Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 326
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 326Cửu Thiên nhìn mọi thứ kỳ lạ ở chung quanh, hai hàng mày nhíu chặt.Đọc đường đi, hễ bước một bước là màn sáng dưới chân lại lóe lên ánh sáng.Phía trước có một chiếc cổng cao đến ngàn trượng, ngẩng lên khó mà thấy hết.Cánh cổng toát lên vẻ u ám, hai bên điêu khắc hoa văn long hổ tranh bá, con hổ lông bạc trắng cùng con rồng màu vàng đều ngửa mặt lên trời gầm thét, nhìn kỹ thì có cảm giác vô cùng khiếp sợ, tựa như có tiếng hổ và rồng vang lên bên tai.Rồng trong mây, hổ trong gió, những chỗ còn lại trên cánh cổng thì chạm trổ những đường mây ngọn gió kỳ quặc.Cửu Thiên để ý đến những hoa văn này, nhìn kỹ thì thấy tất cả hoa văn dường như đều giao hòa với nhau, tạo thành một thể.Mới vừa đi tới phía dưới cánh cổng, chợt có mấy bóng người từ trên trời đáp xuống. Rơi cùng với bọn họ là những phiến đá vụn, suýt chút nữa thì đập trúng đầu mấy người Cửu Thiên.Bốn người Cửu Thiên liền lùi lại ba bước, tức tốc rút binh khí ra.“Dừng!”Tiếng quát khẽ vang lên, nhóm người đang rơi xuống kia chợt dừng lại ở giữa không trung.Ngũ Hành Chỉ Lực lưu động, hóa thành một trận pháp Ngũ Hành trong suốt, đỡ lấy cơ thể của mấy người này.Chỉ bằng một chiêu thức đã có thể dám chắc đám người này là luyện khí sĩ.Chậm rãi xoay người, đám người được trận pháp Ngũ Hành nâng đỡ đặt chân xuống đất. Chính là mấy người Trúc lão quỷ.Trúc lão quỷ phủi phủi quần áo, nâng chiếc đỉnh trong suốt trên tay, trừng mắt nói với mấy người Cửu Thiên: “Các cậu là đệ tử của viện nào, sao lại lỗ m ãng như vậy. Dám cùng bọn ta tiến vào phủ đệ hư không, các cậu phải biết hậu quả.”Hàn Liên móc mũi, nhìn Trúc lão quỷ nói: “Ông già, ông là ai thế. Sao tôi không biết ông nhỉ. Mới đến đã nói mấy câu tào lao rồi. Ông tưởng chúng tôi muốn đi vào cùng ông chắc.”Trúc lão quỷ lớn tiếng mắng: “Lão già đây là luyện khí sĩ cấp cao nhất của học viện Võ Đạo, Phong Lịch. Tiểu tử, chỉ dựa vào lời cậu vừa nói tôi đã có thể bảo đạo sư của cậu vả miệng cậu rồi đấy.”Hàn Liên cười phá lên, nói: “Xin lỗi nhé, tôi không có đạo sư.”Sở Trực nói tiếp: “Bọn tôi là người của Nhất Nguyên viện, có giỏi thì ông nói với sư phụ bọn tôi như thế đi. Ông già, có phải ông đưa bọn tôi vào đây không?”€ó lẽ là vì lâu rồi không có ai dám nói như vậy với ông ta, Trúc lão quỷ bị giọng điệu của Sở Trực và Hàn Liên chọc tức đến nỗi lông mày dựng đứng lên.Nhưng nghe thấy ba chữ Nhất Nguyên viện, Trúc lão quỷ hình như nghĩ tới điều gì đó, định mở miệng nhưng rồi lại thôi.Chốc lát sau, Trúc lão quỷ hừ lạnh một tiếng, nói: “Thì ra là đám tiểu tử của Nhất Nguyên viện, bảo sao lại ăn nói khó nghe như vậy. Thôi bỏ đi, không chấp với các cậu. Nếu các cậu không may bị cuốn vào đây thì phải hết sức cẩn thận. Đây không phải là nơi các cậu có thể đi lung tung được đâu. Nếu xảy ra vấn đề gì thì tôi không chịu trách nhiệm.”Lẩm bẩm xong, Trúc lão quỷ lại nói bằng giọng chỉ mình mới nghe thấy: “Chỉ là mấy tên võ giả mà thôi, không có gì to tát cả. Con rối đá đã bị hư hại, biết đâu lát nữa gặp phải tình huống cần có người che chắn thì còn có thể để đám tiểu tử này gánh thay.
