Thần Hậu Kỳ ... sao lại lợi hại như vậy?"

Ngồi trên mỏm đá giữa suối nhỏ trong veo, Bạch Liên Hoa nhẹ vén tóc mai, đôi chân trần tinh xảo không nhiễm hạt bụi nghịch ngợm cùng làn nước, hiếu kỳ nhìn người thanh niên ở phía đối diện ...

Những ngày vừa qua khi đoi luyen với nhau, Bạch Lien Hoa nhận ra Lạc Nam có kinh nghiệm chiến đấu quá mức lão luyện, thực lực lại cường hãn dị thường, dù nàng đã dùng toàn lực nhưng vẫn không ăn thua, ngay cả góc áo của hắn cũng không làm rách được ...

Trong quá trình chiến đấu, Lạc Nam vừa áp đảo nàng hoàn toàn, lại vừa nhìn nhận ra những khuyết điểm của nàng để góp ý ... không khác gì một sư phụ thật sự.

Điều này khiến Bạch Liên Hoa cảm thấy tò mò, các vị Hoàng Huynh của nàng cũng là thiên tài, mà thời gian vừa qua sống ở Học Phủ cũng khiến nàng gặp gỡ một số thiên tài cường đại trên đại lục ...

Tuy nhiên nếu đem bọn họ so sánh với Lạc Nam, giác quan của nữ nhân mach bao Bạch Lien Hoa rang Lac Nam cuong đại hon, điều đang noi ở đay, Lạc Nam chỉ mới Hóa Thần Hậu Kỳ ...

Lạc Nam nghe câu hỏi của Bạch Liên Hoa, nhất thời lâm vào trầm mặc ... hồi lâu sau bình thản đáp trả, giọng điệu nhẹ nhàng như làn gió:

"Là cuộc sống này ... là thế giới này ép ta phải không ngừng mạnh hơn!"

Ánh mắt hắc bạch phân minh nhìn về xa xăm, mang theo quyết ý không lùi bước ...

Nếu hắn không mạnh, Lạc gia sẽ bỏ qua cho hắn sao?

Nếu hắn không mạnh, sao có thể tìm về mẫu thân?

Nếu hắn không mạnh, tư cách đâu ở bên cạnh những nữ nhân xuất chúng?

Nếu hắn không mạnh, ai sẽ bảo vệ các nàng trước cường địch?

Nếu hắn không mạnh, không hoàn thành được nhiệm vụ, Hệ Thống sẽ từ bỏ hắn ...

Có quá nhiều lý do khiến Lạc Nam phải mạnh, không ngừng mạnh hơn ...

Người khác nhìn vào thấy hắn có hầu hết mọi thứ trong tay, nhưng để đánh đổi cũng là những lần hấp hối chỉ còn một hơi thở, những lần đau đến chết đi sống lại, những lần tìm đường sống trong chỗ chết ... cửu tử nhất sinh, đối kháng Thiên Đạo ...

Thậm chí chỉ riêng vượt qua thử thách ban đầu đến từ Cấm Ky công pháp- Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, Việt Long Tinh này chỉ sợ không có ai có thể chịu nổi ...

Nhìn ánh mắt ẩn chứa biết bao hoài niệm và vẻ phong trần lúc này của Lạc Nam, Bạch Liên Hoa sắc mặt hoảng hốt, xuất thân cao quý từ nhỏ đã là cành vàng lá ngọc như nàng ... không thể nào tưởng tượng vì sao một thanh niên trẻ tuổi lại có nhiều cảm xúc phức tạp như thế ..

“Cuộc sống của hắn ... chắc phải gánh vác rất nhiều thứ .. " Bạch Liên Hoa mân mê cánh môi nỉ non.

Biết mình vô tình chạm đến tâm sự trong lòng hắn, nàng đánh lạc hướng:

"Tiểu Nam ca ca chắc có hoài bão to lớn lắm ... "

Lạc Nam khẽ cười không nói, hỏi ngược lại nàng:

"Thế hoài bão của nàng là gì? không ngại chia sẽ cùng ta chứ?"

Bạch Liên Hoa ngón tay điểm lấy vàng trán, đôi mắt ngập nước mơ màng, nỉ non thủ thỉ:

“Ta cũng có khát vọng tự do ... giống như Đại Hùng vậy, vì thế ta rất hiểu cảm giác của nó ... "

"Đại Hùng?" Lạc Nam sắc mặt cổ quái, cô nàng này không phải nói đến Cổ Hùng Trấn Ngục Thổ đó chứ?

