Tác giả:

Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…

Chương 303-304

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 303Cửu Thiên giơ trọng kiếm lên, lúc này nhìn ra chỗ tốt của thân kiếm to.Nhấc kiếm lên, chính là một tấm khiên cực lớn, che chắn cơ thể của Huyễn Tầm và Cửu Thiên.Âm thanh keng keng vang lên, kiếm quang thành phiến rơi vào trọng kiếm của Cửu Thiên.Khi đạo kiếm quang thứ nhất rơi vào trọng kiếm thì Cửu Thiên cảm nhận được áp lực. Mỗi một đạo Huyễn Tâm nói: “Nhìn. Nó cũng không dám đuổi tôi.Cửu Thiên bất lực nói: “Được rồi, cô lợi hại. Vậy bây giờ bắt đầu thôi, tôi chỉ có thời gian một canh giờ: Huyễn Tâm xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn, nói: “Được, vậy thì bắt đầu đi, cậu cẩn thận.”Cả người tỏa ra ánh sáng đỏ, ngay sau đó, Huyễn Tâm quăng ra một chiếc roi dài do canh kình ngưng thành.Chiếc roi dài trực tiếp lao vào trong võ kỹ tỉnh thần hải, cuốn lấy một ngôi sao thiện lương.“Tóm được rồi.”Cả người Huyễn Tầm đều trở lên phấn khích, ngay sau đó võ kỹ tinh thần hải bắt đầu xuất hiện những xoáy nước nhỏ, sau đó, một khoảng quang kiếm bắn tới.Cửu Thiên giơ trọng kiếm lên, lúc này nhìn ra chỗ tốt của thân kiếm to.Nhấc kiếm lên, chính là một tấm khiên cực lớn, che chắn cơ thể của Huyễn Tầm và Cửu Thiên.Âm thanh keng keng vang lên, kiếm quang thành phiến rơi vào trọng kiếm của Cửu Thiên.Khi đạo kiếm quang thứ nhất rơi vào trọng kiếm thì Cửu Thiên cảm nhận được áp lực.Cửu Thiên nhìn thấy kiếm quang vòng qua, lập tức sử dụng lân giáp bao trùm cơ thể, Liệt Diễm Kim Thân mở ra, Cửu Thiên trực tiếp đứng ở đẳng sau Huyễn Tâm.Âm thanh kim thạch va chạm vang lên. Huyễn Tâm cũng phát giác đằng sau có biến, sau khi nhìn thấy Cửu Thiên không chùn bước mà đứng ở sau lưng cô ta, dùng lưng của mình chặn một phiến kiếm quang, Huyễn Tâm sững người.Cửu Thiên hét lớn: “Huyền Tầm, cô làm cái gì, nhanh!”Huyễn Tâm vội vàng hoàn hồn, thầm cắn răng, “Âm Dương Khí, mởi”Huyễn Tâm khẽ nói: Một luồng ánh sáng trắng đen từ dưới chân Huyễn Tầm sáng lên, ngay lập tức, canh kình trên người Huyễn Tầm lần nữa tăng mạnh.Một quyển sách cổ xưa trực tiếp được rút ra, chiếc roi dài cuộn sách trở lại tay của Huyễn Tâm, tất cả kiếm quang lập tức dừng lại, Cửu Thiên ngồi phịch mộng trên đầu của khôi lỗi màu vàng.Kiếm quang từ từ biến mất, Cửu Thiên th ở dốc, xoay đầu nhìn Huyễn Tầm nói: “Tới tay rồi chứ? Xem thử là cái gì?”Huyễn Tầm vẻ mặt lo lắng nhìn Cửu Thiên nói: “Cậu không sao chứ.”Cửu Thiên xua tay nói: ‘Không sao, không sao, chỉ là có hơi mệt mà thôi.”Cúi đầu, Cửu Thiên nhìn lân giáp trên người, áo giáp bạch ngân bị đánh lõm từng vết. Cũng may năng lực khôi phục của Cửu Thiên bi3n thái, tốc độ hấp thụ lực lượng thiên địa bi3n thái, nếu không cho dù đổi một võ giả Ngoại Canh Cảnh khác tới, cũng không có khả năng chống đỡ được sự tiêu hao của lân giáp, hơn nữa chặn được kiếm quang đáng sợ và dày đặc như vậy.Cửu Thiên dùng canh khí ôn dưỡng lân giáp, sau khi canh khí truyền vào, vết lõm trên lân giáp từng chút từng chút được khôi phục.Khóe miệng Huyễn Tâm nở nụ cười, lại vỗ lưng của Cửu Thiên, nói: “Không ngờ cậu khá lợi hại, chị đây lần này nợ cậu một ân tình.”Cửu Thiên mỉm cười nhìn cô ta, nói: “Vậy sao? Cô đừng tiếp tục vì chuyện tôi cướp bảo vật của cô, tìm tôi gây phiền phức là được rồi.”Huyễn Tâm đầu tiên là sững người, sau đó vỗ đầu nói: “Tôi cũng quên mất chuyện này. Vậy được rồi, hai chúng ta hết nợ, ha ha.”Chương 304Nguồn thiếu chương.

