Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 191

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 191Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn xanh lè, nhìn ba người, lại nhìn trường kiếm ngọc bích trong tay người thanh niên.Nhất Thanh sư tôn lớn tiếng quát: “Hàn Liên, Bích Thủy Trường Thiên Kiếm mà ta cho ngươi, là để ngươi dùng để cắt thịt sao?”Hàn Liên trực tiếp bị phun nước bọt đầy mặt, Cửu Thiên ở một bên cũng xui xẻo theo.Giỏi lắm nhóc, khi Nhất Thanh sư tôn nổi giận, âm thanh này, nước bọt này, thật sự không dám tin.Cửu Thiên không nhịn được mà lùi lại hai bước.Hàn Liên nhắm mắt dùng tay lau thanh kiếm, Nhất Thanh sư tôn lại gầm lên: “Ngươi lau cái gì mà lau.”Mắt của Hàn Liên cũng không mở, nhếch nhác nói: “Không lau gì cả, bôi trơn, bôi trơn mà thôi.”Hai người còn lại cúi đầu cố nhịn cười, Nhất Thanh sư tôn chỉ vào hai người nói: “Sở Chính, Sở Trực, hai ngươi cũng đừng cười, về phòng mặc quần áo tử tế cho ta, ngay – lập – tức!”Hai người nhỏ giọng đáp lại, vội vàng chạy đi.Nhân cơ hội này, Hàn Liên vội vàng lau nước bọt trên mặt đi, nói: “Sư tôn, vậy ta cũng trở về mặc quần áo.”Nhất Thanh sư tôn trừng mắt, nói: “Nói rõ sự việc cho ta trước.”Hàn Liên nhắm mắt lại, được rồi, vừa rồi lại lau uổng rồi.Sau đó, Hàn Liên nói: “Sư tôn, chuyện này không phải là binh khí của nhị sư huynh, tam sư huynh đều hỏng rồi sao, nhất thời không tìm được cái gì thuận tay. Nên chỉ có thể dùng Bích Thủy Trường Thiên Kiếm để cắt thịt.”Nhất Thanh sư tôn lớn tiếng nói: “Hỏng như nào, các ngươi lại trêu chọc ai rồi?”Hàn Liên nói: “Chỉ lên núi đi săn thôi. Đụng phải một con chim lửa tím, thật sự lợi hại, đốt cháy binh khí của hai vị sư huynh. Nếu không phải ta có Bích Thủy Trường Thiên Kiếm, thật sự không xử được con chim lửa tím này.”“Chim lửa tím sao?” Nhất Thanh sư tôn hơi nhíu mày, sao hình như đã nghe qua ở đâu đó.Đột nhiên, Nhất Thanh sư tôn đã nhớ ra rồi.“Các ngươi chắc không phải là đánh Tử Viêm Phần Thiên Tước của Mộng Vân sư tôn của Phiêu Miểu viện đấy chứ?”Nhất Thanh sư tôn trợn to mắt.Hàn Liên cũng lập tức sửng sốt, miễn cưỡng mở một mắt ra: “Sư tôn, con mà người nói là con trên cánh có hoa văn tử kim hỏa diệm sao?”Nhất Thanh sư tôn gật đầu nói: “Là nó không sai. Các ngươi làm gì nó rồi?”Hàn Liên nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Thật sự là sủng vật của Mộng Vân sư tôn à! Sư tôn người sẽ không nhầm lẫn chứ.”Nhất Thanh sư tôn gầm lên: “Mau nói các ngươi đã làm gì nó rồi?”Hàn Liên quay đầu lại, nhìn sang Tiểu Hắc ở bên cạnh Cửu Thiên.Tiểu Hắc lúc này đang vui vẻ ăn thịt.Ba người đều nhìn sang Tiểu Hắc, trong ngực Nhất Thanh sư tôn có một chút dự cảm chẳng lành.

