Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 466
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 466Nhưng e là rất ít người biết rằng, khi đối phó với người luyện Thần Tâm Canh Kình, nếu không ra tay trước thì phần thắng thật sự rất nhỏ.Từ cơ thể của Ngọc Cần toả ra những tia canh kình khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường và lan ra xung quanh.Một tia canh kình đều có thể đánh động một mảnh thiên địa chỉ lực, tuy rất nhỏ nhưng nếu là người đã đạt tới cảnh giới nhất định thì vẫn có thể cảm nhận được.Ví dụ như Cửu Thiên.Cửu Thiên hơi cau mày, hắn có thể nhìn thấy thiên địa chỉ lực xung quanh chuyển động theo hơi thở của Ngọc Cần.Từng tia canh kình toả ra thật giống như những mắt trận trong trận pháp, tích hợp tất cả năng lượng có thể sử dụng xung quanh.Bằng cách này, đối thủ của cô ta không chỉ phải đối mặt với canh kình của một mình cô ta mà còn phải đối mặt với sức ép từ thiên địa chỉ lực xung quanh.Một loại võ kỹ không tệ!Mắt Cửu Thiên loé lên. Hắn thầm cảm thấy mình có thể làm được loại phương pháp lợi dụng canh kình này.Tuy không biết nguyên lý của Thần Tâm Canh Kình là gì nhưng canh kình của hắn hút thiên địa chỉ lực như vậy cũng không vấn đề gì.Điều Cửu Thiên cần làm chính là nhớ rõ trình tự phát ra canh kính. Hắn có thể cảm nhận được, những canh kình trông như toả ra một cách vô trật tự này vẫn có một quy luật nhất định.Cửu Thiên tập trung cao độ và bắt đầu quan sát kỹ.Đồng thời, canh kình trong cơ thể hắn cũng vận hành theo một cách khác.Đó là những gì hắn lĩnh ngộ được từ đạo vực, nếu ai đó có thể nhìn thấy đường đi của canh kình trong cơ thể Cửu Thiên ngay lúc này thì họ sẽ phát hiện ra, mỗi con đường canh kình vận hành chính là từng chữ cái rất rõ ràng.Từng chữ cái bất tận!Dựa vào cách vận hành này, kinh mạch trong cơ thể Cửu Thiên đang biến hoá với một tốc độ đáng kinh ngạc.Đến cả Cửu Long Huyền Cung Tháp cũng có thể hưởng lợi từ sự biến hoá này.Sự biến hoá này khiến cơ thể của hắn trở nên mạnh hơn, canh kình cũng hùng hồn hơn, chỉ hơi tốn thời gian thôi.Đây cũng là lý do thực sự khiến Cửu Thiên không thể hành động ngay lúc này.Trên sân, Sở Trực vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, hắn ta vẫn lặng lẽ đợi Ngọc Cần ra tay trước.Những đệ tử nữ ra tay trước là phép lịch sự cơ bản, hắn ta cũng không muốn mất phong độ.Nhưng Sở Trực không biết rằng, hôm nay, chỉ vì hai chữ phong độ này mà hắn ta đã phải trả một cái giá rất đắt.Khi tia canh kình cuối cùng được giải phóng khỏi cơ thể Ngọc Cần, chúng dừng ở xung quanh như tinh hà, trên mặt Ngọc Cần hiện lên một nụ cười rạng rỡ.Một nụ cười có thể lay động con tim, một nụ cười khuynh quốc khuynh thành.Nụ cười của Ngọc Cần khiến Sở Trực sững người tại chỗ.
Chương 466
Nhưng e là rất ít người biết rằng, khi đối phó với người luyện Thần Tâm Canh Kình, nếu không ra tay trước thì phần thắng thật sự rất nhỏ.
Từ cơ thể của Ngọc Cần toả ra những tia canh kình khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường và lan ra xung quanh.
Một tia canh kình đều có thể đánh động một mảnh thiên địa chỉ lực, tuy rất nhỏ nhưng nếu là người đã đạt tới cảnh giới nhất định thì vẫn có thể cảm nhận được.
Ví dụ như Cửu Thiên.
Cửu Thiên hơi cau mày, hắn có thể nhìn thấy thiên địa chỉ lực xung quanh chuyển động theo hơi thở của Ngọc Cần.
Từng tia canh kình toả ra thật giống như những mắt trận trong trận pháp, tích hợp tất cả năng lượng có thể sử dụng xung quanh.
Bằng cách này, đối thủ của cô ta không chỉ phải đối mặt với canh kình của một mình cô ta mà còn phải đối mặt với sức ép từ thiên địa chỉ lực xung quanh.
Một loại võ kỹ không tệ!
Mắt Cửu Thiên loé lên. Hắn thầm cảm thấy mình có thể làm được loại phương pháp lợi dụng canh kình này.
Tuy không biết nguyên lý của Thần Tâm Canh Kình là gì nhưng canh kình của hắn hút thiên địa chỉ lực như vậy cũng không vấn đề gì.
Điều Cửu Thiên cần làm chính là nhớ rõ trình tự phát ra canh kính. Hắn có thể cảm nhận được, những canh kình trông như toả ra một cách vô trật tự này vẫn có một quy luật nhất định.
Cửu Thiên tập trung cao độ và bắt đầu quan sát kỹ.
