Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 192

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 192Hàn Liên chỉ vào thịt trong miệng Tiểu Hắc rồi nói: “Sư tôn, đây chính là con Tử Viêm Phần Thiên Tước đó.”Nhất Thanh sư tôn hóa đá tại chỗ, cả người cứng ngắc tại chỗ.Mí mắt của Cửu Thiên giật giật, chuyện này sẽ không dẫn tới chiến đấu của hai đại sư tôn chứ.Tiểu Hắc không biết bọn họ đang nói cái gì, ngửa cổ lên một hơi nuốt hết số thịt còn lại vào bụng. Trên đất chỉ còn lại một đống xương.Gió mát thổi qua, sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn từ đỏ chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang đen.Sau đó rú lên một tiếng, giống như sấm sét.“Sở Chính, Sở Trực, hai người ra đây cho ta.”Ngay sau đó, Cửu Thiên nhìn thấy hai người Sở Chính Sở Trực quần cũng chưa mặc xong mà lao ra, có điều hai người bọn họ không phải lao về phía Nhất Thanh, mà bay nhanh chạy trốn.“Sư tôn nổi giận rồi, chạy mau!”Sở Chính lớn tiếng hét lên, hai người chia ra chạy, thân pháp như gió.Hàn Liên lúc này mới phản ứng lại, vội vàng muốn chạy.Nhất Thanh sư tôn túm lấy Hàn Liên đang muốn chạy trốn, sau đó bóng người lập tức biến mất khi xuất hiện lần nữa thì cùng lúc túm lấy hai người Sở Chính, Sở Trực.“Ba người các ngươi, thật sự làm ta tức chết.”Nhất Thanh sư tôn cuộn tay áo không nói hai lời, trực tiếp đánh. Sở Chính, Sở Trực, Hàn Liên cũng không nhàn rỗi, cũng thi triển canh kình của mình, Hàn Liên hét to một tiếng: “Hai vị sư huynh, sư tôn tới thật rồi, chúng ta cũng liều thôi.”Nói xong, ba người vậy mà hình thành trận pháp bắt đầu tiến hành công kích Nhất Thanh sư tôn.Nhất thời canh kính b*n r* tứ phía, vá vụn bay loạn. Căn nhà gỗ cách khá gần cũng không thoát một kiếp, trực tiếp bị cường kình tỏa ra từ chiến đấu làm sập.Cửu Thiên đứng tại chỗ, há to miệng nhìn một màn nàyĐược rồi, đây chính là Nhất Nguyên Viện trong truyền thuyết.Tại sao hắn cảm thấy mình giống như đi sai chỗ vậy?Tiểu Hắc thoải mái ợ một cái, thứ nhất là có đồ ăn ngon, nó ngược lại cảm thấy mình tới đúng chỗ rồi!Một canh giờ sau, trăng lên.Trong sân, nhà gỗ đã dựng xong. Cơm canh đạm bạc, một đĩa rau dại, mấy quả dại.“Cửu Thiên, tới giới thiệu cho ngươi, đây là tứ sư huynh của ngươi – Hàn Liên, tam sư huynh Sở Trực, nhị sư huynh Sở Chính. Đại sư huynh của ngươi ở sau núi đi theo Đạo Quang sư tôn tu hành, tạm thời sẽ không quay về.”Ngồi ở trên ghế chủ tọa, Nhất Thanh sư tôn lần nữa giới thiệu. Cửu Thiên đứng dậy ôm quyền chào.“Hàn Liên, Sở Trực, Sở Chính.” Đây là học viên mới đến của Nhất Nguyên Viện, cũng chính là ngũ sư đệ của các ngươi.”Nhất Thanh sư tôn chỉ vào Cửu Thiên rồi lên tiếng. Cơ thịt trên mặt đều là ý cười, rõ ràng rất hài lòng với đệ tử Cửu Thiên này.

