Hắn ngồi xổm bên bờ sông, đưa tay về phía đứa trẻ đang cố gắng bơi vào bờ. Đứa trẻ chẳng hề mảy may hứng thú với sự giúp đỡ của hắn, thậm chí còn cố ý né tránh bàn tay ấy, gắng gượng leo lên bờ trước khi cạn kiệt sức lực, rồi nằm ngửa trên đám cỏ rối bời mà thở hổn hển từng hơi lớn. “Nhóc con gan lì đấy chứ.” Hắn khoanh tay trước ngực, nửa cười nửa không, đánh giá cậu bé nhỏ xíu trông khá thảm hại kia. Đứa trẻ không buồn để ý đến hắn, chỉ cố điều chỉnh nhịp thở cho đều, rồi nhanh chóng bò dậy, đi về phía một đống giấy vụn rơi lả tả không xa. Bên cạnh đống giấy là chiếc túi sách, trên đó còn in vài dấu giày lộn xộn và dơ bẩn. Đứa trẻ hơi nhíu mày, cẩn thận nhặt hết số giấy vụn, nhét cả vào trong túi sách, sau đó đập mạnh mấy cái rồi đeo túi lại lên người. “Có thù oán gì với bọn kia sao?” Hắn tò mò hỏi: “Xé tập của ngươi chưa đủ, còn đẩy cả ngươi xuống sông.” Đó là cảnh hắn vừa trông thấy: một đám nhóc trạc tuổi đứa trẻ kia vây lấy cậu mà cười đùa chế giễu. Trong số đó, cậu là đứa gầy…
Chương 36: Phần 6: Ấn Tòng
Bách Yêu Phổ 5 - Sa La Song ThụTác giả: Sa La Song ThụTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Ngôn TìnhHắn ngồi xổm bên bờ sông, đưa tay về phía đứa trẻ đang cố gắng bơi vào bờ. Đứa trẻ chẳng hề mảy may hứng thú với sự giúp đỡ của hắn, thậm chí còn cố ý né tránh bàn tay ấy, gắng gượng leo lên bờ trước khi cạn kiệt sức lực, rồi nằm ngửa trên đám cỏ rối bời mà thở hổn hển từng hơi lớn. “Nhóc con gan lì đấy chứ.” Hắn khoanh tay trước ngực, nửa cười nửa không, đánh giá cậu bé nhỏ xíu trông khá thảm hại kia. Đứa trẻ không buồn để ý đến hắn, chỉ cố điều chỉnh nhịp thở cho đều, rồi nhanh chóng bò dậy, đi về phía một đống giấy vụn rơi lả tả không xa. Bên cạnh đống giấy là chiếc túi sách, trên đó còn in vài dấu giày lộn xộn và dơ bẩn. Đứa trẻ hơi nhíu mày, cẩn thận nhặt hết số giấy vụn, nhét cả vào trong túi sách, sau đó đập mạnh mấy cái rồi đeo túi lại lên người. “Có thù oán gì với bọn kia sao?” Hắn tò mò hỏi: “Xé tập của ngươi chưa đủ, còn đẩy cả ngươi xuống sông.” Đó là cảnh hắn vừa trông thấy: một đám nhóc trạc tuổi đứa trẻ kia vây lấy cậu mà cười đùa chế giễu. Trong số đó, cậu là đứa gầy… 1.Một bình rượu đã vơi quá nửa.Liễu Công Tử ợ rượu một cái, ánh mắt dõi theo những vì sao có phần mơ màng, ngẩn người hồi lâu, cuối cùng vẫn thấy nằm xuống thoải mái hơn, bèn ngã lăn ra.Bên cạnh, Ti Cuồng Lan như thường lệ ngồi thẳng lưng, cũng đúng như lời hắn nói trước đó, dồn toàn bộ sự chú ý vào cảnh sao trời trăng sáng hiếm thấy bên trên. Hắn không uống thêm giọt rượu nào, tất cả đều để lại cho Liễu Công Tử, dẫu sao tên kia nói nhiều, tất nhiên sẽ khát nước.“Ngươi không buồn ngủ à?” Liễu Công Tử chớp đôi mắt đã hơi khô, bên tai ngoài tiếng gió tiếng côn trùng, chỉ còn lại tiếng ngáy lên xuống xen kẽ của mấy tên đang nằm sõng soài dưới gốc cây.