Chương 326
Cửu Thiên nhìn mọi thứ kỳ lạ ở chung quanh, hai hàng mày nhíu chặt.
Đọc đường đi, hễ bước một bước là màn sáng dưới chân lại lóe lên ánh sáng.
Phía trước có một chiếc cổng cao đến ngàn trượng, ngẩng lên khó mà thấy hết.
Cánh cổng toát lên vẻ u ám, hai bên điêu khắc hoa văn long hổ tranh bá, con hổ lông bạc trắng cùng con rồng màu vàng đều ngửa mặt lên trời gầm thét, nhìn kỹ thì có cảm giác vô cùng khiếp sợ, tựa như có tiếng hổ và rồng vang lên bên tai.
Rồng trong mây, hổ trong gió, những chỗ còn lại trên cánh cổng thì chạm trổ những đường mây ngọn gió kỳ quặc.
Cửu Thiên để ý đến những hoa văn này, nhìn kỹ thì thấy tất cả hoa văn dường như đều giao hòa với nhau, tạo thành một thể.
Mới vừa đi tới phía dưới cánh cổng, chợt có mấy bóng người từ trên trời đáp xuống. Rơi cùng với bọn họ là những phiến đá vụn, suýt chút nữa thì đập trúng đầu mấy người Cửu Thiên.
Bốn người Cửu Thiên liền lùi lại ba bước, tức tốc rút binh khí ra.
“Dừng!”
Tiếng quát khẽ vang lên, nhóm người đang rơi xuống kia chợt dừng lại ở giữa không trung.
Ngũ Hành Chỉ Lực lưu động, hóa thành một trận pháp Ngũ Hành trong suốt, đỡ lấy cơ thể của mấy người này.
Chỉ bằng một chiêu thức đã có thể dám chắc đám người này là luyện khí sĩ.
Chậm rãi xoay người, đám người được trận pháp Ngũ Hành nâng đỡ đặt chân xuống đất. Chính là mấy người Trúc lão quỷ.
Trúc lão quỷ phủi phủi quần áo, nâng chiếc đỉnh trong suốt trên tay, trừng mắt nói với mấy người Cửu Thiên: “Các cậu là đệ tử của viện nào, sao lại lỗ m ãng như vậy. Dám cùng bọn ta tiến vào phủ đệ hư không, các cậu phải biết hậu quả.”
Hàn Liên móc mũi, nhìn Trúc lão quỷ nói: “Ông già, ông là ai thế. Sao tôi không biết ông nhỉ. Mới đến đã nói mấy câu tào lao rồi. Ông tưởng chúng tôi muốn đi vào cùng ông chắc.”
Trúc lão quỷ lớn tiếng mắng: “Lão già đây là luyện khí sĩ cấp cao nhất của học viện Võ Đạo, Phong Lịch. Tiểu tử, chỉ dựa vào lời cậu vừa nói tôi đã có thể bảo đạo sư của cậu vả miệng cậu rồi đấy.”
Hàn Liên cười phá lên, nói: “Xin lỗi nhé, tôi không có đạo sư.”
Sở Trực nói tiếp: “Bọn tôi là người của Nhất Nguyên viện, có giỏi thì ông nói với sư phụ bọn tôi như thế đi. Ông già, có phải ông đưa bọn tôi vào đây không?”
€ó lẽ là vì lâu rồi không có ai dám nói như vậy với ông ta, Trúc lão quỷ bị giọng điệu của Sở Trực và Hàn Liên chọc tức đến nỗi lông mày dựng đứng lên.
Nhưng nghe thấy ba chữ Nhất Nguyên viện, Trúc lão quỷ hình như nghĩ tới điều gì đó, định mở miệng nhưng rồi lại thôi.
Chốc lát sau, Trúc lão quỷ hừ lạnh một tiếng, nói: “Thì ra là đám tiểu tử của Nhất Nguyên viện, bảo sao lại ăn nói khó nghe như vậy. Thôi bỏ đi, không chấp với các cậu. Nếu các cậu không may bị cuốn vào đây thì phải hết sức cẩn thận. Đây không phải là nơi các cậu có thể đi lung tung được đâu. Nếu xảy ra vấn đề gì thì tôi không chịu trách nhiệm.”
