Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 325
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 325Hàn Liên lên tiếng hỏi: “Phủ đệ hư không này còn có cả tiếng nước chảy, không phải là không gian tách biệt ư? Sao nghe như thể đang đi vào hang động vậy.”Sở Chính cau mày nói: “Đúng là không gian tách biệt. Tiếng nước này hoặc là do trận pháp ngưng tụ thành, hoặc là âm thanh tưởng tượng. Ta từng theo người thân đi vào phủ đệ hư không của một vị võ giả Thiên Canh cảnh rồi, toàn bộ bên trong đều là hàn băng, đủ mọi hình dạng. Mỗi một bước đều có thể cảm giác được cái lạnh thấu xương, cái lạnh đó thật sự khiến người ta muốn lao vào đống lửa để sưởi ấm. Ta mới đi ba bước đã không chịu nổi, phải lập tức chui ra.”Sở Trực hình như nghĩ tới điều gì, nói: “Thì ra là như vậy, lần đó sư huynh bị ốm rất nặng…”Sở Chính gật đầu nói: “Đúng vậy, là vì ở trong đó đấy. Lần này chúng ta phải bước cẩn thận hơn.Người có thể để lại phủ đệ hư không thế này, ít nhất đều là những cường giả có thể nhìn thấy thiên đạo.Một cấm chế mà bọn họ tiện tay để lại thôi cũng có thể khiến chúng ta mất mạng.”Đang nói thì chợt phía trước phát ra ánh sáng.Mặt đất dưới chân và bốn phía đột ngột lóe lên một luồng ánh sáng chói mắt.Mấy người Cửu Thiên vội vàng dừng bước, nheo mắt lại. Ánh sáng không ngừng lan ra phía xa, chiếu sáng cánh cổng đăng trước.Lúc này, mấy người Cửu Thiên mới nhìn rõ mọi thứ xung quanh.Đây là một không gian gần như hư vô, dưới chân là màn sáng vàng lấp lánh, các món ngổn ngang chuyển động xung quanh. Mọi thứ có vẻ không theo một quy luật nào cả.Chẳng hạn như giọt nước rơi ngược lên trên, rơi vào trong hư không, phát ra tiếng nước rơi tí tách.Âm thanh mà ban nãy bọn họ nghe được chính là âm thanh này.Rồi cả đóa hoa trôi lơ lửng trong hư không hết nở rộ rồi lại phai tàn, rồi lại nở rộ. Mỗi một lần nở là nó đều nhỏ đi, cuối cùng biến thành một hạt giống nhỏ xíu, sau đó bỗng tan biến không còn dấu tích.Rồi thêm hòn đá trông như bọt biển mang theo ngọn lửa màu băng xanh có khí lạnh.Con ngươi Cửu Thiên co lại, nhẹ giọng nói: “Ngũ Hành điên đảo.”Mấy người Hàn Liên lập tức quay đầu nhìn về phía Cửu Thiên, nói: thế?”Cửu Thiên sư đệ, sư đệ đang nói gì Trong đầu Cửu Thiên thoáng qua rất nhiêu công pháp liên quan tới luyện khí sĩ, đó đều là những thứ mà Ngô Tân sư phụ dựa theo phương pháp luyện đan nhét vào đầu hắn.Mặc dù bây giờ vì thực lực không đủ nên Cửu Thiên không thể sử dụng chúng, nhưng khi thấy những thứ này, hắn vẫn nghĩ tới ngay lập tức.Cửu Thiên nhẹ giọng nói: “Ngũ Hành điên đảo chỉ vực là một trong những pháp quyết tiêu chuẩn của tiên khí sư. E rằng chúng ta đã tiến vào phủ đệ hư không của một tiên khí sĩ rồi.”Hàn Liên vội hét lên: “Cái gì? Phủ đệ hư không của tiên khí sư? Vậy thì có ích lợi gì. Chúng ta đều là võ giả, lại không thể dùng mấy món đồ của luyện khí sĩ.Xui rồi xui rồi, rốt cuộc ai lôi ta vào đây thế. Ta mà bắt được thì không đánh chết hắn ta mới lạ.”Sở Trực ở bên cạnh cười nói: “Đừng nói như vậy.‘Thứ mà một tiên khí sư để lại, tôi nghĩ chắc chắn có rất nhiều luyện khí sĩ sẵn sàng lấy đan dược ra để đổi. Chỉ cần có được bảo vật, không sợ không bán được. Biết đâu nơi này còn cất giữ vô số linh đan tiên đan chờ chúng ta lấy thì sao. Hàn Liên sư đệ, nếu đệ không muốn thì chỉ bằng cho sư huynh đi.”Hàn Liên hơi ngẩn người, sau đó cười phá lên.“Nghe có vẻ được đấy. Đan dược à, ừm, đúng là thứ tốt. Vậy chúng ta còn chờ gì nữa, đi tiếp vào trong thôi.”Hàn Liên dẫn đầu đi về phía trước, Sở Trực và Sở Chính đi theo sau.