Đồng thời, canh kình trong cơ thể hắn cũng vận hành theo một cách khác.
Đó là những gì hắn lĩnh ngộ được từ đạo vực, nếu ai đó có thể nhìn thấy đường đi của canh kình trong cơ thể Cửu Thiên ngay lúc này thì họ sẽ phát hiện ra, mỗi con đường canh kình vận hành chính là từng chữ cái rất rõ ràng.
Từng chữ cái bất tận!
Dựa vào cách vận hành này, kinh mạch trong cơ thể Cửu Thiên đang biến hoá với một tốc độ đáng kinh ngạc.
Đến cả Cửu Long Huyền Cung Tháp cũng có thể hưởng lợi từ sự biến hoá này.
Sự biến hoá này khiến cơ thể của hắn trở nên mạnh hơn, canh kình cũng hùng hồn hơn, chỉ hơi tốn thời gian thôi.
Đây cũng là lý do thực sự khiến Cửu Thiên không thể hành động ngay lúc này.
Trên sân, Sở Trực vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, hắn ta vẫn lặng lẽ đợi Ngọc Cần ra tay trước.
Những đệ tử nữ ra tay trước là phép lịch sự cơ bản, hắn ta cũng không muốn mất phong độ.
Nhưng Sở Trực không biết rằng, hôm nay, chỉ vì hai chữ phong độ này mà hắn ta đã phải trả một cái giá rất đắt.
Khi tia canh kình cuối cùng được giải phóng khỏi cơ thể Ngọc Cần, chúng dừng ở xung quanh như tinh hà, trên mặt Ngọc Cần hiện lên một nụ cười rạng rỡ.
Một nụ cười có thể lay động con tim, một nụ cười khuynh quốc khuynh thành.
Nụ cười của Ngọc Cần khiến Sở Trực sững người tại chỗ.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 466Nhưng e là rất ít người biết rằng, khi đối phó với người luyện Thần Tâm Canh Kình, nếu không ra tay trước thì phần thắng thật sự rất nhỏ.Từ cơ thể của Ngọc Cần toả ra những tia canh kình khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường và lan ra xung quanh.Một tia canh kình đều có thể đánh động một mảnh thiên địa chỉ lực, tuy rất nhỏ nhưng nếu là người đã đạt tới cảnh giới nhất định thì vẫn có thể cảm nhận được.Ví dụ như Cửu Thiên.Cửu Thiên hơi cau mày, hắn có thể nhìn thấy thiên địa chỉ lực xung quanh chuyển động theo hơi thở của Ngọc Cần.Từng tia canh kình toả ra thật giống như những mắt trận trong trận pháp, tích hợp tất cả năng lượng có thể sử dụng xung quanh.Bằng cách này, đối thủ của cô ta không chỉ phải đối mặt với canh kình của một mình cô ta mà còn phải đối mặt với sức ép từ thiên địa chỉ lực xung quanh.Một loại võ kỹ không tệ!Mắt Cửu Thiên loé lên. Hắn thầm cảm thấy mình có thể làm được loại phương pháp lợi dụng canh kình này.Tuy không biết nguyên lý của Thần Tâm Canh Kình là gì nhưng canh kình của hắn hút thiên địa chỉ lực như vậy cũng không vấn đề gì.Điều Cửu Thiên cần làm chính là nhớ rõ trình tự phát ra canh kính. Hắn có thể cảm nhận được, những canh kình trông như toả ra một cách vô trật tự này vẫn có một quy luật nhất định.Cửu Thiên tập trung cao độ và bắt đầu quan sát kỹ.Đồng thời, canh kình trong cơ thể hắn cũng vận hành theo một cách khác.Đó là những gì hắn lĩnh ngộ được từ đạo vực, nếu ai đó có thể nhìn thấy đường đi của canh kình trong cơ thể Cửu Thiên ngay lúc này thì họ sẽ phát hiện ra, mỗi con đường canh kình vận hành chính là từng chữ cái rất rõ ràng.Từng chữ cái bất tận!Dựa vào cách vận hành này, kinh mạch trong cơ thể Cửu Thiên đang biến hoá với một tốc độ đáng kinh ngạc.Đến cả Cửu Long Huyền Cung Tháp cũng có thể hưởng lợi từ sự biến hoá này.Sự biến hoá này khiến cơ thể của hắn trở nên mạnh hơn, canh kình cũng hùng hồn hơn, chỉ hơi tốn thời gian thôi.Đây cũng là lý do thực sự khiến Cửu Thiên không thể hành động ngay lúc này.Trên sân, Sở Trực vẫn chưa cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, hắn ta vẫn lặng lẽ đợi Ngọc Cần ra tay trước.Những đệ tử nữ ra tay trước là phép lịch sự cơ bản, hắn ta cũng không muốn mất phong độ.Nhưng Sở Trực không biết rằng, hôm nay, chỉ vì hai chữ phong độ này mà hắn ta đã phải trả một cái giá rất đắt.Khi tia canh kình cuối cùng được giải phóng khỏi cơ thể Ngọc Cần, chúng dừng ở xung quanh như tinh hà, trên mặt Ngọc Cần hiện lên một nụ cười rạng rỡ.Một nụ cười có thể lay động con tim, một nụ cười khuynh quốc khuynh thành.Nụ cười của Ngọc Cần khiến Sở Trực sững người tại chỗ.