Lẩm bẩm xong, Trúc lão quỷ lại nói bằng giọng chỉ mình mới nghe thấy: “Chỉ là mấy tên võ giả mà thôi, không có gì to tát cả. Con rối đá đã bị hư hại, biết đâu lát nữa gặp phải tình huống cần có người che chắn thì còn có thể để đám tiểu tử này gánh thay.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 326Cửu Thiên nhìn mọi thứ kỳ lạ ở chung quanh, hai hàng mày nhíu chặt.Đọc đường đi, hễ bước một bước là màn sáng dưới chân lại lóe lên ánh sáng.Phía trước có một chiếc cổng cao đến ngàn trượng, ngẩng lên khó mà thấy hết.Cánh cổng toát lên vẻ u ám, hai bên điêu khắc hoa văn long hổ tranh bá, con hổ lông bạc trắng cùng con rồng màu vàng đều ngửa mặt lên trời gầm thét, nhìn kỹ thì có cảm giác vô cùng khiếp sợ, tựa như có tiếng hổ và rồng vang lên bên tai.Rồng trong mây, hổ trong gió, những chỗ còn lại trên cánh cổng thì chạm trổ những đường mây ngọn gió kỳ quặc.Cửu Thiên để ý đến những hoa văn này, nhìn kỹ thì thấy tất cả hoa văn dường như đều giao hòa với nhau, tạo thành một thể.Mới vừa đi tới phía dưới cánh cổng, chợt có mấy bóng người từ trên trời đáp xuống. Rơi cùng với bọn họ là những phiến đá vụn, suýt chút nữa thì đập trúng đầu mấy người Cửu Thiên.Bốn người Cửu Thiên liền lùi lại ba bước, tức tốc rút binh khí ra.“Dừng!”Tiếng quát khẽ vang lên, nhóm người đang rơi xuống kia chợt dừng lại ở giữa không trung.Ngũ Hành Chỉ Lực lưu động, hóa thành một trận pháp Ngũ Hành trong suốt, đỡ lấy cơ thể của mấy người này.Chỉ bằng một chiêu thức đã có thể dám chắc đám người này là luyện khí sĩ.Chậm rãi xoay người, đám người được trận pháp Ngũ Hành nâng đỡ đặt chân xuống đất. Chính là mấy người Trúc lão quỷ.Trúc lão quỷ phủi phủi quần áo, nâng chiếc đỉnh trong suốt trên tay, trừng mắt nói với mấy người Cửu Thiên: “Các cậu là đệ tử của viện nào, sao lại lỗ m ãng như vậy. Dám cùng bọn ta tiến vào phủ đệ hư không, các cậu phải biết hậu quả.”Hàn Liên móc mũi, nhìn Trúc lão quỷ nói: “Ông già, ông là ai thế. Sao tôi không biết ông nhỉ. Mới đến đã nói mấy câu tào lao rồi. Ông tưởng chúng tôi muốn đi vào cùng ông chắc.”Trúc lão quỷ lớn tiếng mắng: “Lão già đây là luyện khí sĩ cấp cao nhất của học viện Võ Đạo, Phong Lịch. Tiểu tử, chỉ dựa vào lời cậu vừa nói tôi đã có thể bảo đạo sư của cậu vả miệng cậu rồi đấy.”Hàn Liên cười phá lên, nói: “Xin lỗi nhé, tôi không có đạo sư.”Sở Trực nói tiếp: “Bọn tôi là người của Nhất Nguyên viện, có giỏi thì ông nói với sư phụ bọn tôi như thế đi. Ông già, có phải ông đưa bọn tôi vào đây không?”€ó lẽ là vì lâu rồi không có ai dám nói như vậy với ông ta, Trúc lão quỷ bị giọng điệu của Sở Trực và Hàn Liên chọc tức đến nỗi lông mày dựng đứng lên.Nhưng nghe thấy ba chữ Nhất Nguyên viện, Trúc lão quỷ hình như nghĩ tới điều gì đó, định mở miệng nhưng rồi lại thôi.Chốc lát sau, Trúc lão quỷ hừ lạnh một tiếng, nói: “Thì ra là đám tiểu tử của Nhất Nguyên viện, bảo sao lại ăn nói khó nghe như vậy. Thôi bỏ đi, không chấp với các cậu. Nếu các cậu không may bị cuốn vào đây thì phải hết sức cẩn thận. Đây không phải là nơi các cậu có thể đi lung tung được đâu. Nếu xảy ra vấn đề gì thì tôi không chịu trách nhiệm.”Lẩm bẩm xong, Trúc lão quỷ lại nói bằng giọng chỉ mình mới nghe thấy: “Chỉ là mấy tên võ giả mà thôi, không có gì to tát cả. Con rối đá đã bị hư hại, biết đâu lát nữa gặp phải tình huống cần có người che chắn thì còn có thể để đám tiểu tử này gánh thay.