Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 302
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 302Huyễn Tâm khẽ phất tay, một đạo ánh sáng trắng lao vào trong tinh hà, ngay sau đó, một thanh quang kiếm lập tức rơi xuống.Cửu Thiên bị dọa một trận, nhấc tay vung trọng kiếm chặn quang kiếm.Huyễn Tầm cười nói: “Là giúp như vậy.”Mí mắt của Cửu Thiên giật giật, cô gái này quá quy hiểm rồi.Huyễn Tâm phóng khoáng lại không quan tâm nhiều như vậy, kéo tay của Cửu Thiên lao lên đầu của khôi lỗi màu vàng.Khôi lỗi màu vàng ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ, vừa muốn nói chuyện, Huyễn Tâm bèn lớn tiếng nói: “Đồ to xác ngu ngốc, còn phí lời nữa tôi gọi viện trưởng tới đập ông.”Khôi lỗi màu vàng bất lực nhắm mắt lại, không nhúc nhích.Cửu Thiên bị Huyễn Tầm lôi lên đầu của khôi lỗi màu vàng.Trên đầu của khôi lỗi màu vàng để lại mấy bàn chân rõ ràng, Linh Bối nói: “Cái đầu vàng vướng víu này là ai làm, tròn như vậy, còn trơn như vậy, còn bố trí trận pháp, đứng cũng đứng không vững. Không biết làm thành hình chữ nhật à?”Khôi lỗi màu vàng lại mở mắt ra, nó thật sự cảm thấy ấm ức, là tồn tại trấn thủ tầng sáu của tháp tu hành. Học viên bình thường tới có ai không cung kính. Cô gái này ỷ thế lực đằng sau của mình lớn, không những giãm đầu của nó, còn chê đầu của nó quá tròn. Khôi lỗi cũng có tôn nghiêm có được không hải!Thầm tự lẩm bẩm một tiếng, khôi lỗi vẫn nhắm mắt lại, nghĩ trong lòng, mắt không thấy tim không đau, mắt không thấy tim không đau…Cửu Thiên nói: “Võ kỹ tinh thần hải. Giống như các tầng dưới, dùng tay rút võ kỹ ra là được đúng không?”Huyễn Tâm nói: “Đúng mà cũng không đúng.Những cái ở tâng dưới sẽ không phản kích. Võ kỹ tỉnh thần hải này lại phản kích rất lợi hại. Chị đây mấy lần sắp lấy được võ kỹ rồi, kết quả đều bị những kiếm quang vớ vẩn đó ép ra. Tôi cũng sắp tiêu hao hết nửa ngày rồi, cậu lát nữa giúp tôi chặn kiếm quang. Tôi giúp cậu lấy võ kỹ, một người một quyển, như thế nào?”“Nửa ngày sao?” Cửu Thiên kinh ngạc nói: “Ở trong tháp tu hành không chỉ có thể ở một canh giờ hay sao?”Huyễn Tâm đắc ý hất đuôi tóc, cười nói: “Đó là các cậu, tôi ở đây muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu.Trước khi chưa chọn được võ kỹ tốt, ai dám đuổi tôi ra chứ. Có phải không, đồ to xác ngu ngốc, ông dám đuổi tôi không?”Cửu Thiên giãm mấy cái vào khôi lỗi màu vàng.Khôi lỗi màu vàng nhắm mắt không nói, coi như không nghe thấy.Huyễn Tâm nói: “Nhìn. Nó cũng không dám đuổi tôi.Cửu Thiên bất lực nói: “Được rồi, cô lợi hại. Vậy bây giờ bắt đầu thôi, tôi chỉ có thời gian một canh giờ: Huyễn Tâm xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn, nói: “Được, vậy thì bắt đầu đi, cậu cẩn thận.”Cả người tỏa ra ánh sáng đỏ, ngay sau đó, Huyễn Tâm quăng ra một chiếc roi dài do canh kình ngưng thành.Chiếc roi dài trực tiếp lao vào trong võ kỹ tỉnh thần hải, cuốn lấy một ngôi sao thiện lương.“Tóm được rồi.”Cả người Huyễn Tầm đều trở lên phấn khích, ngay sau đó võ kỹ tinh thần hải bắt đầu xuất hiện những xoáy nước nhỏ, sau đó, một khoảng quang kiếm bắn tới.