Chương 303

Cửu Thiên giơ trọng kiếm lên, lúc này nhìn ra chỗ tốt của thân kiếm to.

Nhấc kiếm lên, chính là một tấm khiên cực lớn, che chắn cơ thể của Huyễn Tầm và Cửu Thiên.

Âm thanh keng keng vang lên, kiếm quang thành phiến rơi vào trọng kiếm của Cửu Thiên.

Khi đạo kiếm quang thứ nhất rơi vào trọng kiếm thì Cửu Thiên cảm nhận được áp lực. Mỗi một đạo Huyễn Tâm nói: “Nhìn. Nó cũng không dám đuổi tôi.

Cửu Thiên bất lực nói: “Được rồi, cô lợi hại. Vậy bây giờ bắt đầu thôi, tôi chỉ có thời gian một canh giờ: Huyễn Tâm xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn, nói: “Được, vậy thì bắt đầu đi, cậu cẩn thận.”

Cả người tỏa ra ánh sáng đỏ, ngay sau đó, Huyễn Tâm quăng ra một chiếc roi dài do canh kình ngưng thành.

Chiếc roi dài trực tiếp lao vào trong võ kỹ tỉnh thần hải, cuốn lấy một ngôi sao thiện lương.

“Tóm được rồi.”

Cả người Huyễn Tầm đều trở lên phấn khích, ngay sau đó võ kỹ tinh thần hải bắt đầu xuất hiện những xoáy nước nhỏ, sau đó, một khoảng quang kiếm bắn tới.

Cửu Thiên giơ trọng kiếm lên, lúc này nhìn ra chỗ tốt của thân kiếm to.

Nhấc kiếm lên, chính là một tấm khiên cực lớn, che chắn cơ thể của Huyễn Tầm và Cửu Thiên.

Âm thanh keng keng vang lên, kiếm quang thành phiến rơi vào trọng kiếm của Cửu Thiên.

Khi đạo kiếm quang thứ nhất rơi vào trọng kiếm thì Cửu Thiên cảm nhận được áp lực.

Cửu Thiên nhìn thấy kiếm quang vòng qua, lập tức sử dụng lân giáp bao trùm cơ thể, Liệt Diễm Kim Thân mở ra, Cửu Thiên trực tiếp đứng ở đẳng sau Huyễn Tâm.

Âm thanh kim thạch va chạm vang lên. Huyễn Tâm cũng phát giác đằng sau có biến, sau khi nhìn thấy Cửu Thiên không chùn bước mà đứng ở sau lưng cô ta, dùng lưng của mình chặn một phiến kiếm quang, Huyễn Tâm sững người.