CHƯƠNG 191

Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn xanh lè, nhìn ba người, lại nhìn trường kiếm ngọc bích trong tay người thanh niên.

Nhất Thanh sư tôn lớn tiếng quát: “Hàn Liên, Bích Thủy Trường Thiên Kiếm mà ta cho ngươi, là để ngươi dùng để cắt thịt sao?”

Hàn Liên trực tiếp bị phun nước bọt đầy mặt, Cửu Thiên ở một bên cũng xui xẻo theo.

Giỏi lắm nhóc, khi Nhất Thanh sư tôn nổi giận, âm thanh này, nước bọt này, thật sự không dám tin.

Cửu Thiên không nhịn được mà lùi lại hai bước.

Hàn Liên nhắm mắt dùng tay lau thanh kiếm, Nhất Thanh sư tôn lại gầm lên: “Ngươi lau cái gì mà lau.”

Mắt của Hàn Liên cũng không mở, nhếch nhác nói: “Không lau gì cả, bôi trơn, bôi trơn mà thôi.”

Hai người còn lại cúi đầu cố nhịn cười, Nhất Thanh sư tôn chỉ vào hai người nói: “Sở Chính, Sở Trực, hai ngươi cũng đừng cười, về phòng mặc quần áo tử tế cho ta, ngay – lập – tức!”

Hai người nhỏ giọng đáp lại, vội vàng chạy đi.

Nhân cơ hội này, Hàn Liên vội vàng lau nước bọt trên mặt đi, nói: “Sư tôn, vậy ta cũng trở về mặc quần áo.”

Nhất Thanh sư tôn trừng mắt, nói: “Nói rõ sự việc cho ta trước.”

Hàn Liên nhắm mắt lại, được rồi, vừa rồi lại lau uổng rồi.

Sau đó, Hàn Liên nói: “Sư tôn, chuyện này không phải là binh khí của nhị sư huynh, tam sư huynh đều hỏng rồi sao, nhất thời không tìm được cái gì thuận tay. Nên chỉ có thể dùng Bích Thủy Trường Thiên Kiếm để cắt thịt.”

Nhất Thanh sư tôn lớn tiếng nói: “Hỏng như nào, các ngươi lại trêu chọc ai rồi?”

Hàn Liên nói: “Chỉ lên núi đi săn thôi. Đụng phải một con chim lửa tím, thật sự lợi hại, đốt cháy binh khí của hai vị sư huynh. Nếu không phải ta có Bích Thủy Trường Thiên Kiếm, thật sự không xử được con chim lửa tím này.”

“Chim lửa tím sao?” Nhất Thanh sư tôn hơi nhíu mày, sao hình như đã nghe qua ở đâu đó.

Đột nhiên, Nhất Thanh sư tôn đã nhớ ra rồi.

“Các ngươi chắc không phải là đánh Tử Viêm Phần Thiên Tước của Mộng Vân sư tôn của Phiêu Miểu viện đấy chứ?”

Nhất Thanh sư tôn trợn to mắt.

Hàn Liên cũng lập tức sửng sốt, miễn cưỡng mở một mắt ra: “Sư tôn, con mà người nói là con trên cánh có hoa văn tử kim hỏa diệm sao?”

Nhất Thanh sư tôn gật đầu nói: “Là nó không sai. Các ngươi làm gì nó rồi?”

Hàn Liên nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Thật sự là sủng vật của Mộng Vân sư tôn à! Sư tôn người sẽ không nhầm lẫn chứ.”

Nhất Thanh sư tôn gầm lên: “Mau nói các ngươi đã làm gì nó rồi?”

Hàn Liên quay đầu lại, nhìn sang Tiểu Hắc ở bên cạnh Cửu Thiên.

Tiểu Hắc lúc này đang vui vẻ ăn thịt.