Chương 302
Huyễn Tâm khẽ phất tay, một đạo ánh sáng trắng lao vào trong tinh hà, ngay sau đó, một thanh quang kiếm lập tức rơi xuống.
Cửu Thiên bị dọa một trận, nhấc tay vung trọng kiếm chặn quang kiếm.
Huyễn Tầm cười nói: “Là giúp như vậy.”
Mí mắt của Cửu Thiên giật giật, cô gái này quá quy hiểm rồi.
Huyễn Tâm phóng khoáng lại không quan tâm nhiều như vậy, kéo tay của Cửu Thiên lao lên đầu của khôi lỗi màu vàng.
Khôi lỗi màu vàng ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ, vừa muốn nói chuyện, Huyễn Tâm bèn lớn tiếng nói: “Đồ to xác ngu ngốc, còn phí lời nữa tôi gọi viện trưởng tới đập ông.”
Khôi lỗi màu vàng bất lực nhắm mắt lại, không nhúc nhích.
Cửu Thiên bị Huyễn Tầm lôi lên đầu của khôi lỗi màu vàng.
Trên đầu của khôi lỗi màu vàng để lại mấy bàn chân rõ ràng, Linh Bối nói: “Cái đầu vàng vướng víu này là ai làm, tròn như vậy, còn trơn như vậy, còn bố trí trận pháp, đứng cũng đứng không vững. Không biết làm thành hình chữ nhật à?”
Khôi lỗi màu vàng lại mở mắt ra, nó thật sự cảm thấy ấm ức, là tồn tại trấn thủ tầng sáu của tháp tu hành. Học viên bình thường tới có ai không cung kính. Cô gái này ỷ thế lực đằng sau của mình lớn, không những giãm đầu của nó, còn chê đầu của nó quá tròn. Khôi lỗi cũng có tôn nghiêm có được không hải!
Thầm tự lẩm bẩm một tiếng, khôi lỗi vẫn nhắm mắt lại, nghĩ trong lòng, mắt không thấy tim không đau, mắt không thấy tim không đau…
Cửu Thiên nói: “Võ kỹ tinh thần hải. Giống như các tầng dưới, dùng tay rút võ kỹ ra là được đúng không?”
Huyễn Tâm nói: “Đúng mà cũng không đúng.
Những cái ở tâng dưới sẽ không phản kích. Võ kỹ tỉnh thần hải này lại phản kích rất lợi hại. Chị đây mấy lần sắp lấy được võ kỹ rồi, kết quả đều bị những kiếm quang vớ vẩn đó ép ra. Tôi cũng sắp tiêu hao hết nửa ngày rồi, cậu lát nữa giúp tôi chặn kiếm quang. Tôi giúp cậu lấy võ kỹ, một người một quyển, như thế nào?”
“Nửa ngày sao?” Cửu Thiên kinh ngạc nói: “Ở trong tháp tu hành không chỉ có thể ở một canh giờ hay sao?”
Huyễn Tâm đắc ý hất đuôi tóc, cười nói: “Đó là các cậu, tôi ở đây muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu.
Trước khi chưa chọn được võ kỹ tốt, ai dám đuổi tôi ra chứ. Có phải không, đồ to xác ngu ngốc, ông dám đuổi tôi không?”
Cửu Thiên giãm mấy cái vào khôi lỗi màu vàng.
Khôi lỗi màu vàng nhắm mắt không nói, coi như không nghe thấy.
Huyễn Tâm nói: “Nhìn. Nó cũng không dám đuổi tôi.
Cửu Thiên bất lực nói: “Được rồi, cô lợi hại. Vậy bây giờ bắt đầu thôi, tôi chỉ có thời gian một canh giờ: Huyễn Tâm xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn, nói: “Được, vậy thì bắt đầu đi, cậu cẩn thận.”
Cả người tỏa ra ánh sáng đỏ, ngay sau đó, Huyễn Tâm quăng ra một chiếc roi dài do canh kình ngưng thành.
Chiếc roi dài trực tiếp lao vào trong võ kỹ tỉnh thần hải, cuốn lấy một ngôi sao thiện lương.
“Tóm được rồi.”