CHƯƠNG 192

Hàn Liên chỉ vào thịt trong miệng Tiểu Hắc rồi nói: “Sư tôn, đây chính là con Tử Viêm Phần Thiên Tước đó.”

Nhất Thanh sư tôn hóa đá tại chỗ, cả người cứng ngắc tại chỗ.

Mí mắt của Cửu Thiên giật giật, chuyện này sẽ không dẫn tới chiến đấu của hai đại sư tôn chứ.

Tiểu Hắc không biết bọn họ đang nói cái gì, ngửa cổ lên một hơi nuốt hết số thịt còn lại vào bụng. Trên đất chỉ còn lại một đống xương.

Gió mát thổi qua, sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn từ đỏ chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang đen.

Sau đó rú lên một tiếng, giống như sấm sét.

“Sở Chính, Sở Trực, hai người ra đây cho ta.”

Ngay sau đó, Cửu Thiên nhìn thấy hai người Sở Chính Sở Trực quần cũng chưa mặc xong mà lao ra, có điều hai người bọn họ không phải lao về phía Nhất Thanh, mà bay nhanh chạy trốn.

“Sư tôn nổi giận rồi, chạy mau!”

Sở Chính lớn tiếng hét lên, hai người chia ra chạy, thân pháp như gió.

Hàn Liên lúc này mới phản ứng lại, vội vàng muốn chạy.

Nhất Thanh sư tôn túm lấy Hàn Liên đang muốn chạy trốn, sau đó bóng người lập tức biến mất khi xuất hiện lần nữa thì cùng lúc túm lấy hai người Sở Chính, Sở Trực.

“Ba người các ngươi, thật sự làm ta tức chết.”

Nhất Thanh sư tôn cuộn tay áo không nói hai lời, trực tiếp đánh. Sở Chính, Sở Trực, Hàn Liên cũng không nhàn rỗi, cũng thi triển canh kình của mình, Hàn Liên hét to một tiếng: “Hai vị sư huynh, sư tôn tới thật rồi, chúng ta cũng liều thôi.”

Nói xong, ba người vậy mà hình thành trận pháp bắt đầu tiến hành công kích Nhất Thanh sư tôn.

Nhất thời canh kính b*n r* tứ phía, vá vụn bay loạn. Căn nhà gỗ cách khá gần cũng không thoát một kiếp, trực tiếp bị cường kình tỏa ra từ chiến đấu làm sập.

Cửu Thiên đứng tại chỗ, há to miệng nhìn một màn này

Được rồi, đây chính là Nhất Nguyên Viện trong truyền thuyết.

Tại sao hắn cảm thấy mình giống như đi sai chỗ vậy?

Tiểu Hắc thoải mái ợ một cái, thứ nhất là có đồ ăn ngon, nó ngược lại cảm thấy mình tới đúng chỗ rồi!

Một canh giờ sau, trăng lên.

Trong sân, nhà gỗ đã dựng xong. Cơm canh đạm bạc, một đĩa rau dại, mấy quả dại.

“Cửu Thiên, tới giới thiệu cho ngươi, đây là tứ sư huynh của ngươi – Hàn Liên, tam sư huynh Sở Trực, nhị sư huynh Sở Chính. Đại sư huynh của ngươi ở sau núi đi theo Đạo Quang sư tôn tu hành, tạm thời sẽ không quay về.”

Ngồi ở trên ghế chủ tọa, Nhất Thanh sư tôn lần nữa giới thiệu. Cửu Thiên đứng dậy ôm quyền chào.

“Hàn Liên, Sở Trực, Sở Chính.” Đây là học viên mới đến của Nhất Nguyên Viện, cũng chính là ngũ sư đệ của các ngươi.”