Bạch Liên Hoa như tìm được tri âm, đem những thứ ẩn sâu trong lòng nhẹ nhàng nói ra:

"Ta muốn một lần được rời khỏi Hoang Cung, rời khỏi H**ng S* Đại Lục, tận mắt nhìn thấy bầu trời rộng lớn ngoài kia, cảm nhận những thứ vốn chỉ đọc qua trong sách vở ... "

Đôi mắt lấp lánh của nàng sáng ngời, nhìn lên bầu trời rộng lớn bao la tràn ngập hướng tới ...

Tâm hồn Lạc Nam nhẹ rung, người khác ao ước có cuộc sống như nàng, nhưng đâu hề biết rằng số phận chim hoàng yến cũng đâu dễ chịu?

"Có thể cho ta biết, nàng muốn cảm nhận thứ gì? Nhìn thấy thứ gì hay không?" Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, hắn cảm thấy mình nên làm gì đó cho nàng.

Lạc Nam ánh mắt diệu dàng, mỉm cười hỏi: "Nàng biết đến những điều đó thông qua sách vở?"

"Vâng!" Bạch Liên Hoa gật mạnh đầu, nhoẻn miệng cười xinh đẹp:

“Ta rất thích đọc sách, nó giúp ta tưởng tượng ra đến thế giới bao la bên ngoài ... mặc dù ta cũng rất yêu sa mạc, nhưng ở lâu rồi cũng thấy chán mà đúng không?”

Lạc Nam nhìn bộ dạng của nàng, trong lòng không có gì ngoài sự thương tiếc ..