Cửu Thiên hét lớn: “Huyền Tầm, cô làm cái gì, nhanh!”

Huyễn Tâm vội vàng hoàn hồn, thầm cắn răng, “Âm Dương Khí, mởi”

Huyễn Tâm khẽ nói: Một luồng ánh sáng trắng đen từ dưới chân Huyễn Tầm sáng lên, ngay lập tức, canh kình trên người Huyễn Tầm lần nữa tăng mạnh.

Một quyển sách cổ xưa trực tiếp được rút ra, chiếc roi dài cuộn sách trở lại tay của Huyễn Tâm, tất cả kiếm quang lập tức dừng lại, Cửu Thiên ngồi phịch mộng trên đầu của khôi lỗi màu vàng.

Kiếm quang từ từ biến mất, Cửu Thiên th ở dốc, xoay đầu nhìn Huyễn Tầm nói: “Tới tay rồi chứ? Xem thử là cái gì?”

Huyễn Tầm vẻ mặt lo lắng nhìn Cửu Thiên nói: “Cậu không sao chứ.”

Cửu Thiên xua tay nói: ‘Không sao, không sao, chỉ là có hơi mệt mà thôi.”

Cúi đầu, Cửu Thiên nhìn lân giáp trên người, áo giáp bạch ngân bị đánh lõm từng vết. Cũng may năng lực khôi phục của Cửu Thiên bi3n thái, tốc độ hấp thụ lực lượng thiên địa bi3n thái, nếu không cho dù đổi một võ giả Ngoại Canh Cảnh khác tới, cũng không có khả năng chống đỡ được sự tiêu hao của lân giáp, hơn nữa chặn được kiếm quang đáng sợ và dày đặc như vậy.

Cửu Thiên dùng canh khí ôn dưỡng lân giáp, sau khi canh khí truyền vào, vết lõm trên lân giáp từng chút từng chút được khôi phục.

Khóe miệng Huyễn Tâm nở nụ cười, lại vỗ lưng của Cửu Thiên, nói: “Không ngờ cậu khá lợi hại, chị đây lần này nợ cậu một ân tình.”

Cửu Thiên mỉm cười nhìn cô ta, nói: “Vậy sao? Cô đừng tiếp tục vì chuyện tôi cướp bảo vật của cô, tìm tôi gây phiền phức là được rồi.”

Huyễn Tâm đầu tiên là sững người, sau đó vỗ đầu nói: “Tôi cũng quên mất chuyện này. Vậy được rồi, hai chúng ta hết nợ, ha ha.”

Chương 304

Nguồn thiếu chương.

Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 303Cửu Thiên giơ trọng kiếm lên, lúc này nhìn ra chỗ tốt của thân kiếm to.Nhấc kiếm lên, chính là một tấm khiên cực lớn, che chắn cơ thể của Huyễn Tầm và Cửu Thiên.Âm thanh keng keng vang lên, kiếm quang thành phiến rơi vào trọng kiếm của Cửu Thiên.Khi đạo kiếm quang thứ nhất rơi vào trọng kiếm thì Cửu Thiên cảm nhận được áp lực. Mỗi một đạo Huyễn Tâm nói: “Nhìn. Nó cũng không dám đuổi tôi.Cửu Thiên bất lực nói: “Được rồi, cô lợi hại. Vậy bây giờ bắt đầu thôi, tôi chỉ có thời gian một canh giờ: Huyễn Tâm xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay trắng nõn, nói: “Được, vậy thì bắt đầu đi, cậu cẩn thận.”Cả người tỏa ra ánh sáng đỏ, ngay sau đó, Huyễn Tâm quăng ra một chiếc roi dài do canh kình ngưng thành.Chiếc roi dài trực tiếp lao vào trong võ kỹ tỉnh thần hải, cuốn lấy một ngôi sao thiện lương.“Tóm được rồi.”Cả người Huyễn Tầm đều trở lên phấn khích, ngay sau đó võ kỹ tinh thần hải bắt đầu xuất hiện những xoáy nước nhỏ, sau đó, một khoảng quang kiếm bắn tới.Cửu Thiên giơ trọng kiếm lên, lúc này nhìn ra chỗ tốt của thân kiếm to.Nhấc kiếm lên, chính là một tấm khiên cực lớn, che chắn cơ thể của Huyễn Tầm và Cửu Thiên.Âm thanh keng keng vang lên, kiếm quang thành phiến rơi vào trọng kiếm của Cửu Thiên.Khi đạo kiếm quang thứ nhất rơi vào trọng kiếm thì Cửu Thiên cảm nhận được áp lực.Cửu Thiên nhìn thấy kiếm quang vòng qua, lập tức sử dụng lân giáp bao trùm cơ thể, Liệt Diễm Kim Thân mở ra, Cửu Thiên trực tiếp đứng ở đẳng sau Huyễn Tâm.Âm thanh kim thạch va chạm vang lên. Huyễn Tâm cũng phát giác đằng sau có biến, sau khi nhìn thấy Cửu Thiên không chùn bước mà đứng ở sau lưng cô ta, dùng lưng của mình chặn một phiến kiếm quang, Huyễn Tâm sững người.Cửu Thiên hét lớn: “Huyền Tầm, cô làm cái gì, nhanh!”Huyễn Tâm vội vàng hoàn hồn, thầm cắn răng, “Âm Dương Khí, mởi”Huyễn Tâm khẽ nói: Một luồng ánh sáng trắng đen từ dưới chân Huyễn Tầm sáng lên, ngay lập tức, canh kình trên người Huyễn Tầm lần nữa tăng mạnh.Một quyển sách cổ xưa trực tiếp được rút ra, chiếc roi dài cuộn sách trở lại tay của Huyễn Tâm, tất cả kiếm quang lập tức dừng lại, Cửu Thiên ngồi phịch mộng trên đầu của khôi lỗi màu vàng.Kiếm quang từ từ biến mất, Cửu Thiên th ở dốc, xoay đầu nhìn Huyễn Tầm nói: “Tới tay rồi chứ? Xem thử là cái gì?”Huyễn Tầm vẻ mặt lo lắng nhìn Cửu Thiên nói: “Cậu không sao chứ.”Cửu Thiên xua tay nói: ‘Không sao, không sao, chỉ là có hơi mệt mà thôi.”Cúi đầu, Cửu Thiên nhìn lân giáp trên người, áo giáp bạch ngân bị đánh lõm từng vết. Cũng may năng lực khôi phục của Cửu Thiên bi3n thái, tốc độ hấp thụ lực lượng thiên địa bi3n thái, nếu không cho dù đổi một võ giả Ngoại Canh Cảnh khác tới, cũng không có khả năng chống đỡ được sự tiêu hao của lân giáp, hơn nữa chặn được kiếm quang đáng sợ và dày đặc như vậy.Cửu Thiên dùng canh khí ôn dưỡng lân giáp, sau khi canh khí truyền vào, vết lõm trên lân giáp từng chút từng chút được khôi phục.Khóe miệng Huyễn Tâm nở nụ cười, lại vỗ lưng của Cửu Thiên, nói: “Không ngờ cậu khá lợi hại, chị đây lần này nợ cậu một ân tình.”Cửu Thiên mỉm cười nhìn cô ta, nói: “Vậy sao? Cô đừng tiếp tục vì chuyện tôi cướp bảo vật của cô, tìm tôi gây phiền phức là được rồi.”Huyễn Tâm đầu tiên là sững người, sau đó vỗ đầu nói: “Tôi cũng quên mất chuyện này. Vậy được rồi, hai chúng ta hết nợ, ha ha.”Chương 304Nguồn thiếu chương.

Chương 303-304