Ba người đều nhìn sang Tiểu Hắc, trong ngực Nhất Thanh sư tôn có một chút dự cảm chẳng lành.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 191Sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn xanh lè, nhìn ba người, lại nhìn trường kiếm ngọc bích trong tay người thanh niên.Nhất Thanh sư tôn lớn tiếng quát: “Hàn Liên, Bích Thủy Trường Thiên Kiếm mà ta cho ngươi, là để ngươi dùng để cắt thịt sao?”Hàn Liên trực tiếp bị phun nước bọt đầy mặt, Cửu Thiên ở một bên cũng xui xẻo theo.Giỏi lắm nhóc, khi Nhất Thanh sư tôn nổi giận, âm thanh này, nước bọt này, thật sự không dám tin.Cửu Thiên không nhịn được mà lùi lại hai bước.Hàn Liên nhắm mắt dùng tay lau thanh kiếm, Nhất Thanh sư tôn lại gầm lên: “Ngươi lau cái gì mà lau.”Mắt của Hàn Liên cũng không mở, nhếch nhác nói: “Không lau gì cả, bôi trơn, bôi trơn mà thôi.”Hai người còn lại cúi đầu cố nhịn cười, Nhất Thanh sư tôn chỉ vào hai người nói: “Sở Chính, Sở Trực, hai ngươi cũng đừng cười, về phòng mặc quần áo tử tế cho ta, ngay – lập – tức!”Hai người nhỏ giọng đáp lại, vội vàng chạy đi.Nhân cơ hội này, Hàn Liên vội vàng lau nước bọt trên mặt đi, nói: “Sư tôn, vậy ta cũng trở về mặc quần áo.”Nhất Thanh sư tôn trừng mắt, nói: “Nói rõ sự việc cho ta trước.”Hàn Liên nhắm mắt lại, được rồi, vừa rồi lại lau uổng rồi.Sau đó, Hàn Liên nói: “Sư tôn, chuyện này không phải là binh khí của nhị sư huynh, tam sư huynh đều hỏng rồi sao, nhất thời không tìm được cái gì thuận tay. Nên chỉ có thể dùng Bích Thủy Trường Thiên Kiếm để cắt thịt.”Nhất Thanh sư tôn lớn tiếng nói: “Hỏng như nào, các ngươi lại trêu chọc ai rồi?”Hàn Liên nói: “Chỉ lên núi đi săn thôi. Đụng phải một con chim lửa tím, thật sự lợi hại, đốt cháy binh khí của hai vị sư huynh. Nếu không phải ta có Bích Thủy Trường Thiên Kiếm, thật sự không xử được con chim lửa tím này.”“Chim lửa tím sao?” Nhất Thanh sư tôn hơi nhíu mày, sao hình như đã nghe qua ở đâu đó.Đột nhiên, Nhất Thanh sư tôn đã nhớ ra rồi.“Các ngươi chắc không phải là đánh Tử Viêm Phần Thiên Tước của Mộng Vân sư tôn của Phiêu Miểu viện đấy chứ?”Nhất Thanh sư tôn trợn to mắt.Hàn Liên cũng lập tức sửng sốt, miễn cưỡng mở một mắt ra: “Sư tôn, con mà người nói là con trên cánh có hoa văn tử kim hỏa diệm sao?”Nhất Thanh sư tôn gật đầu nói: “Là nó không sai. Các ngươi làm gì nó rồi?”Hàn Liên nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Thật sự là sủng vật của Mộng Vân sư tôn à! Sư tôn người sẽ không nhầm lẫn chứ.”Nhất Thanh sư tôn gầm lên: “Mau nói các ngươi đã làm gì nó rồi?”Hàn Liên quay đầu lại, nhìn sang Tiểu Hắc ở bên cạnh Cửu Thiên.Tiểu Hắc lúc này đang vui vẻ ăn thịt.Ba người đều nhìn sang Tiểu Hắc, trong ngực Nhất Thanh sư tôn có một chút dự cảm chẳng lành.

Chương 191