Nhất Thanh sư tôn chỉ vào Cửu Thiên rồi lên tiếng. Cơ thịt trên mặt đều là ý cười, rõ ràng rất hài lòng với đệ tử Cửu Thiên này.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 192Hàn Liên chỉ vào thịt trong miệng Tiểu Hắc rồi nói: “Sư tôn, đây chính là con Tử Viêm Phần Thiên Tước đó.”Nhất Thanh sư tôn hóa đá tại chỗ, cả người cứng ngắc tại chỗ.Mí mắt của Cửu Thiên giật giật, chuyện này sẽ không dẫn tới chiến đấu của hai đại sư tôn chứ.Tiểu Hắc không biết bọn họ đang nói cái gì, ngửa cổ lên một hơi nuốt hết số thịt còn lại vào bụng. Trên đất chỉ còn lại một đống xương.Gió mát thổi qua, sắc mặt của Nhất Thanh sư tôn từ đỏ chuyển sang xanh, rồi từ xanh chuyển sang đen.Sau đó rú lên một tiếng, giống như sấm sét.“Sở Chính, Sở Trực, hai người ra đây cho ta.”Ngay sau đó, Cửu Thiên nhìn thấy hai người Sở Chính Sở Trực quần cũng chưa mặc xong mà lao ra, có điều hai người bọn họ không phải lao về phía Nhất Thanh, mà bay nhanh chạy trốn.“Sư tôn nổi giận rồi, chạy mau!”Sở Chính lớn tiếng hét lên, hai người chia ra chạy, thân pháp như gió.Hàn Liên lúc này mới phản ứng lại, vội vàng muốn chạy.Nhất Thanh sư tôn túm lấy Hàn Liên đang muốn chạy trốn, sau đó bóng người lập tức biến mất khi xuất hiện lần nữa thì cùng lúc túm lấy hai người Sở Chính, Sở Trực.“Ba người các ngươi, thật sự làm ta tức chết.”Nhất Thanh sư tôn cuộn tay áo không nói hai lời, trực tiếp đánh. Sở Chính, Sở Trực, Hàn Liên cũng không nhàn rỗi, cũng thi triển canh kình của mình, Hàn Liên hét to một tiếng: “Hai vị sư huynh, sư tôn tới thật rồi, chúng ta cũng liều thôi.”Nói xong, ba người vậy mà hình thành trận pháp bắt đầu tiến hành công kích Nhất Thanh sư tôn.Nhất thời canh kính b*n r* tứ phía, vá vụn bay loạn. Căn nhà gỗ cách khá gần cũng không thoát một kiếp, trực tiếp bị cường kình tỏa ra từ chiến đấu làm sập.Cửu Thiên đứng tại chỗ, há to miệng nhìn một màn nàyĐược rồi, đây chính là Nhất Nguyên Viện trong truyền thuyết.Tại sao hắn cảm thấy mình giống như đi sai chỗ vậy?Tiểu Hắc thoải mái ợ một cái, thứ nhất là có đồ ăn ngon, nó ngược lại cảm thấy mình tới đúng chỗ rồi!Một canh giờ sau, trăng lên.Trong sân, nhà gỗ đã dựng xong. Cơm canh đạm bạc, một đĩa rau dại, mấy quả dại.“Cửu Thiên, tới giới thiệu cho ngươi, đây là tứ sư huynh của ngươi – Hàn Liên, tam sư huynh Sở Trực, nhị sư huynh Sở Chính. Đại sư huynh của ngươi ở sau núi đi theo Đạo Quang sư tôn tu hành, tạm thời sẽ không quay về.”Ngồi ở trên ghế chủ tọa, Nhất Thanh sư tôn lần nữa giới thiệu. Cửu Thiên đứng dậy ôm quyền chào.“Hàn Liên, Sở Trực, Sở Chính.” Đây là học viên mới đến của Nhất Nguyên Viện, cũng chính là ngũ sư đệ của các ngươi.”Nhất Thanh sư tôn chỉ vào Cửu Thiên rồi lên tiếng. Cơ thịt trên mặt đều là ý cười, rõ ràng rất hài lòng với đệ tử Cửu Thiên này.

Chương 192