Đào Yêu cuối cùng cũng mắng chửi Ti Cuồng Lan trong mắt nàng cho thỏa, vui vẻ tóm lấy Cổn Cổn làm gối, một tay đặt lên ngực Thạch Thiết Lam, một chân vắt ngang eo Ti Tĩnh Uyên, tư thế ngủ vô cùng bá đạo. Ma Nha chẳng biết từ lúc nào cũng lăn qua bên này, ôm cánh tay Ti Tĩnh Uyên ngủ say chảy cả nước miếng.Chỉ có Ti Cuồng Lan là không hề mệt mỏi, chẳng ngáp lấy một cái.“Ngươi cứ lải nhải mãi, phải đợi ngươi nói xong thì ta mới được yên tĩnh chứ.” Ti Cuồng Lan vẫn ngước nhìn sao trời, ánh trăng lặng lẽ chuyển dịch chiếu lên mặt hắn. Đúng là gương mặt hiếm thấy trong nhân gian, song lại chẳng đọc ra nổi biểu cảm gì, nếu có, thì cũng chỉ là gợn sóng lướt qua mặt nước sâu lắng.“Thôi giả vờ đi.” Liễu Công Tử vươn vai một cái: “Rõ ràng ngươi rất muốn biết phần tiếp theo.”“Tiếp theo chẳng phải quá dễ đoán sao.” Ti Cuồng Lan đáp thẳng: “Con rắn đó hẳn đã quay về nhà rồi.”Liễu Công Tử ngẩn người, đoạn mỉm cười: “Không chừng là quay lại tìm người tính sổ thì sao?”“Tính sổ có thể đợi mười năm, cứu mạng thì không thể trì hoãn một ngày.” Ti Cuồng Lan quay đầu nhìn hắn: “Chỉ cần không phải đồ ngu, nặng nhẹ gấp gáp, phải biết phân rõ.”Nụ cười nơi khóe miệng Liễu Công Tử dần dần rút về: “Ngươi nói đúng, hắn đã quay về nhà rồi.”
1.
Một bình rượu đã vơi quá nửa.
Liễu Công Tử ợ rượu một cái, ánh mắt dõi theo những vì sao có phần mơ màng, ngẩn người hồi lâu, cuối cùng vẫn thấy nằm xuống thoải mái hơn, bèn ngã lăn ra.
Bên cạnh, Ti Cuồng Lan như thường lệ ngồi thẳng lưng, cũng đúng như lời hắn nói trước đó, dồn toàn bộ sự chú ý vào cảnh sao trời trăng sáng hiếm thấy bên trên. Hắn không uống thêm giọt rượu nào, tất cả đều để lại cho Liễu Công Tử, dẫu sao tên kia nói nhiều, tất nhiên sẽ khát nước.
“Ngươi không buồn ngủ à?” Liễu Công Tử chớp đôi mắt đã hơi khô, bên tai ngoài tiếng gió tiếng côn trùng, chỉ còn lại tiếng ngáy lên xuống xen kẽ của mấy tên đang nằm sõng soài dưới gốc cây.
Đào Yêu cuối cùng cũng mắng chửi Ti Cuồng Lan trong mắt nàng cho thỏa, vui vẻ tóm lấy Cổn Cổn làm gối, một tay đặt lên ngực Thạch Thiết Lam, một chân vắt ngang eo Ti Tĩnh Uyên, tư thế ngủ vô cùng bá đạo. Ma Nha chẳng biết từ lúc nào cũng lăn qua bên này, ôm cánh tay Ti Tĩnh Uyên ngủ say chảy cả nước miếng.
Chỉ có Ti Cuồng Lan là không hề mệt mỏi, chẳng ngáp lấy một cái.
“Ngươi cứ lải nhải mãi, phải đợi ngươi nói xong thì ta mới được yên tĩnh chứ.” Ti Cuồng Lan vẫn ngước nhìn sao trời, ánh trăng lặng lẽ chuyển dịch chiếu lên mặt hắn. Đúng là gương mặt hiếm thấy trong nhân gian, song lại chẳng đọc ra nổi biểu cảm gì, nếu có, thì cũng chỉ là gợn sóng lướt qua mặt nước sâu lắng.
“Thôi giả vờ đi.” Liễu Công Tử vươn vai một cái: “Rõ ràng ngươi rất muốn biết phần tiếp theo.”
“Tiếp theo chẳng phải quá dễ đoán sao.” Ti Cuồng Lan đáp thẳng: “Con rắn đó hẳn đã quay về nhà rồi.”
Liễu Công Tử ngẩn người, đoạn mỉm cười: “Không chừng là quay lại tìm người tính sổ thì sao?”
“Tính sổ có thể đợi mười năm, cứu mạng thì không thể trì hoãn một ngày.” Ti Cuồng Lan quay đầu nhìn hắn: “Chỉ cần không phải đồ ngu, nặng nhẹ gấp gáp, phải biết phân rõ.”
Nụ cười nơi khóe miệng Liễu Công Tử dần dần rút về: “Ngươi nói đúng, hắn đã quay về nhà rồi.”