Chương 325
Hàn Liên lên tiếng hỏi: “Phủ đệ hư không này còn có cả tiếng nước chảy, không phải là không gian tách biệt ư? Sao nghe như thể đang đi vào hang động vậy.”
Sở Chính cau mày nói: “Đúng là không gian tách biệt. Tiếng nước này hoặc là do trận pháp ngưng tụ thành, hoặc là âm thanh tưởng tượng. Ta từng theo người thân đi vào phủ đệ hư không của một vị võ giả Thiên Canh cảnh rồi, toàn bộ bên trong đều là hàn băng, đủ mọi hình dạng. Mỗi một bước đều có thể cảm giác được cái lạnh thấu xương, cái lạnh đó thật sự khiến người ta muốn lao vào đống lửa để sưởi ấm. Ta mới đi ba bước đã không chịu nổi, phải lập tức chui ra.”
Sở Trực hình như nghĩ tới điều gì, nói: “Thì ra là như vậy, lần đó sư huynh bị ốm rất nặng…”
Sở Chính gật đầu nói: “Đúng vậy, là vì ở trong đó đấy. Lần này chúng ta phải bước cẩn thận hơn.
Người có thể để lại phủ đệ hư không thế này, ít nhất đều là những cường giả có thể nhìn thấy thiên đạo.
Một cấm chế mà bọn họ tiện tay để lại thôi cũng có thể khiến chúng ta mất mạng.”
Đang nói thì chợt phía trước phát ra ánh sáng.
Mặt đất dưới chân và bốn phía đột ngột lóe lên một luồng ánh sáng chói mắt.
Mấy người Cửu Thiên vội vàng dừng bước, nheo mắt lại. Ánh sáng không ngừng lan ra phía xa, chiếu sáng cánh cổng đăng trước.
Lúc này, mấy người Cửu Thiên mới nhìn rõ mọi thứ xung quanh.
Đây là một không gian gần như hư vô, dưới chân là màn sáng vàng lấp lánh, các món ngổn ngang chuyển động xung quanh. Mọi thứ có vẻ không theo một quy luật nào cả.
Chẳng hạn như giọt nước rơi ngược lên trên, rơi vào trong hư không, phát ra tiếng nước rơi tí tách.
Âm thanh mà ban nãy bọn họ nghe được chính là âm thanh này.
Rồi cả đóa hoa trôi lơ lửng trong hư không hết nở rộ rồi lại phai tàn, rồi lại nở rộ. Mỗi một lần nở là nó đều nhỏ đi, cuối cùng biến thành một hạt giống nhỏ xíu, sau đó bỗng tan biến không còn dấu tích.
Rồi thêm hòn đá trông như bọt biển mang theo ngọn lửa màu băng xanh có khí lạnh.
Con ngươi Cửu Thiên co lại, nhẹ giọng nói: “Ngũ Hành điên đảo.”
Mấy người Hàn Liên lập tức quay đầu nhìn về phía Cửu Thiên, nói: thế?”
Cửu Thiên sư đệ, sư đệ đang nói gì Trong đầu Cửu Thiên thoáng qua rất nhiêu công pháp liên quan tới luyện khí sĩ, đó đều là những thứ mà Ngô Tân sư phụ dựa theo phương pháp luyện đan nhét vào đầu hắn.
Mặc dù bây giờ vì thực lực không đủ nên Cửu Thiên không thể sử dụng chúng, nhưng khi thấy những thứ này, hắn vẫn nghĩ tới ngay lập tức.
Cửu Thiên nhẹ giọng nói: “Ngũ Hành điên đảo chỉ vực là một trong những pháp quyết tiêu chuẩn của tiên khí sư. E rằng chúng ta đã tiến vào phủ đệ hư không của một tiên khí sĩ rồi.”
Hàn Liên vội hét lên: “Cái gì? Phủ đệ hư không của tiên khí sư? Vậy thì có ích lợi gì. Chúng ta đều là võ giả, lại không thể dùng mấy món đồ của luyện khí sĩ.
Xui rồi xui rồi, rốt cuộc ai lôi ta vào đây thế. Ta mà bắt được thì không đánh chết hắn ta mới lạ.”
Sở Trực ở bên cạnh cười nói: “Đừng nói như vậy.
‘Thứ mà một tiên khí sư để lại, tôi nghĩ chắc chắn có rất nhiều luyện khí sĩ sẵn sàng lấy đan dược ra để đổi. Chỉ cần có được bảo vật, không sợ không bán được. Biết đâu nơi này còn cất giữ vô số linh đan tiên đan chờ chúng ta lấy thì sao. Hàn Liên sư đệ, nếu đệ không muốn thì chỉ bằng cho sư huynh đi.”
Hàn Liên hơi ngẩn người, sau đó cười phá lên.
“Nghe có vẻ được đấy. Đan dược à, ừm, đúng là thứ tốt. Vậy chúng ta còn chờ gì nữa, đi tiếp vào trong thôi.”