Bá Chủ Thiên Hạ - Phong ThầnTác giả: Phong ThầnTruyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngThần vừa mới tỉnh giấc, chợt cảm thấy toàn thân đau nhứt vô cùng, cảm giác như toàn bộ xương cốt trên người lúc này vỡ vụn, khiến hắn muốn động đậy dù chỉ là đầu ngón tay cũng khó khăn. Quan trọng hơn đầu hắn lúc này cũng đau dữ dội, vô số ký ức xa lạ tràn vào não bộ của hắn, khiến Thần nhất thời không kiệp phản ứng. Hai canh giờ sau, cảm giác đau đầu dần suy yếu, Thần lúc này dần ý thức. được điều gì đã xảy đến với mình. “Ta, ta vậy mà không chết, ta vậy mà thật sự xuyên qua rồi?” Thần lẩm bẩm trong miệng vài lần như tự hỏi, các cơ mặt vẫn thể hiện sự khó tin, cái mồm đang mở lớn cùng một thân mồ hôi lạnh cũng biết việc này khiến bản thân hắn chấn kinh vô cùng, nếu bây giờ còn đủ sức chắc hắn phải thử đấm mình vài cái thật mạnh để nghiệm chứng. Cố gắng sắp xếp vô số trí nhớ hỗn loạn trong đầu, Thần bắt đầu nhớ lại, kiếp trước hắn là một đứa trẻ mồ côi được cô nhi viện nuôi dưỡng, đến lúc Thần 7 tuổi thì có một lão đầu đến nhận hắn làm con nuôi, trở về sống cùng lão đầu theo thời gian… "Tiểu Nam ca ca, tuổi tác của ngươi cũng không lớn hơn ta bao nhiêu, tu vi chỉ mới Hóa Thần Hậu Kỳ ... sao lại lợi hại như vậy?"Ngồi trên mỏm đá giữa suối nhỏ trong veo, Bạch Liên Hoa nhẹ vén tóc mai, đôi chân trần tinh xảo không nhiễm hạt bụi nghịch ngợm cùng làn nước, hiếu kỳ nhìn người thanh niên ở phía đối diện ...Những ngày vừa qua khi đoi luyen với nhau, Bạch Lien Hoa nhận ra Lạc Nam có kinh nghiệm chiến đấu quá mức lão luyện, thực lực lại cường hãn dị thường, dù nàng đã dùng toàn lực nhưng vẫn không ăn thua, ngay cả góc áo của hắn cũng không làm rách được ...Trong quá trình chiến đấu, Lạc Nam vừa áp đảo nàng hoàn toàn, lại vừa nhìn nhận ra những khuyết điểm của nàng để góp ý ... không khác gì một sư phụ thật sự.Điều này khiến Bạch Liên Hoa cảm thấy tò mò, các vị Hoàng Huynh của nàng cũng là thiên tài, mà thời gian vừa qua sống ở Học Phủ cũng khiến nàng gặp gỡ một số thiên tài cường đại trên đại lục ...Tuy nhiên nếu đem bọn họ so sánh với Lạc Nam, giác quan của nữ nhân mach bao Bạch Lien Hoa rang Lac Nam cuong đại hon, điều đang noi ở đay, Lạc Nam chỉ mới Hóa Thần Hậu Kỳ ...Lạc Nam nghe câu hỏi của Bạch Liên Hoa, nhất thời lâm vào trầm mặc ... hồi lâu sau bình thản đáp trả, giọng điệu nhẹ nhàng như làn gió:"Là cuộc sống này ... là thế giới này ép ta phải không ngừng mạnh hơn!"Ánh mắt hắc bạch phân minh nhìn về xa xăm, mang theo quyết ý không lùi bước ...Nếu hắn không mạnh, Lạc gia sẽ bỏ qua cho hắn sao?Nếu hắn không mạnh, sao có thể tìm về mẫu thân?Nếu hắn không mạnh, tư cách đâu ở bên cạnh những nữ nhân xuất chúng?Nếu hắn không mạnh, ai sẽ bảo vệ các nàng trước cường địch?Nếu hắn không mạnh, không hoàn thành được nhiệm vụ, Hệ Thống sẽ từ bỏ hắn ...Có quá nhiều lý do khiến Lạc Nam phải mạnh, không ngừng mạnh hơn ...Người khác nhìn vào thấy hắn có hầu hết mọi thứ trong tay, nhưng để đánh đổi cũng là những lần hấp hối chỉ còn một hơi thở, những lần đau đến chết đi sống lại, những lần tìm đường sống trong chỗ chết ... cửu tử nhất sinh, đối kháng Thiên Đạo ...Thậm chí chỉ riêng vượt qua thử thách ban đầu đến từ Cấm Ky công pháp- Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, Việt Long Tinh này chỉ sợ không có ai có thể chịu nổi ...Nhìn ánh mắt ẩn chứa biết bao hoài niệm và vẻ phong trần lúc này của Lạc Nam, Bạch Liên Hoa sắc mặt hoảng hốt, xuất thân cao quý từ nhỏ đã là cành vàng lá ngọc như nàng ... không thể nào tưởng tượng vì sao một thanh niên trẻ tuổi lại có nhiều cảm xúc phức tạp như thế ..“Cuộc sống của hắn ... chắc phải gánh vác rất nhiều thứ .. " Bạch Liên Hoa mân mê cánh môi nỉ non.Biết mình vô tình chạm đến tâm sự trong lòng hắn, nàng đánh lạc hướng:"Tiểu Nam ca ca chắc có hoài bão to lớn lắm ... "Lạc Nam khẽ cười không nói, hỏi ngược lại nàng:"Thế hoài bão của nàng là gì? không ngại chia sẽ cùng ta chứ?"Bạch Liên Hoa ngón tay điểm lấy vàng trán, đôi mắt ngập nước mơ màng, nỉ non thủ thỉ:“Ta cũng có khát vọng tự do ... giống như Đại Hùng vậy, vì thế ta rất hiểu cảm giác của nó ... ""Đại Hùng?" Lạc Nam sắc mặt cổ quái, cô nàng này không phải nói đến Cổ Hùng Trấn Ngục Thổ đó chứ?Bạch Liên Hoa như tìm được tri âm, đem những thứ ẩn sâu trong lòng nhẹ nhàng nói ra:"Ta muốn một lần được rời khỏi Hoang Cung, rời khỏi H**ng S* Đại Lục, tận mắt nhìn thấy bầu trời rộng lớn ngoài kia, cảm nhận những thứ vốn chỉ đọc qua trong sách vở ... "Đôi mắt lấp lánh của nàng sáng ngời, nhìn lên bầu trời rộng lớn bao la tràn ngập hướng tới ...Tâm hồn Lạc Nam nhẹ rung, người khác ao ước có cuộc sống như nàng, nhưng đâu hề biết rằng số phận chim hoàng yến cũng đâu dễ chịu?"Có thể cho ta biết, nàng muốn cảm nhận thứ gì? Nhìn thấy thứ gì hay không?" Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, hắn cảm thấy mình nên làm gì đó cho nàng.Lạc Nam ánh mắt diệu dàng, mỉm cười hỏi: "Nàng biết đến những điều đó thông qua sách vở?""Vâng!" Bạch Liên Hoa gật mạnh đầu, nhoẻn miệng cười xinh đẹp:“Ta rất thích đọc sách, nó giúp ta tưởng tượng ra đến thế giới bao la bên ngoài ... mặc dù ta cũng rất yêu sa mạc, nhưng ở lâu rồi cũng thấy chán mà đúng không?”Lạc Nam nhìn bộ dạng của nàng, trong lòng không có gì ngoài sự thương tiếc ..

Chương 837: Là cuộc sống này