Bách Yêu Phổ 5 - Sa La Song ThụTác giả: Sa La Song ThụTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Ngôn TìnhHắn ngồi xổm bên bờ sông, đưa tay về phía đứa trẻ đang cố gắng bơi vào bờ. Đứa trẻ chẳng hề mảy may hứng thú với sự giúp đỡ của hắn, thậm chí còn cố ý né tránh bàn tay ấy, gắng gượng leo lên bờ trước khi cạn kiệt sức lực, rồi nằm ngửa trên đám cỏ rối bời mà thở hổn hển từng hơi lớn. “Nhóc con gan lì đấy chứ.” Hắn khoanh tay trước ngực, nửa cười nửa không, đánh giá cậu bé nhỏ xíu trông khá thảm hại kia. Đứa trẻ không buồn để ý đến hắn, chỉ cố điều chỉnh nhịp thở cho đều, rồi nhanh chóng bò dậy, đi về phía một đống giấy vụn rơi lả tả không xa. Bên cạnh đống giấy là chiếc túi sách, trên đó còn in vài dấu giày lộn xộn và dơ bẩn. Đứa trẻ hơi nhíu mày, cẩn thận nhặt hết số giấy vụn, nhét cả vào trong túi sách, sau đó đập mạnh mấy cái rồi đeo túi lại lên người. “Có thù oán gì với bọn kia sao?” Hắn tò mò hỏi: “Xé tập của ngươi chưa đủ, còn đẩy cả ngươi xuống sông.” Đó là cảnh hắn vừa trông thấy: một đám nhóc trạc tuổi đứa trẻ kia vây lấy cậu mà cười đùa chế giễu. Trong số đó, cậu là đứa gầy… 1.Một bình rượu đã vơi quá nửa.Liễu Công Tử ợ rượu một cái, ánh mắt dõi theo những vì sao có phần mơ màng, ngẩn người hồi lâu, cuối cùng vẫn thấy nằm xuống thoải mái hơn, bèn ngã lăn ra.Bên cạnh, Ti Cuồng Lan như thường lệ ngồi thẳng lưng, cũng đúng như lời hắn nói trước đó, dồn toàn bộ sự chú ý vào cảnh sao trời trăng sáng hiếm thấy bên trên. Hắn không uống thêm giọt rượu nào, tất cả đều để lại cho Liễu Công Tử, dẫu sao tên kia nói nhiều, tất nhiên sẽ khát nước.“Ngươi không buồn ngủ à?” Liễu Công Tử chớp đôi mắt đã hơi khô, bên tai ngoài tiếng gió tiếng côn trùng, chỉ còn lại tiếng ngáy lên xuống xen kẽ của mấy tên đang nằm sõng soài dưới gốc cây.Đào Yêu cuối cùng cũng mắng chửi Ti Cuồng Lan trong mắt nàng cho thỏa, vui vẻ tóm lấy Cổn Cổn làm gối, một tay đặt lên ngực Thạch Thiết Lam, một chân vắt ngang eo Ti Tĩnh Uyên, tư thế ngủ vô cùng bá đạo. Ma Nha chẳng biết từ lúc nào cũng lăn qua bên này, ôm cánh tay Ti Tĩnh Uyên ngủ say chảy cả nước miếng.Chỉ có Ti Cuồng Lan là không hề mệt mỏi, chẳng ngáp lấy một cái.“Ngươi cứ lải nhải mãi, phải đợi ngươi nói xong thì ta mới được yên tĩnh chứ.” Ti Cuồng Lan vẫn ngước nhìn sao trời, ánh trăng lặng lẽ chuyển dịch chiếu lên mặt hắn. Đúng là gương mặt hiếm thấy trong nhân gian, song lại chẳng đọc ra nổi biểu cảm gì, nếu có, thì cũng chỉ là gợn sóng lướt qua mặt nước sâu lắng.“Thôi giả vờ đi.” Liễu Công Tử vươn vai một cái: “Rõ ràng ngươi rất muốn biết phần tiếp theo.”“Tiếp theo chẳng phải quá dễ đoán sao.” Ti Cuồng Lan đáp thẳng: “Con rắn đó hẳn đã quay về nhà rồi.”Liễu Công Tử ngẩn người, đoạn mỉm cười: “Không chừng là quay lại tìm người tính sổ thì sao?”“Tính sổ có thể đợi mười năm, cứu mạng thì không thể trì hoãn một ngày.” Ti Cuồng Lan quay đầu nhìn hắn: “Chỉ cần không phải đồ ngu, nặng nhẹ gấp gáp, phải biết phân rõ.”Nụ cười nơi khóe miệng Liễu Công Tử dần dần rút về: “Ngươi nói đúng, hắn đã quay về nhà rồi.”