Hàn Liên dẫn đầu đi về phía trước, Sở Trực và Sở Chính đi theo sau.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 325Hàn Liên lên tiếng hỏi: “Phủ đệ hư không này còn có cả tiếng nước chảy, không phải là không gian tách biệt ư? Sao nghe như thể đang đi vào hang động vậy.”Sở Chính cau mày nói: “Đúng là không gian tách biệt. Tiếng nước này hoặc là do trận pháp ngưng tụ thành, hoặc là âm thanh tưởng tượng. Ta từng theo người thân đi vào phủ đệ hư không của một vị võ giả Thiên Canh cảnh rồi, toàn bộ bên trong đều là hàn băng, đủ mọi hình dạng. Mỗi một bước đều có thể cảm giác được cái lạnh thấu xương, cái lạnh đó thật sự khiến người ta muốn lao vào đống lửa để sưởi ấm. Ta mới đi ba bước đã không chịu nổi, phải lập tức chui ra.”Sở Trực hình như nghĩ tới điều gì, nói: “Thì ra là như vậy, lần đó sư huynh bị ốm rất nặng…”Sở Chính gật đầu nói: “Đúng vậy, là vì ở trong đó đấy. Lần này chúng ta phải bước cẩn thận hơn.Người có thể để lại phủ đệ hư không thế này, ít nhất đều là những cường giả có thể nhìn thấy thiên đạo.Một cấm chế mà bọn họ tiện tay để lại thôi cũng có thể khiến chúng ta mất mạng.”Đang nói thì chợt phía trước phát ra ánh sáng.Mặt đất dưới chân và bốn phía đột ngột lóe lên một luồng ánh sáng chói mắt.Mấy người Cửu Thiên vội vàng dừng bước, nheo mắt lại. Ánh sáng không ngừng lan ra phía xa, chiếu sáng cánh cổng đăng trước.Lúc này, mấy người Cửu Thiên mới nhìn rõ mọi thứ xung quanh.Đây là một không gian gần như hư vô, dưới chân là màn sáng vàng lấp lánh, các món ngổn ngang chuyển động xung quanh. Mọi thứ có vẻ không theo một quy luật nào cả.Chẳng hạn như giọt nước rơi ngược lên trên, rơi vào trong hư không, phát ra tiếng nước rơi tí tách.Âm thanh mà ban nãy bọn họ nghe được chính là âm thanh này.Rồi cả đóa hoa trôi lơ lửng trong hư không hết nở rộ rồi lại phai tàn, rồi lại nở rộ. Mỗi một lần nở là nó đều nhỏ đi, cuối cùng biến thành một hạt giống nhỏ xíu, sau đó bỗng tan biến không còn dấu tích.Rồi thêm hòn đá trông như bọt biển mang theo ngọn lửa màu băng xanh có khí lạnh.Con ngươi Cửu Thiên co lại, nhẹ giọng nói: “Ngũ Hành điên đảo.”Mấy người Hàn Liên lập tức quay đầu nhìn về phía Cửu Thiên, nói: thế?”Cửu Thiên sư đệ, sư đệ đang nói gì Trong đầu Cửu Thiên thoáng qua rất nhiêu công pháp liên quan tới luyện khí sĩ, đó đều là những thứ mà Ngô Tân sư phụ dựa theo phương pháp luyện đan nhét vào đầu hắn.Mặc dù bây giờ vì thực lực không đủ nên Cửu Thiên không thể sử dụng chúng, nhưng khi thấy những thứ này, hắn vẫn nghĩ tới ngay lập tức.Cửu Thiên nhẹ giọng nói: “Ngũ Hành điên đảo chỉ vực là một trong những pháp quyết tiêu chuẩn của tiên khí sư. E rằng chúng ta đã tiến vào phủ đệ hư không của một tiên khí sĩ rồi.”Hàn Liên vội hét lên: “Cái gì? Phủ đệ hư không của tiên khí sư? Vậy thì có ích lợi gì. Chúng ta đều là võ giả, lại không thể dùng mấy món đồ của luyện khí sĩ.Xui rồi xui rồi, rốt cuộc ai lôi ta vào đây thế. Ta mà bắt được thì không đánh chết hắn ta mới lạ.”Sở Trực ở bên cạnh cười nói: “Đừng nói như vậy.‘Thứ mà một tiên khí sư để lại, tôi nghĩ chắc chắn có rất nhiều luyện khí sĩ sẵn sàng lấy đan dược ra để đổi. Chỉ cần có được bảo vật, không sợ không bán được. Biết đâu nơi này còn cất giữ vô số linh đan tiên đan chờ chúng ta lấy thì sao. Hàn Liên sư đệ, nếu đệ không muốn thì chỉ bằng cho sư huynh đi.”Hàn Liên hơi ngẩn người, sau đó cười phá lên.“Nghe có vẻ được đấy. Đan dược à, ừm, đúng là thứ tốt. Vậy chúng ta còn chờ gì nữa, đi tiếp vào trong thôi.”Hàn Liên dẫn đầu đi về phía trước, Sở Trực và Sở Chính đi theo sau.