Cả người Huyễn Tầm đều trở lên phấn khích, ngay sau đó võ kỹ tinh thần hải bắt đầu xuất hiện những xoáy nước nhỏ, sau đó, một khoảng quang kiếm bắn tới.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 302Huyễn Tâm khẽ phất tay, một đạo ánh sáng trắng lao vào trong tinh hà, ngay sau đó, một thanh quang kiếm lập tức rơi xuống.Cửu Thiên bị dọa một trận, nhấc tay vung trọng kiếm chặn quang kiếm.Huyễn Tầm cười nói: “Là giúp như vậy.”Mí mắt của Cửu Thiên giật giật, cô gái này quá quy hiểm rồi.Huyễn Tâm phóng khoáng lại không quan tâm nhiều như vậy, kéo tay của Cửu Thiên lao lên đầu của khôi lỗi màu vàng.Khôi lỗi màu vàng ngẩng đầu liếc nhìn bọn họ, vừa muốn nói chuyện, Huyễn Tâm bèn lớn tiếng nói: “Đồ to xác ngu ngốc, còn phí lời nữa tôi gọi viện trưởng tới đập ông.”Khôi lỗi màu vàng bất lực nhắm mắt lại, không nhúc nhích.Cửu Thiên bị Huyễn Tầm lôi lên đầu của khôi lỗi màu vàng.Trên đầu của khôi lỗi màu vàng để lại mấy bàn chân rõ ràng, Linh Bối nói: “Cái đầu vàng vướng víu này là ai làm, tròn như vậy, còn trơn như vậy, còn bố trí trận pháp, đứng cũng đứng không vững. Không biết làm thành hình chữ nhật à?”Khôi lỗi màu vàng lại mở mắt ra, nó thật sự cảm thấy ấm ức, là tồn tại trấn thủ tầng sáu của tháp tu hành. Học viên bình thường tới có ai không cung kính. Cô gái này ỷ thế lực đằng sau của mình lớn, không những giãm đầu của nó, còn chê đầu của nó quá tròn. Khôi lỗi cũng có tôn nghiêm có được không hải!Thầm tự lẩm bẩm một tiếng, khôi lỗi vẫn nhắm mắt lại, nghĩ trong lòng, mắt không thấy tim không đau, mắt không thấy tim không đau…Cửu Thiên nói: “Võ kỹ tinh thần hải. Giống như các tầng dưới, dùng tay rút võ kỹ ra là được đúng không?”Huyễn Tâm nói: “Đúng mà cũng không đúng.Những cái ở tâng dưới sẽ không phản kích. Võ kỹ tỉnh thần hải này lại phản kích rất lợi hại. Chị đây mấy lần sắp lấy được võ kỹ rồi, kết quả đều bị những kiếm quang vớ vẩn đó ép ra. Tôi cũng sắp tiêu hao hết nửa ngày rồi, cậu lát nữa giúp tôi chặn kiếm quang. Tôi giúp cậu lấy võ kỹ, một người một quyển, như thế nào?”“Nửa ngày sao?” Cửu Thiên kinh ngạc nói: “Ở trong tháp tu hành không chỉ có thể ở một canh giờ hay sao?”Huyễn Tâm đắc ý hất đuôi tóc, cười nói: “Đó là các cậu, tôi ở đây muốn ở bao lâu thì ở bấy lâu.Trước khi chưa chọn được võ kỹ tốt, ai dám đuổi tôi ra chứ. Có phải không, đồ to xác ngu ngốc, ông dám đuổi tôi không?”Cửu Thiên giãm mấy cái vào khôi lỗi màu vàng.Khôi lỗi màu vàng nhắm mắt không nói, coi như không nghe thấy.Huyễn Tâm nói: “Nhìn. Nó cũng không dám đuổi tôi.Cửu Thiên bất lực nói: “Được rồi, cô lợi hại. Vậy bây giờ bắt đầu thôi, tôi chỉ có thời gian một canh giờ: Huyễn Tâm xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn, nói: “Được, vậy thì bắt đầu đi, cậu cẩn thận.”Cả người tỏa ra ánh sáng đỏ, ngay sau đó, Huyễn Tâm quăng ra một chiếc roi dài do canh kình ngưng thành.Chiếc roi dài trực tiếp lao vào trong võ kỹ tỉnh thần hải, cuốn lấy một ngôi sao thiện lương.“Tóm được rồi.”Cả người Huyễn Tầm đều trở lên phấn khích, ngay sau đó võ kỹ tinh thần hải bắt đầu xuất hiện những xoáy nước nhỏ, sau đó, một khoảng quang kiếm bắn tới.